Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 93: Món quà

Trước Tiếp

Ăn qua cơm trưa.

Trợ lý bưng trà xanh lên, đồng thời dọn dẹp phần hộp đựng thức ăn nhanh của hai người.

Ôn Từ Thư lau lau khóe miệng, nhấp một ngụm trà hoa nhài để làm sạch khoang miệng: "Xong rồi, em về nhà đây. Anh ở lại làm việc cho tốt nhé."

Hai người ngồi đối mặt nhau, tay Ôn Từ Thư đang đặt trên mặt bàn liền bị Bạc Thính Uyên vươn tay ra nắm chặt lấy.

Hắn cũng không nói năng gì, chỉ liên tục dùng ngón tay cái m*n tr*n những đốt ngón tay thon dài như đốt trúc của cậu.

"Hửm?" Ôn Từ Thư cứ ngỡ hắn có điều muốn nói, lại chẳng rõ vì sao hắn tự dưng lại chần chừ như vậy.

Cậu nhấc tay lên nện nhẹ vào mu bàn tay hắn một cái, trêu chọc: "Bạc tổng? Có chuyện gì thế?"

Nếu mà muốn mình ở lại thì cứ việc nói thẳng ra chứ lị!

Trong đôi mắt màu xanh lục của Bạc Thính Uyên chất chứa những cảm xúc muốn nói lại thôi, hắn một lần nữa siết nhẹ lấy các ngón tay cậu: "Từ Thư, chờ tôi rồi cùng nhau về nhà nhé?"

Ôn Từ Thư gần như không có chút do dự nào mà gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Chính bản thân cậu cũng chưa từng nghĩ tới, bốn chữ "cùng nhau về nhà" giản dị, bình đạm nhường ấy, một khi được thốt ra từ khuôn mặt của Bạc Thính Uyên thì lại mang một thứ ma lực kỳ diệu khiến người ta không cách nào khước từ.

Có điều, Bạc Thính Uyên còn một cuộc họp quan trọng không thể dời sang ngày khác, thế nên hắn bảo Ôn Từ Thư vào phòng nghỉ ngơi trước một lát.

Sau khi Ôn Từ Thư đã nằm lên giường, cậu thấy hắn vẫn chưa có ý định rời đi ngay.

"Anh đi làm việc của mình đi, em sẽ ngủ nhanh thôi."

"Tôi chờ em ngủ rồi mới ra ngoài."

Bạc Thính Uyên lật tay xem giờ trên đồng hồ, "Vẫn còn kịp."

Hắn ấn xuống bảng công tắc điều khiển rèm cửa, điều chỉnh ánh sáng trong phòng tối lại cho phù hợp với trạng thái ngủ.

Tuy rằng đây là một môi Tr**ng X* lạ, nhưng vì có Bạc Thính Uyên ở bên cạnh nên Ôn Từ Thư cũng không hề có cảm giác khó chịu nào, cậu ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Bạc Thính Uyên ngồi tựa vào đầu giường, lòng bàn tay áp lên một bên sườn mặt mịn màng như sứ trắng của cậu, hàng mi sau lớp tròng kính khẽ rũ xuống, dùng cả con tim để cảm nhận sự bầu bạn đáng quý này.

-

Bên ngoài cửa phòng làm việc.

Một vị trợ lý từ dưới lầu đi lên định lâm thời hỏi xin ý kiến của Bạc tổng về một vài công việc phát sinh, nhưng đã bị Albert kịp thời ngăn lại.

"Bạc tổng có dặn, nửa tiếng nữa ngài ấy sẽ trực tiếp đi họp, trong khoảng thời gian này cần nghỉ ngơi một chút."

Vị trợ lý kia tỏ ra vô cùng bất ngờ: "Hôm nay Bạc tổng lại nghỉ trưa sao? Sức khỏe ngài ấy không được khỏe à?"

Trong ấn tượng của cậu ta, Bạc tổng thường có thói quen làm việc xuyên trưa, bỏ qua cả thời gian nghỉ ngơi để có thể tan làm đúng giờ.

Albert giải thích: "Người nhà của Bạc tổng đang ở bên trong, có lẽ hai người muốn trò chuyện riêng tư thêm vài câu."

Trợ lý nghe vậy liền tỏ ý đã hiểu.

Chỉ là đến khi chuẩn bị rời đi, cậu ta mới muộn màng nhận ra hàm lượng thông tin cực khủng ẩn chứa trong hai chữ "người nhà" này, bèn vội lấy tập tài liệu che miệng lại, nghiêng người ghé sát hỏi nhỏ: "Là vị Ôn tiên sinh ở nhà kia đúng không?"

Albert mỉm cười gật đầu xác nhận.

-

Bên trong căn phòng nghỉ ngơi tối tăm và yên tĩnh.

Ngay khoảnh khắc Ôn Từ Thư đang mơ mơ màng màng sắp sửa chìm vào giấc ngủ, chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng nhiên sáng màn hình và rung lên bần bật. Bạc Thính Uyên nhanh tay lẹ mắt cầm lấy ngay, tránh để nó tạo ra tiếng động quá lớn làm ảnh hưởng đến người bên cạnh.

Đó là một số điện thoại lạ không có trong danh bạ.

Ôn Từ Thư nghe thấy động tĩnh mơ hồ, nhưng vì quá buồn ngủ không mở nổi mắt nên cậu chỉ thều thào bảo: "Anh nghe đi..."

Bạc Thính Uyên buông tay cậu ra, rảo bước đi ra phía ngoài phòng nghỉ.

"Alo, xin hỏi ai đấy?"

"Dạ xin chào Trần tiên sinh, tôi là..."

Bạc Thính Uyên lịch sự ngắt lời: "Chờ một chút, hình như cậu gọi nhầm số rồi."

"Nhưng số điện thoại này đã hoàn tất đơn đặt hàng trên trang web chính thức của chúng tôi nên hệ thống mới tự động gọi lại ạ. Hệ thống bên chúng tôi vận hành tự động, thông thường không thể xảy ra sai sót được đâu."

Đối phương tỉ mỉ đọc rõ thời gian cụ thể của đơn hàng buổi sáng, số lượng trang phục đã mua cùng các nội dung liên quan, cuối cùng giải thích: "Do địa chỉ ngài điền có chút đặc thù, nên trước khi gửi hàng đi, chúng tôi cần phải xác nhận lại một chút."

Địa chỉ được đọc lên quả thực chính là khu nhà chính của Bạc gia.

Bạc Thính Uyên ngoảnh đầu nhìn cánh cửa phòng nghỉ một cái, rồi đáp: "Địa chỉ không sai đâu."

"Dạ vâng, vậy lát nữa sẽ có một tin nhắn kèm hóa đơn gửi đến, xin ngài vui lòng kiểm tra và nhận hàng giúp. Vô cùng cảm ơn sự phối hợp của ngài."

Sau khi cuộc gọi kết thúc, màn hình điện thoại lập tức nhảy ra một tin nhắn văn bản kèm hình ảnh, trong đó hiển thị toàn bộ danh sách các món đồ đã mua.

Vài bộ "trang phục" vô cùng đặc biệt đập ngay vào tầm mắt của Bạc Thính Uyên.

Hắn nhấn vào xem qua từng tấm hình một, rồi mới tắt màn hình điện thoại đi.

Trở lại căn phòng nhỏ, không gian yên ắng đến mức chỉ còn lại tiếng hít thở nhịp nhàng, khe khẽ của Ôn Từ Thư.

Bạc Thính Uyên chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi đặt lại lên tủ đầu giường.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng m*n tr*n những lọn tóc đen đang xõa tung trên gối, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn khẽ khàng lên bờ môi Ôn Từ Thư.

Hắn đã bắt đầu cảm thấy mong chờ món quà đặc biệt này rồi đấy.

Lúc chuẩn bị đi họp, Bạc Thính Uyên mới vừa đi đến trước cửa phòng họp thì lại nhận được điện thoại của cậu con trai nhỏ.

Hắn ra hiệu cho những người khác cứ tiến vào trong trước, còn bản thân thì đứng lại ở hành lang bên ngoài.

"Nhất Minh?"

"Ba lớn ơi! Ba nhỏ đâu rồi ạ? Hai ba đã ăn cơm xong chưa?"

Bạc Nhất Minh sau khi xác nhận ba nhỏ không phải lủi thủi một mình ăn trưa thì mới hoàn toàn yên tâm, nhóc con liền chuyển sang đề xuất một chuyện khác: "Ba lớn ơi, đêm nay con muốn cùng Tinh Tinh đến nông trại qua đêm có được không ạ?"

Tầm mắt Bạc Thính Uyên khẽ hướng về phía phòng làm việc của mình.

"Ba lớn?"

Bạc Nhất Minh sợ ba lớn sẽ trách mình ham chơi, vội vàng giải thích: "Vẫn giống hệt như lần trước thôi ạ, tụi con sẽ ngoan ngoãn nghe lời lắm á. Ba mẹ của Tinh Tinh cũng đã đồng ý rồi, bảo là không có vấn đề gì đâu. Chính quản gia Từ đã giúp tụi con gọi điện thoại hỏi thăm đấy ạ."

Bạc Thính Uyên nghe ra ý tứ trong lời nói của con, liền hỏi: "Bây giờ hai đứa đi luôn sao?"

"Dạ đúng rồi ạ."

Bạc Thính Uyên không nói gì nhiều, chỉ dặn dò một câu: "Vậy con nhớ chăm sóc Tinh Tinh cho tốt nhé."

"Vâng ạ!"

Bạc Thính Uyên sợ nhóc con lại gọi điện làm phiền Ôn Từ Thư, bèn nói: "Ba nhỏ của con đang ngủ trưa, con đừng gọi điện cho ba ấy nữa. Chờ ba nhỏ tỉnh dậy, ba sẽ tự mình nói lại sau."

Bạc Nhất Minh dĩ nhiên là ríu rít đồng ý ngay lập tức: "Dạ vâng ạ ~~"

Bạc Thính Uyên ngắt cuộc gọi, đứng im lặng tại chỗ một lát rồi mới ra hiệu cho trợ lý đẩy cửa phòng họp để sải bước tiến vào bên trong.

-

Sau khi tỉnh giấc, Ôn Từ Thư đã quên sạch bách chuyện có cuộc gọi đến lúc trước.

Chờ đến lúc Bạc Thính Uyên kết thúc cuộc họp trở về bên mép giường, cậu liền chủ động vươn hai tay ra ôm lấy hắn: "Căn phòng này yên tĩnh ghê, em vừa nằm xuống là ngủ liền một mạch rõ lâu."

Bạc Thính Uyên chỉ cảm thấy có một đám mây mềm mại, thơm tho vừa nhào vào lòng mình, mang theo cảm giác ấm áp và bình yên vô cùng.

Hắn siết chặt vòng tay ôm lấy cậu, đặt một nụ hôn lên mái tóc bồng bềnh hơi rối, rồi dịu giọng kể cho cậu nghe chuyện hai đứa nhỏ đã rủ nhau đến nông trại chơi.

Ôn Từ Thư biết hắn luôn biết cách sắp xếp mọi chuyện thỏa đáng nên cũng chẳng có gì phải bận lòng, cậu khẽ ngáp một cái.

Cơ thể cậu rõ ràng đang lười biếng đến mức nhũn ra như không xương mà tựa sát vào người hắn, nhưng cái miệng nhỏ lại bảo: "Thế thì anh mau đi làm việc tiếp đi, em lại nhắm mắt thêm một lát đây."

Bạc Thính Uyên khẽ thu lực nơi cánh tay, kéo một chân cậu qua bắt ngồi cưỡi lên đùi mình, sau đó bế bổng người đứng dậy.

"Ơ kìa?" Ôn Từ Thư kinh ngạc, trố mắt nhìn thẳng vào đôi mày mắt thâm thúy của hắn.

Bạc Thính Uyên sải bước đi ra phía ngoài: "Ra ngồi cùng tôi làm việc."

"Đây là phòng làm việc ở công ty đó nha." Ôn Từ Thư khẽ đung đưa đôi chân dài, thoáng có chút không tự nhiên.

"Không có camera giám sát, cũng không có người ngoài." Bạc Thính Uyên nói lời ngắn gọn nhưng súc tích, thành công làm cậu an lòng hẳn.

Sợi dây thần kinh đang căng thẳng của Ôn Từ Thư lập tức thả lỏng ra, cậu gác cằm lên bả vai hắn, bờ môi áp sát vào bên gáy, nhẹ giọng trêu ghẹo: "Hóa ra Bạc tổng là đang cậy vào việc không một ai có thể trừ lương của mình, nên mới tùy tâm sở dục mà làm càn đúng không?"

Bạc Thính Uyên ôm cậu ngồi xuống chiếc ghế giám đốc, hắn hơi hạ lông mày, đăm đăm nhìn chăm chú vào cậu.

Rõ ràng tầm mắt của hắn trông vô cùng nghiêm túc, chính trực, thế nhưng lòng bàn tay lại đầy ái muội mà xoa xoa lên đầu gối của Ôn Từ Thư, như suy tư gì đó mà hỏi ngược lại: "Tùy tâm sở dục mà làm càn sao?"

"Kìa kìa --"

Ôn Từ Thư vội vàng đẩy bàn tay hắn ra, thật sự sợ hắn dám ở nơi này "làm càn" thật, cậu cuống quýt nghiêng người oai oán rúc vào lòng hắn, lầm bầm lầu bầu: "Em mới ngủ dậy nên đang khát nước chết đi được đây, anh chẳng biết chăm sóc người ta gì cả? Kiểu này lần sau em không thèm đến đây nữa đâu."

Bạc Thính Uyên lúc vừa trở lại phòng làm việc đã bảo trợ lý chuẩn bị sẵn trà xanh mang lên, bấy giờ liền vừa vặn bưng chiếc tách tới kề sát bên môi dâng tận miệng cho cậu.

Ôn Từ Thư nhấp hai ngụm, lại liếc hắn một cái, nhấp thêm một ngụm nữa, lại khẽ ngước hàng mi lên nhìn hắn đăm đăm.

Bạc Thính Uyên khó hiểu: "Hửm?"

Ôn Từ Thư im lặng rũ mắt xuống.

Cậu chỉ là chợt nhớ tới mấy món quà đặc biệt sẽ nhận được vào buổi tối ngày hôm nay, thế nên trong lòng có chút phấn khích không sao kìm nén nổi mà thôi.

Buổi chiều hôm ấy, khắp nơi trên dưới trong công ty đều râm ran truyền tai nhau một tin bát quái.

Người ta bảo nhau rằng, kể từ lúc Ôn tiên sinh đến công ty vào buổi trưa ngày hôm nay, ngoại trừ khoảng thời gian bước ra ngoài để chủ trì một cuộc họp quan trọng ra, Bạc tổng chưa từng bước chân rời khỏi phòng làm việc dù chỉ một nửa bước, đồng thời cũng tuyệt nhiên không cho phép bất kỳ một trợ lý nào được tiến vào bên trong.

Đến giờ tan tầm lúc chạng vạng, hai chồng chồng đúng giờ rời khỏi công ty.

Bạc Thính Uyên đích thân lái xe, Ôn Từ Thư ngồi ở ghế phụ.

Phía trước và phía sau đều có hai chiếc xe của vệ sĩ hộ tống đi theo. Trong cơn gió đêm mát mẻ, rực rỡ ánh hoàng hôn chiếu rọi ngập tràn vào bên trong khoang xe.

Ôn Từ Thư nghiêng mặt ngắm nhìn hắn.

Cứ việc Bạc Thính Uyên đang hết sức tập trung lái xe, nhưng cuộn trào trong hắn lại là một sự vui vẻ và thả lỏng ngoài ý muốn, thậm chí còn mang theo nét gợi cảm đầy phóng khoáng hiếm thấy.

Ôn Từ Thư khẽ rũ mi mắt, hàng lông mi dài như chiếc quạt nhỏ khẽ run rẩy, khóe môi cậu dâng lên một nụ cười mông lung, đầy vi diệu.

Bạc Thính Uyên thầm tính toán khoảng cách về đến nhà, tay phải đưa hai ngón tay luồn vào vạt áo sơ mi đang cài kín mít, khẽ kéo ra ngoài một chút để nới lỏng cổ áo cho bớt ngột ngạt.

Sau khi về đến nhà.

Quản gia Từ tiến lên đón hai người.

Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ buổi xế chiều, trên mặt chú cũng ngập tràn niềm vui vẻ.

Sau khi báo cáo kỹ càng các chi tiết về việc tiểu thiếu gia đến nông trại chơi, chú nói thêm: "Thưa tiên sinh, các gói bưu kiện gửi đến vào buổi chiều tôi đã cho người mang lên phòng ngủ trên lầu hai rồi ạ."

"Vâng, cảm ơn quản gia Từ."

Ôn Từ Thư nôn nóng muốn lên lầu xem thử ngay lập tức.

Thấy ánh mắt Bạc Thính Uyên đang nhàn nhạt nhìn về phía mình, cậu liền cố giữ vững biểu cảm trên gương mặt, lên tiếng nhắc nhở: "Là quà tặng đấy."

"Ừm."

Bạc Thính Uyên đưa áo khoác tây trang cho quản gia Từ, ôm lấy cậu hướng về phía cầu thang cổ kính mà bước đi, "Vậy chúng ta lên xem quà của tôi trước nhé."

"Kìa, ăn cơm trước đã." Ôn Từ Thư giữ hắn lại, đè thấp giọng bảo, "Anh cứ vào nhà ăn trước đi, em lên lầu ngó qua một chút, nhỡ người ta giao nhầm đồ thì sao? Để em xác nhận lại một lượt rồi mới đưa cho anh."

Tầm mắt sau lớp tròng kính của Bạc Thính Uyên dừng lại trên gương mặt cậu, thầm phán đoán xem lời này có bao nhiêu phần đáng tin.

Đúng lúc Ôn Từ Thư đang sốt ruột muốn lên lầu xem xét thì đột nhiên lại bị hắn vươn tay ôm chặt lấy vai.

Bạc Thính Uyên dẫn người đi về phía nhà ăn: "Người đưa hàng không đến mức hồ đồ như vậy đâu, lát nữa chúng ta cùng xem, giờ ăn cơm trước đã."

"..."

Ôn Từ Thư trong lòng thầm lầm bầm lầu bầu: Cơm thì ngày nào chẳng ăn, có cái gì mà ngon nghẻ cơ chứ!

Cậu vừa ăn cơm, húp canh một cách thất thần, vừa gọi một cuộc điện thoại cho cậu con trai nhỏ để xác nhận nhóc con và Tinh Tinh đã ăn xong bữa tối.

Giờ này, dì Chung cùng một người giúp việc khác đang ở lại nông trại để chăm sóc hai đứa trẻ, lát nữa mới quay về nhà chính để nghỉ ngơi.

Rốt cuộc cũng kết thúc bữa ăn, Ôn Từ Thư nhìn hắn chằm chằm: "Bây giờ em lên lầu được chưa?"

Bạc Thính Uyên đứng dậy, giúp cậu kéo ghế dựa ra: "Ừm, tôi đi cùng em."

"Không cần đâu, em tự đi được."

Ôn Từ Thư chợt nhớ tới lúc ghi hình tập đầu tiên của chương trình thực tế, Tiểu Thất có bảo bố của nhóc ấy là một kẻ bám người, sao bây giờ trong nhà mình cũng đột nhiên xuất hiện một kẻ bám người thế này nhỉ?

Bạc Thính Uyên lại một lần nữa cúi người, bế bổng ngang người cậu lên: "Chẳng phải là quà tặng cho tôi sao, tôi không thể là người đầu tiên nhìn thấy à?"

Người giúp việc vốn định bước vào nhà ăn thu dọn thấy cảnh này liền thức thời lùi lại một bước rồi rời đi.

Ôn Từ Thư hết cách, đành phải để mặc cho hắn ôm vào trong thang máy.

Cậu lầm bầm gọi tên hắn: "Bạc Thính Uyên."

"Ơi." Bạc Thính Uyên ngắm nghía những bóng hoa văn chạm khắc của cabin thang máy đang đổ dọc trên người cậu, trông vô cùng lãng mạn và huyền ảo.

Ôn Từ Thư trêu chọc: "Hôm nay anh bị tổng tài bá đạo nhập hồn đấy à?"

Bạc Thính Uyên dùng ngữ khí vô cùng thản nhiên mà sửa lưng cậu: "Tôi là chủ tịch hội đồng quản trị."

"..."

Ôn Từ Thư dĩ nhiên là biết rõ chức vị của hắn rồi.

Cậu tiếp tục trêu ghẹo: "Anh có thấy hai chữ chủ tịch nghe có vẻ già lắm không hả? Cứ như kiểu khí chất của mấy bác đã ngoài năm mươi tuổi ấy."

Cửa thang máy từ từ mở ra, Bạc Thính Uyên bế cậu sải bước đi ra ngoài: "Ừm, vậy sáng mai tôi sẽ sa thải vị tổng giám đốc hiện tại của công ty, để tôi đích thân kiêm nhiệm luôn chức đó."

Ngữ khí của hắn vô cùng trịnh trọng, nghe qua cứ như thể hắn đang rất nghiêm túc cân nhắc chuyện này vậy.

Ôn Từ Thư chọc chọc vào má hắn, lẩm bẩm: "... Đúng là đồ nhạt nhẽo, em không thèm nói chuyện với anh nữa!"

Hai người cùng bước vào phòng ngủ.

Ôn Từ Thư nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy đồ đạc gì cả.

"Mấy cái hộp ở bên phía em cơ. Mau thả em xuống nào."

Bạc Thính Uyên ôm cậu mà nhẹ bẫng như ôm một cục bông, vừa không tốn chút sức lực nào lại vừa có cảm giác an lòng đến lạ, làm sao hắn nỡ buông tay cho được, thế là liền dứt khoát bế cậu đi thẳng về phía bức bình phong.

Quả nhiên, tất cả các gói bưu kiện đều đã được bày sẵn ở phòng sinh hoạt chung.

Mấy chiếc hộp của thương hiệu kia đều được bọc gói vô cùng hoàn mỹ, bên trên thắt những chiếc nơ bướm cỡ lớn.

Trong số đó, có một chiếc hộp hình trái tim màu trắng tinh khôi, nhưng đi kèm lại là chiếc ruy-băng bằng da thuộc màu đen tuyền, ngay vị trí trung tâm còn đính một chiếc khuy da đen hình trái tim nhỏ cực kỳ bắt mắt.

Khi ánh mắt Ôn Từ Thư vừa lướt qua đó lần đầu tiên, cậu đã hoàn toàn kinh ngạc.

Cái thương hiệu này muốn làm cái trò gì thế không biết?

Sợ người ta không biết bên trong chiếc hộp này đựng... mấy món đồ không được đứng đắn lắm hay sao mà làm lộ liễu vậy chứ?!

Cậu lập tức ngước mắt nhìn thẳng vào Bạc Thính Uyên.

Bạc Thính Uyên sau khi chú ý tới hộp quà hình trái tim kia, trong đầu liền lập tức liên tưởng đến cuộc điện thoại xác nhận cùng danh sách đơn hàng lúc chiều, hắn bèn rũ mắt quan sát phản ứng của cậu.

Bốn mắt nhìn nhau, mỗi người đều tự mang một chút tâm tư thầm kín riêng.

Thế nhưng so với cái khí thế "Thái Sơn sụp đổ trước mặt cũng không biến sắc" của Bạc Thính Uyên, Ôn Từ Thư rốt cuộc vẫn là người bại trận trước.

Cậu giãy giụa đòi nhảy xuống đất, cúi người nhấc chiếc hộp đựng đồng hồ lên rồi đưa cho hắn: "Tặng anh."

Bạc Thính Uyên trịnh trọng đón lấy món quà anh đưa.

"Em dùng tiền thù lao quay chương trình thực tế để mua à?"

"Ừm." Ôn Từ Thư ngửa đầu, chớp chớp mắt, "Anh không mở ra xem thử sao?"

Bạc Thính Uyên ngồi xuống ghế sofa, khẽ nâng cằm ra hiệu về phía chiếc hộp hình trái tim kia, ra vẻ ung dung, thích thú mà hỏi ngược lại: "Thế còn cái này là món quà thứ hai em dành cho tôi đúng không?"

"Ừm... Thì chỉ là một vài món..." Ôn Từ Thư tức khắc bí từ, thậm chí còn ngượng ngùng đến mức muốn cắn ngón tay.

Chuyện đã đến nước này, cậu chỉ có thể gồng mình cắn răng gật đầu: "Hay là, hay là anh tự mở ra xem đi nhé? Em đi... Em đi rửa mặt đánh răng trước đây?"

Bạc Thính Uyên nhìn vành tai đã nhuốm một tầng hồng rực của cậu, hắn đưa tay gạt những lọn tóc dài ra rồi cúi đầu đặt một nụ hôn lên làn da bên cổ: "Ừm, em đi đi."

Ôn Từ Thư nghiêng mặt cọ cọ vào người hắn một cái, liếc trộm chiếc hộp thêm lần cuối rồi bước nhanh về phía phòng tắm, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như trống trận.

Được một lúc, cậu lại muốn hé cửa ra ngó xem phản ứng của Bạc Thính Uyên khi mở hộp quà như thế nào.

Ngặt nỗi góc nhìn từ phòng tắm không thuận tiện, cậu chẳng thể nhìn thấy gì cả.

Thôi bỏ đi, tắm rửa trước đã.

Đầu óc Ôn Từ Thư bắt đầu nghĩ ngợi lung tung: Với sự thông minh và trí tuệ đỉnh cao của Bạc Thính Uyên, liệu hắn có biết cách mặc mấy thứ dây nhợ đó lên người không nhỉ?

Có khi nào đến lúc mình tắm rửa xong xuôi bước ra ngoài, hắn đã mặc chỉnh tề đâu ra đấy rồi không?

Thật hy vọng là bên trong chiếc hộp đó có kèm theo cả tờ giấy hướng dẫn cách mặc.

-

Tại phòng sinh hoạt chung.

Bởi vì Bạc Thính Uyên từ chiều đã xem qua hình ảnh trong danh sách đơn hàng và biết rõ thứ đựng bên trong chiếc hộp kia là gì, nên hắn không vội vàng mở nó ra ngay đầu tiên.

Hắn mở hộp quà đang cầm trên tay trước.

Bên trong là một chiếc đồng hồ dáng gối có vỏ bằng gốm sứ màu đen kết hợp với đá quý màu ngọc lục bảo bảo thạch.

Ở chính giữa mặt đồng hồ, những đường cong màu đen bao phủ lên trên viên đá quý, nương theo từng nhịp chuyển động của kim đồng hồ mà đường cong ấy lại dịch chuyển đi một chút, khiến cho viên đá quý tựa như ánh trăng hiện lên những quầng sáng tròn khuyết đầy động lòng người.

Bạc Thính Uyên tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay trái ra, thay bằng chiếc đồng hồ mới rồi giơ tay lên ngắm nghía.

Ngón tay cái của bàn tay phải khẽ khàng v**t v* mặt đồng hồ trơn nhẵn, động tác dịu dàng hệt như đang m*n tr*n lên gương mặt của Ôn Từ Thư vậy.

Sau đó, hắn mới bắt đầu tháo sợi dây ruy-băng thắt trên chiếc hộp hình trái tim.

Nằm bên dưới vài tấm thẻ giới thiệu chính là bộ dây đai làm bằng chất liệu da thuộc màu đen tuyền được đặt ngay ngắn bên trong hộp.

Chiếc hộp này có tổng cộng hai tầng, và trên những tấm thẻ kia quả nhiên có in hình vẽ kèm lời chú thích vô cùng tỉ mỉ về cách mặc.

Ngoài ra, bên trong còn kèm theo một chiếc hộp nhỏ màu đen tuyền cũng hình trái tim.

Bạc Thính Uyên nhấc nắp hộp lên, để lộ ra một nhúm đồ làm bằng chất liệu vải thun màu đen.

Đầu ngón tay hắn khều nhẹ vào sợi dây buộc mảnh dẻ đến mức tưởng chừng hễ tùy tiện kéo mạnh một cái là có thể đứt phăng, rồi chậm rãi nâng nó lên.

Đó là một chiếc quần nhỏ bằng ren màu đen đầy gợi cảm.

Trước Tiếp