Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 88: Giấc mơ hoang đường

Trước Tiếp

Vào lúc sáng sớm, Ôn Từ Thư đã mơ thấy một giấc mơ vô cùng hoang đường và kỳ quái.

Bên trong căn phòng ngủ âm u và trống trải, trên chiếc giường rộng thênh thang có đặt một đóa hoa hồng kiều diễm, tươi non.

Một con mãng xà từ từ dọc theo cuống hoa xanh mướt, từng chút một quấn chặt lấy cành hoa từ dưới lên trên.

Con mãng xà thè chiếc lưỡi đỏ tươi ra, từng lần một nhấm nháp những giọt sương mai đọng trên cánh hoa. Giờ phút này, đóa hoa hồng phảng phất như có sinh mệnh, khẽ run lên rào rạt, vừa nhu nhược lại vừa e ấp, ngượng ngùng.

Ôn Từ Thư giống như đang đứng trên trần nhà, từ trên cao nhìn xuống toàn bộ những chuyện đang diễn ra.

Ở trong mơ, cậu cảm nhận được một sự trói buộc, kìm kẹp, phảng phất như thứ mà xà thần đang quấn chặt không phải là đóa hoa hồng kia, mà chính là cơ thể của cậu.

Đôi chân thon dài khẽ cọ xát vào nhau, thân hình vặn vẹo không rõ là đang kháng cự, giãy giụa, hay là đang đáp lại một cách muốn nói lại thôi.

Điều khiến cậu cảm thấy khó hiểu chính là, rõ ràng đó là một con mãng xà đầy bí ẩn và nguy hiểm, thế nhưng cậu lại chẳng thấy sợ hãi một chút nào, thậm chí còn chủ động vươn tay ra ôm lấy nó.

Con mãng xà trong mơ ngẩng đầu lên, hiện rõ mồn một là một đôi đồng tử dọc màu xanh lục thẫm.

"Á!"

Ôn Từ Thư đột ngột bừng tỉnh, nhìn trân trân vào khoảng trần nhà trống không.

Đầu óc anh quay cuồng, phảng phất như chính mình vẫn còn đang chìm đắm trong khung cảnh đan xen giữa h*m m**n và thỉnh cầu ở trong mơ vậy.

Cậu nâng cánh tay lên, gác mu bàn tay lên trán, nheo nheo mắt hít một hơi thật sâu.

Khắp người khô nóng bứt rứt, cậu liền đá văng tấm chăn ra, để lộ đôi bắp chân thon dài bên ngoài.

Trong phòng đã tràn ngập một chút ánh sáng, hiển nhiên lúc này đã là buổi sáng.

Trên chiếc giường rộng lớn chỉ có một mình cậu. Trước khi đi ngủ tối hôm qua, Bạc Thính Uyên có nhắc qua rằng sáng sớm hôm nay hắn sẽ đến công ty đúng giờ.

Ôn Từ Thư chậm rãi xoay người sang khoảng nệm mà Bạc Thính Uyên từng nằm, nghiêng mặt áp sát vào chiếc gối của hắn để bình ổn lại nhịp tim cùng hơi thở đang phập phồng dữ dội.

Cậu từ từ nhắm mắt lại, thế nhưng trước mắt lại hiện ra cảnh tượng con rắn và đóa hoa hồng đang cọ xát vào nhau, rồi lại đan xen, lồng ghép liên tục với hình ảnh một Bạc Thính Uyên ngập tràn t*nh d*c lúc nửa đêm.

Tối hôm qua sau khi nhìn trộm được cảnh tượng kia, cậu đã tranh thủ lúc Bạc Thính Uyên không chú ý để lén chuồn trở lại giường, tâm trí suốt một thời gian dài chẳng thể nào bình tĩnh nổi.

Vốn dĩ, cậu còn lo sợ lúc Bạc Thính Uyên trở về giường sẽ phát hiện ra cậu đang tỉnh, ai ngờ đâu, mãi cho đến tận lúc cậu thiếp đi lần nữa, Bạc Thính Uyên vẫn chưa hề bước ra khỏi phòng để quần áo.

Sự hiện diện quá mức sục sôi và dữ tợn kia của Bạc Thính Uyên đã mang đến cho Ôn Từ Thư một sự đả kích quá lớn về mặt thị giác.

Thế cho nên hiện tại cứ hễ nhớ tới là cậu lại khẽ nhíu mày, thậm chí còn bị kéo ngược ký ức trở về hai lần thân mật sau chuyến đi tuần trăng mật.

Lúc ấy vì cả hai người đều chưa có một chút kinh nghiệm nào, chẳng có kỹ xảo gì đáng nói nên chỉ biết quấn quýt lấy nhau một cách đầy vụng về, non nớt.

Ôn Từ Thư của khi đó thậm chí còn chẳng dám nhìn ngắm một cách rõ ràng mồn một giống như tối ngày hôm qua.

Cậu vốn dĩ không quá nguyện ý nghĩ lại những chi tiết cụ thể đầy ái muội và kiều diễm này, hiện tại chỉ mới hồi tưởng một chút thôi cũng đã thấy thẹn thùng đến mức kéo chăn trùm kín qua đầu, làm bộ dạng trốn tránh như một chú đà điểu.

Cậu lại tò mò nghĩ, sáng nay thì sao nhỉ?

Bạc Thính Uyên có giống như mọi khi ôm lấy cậu không?

Thế nhưng nửa đêm về sáng cậu ngủ quá say, hiện tại hoàn toàn chẳng có chút cảm giác nào.

Đúng lúc này, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.

"Nhị thiếu ơi?"

Ôn Từ Thư vén chăn ra, mời dì Chung bước vào.

Dì Chung canh theo giờ muộn nhất để đến đánh thức cậu, sợ cậu ngủ quên rồi để bụng trống rỗng sẽ gây khó chịu cho dạ dày.

Ôn Từ Thư chậm rãi bước xuống giường, vừa cúi đầu tìm dép đi trong nhà vừa hỏi: "Nhất Minh đâu rồi dì?"

"Thằng bé đang ở sân tennis đấy."

Dì Chung nhìn bờ vai và tấm lưng của cậu, đột nhiên đổ bệnh mấy ngày khiến cho cả người cậu gầy rộc đi một vòng lớn.

Khó khăn lắm mới vỗ béo lên được một chút, hiện tại gần như lại quay về dáng vẻ gầy gò của những ngày chỉ biết nằm một chỗ.

Dì có chút đau lòng, bèn lảng sang chuyện khác, kể lại việc vào cái ngày cậu bị ngất xỉu, Bạc Nhất Minh đã lo lắng và khóc lóc đau khổ đến nhường nào.

Ôn Từ Thư nghe xong thầm nghĩ, tuy nói trẻ con thì tổng sẽ phải lớn lên và hiểu chuyện, nhưng những chuyện thế này vẫn là nên ít trải qua một chút thì tốt hơn.

"Dì Chung, dạo này con sẽ tĩnh dưỡng thật tốt, cũng không ra khỏi cửa đâu, dì đừng lo lắng quá."

Dì Chung gật gật đầu, đỡ cậu đi rửa mặt đánh răng.

Đến lúc Ôn Từ Thư định quay về gian phòng phía bên mình để thay quần áo, dì Chung liền nói: "Quần áo của cậu tôi đều đã sắp xếp và chuyển hết sang bên phòng của đại thiếu gia rồi nhé."

"Dạ?" Ôn Từ Thư mờ mịt thốt lên, nghe qua có chút ngốc nghếch.

Dì Chung tự nhiên không hiểu được phản ứng này của cậu: "Tôi không nên mang qua đó sao?"

"Không phải, không phải đâu ạ."

Ôn Từ Thư vờ như thản nhiên bước về phía phòng để quần áo của Bạc Thính Uyên.

Thấy dì định đi theo mình, cậu liền bảo: "Dì Chung, hay là dì xuống lầu chuẩn bị bữa sáng trước đi? Con thay quần áo xong sẽ xuống ngay."

Dì Chung thấy sắc mặt cậu bình thường, không có dấu hiệu gì là sắp ngất xỉu nữa nên mới yên tâm rời phòng trước.

Ôn Từ Thư mang theo tâm lý có tật giật mình, đi đến trước cửa phòng để quần áo rồi đưa tay đẩy ra.

Đập vào mắt cậu chính là chiếc ghế sofa bằng da màu đen mang khí chất trầm ổn, nghiêm nghị cùng chiếc đèn cây đặt sàn dáng cao thon thả, mang phong cách cổ điển tao nhã.

Khung cảnh đêm qua phảng phất như đang tái hiện lại ngay trước mắt.

Ôn Từ Thư luống cuống chân tay không biết phải làm sao, chỉ đành nhanh chóng đi lấy quần áo.

Đến khi tầm mắt chạm phải chiếc áo mặc ở nhà màu xám đậm của Bạc Thính Uyên, bàn tay thon dài của cậu bỗng ma xui quỷ khiến thế nào lại giật phắt nó xuống.

Sau đó, khi cậu cởi bỏ bộ đồ ngủ và chuẩn bị thay đồ, trong khoảnh khắc bỗng sinh ra một loại ảo giác.

Bên trong căn phòng yên tĩnh, dường như đang vang vọng tiếng th* d*c trầm thấp đầy kìm nén, khắc chế của Bạc Thính Uyên khi lấy áo che mặt, ngửa đầu ra sau rồi vong tình tự thỏa mãn.

Ôn Từ Thư liền đứng quay lưng về phía chiếc sofa, tấm lưng nóng bừng lên như lửa đốt, cậu nhanh chóng vơ lấy bộ quần áo rộng rãi mặc vào người rồi vội vàng chạy trốn ra ngoài.

Trong lòng cậu thẹn thùng nghĩ thầm, thế này thì sau này bảo cậu làm sao dám bước chân vào đây nữa cơ chứ?!

-

Tại phòng khách.

Khi Bạc Nhất Minh bước vào, nhóc con liền nhìn thấy ba nhỏ đã bắt đầu dùng bữa sáng.

Nhóc con lạch bạch chạy tới bên cạnh bàn, hai tay chống vào thành ghế rồi khom người xuống, tầm mắt đảo qua đảo lại trên người ba nhỏ một vòng, tò mò hỏi: "Ba nhỏ ơi, sao ba lại mặc trộm quần áo của ba lớn thế ạ?"

"Khụ khụ..."

Ôn Từ Thư tuy rằng tự biết mọi người đều sẽ nhận ra, nhưng cậu chẳng thể ngờ nổi cậu con trai nhỏ lại có thể trực tiếp chọc thủng mình ngay trước mặt như vậy.

"Ba lấy nhầm thôi, lát nữa ba đi thay ra liền."

"Dạ." Bạc Nhất Minh ngồi xuống bên cạnh ba nhỏ, lén lút nghiêng người qua một bên, hí hoáy bấm bấm chiếc đồng hồ thông minh trẻ em.

Ôn Từ Thư đang rót nước trái cây cho con, lúc đẩy ly nước đến trước mặt nhóc con, cậu còn quan tâm hỏi thêm: "Con có đói bụng không? Để ba bảo dì Chung lấy thêm đồ ăn cho con nhé?"

Cậu vừa dứt lời, từ chiếc đồng hồ trẻ em bỗng truyền đến âm thanh loa ngoài phóng đại.

"Nhất Minh?"

"Ơ?" Ôn Từ Thư ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ.

Bạc Nhất Minh hi hi cười rộ lên, điệu bộ vô cùng tinh ranh và lém lỉnh nói: "Ba lớn ơi ~ Hôm nay ba nhỏ mặc quần áo của ba nè."

Ôn Từ Thư: "?"

Cậu thực sự không ít lần phải tự hoài nghi xem thằng bé này rốt cuộc có phải là con ruột do mình sinh ra hay không nữa.

Ở đầu dây bên kia điện thoại, giọng điệu của Bạc Thính Uyên vẫn vô cùng trầm ổn và thản nhiên: "Ừm, ba biết rồi."

Ôn Từ Thư: "..."

Nghe cái thái độ và giọng điệu lãnh đạm này của hắn, ai không biết chuyện lại tưởng đâu hắn đang cùng cậu bàn bạc công việc làm ăn trên công ty không bằng.

Bạc Thính Uyên nói tiếp: "Nhất Minh, hôm nay ba không có ở nhà, con nhớ đi dạo quanh hoa viên với ba nhỏ một lát nhé."

"Vâng ạ!" Bạc Nhất Minh vui vẻ nhận lời.

Ôn Từ Thư nhấp một ngụm sữa bò ấm, ngoài mặt thì lạnh tanh như băng tuyết, thế nhưng trong lòng lại đang dậy sóng cuộn trào:

Bạc Thính Uyên, anh đây là đang muốn phớt lờ tôi đấy có phải không hả?!

"Từ Thư."

Ôn Từ Thư lập tức vui vẻ bắt lấy lời của hắn: "Em nghe đây. Ba lớn có điều gì cần dặn dò em sao?"

Tông giọng Bạc Thính Uyên lúc này mới dịu dàng hẳn xuống: "Tôi sẽ cố gắng xong việc để về nhà sớm với em."

"Ừm." Ôn Từ Thư đáp lại một tiếng không mặn không nhạt, thế nhưng trái tim lại vì một câu nói đơn giản như thế mà vui sướng đến độ nở hoa.

Chờ đến khi cuộc điện thoại ngắt kết nối, Bạc Nhất Minh vừa vặn được thưởng thức món bánh trứng vừng trắng do dì Chung bưng tới, bánh vừa thơm vừa bùi, vô cùng mỹ vị.

Nhóc con thích chí đến mức hai đường lông mày cứ nhướng lên nhảy nhót liên tục, chọc cho ba nhỏ phải bật cười.

Ôn Từ Thư xoa xoa mái tóc con, nhẹ giọng bảo: "Nhất Minh, con hẹn Tinh Tinh đến nhà mình chơi có được không?"

Bạc Nhất Minh thoáng ngẩn ra một chút, sau đó liền vui mừng khôn xiết.

Thì ra ba nhỏ vẫn luôn nhớ đến tâm tư của nhóc con đấy chứ.

"Dạ ~ Để qua mấy ngày nữa đi ạ ~ Hiện tại mỗi ngày con đều phải bận rộn ở bên cạnh bầu bạn với ba nhỏ rồi nha ~ Lịch trình của con được xếp dày đặc lắm luôn đó ~"

Ôn Từ Thư mỉm cười, đưa tay nhéo nhẹ vào vành tai nhỏ nhắn của nhóc con.

-

Khoảng ba giờ chiều.

Ôn Từ Thư đang nằm gội đầu, chiếc tivi treo tường trong phòng đang phát những ca khúc của Chu Vi.

Vì Tinh Tinh có liên lạc với Nhất Minh nên cũng biết chuyện Ôn Từ Thư bị mệt trong người, thành ra cả Sở Hàm và mọi người đều đã hay biết.

Mấy người bọn họ đều lần lượt nhắn tin qua WeChat để hỏi han, quan tâm cậu.

Ôn Từ Thư nhắm mắt lại thầm nghĩ, chương trình thực tế này thực sự là một chuyến hành trình vô cùng kỳ diệu.

Sau khi gội sạch mái tóc dài, dì Chung đỡ cậu đứng dậy để tựa người ngồi trên ghế sofa.

Cậu lười biếng ngáp một cái, ngay sau đó liền phát hiện những ngón tay đang luồn qua da đầu mình đã đổi thành một người khác - Bạc Thính Uyên.

Ôn Từ Thư lập tức ý thức được, hắn đang tự tay sấy tóc cho mình!

Bản thân chuyện này vốn chẳng có gì kỳ lạ, cái quái chính là ở chỗ đầu óc cậu lại cứ lung tung liên tưởng.

Toàn thân Ôn Từ Thư bất giác căng cứng lại, bờ môi càng lúc càng khô khốc khẽ mấp máy, cậu muốn mở miệng để phá vỡ bầu không khí im lặng nhưng lại chẳng biết phải nói gì.

Chẳng lẽ lại quay đầu nhìn hắn cười ngốc một cái rồi bảo: Hi? Anh tan làm rồi à?

Lòng bàn tay to rộng vuốt qua mái tóc dài mượt như tơ lụa, Bạc Thính Uyên vô cùng kiên nhẫn dùng máy sấy tóc nhắm vào những lọn tóc đen còn ẩm ướt để làm khô từng chút một.

Khoảng mười mấy phút trôi qua, chiếc máy sấy cuối cùng cũng được tắt đi.

Ôn Từ Thư đột nhiên trở nên căng thẳng.

Ngay sau đó, hai lòng bàn tay hắn lần lượt đặt lên hai bên vai cậu, khẽ xoa bóp vài cái.

Giọng nói trầm thấp của Bạc Thính Uyên vang lên hệt như dòng thủy triều ấm áp của buổi xế chiều, rót thẳng vào tai cậu: "Em không định nói chuyện với tôi sao?"

Giữa nỗi chần chừ, Ôn Từ Thư chậm rãi ngẩng mặt lên.

Vào khoảnh khắc chạm phải đôi đồng tử màu xanh sẫm kia, cậu như nháy mắt bị kéo sụp vào một vòng xoáy đầy mê loạn của thứ tình cảm kỳ lạ.

Đôi môi cậu hé mở, hơi lộ ra hàm răng trắng đều, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng biết phải thốt lên lời nào.

Tầm mắt của Bạc Thính Uyên nhìn từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại đóng đinh nơi bờ môi mềm mại của cậu.

Ôn Từ Thư chỉ mới bị hắn chăm chú nhìn như thế thôi mà các đầu ngón tay đang đặt trên thành ghế vịnh đã khẽ co rút lại, từng sợi dây thần kinh trong người cũng không ngừng run rẩy.

Bạc Thính Uyên rốt cuộc là đang muốn làm cái gì đây? Muốn quyến rũ mình sao!

Đôi mắt phía sau lớp tròng kính của Bạc Thính Uyên khẽ chớp động, nhanh chóng thu liễm lại thứ d*c v*ng muốn hôn môi đang chực trào.

"Đứng lên thôi, chúng ta ra hoa viên đi dạo một chút nhé."

Nghe thấy lời nói bình tĩnh và lý trí đến nhường ấy của hắn, Ôn Từ Thư vậy mà lại cảm thấy có chút hụt hẫng, mất mát đến lạ kỳ.

Cậu được hắn đỡ đứng dậy, tầm mắt vô tình đảo qua phần cổ áo sơ mi của Bạc Thính Uyên.

Trên chiếc áo sơ mi màu đen, từng chiếc cúc áo bằng xà cừ tối màu đều được cài một cách chỉnh tề, kín kẽ lên tận yết hầu.

Thế nhưng Ôn Từ Thư lại phảng phất như ngửi được, bên dưới bộ trang phục cấm dục bao bọc quanh thân thể Bạc Thính Uyên kia, thực chất là một luồng hương vị hormone nam tính đang cuồn cuộn dâng trào, tùy ý phóng túng.

Trước Tiếp