Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 87: Tủ quần áo sáng đèn

Trước Tiếp

Vinh Thành, biệt thự nhà họ Bạc.

Việc Ôn Từ Thư bị say máy bay dẫn đến mệt mỏi trong người khiến cho tất cả mọi người từ trên xuống dưới đều không khỏi nôn nóng, lo lắng.

Khi dì Chung vừa bước xuống lầu, những người khác liền nhao nhao tiến lên hỏi han tình hình.

Dì lên tiếng trấn an mọi người: "Cứ nghỉ ngơi bồi bổ mấy ngày là sẽ khỏe lại thôi, mọi người ai có việc gì thì cứ tiếp tục đi làm đi."

Chỉ trong vòng hơn một tháng qua, mọi người đều đã quen với việc sức khỏe của Ôn tiên sinh ngày một tiến triển tốt lên, thế nên không ai có thể chấp nhận được việc một người đang yên đang lành đột nhiên lại ngã bệnh.

Suy cho cùng, chẳng một ai muốn gia đình lại quay về bầu không khí âm u, áp lực như trước kia cả.

Bếp trưởng vừa thấy dì Chung cũng liền hỏi: "Đại thiếu gia đã ăn gì chưa?"

Thấy dì Chung gật đầu, ông lại quan tâm hỏi thêm: "Còn tiểu thiếu gia thì sao?"

Dì Chung đáp: "Đại thiếu gia tự biết chừng mực mà, cậu ấy sẽ không bỏ mặc con cái, cũng không bỏ bê thân thể của mình đâu."

"Thế thì tốt."

Bếp trưởng xoa xoa hai tay, "Tôi đã chuẩn bị sẵn một ít nguyên liệu rồi, lát nữa sẽ vặn lửa nhỏ ninh thật kỹ để nấu cháo, chờ tiên sinh vừa tỉnh dậy là có cái ăn ngay."

Dì Chung nhắc nhở thêm: "Nhớ chuẩn bị cả đồ ăn khuya cho đại thiếu gia nữa, tôi sợ đêm nay cậu ấy phải thức canh suốt đêm đấy."

Bếp trưởng nói: "Có chứ, tôi đều đã sắp xếp thỏa đáng cả rồi."

-

Lầu hai.

Dì Chung đang đi về phía phòng ngủ thì thấy cánh cửa phòng bật mở, một bóng dáng nhỏ nhắn bước ra.

Dì bước nhanh tới, nhỏ giọng hỏi: "Nhất Minh, con bị ba lớn đuổi ra ngoài à?"

Bạc Nhất Minh lắc lắc đầu, nhóc con thoáng ngơ ngác không hiểu sao dì Chung lại hỏi như vậy.

Nhóc con đè thấp giọng giải thích: "Không có đâu ạ. Con thấy hình như ba lớn muốn ở riêng một mình với ba nhỏ một lát, nên con tự đi ra ngoài á."

Trước đây cũng thường xuyên có những lúc như thế này. Chỉ là hồi đó nhóc con còn nhỏ chưa hiểu chuyện, lúc nào cũng bị ba lớn xách cổ lôi ra ngoài.

Dì Chung choàng tay ôm lấy vai nhóc con: "Nhất Minh ngoan, để dì Chung đưa con về phòng nhé."

Thực ra khi ở nhà, Bạc Nhất Minh cũng không cần người lớn phải ở bên cạnh bầu bạn cho lắm.

Thế nhưng nhóc con không hề từ chối lòng tốt này.

"Dì Chung ơi, hồi nhỏ con lúc nào cũng nghĩ mình là người thương ba nhỏ nhất trên đời này. Nhưng thật ra người đó là ba lớn, có đúng không ạ?"

Dì Chung khá bất ngờ trước sự hiểu chuyện đột ngột của nhóc con, dì liền lời thấm ý thía bảo: "Không giống nhau đâu. Đối với ba nhỏ của con mà nói, sự quan tâm của hai ba con đều quan trọng như nhau cả."

Bạc Nhất Minh như suy ngẫm điều gì rồi ngoan ngoãn gật gật đầu.

Khi rẽ vào góc cầu thang, nhóc con liếc nhìn về phía hai cánh cửa phòng ở đằng xa, lý nhí nói: "Đều tại con không tốt, cứ nhất quyết đòi ba nhỏ phải tham gia chương trình thực tế làm chi...."

Nói đoạn, nhóc con vừa cúi đầu xuống, một giọt nước mắt lớn đã lã chã rơi.

Giọt nước mắt rơi xuống tấm thảm màu trắng gạo nơi bậc thềm cầu thang, loang ra thành một vệt màu sẫm.

Lời tự trách đầy nghẹn ngào này thực sự khiến trái tim dì Chung thắt lại vì xót xa, dì vội vàng ôm chặt lấy đứa trẻ chín tuổi vào lòng.

"Không phải đâu. Đừng nói như vậy mà."

Bạc Nhất Minh tủi thân ngửa đầu lên, đôi mắt ngập ngụa nước mắt: "Di ơi, có phải con là một đứa trẻ rất tồi tệ không ạ? Cái kiểu vừa hư vừa xấu tính ấy."

"Úi chà! Con học mấy từ này ở đâu ra thế hả?"

Dì Chung hoảng hốt, vừa lo lắng vừa xót ruột, vội nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng nhóc con: "Trẻ con thì không được nói những lời xui xẻo như thế này đâu nhé. Con nghe rõ chưa hả? Dì không dỗ con nữa đâu đấy, dì chuẩn bị giận rồi đây này!"

Bạc Nhất Minh ủy khuất mếu máo, lí nhí bảo: "Thế thì dì Chung vẫn nên dỗ con một chút đi ạ."

Dì Chung vừa thương vừa xót, vội rút chiếc khăn tay sạch sẽ ra lau nước mắt cho nhóc con: "Nín đi, đừng khóc nữa. Hai ba con mà nhìn thấy con khóc thế này là sẽ đau lòng lắm đấy."

Dì cố kìm nén cảm xúc để giọng mình không bị nghẹn ngào, nói tiếp: "Tối hôm nay, dì sẽ ngủ cùng để bầu bạn với con nhé."

"Dạ." Bạc Nhất Minh sụt sịt, cố gắng kiềm chế tâm trạng của mình.

Thế nhưng cứ hễ nghĩ đến sắc mặt trắng bệch, yếu ớt của ba nhỏ lúc bị ngất lịm đi vì say máy bay, nước mắt nhóc con lại cứ thi nhau trực trào ra ngoài, không tài nào ngăn lại nổi.

-

Lầu hai, phòng ngủ của Bạc Thính Uyên.

Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng hít thở vô cùng khe khẽ, cùng với tiếng nước thuốc nhỏ giọt đều đặn "tí tách", "tí tách" từ chiếc bình truyền dịch.

Luồng nước thuốc trong suốt xuôi theo đường ống mềm thon dài chảy xuống, cuối cùng qua mũi kim mảnh nhỏ đi vào mạch máu trên mu bàn tay của Ôn Từ Thư.

Bên mép giường, Bạc Thính Uyên ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế sofa, ánh mắt phía sau lớp tròng kính dán chặt vào gương mặt của Ôn Từ Thư.

Bàn tay to rộng, ấm áp của hắn vẫn luôn nhẹ nhàng nâng lấy bàn tay đang truyền dịch của cậu. Trên mu bàn tay trắng muốt đến mức gần như trong suốt ấy, những đường gân máu hiện lên rõ mồn một.

Ngón tay cái của Bạc Thính Uyên cứ từng chút, từng chút một m*n tr*n lên những đầu ngón tay mảnh khảnh của Ôn Từ Thư.

Mỗi một giây trôi qua trong đêm nay đều hệt như một nhát dao cùn cứa vào da thịt, tra tấn cõi lòng hắn.

Giữa khoảng lặng im phăng phắc đầy đáng sợ ấy, người nằm trên giường bỗng phát ra một tiếng hừ nhẹ đầy đau đớn và hỗn loạn, thân hình dưới lớp chăn cũng khẽ động đậy.

Bạc Thính Uyên lập tức đứng bật dậy, cúi người ghé sát qua.

Một tay hắn vừa nhẹ nhàng giữ cố định bàn tay đang cắm kim truyền của cậu, tay kia vừa v**t v* vầng trán và mái tóc, thấp giọng dỗ dành: "Từ Thư, tôi ở đây. Em thấy khó chịu ở đâu sao?"

Hai vị bác sĩ vừa rồi có dặn dò qua, sau khi truyền dịch có khả năng người bệnh sẽ xuất hiện một vài phản ứng phụ.

Đêm nay họ cũng không rời đi mà ở lại bên gian phòng khách thuộc khu nhà phụ để tiện túc trực.

Ôn Từ Thư nghe thấy một giọng nói khiến mình an lòng, cơ thể đang khẽ vặn vẹo liền dần bình ổn trở lại, bờ môi khô khốc cũng mấp máy vài cái.

Bạc Thính Uyên vội buông tay ra, cầm lấy ly nước ấm, dùng tăm bông thấm nước rồi nhẹ nhàng bôi lên môi cho Ôn Từ Thư.

Cảm nhận được làn nước mát lành làm dịu đi cơn khát, Ôn Từ Thư liên tục nhấp nhấp môi.

Cậu giống như đang khát nước đến độ cực hạn, chiếc lưỡi hồng nhuận nhanh như chớp l**m qua bờ môi dưới. Tựa hồ cảm thấy người bên cạnh đút nước vừa chậm lại vừa ít, cậu khẽ bật ra tiếng hừ hừ đầy bất mãn.

Bạc Thính Uyên thấy thế, đành phải dùng phần hổ khẩu nơi bàn tay nhẹ nhàng giữ lấy cằm cậu, nhanh chóng hớp một ngụm nước ấm rồi cúi đầu mớm vào trong miệng.

"Ưm..." Ôn Từ Thư bấy giờ mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.

Bạc Thính Uyên lại tiếp tục mớm thêm một ngụm nữa, mãi đến khi thấy chân mày cậu giãn ra mới chịu dừng lại.

Bờ môi được làn nước thấm đượm dần trở nên ướt át, nơi khóe môi còn đọng lại một chút ánh nước long lanh đầy mê người. Bạc Thính Uyên khắc chế bản thân chỉ dừng lại ở đó, hắn dùng ngón tay cái khẽ gạt đi vệt nước vương vãi.

Chẳng mấy chốc, Ôn Từ Thư thoáng tỉnh táo hơn một chút, cậu nheo nheo mắt, nơi cổ họng phát ra một tiếng r*n r* đầy khó chịu: "Ừm..."

Bạc Thính Uyên như trút được gánh nặng, liền tiến lên hôn một cái thật sâu lên thái dương cậu, nhìn đôi mắt đen láy của cậu đang chậm rãi chuyển động: "Từ Thư, tôi ở đây."

Ôn Từ Thư ý thức được hiện tại mình đang nằm trên chiếc giường ở nhà, cũng biết bản thân vừa mới bị ngất xỉu một trận.

Thế nhưng lúc này, mỗi một khớp xương trên cơ thể cậu đều đau nhức và sưng trướng vô cùng.

Cảm giác này hoàn toàn khác biệt với cơn đau tim lúc trước, đó là một sự khó chịu bứt rứt len lỏi khắp mọi ngóc ngách trên thân thể, khiến cậu hận không thể lao bả vai vào tường đập mạnh hai cái cho bõ tức.

Cậu khó nhọc mở lời: "Xương cốt của em... đau nhức quá..."

Bạc Thính Uyên nhìn thoáng qua bình truyền dịch sắp sửa cạn sạch, đây chính là phản ứng phụ mà bác sĩ đã dặn trước là có khả năng sẽ xảy ra.

"Chờ tôi một chút."

Bạc Thính Uyên hôn nhẹ lên khóe môi cậu, lên tiếng trấn an: "Để tôi rút mũi kim ra trước đã."

Hắn nhanh nhẹn thực hiện thao tác rút mũi kim truyền dịch ra cho cậu.

Giọt máu đỏ tươi đột ngột trào ra từ lỗ kim nhỏ xíu, trông vô cùng chói mắt trên mu bàn tay trắng ngần.

Bạc Thính Uyên nhíu chặt đôi mày, nhanh chóng sát trùng đơn giản rồi dán băng y tế lên.

Ôn Từ Thư không ngừng cựa quậy bả vai và đôi chân thon dài, cố tìm cách giảm bớt sự bứt rứt, khó chịu trong người.

Bạc Thính Uyên ngồi hẳn lên giường, kéo người ôm gọn vào lòng, rồi đặt bàn tay vừa truyền dịch của cậu gác lên một bên vai mình: "Để tôi xoa bóp cho em, ngoan nào đừng nhúc nhích."

Hắn bắt đầu n*n b*p tỉ mỉ từng chút một, dọc từ bả vai cậu trở xuống.

Ôn Từ Thư rúc sâu vào lồng ngực hắn, hai mắt nhắm nghiền, cảm nhận sự khoan khoái, dễ chịu lan tỏa theo mỗi nơi lòng bàn tay hắn đi qua.

Lực tay vừa vặn của hắn tựa hồ như đang đem tất cả những khớp xương vừa bị sưng trướng nắn chỉnh, ép chặt lại thật khít khao.

Cậu áp mặt vào vùng da nơi xương quai xanh bên gáy hắn, lẩm bẩm: "Dễ chịu hơn nhiều rồi..."

Lòng bàn tay Bạc Thính Uyên cách một lớp vải áo, liên tục xoa ấn trên làn da mềm mại của cậu.

Thấy Ôn Từ Thư đã dần dần bình ổn trở lại, hắn mới vơi bớt phần nào lo lắng.

"Từ Thư, ráng đừng ngủ vội, ăn chút gì đã."

"Hả?" Ôn Từ Thư đang buồn ngủ díu cả mắt, mơ màng dựa vào ngực hắn định lắc đầu, thế nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực nào cả.

Trận ốm này tiêu hao quá nhiều thể lực, Bạc Thính Uyên không muốn để cậu phải ôm bụng đói đi ngủ, bèn lập tức liên hệ bảo quản gia Từ mang đồ ăn lên phòng.

Ôn Từ Thư nhờ được xoa bóp thoải mái nên cũng ngoan ngoãn để mặc cho Bạc Thính Uyên đỡ dậy, uống hết một chén canh ấm nóng rồi mới chịu ngủ tiếp.

Bạc Thính Uyên lúc này mới ăn chút đồ ăn khuya.

Đến tận đây, hắn mới hoàn toàn có thể đặt tảng đá lớn trong lòng xuống.

Khi đêm đã về khuya, Bạc Thính Uyên qua phòng xem con trai một lát, thấy nhóc con cũng đã ngủ say mới chịu xuống lầu nghỉ ngơi.

Liên tục hai ngày sau đó, Ôn Từ Thư chỉ có thể tỉnh táo được tầm nửa ngày, thời gian còn lại phần lớn đều chìm vào giấc ngủ.

Bác sĩ vẫn đến kiểm tra theo giờ cố định, xác nhận sức khỏe của cậu không có vấn đề gì quá lớn.

Đến ngày thứ ba, tinh thần của Ôn Từ Thư rốt cuộc cũng chuyển biến tốt lên, sau khi thức dậy cậu còn ăn ngon miệng hết được một bát cơm nhỏ.

Cả nhà bấy giờ mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Bản thân Ôn Từ Thư thì đã hồi phục hẳn rồi, thế nhưng mỗi khi nhìn sang Bạc Thính Uyên, cậu lại luôn cảm thấy hắn có gì đó không bình thường.

Thứ khí chất u uất, sầu muộn vốn dĩ khó khăn lắm mới tiêu tán đi bấy lâu nay nay lại một lần nữa xuất hiện, khiến cho toàn thân hắn như thể bị bao bọc kín kẽ bên trong một bức màn sương mù dày đặc.

Đêm hôm đó.

Có lẽ do ban ngày Ôn Từ Thư đã ngủ quá nhiều, nên hiếm hoi lắm cậu mới bị tỉnh giấc vào lúc nửa đêm.

Mấy ngày nay cậu vốn đã quen với việc ngủ ở bên cạnh Bạc Thính Uyên, thế nhưng giờ phút này lại đột ngột phát hiện ra khoảng nệm bên cạnh trống trơn, Bạc Thính Uyên không có ở trên giường.

Rõ ràng hai người họ đã cùng nhau lên giường đi ngủ, lúc ấy chính tay Bạc Thính Uyên còn là người tắt đèn cơ mà.

Hắn đi vệ sinh sao?

Ôn Từ Thư khẽ nhíu mày, chậm rãi mở mắt ra.

Bên trong phòng ngủ không hề bật đèn, ngược lại phía phòng để quần áo lại đang mơ hồ hắt ra một chút ánh sáng ảm đạm, mờ ảo.

Muộn thế này rồi sao?

Chẳng lẽ Bạc Thính Uyên lại giống như chú khỉ con nhà mình, nửa đêm còn thức để thử quần áo cho ngày mai đấy chứ?

Ôn Từ Thư do dự mất vài giây, cuối cùng quyết định đứng dậy đi xem thử. Cậu dẫm chân lên lớp thảm mềm mại, nhẹ nhàng từng bước tiến về phía đó.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tầm mắt cậu vừa xuyên qua khe hở của cánh cửa lùa để nhìn vào tình hình bên trong, cả người cậu liền sững sờ, chết lặng ngay tại chỗ.

Bên trong phòng để quần áo, chiếc đèn cây đặt sàn đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt mờ mờ.

Giữa khoảng sáng tối nửa tỏ nửa mờ ấy, một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn, hai chiếc chân thon dài, hữu lực dang rộng, nửa thân trên ngả rạp ra sau dựa vào thành ghế.

Trong bầu không khí lúc này đang cuồn cuộn dâng lên thứ hương vị hormone nam tính mãnh liệt, nôn nóng chực chờ thiêu đốt.

Giữa những nhịp thở dồn dập đầy kìm nén và dày đặc, bàn tay trái to rộng của hắn đang gắt gao nắm chặt lấy một bộ phận trên cơ thể, những ngón tay với khớp xương rõ ràng đang không ngừng thực hiện động tác lên xuống.

Ánh đèn tuy rằng tối tăm, thế nhưng thảy mọi việc đều phơi bày rõ mồn một không thể che giấu.

Dưới sự phác họa của ánh sáng, cơ thể của Bạc Thính Uyên hiện lên một cảm giác lực lượng chuẩn mực như một bức tượng điêu khắc, thậm chí còn gợi cảm đến nghẹt thở.

Đôi mắt Ôn Từ Thư đột ngột mở to, phảng phất như bản thân lập tức bị một lực hút vô hình kéo tuột đến ngay sát bên cạnh Bạc Thính Uyên vậy, khiến cậu quả thực khó lòng mà hô hấp cho thông thuận nổi.

Bạc Thính Uyên lại đang tự mình...

Tầm mắt cậu hoàn toàn không chịu sự khống chế của lý trí mà cứ chăm chăm dừng lại nơi thô dài vạm vỡ ấy, thậm chí trong tiềm thức dường như còn có thể cảm nhận được cả mức nhiệt độ nóng bỏng đang tỏa ra.

Những chi tiết hai người ôm ấp, quấn quýt lấy nhau trong chuyến đi tuần trăng mật bỗng chốc ùa về, hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết.

Ôn Từ Thư thẹn thùng đến mức toàn thân nóng bừng lên như lửa đốt, thế nhưng đôi chân lại như chiếc đóng đinh xuống sàn, căn bản không cách nào cất bước rời đi nổi.

Bạc Thính Uyên lúc này đang chìm đắm trong bể sâu d*c v*ng nên hoàn toàn không phát hiện ra điều bất thường ở cửa.

Huống chi, trên gương mặt hắn lúc này còn đang phủ một chiếc áo lụa màu trắng ngọc trai. Chiếc mũi cao thẳng đem lớp vải mỏng manh đỉnh ra một đường cong rõ rệt, nương theo từng nhịp th* d*c dồn dập mà thâm trầm của hắn, thớ vải khẽ rung lên bần bật.

Khi nhìn rõ chiếc áo kia, đầu óc Ôn Từ Thư liền nổ vang một tiếng "đùng".

Đó chính là chiếc áo ngủ của cậu.

Đúng lúc này, Bạc Thính Uyên phảng phất như sắp trèo l*n đ*nh điểm của kh*** c*m, tay phải hắn đè chặt lấy chiếc áo, nương theo lồng ngực đang phập phồng kịch liệt, hắn ra sức hít hà thật sâu mùi hương vương lại trên thớ vải.

Hành động này hiển nhiên đã mang đến cho hắn một sự k*ch th*ch và hưng phấn tột độ, khiến cho các khối cơ bắp cuồn cuộn trên khắp cơ thể hắn đồng loạt căng cứng lại, tần suất động tác nơi tay trái cũng dần dần tăng tốc nhanh hơn.

Ôn Từ Thư theo bản năng nín chặt hơi thở, cho đến tận khi động tác của Bạc Thính Uyên đột ngột dừng khựng lại.

Cậu nhìn thấy rõ mồn một bên dưới lớp áo lụa, giữa những nhịp th* d*c dồn dập của Bạc Thính Uyên, đôi môi hắn đang từng chút, từng chút một m*n tr*n, nhấp lấy lớp vải mềm.

Toàn thân cậu một trận tê dại chạy dọc sống lưng, phảng phất như người mà Bạc Thính Uyên đang hôn môi lúc này chính là làn da của cậu vậy.

Ngay vào khoảnh khắc cậu định thần lại, muốn nhanh chóng chuồn lẹ trở về giường, thì đột nhiên lại phát hiện ra Bạc Thính Uyên vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

Giữa không gian nồng nặc thứ d*c v*ng quá độ này, hắn cư nhiên lại một lần nữa có phản ứng...

Trước Tiếp