Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 86: Anh hôn em có được không

Trước Tiếp

Ôn Từ Thư không đợi nổi đến lúc Bạc Thính Uyên quay trở về phòng, cậu đã mơ màng chìm vào giấc ngủ từ lâu.

Rạng sáng ngày hôm sau, cậu lờ mờ nghe thấy một cuộc đối thoại vô cùng khẽ khàng, dịu nhẹ bên tai.

"... Ba lớn ơi, tụi mình không gọi ba nhỏ dậy cùng ngắm bình minh luôn ạ? Ba ấy tỉnh lại mà biết thì có khi nào sẽ buồn lắm không?"

"Sẽ không đâu. Cứ để ba nhỏ ngủ thêm một lát nữa."

Theo sau một tiếng "Dạ" ngắn ngủi và đáng yêu, Ôn Từ Thư cảm nhận được bên má mình có một khuôn mặt nhỏ nhắn đang áp sát tới.

Là nhóc khỉ con đang hôn trộm cậu đấy chứ ai.

Ôn Từ Thư khó nhọc mở ra đôi mắt ngái ngủ, lười biếng lên tiếng: "Cục cưng ơi? Ba cũng tỉnh rồi nè, đừng bỏ rơi ba nha."

"Oa!"

Bạc Nhất Minh dán chặt vào gò má mềm mại của ba nhỏ, "Tụi con đâu có định bỏ rơi ba nhỏ đâu. Chúng ta cùng ở đây chờ mặt trời mọc đi ạ."

Lúc đặt phòng, để thỏa mãn nguyện vọng ngắm bình minh của Bạc Nhất Minh, bọn họ đã cố ý chọn căn hộ tổng thống có góc nhìn hướng ra biển đón mặt trời mọc.

Tổng cộng cả ba phòng nghỉ bên trong đều có thể nằm ngay trên giường mà thưởng thức trọn vẹn cảnh đẹp bình minh trên biển.

Ôn Từ Thư vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, đầu óc còn chút mơ màng.

Đến tận lúc nhìn thấy Bạc Thính Uyên cúi người ghé sát lại gần, đại não cậu phảng phất như bị một khối thiên thạch khổng lồ đập mạnh vào một cú, nháy mắt tỉnh táo hẳn ra, cậu chớp chớp mắt nhìn hắn.

Bạc Thính Uyên khẽ xoa xoa mái tóc cậu: "Vậy lát nữa xem xong bình minh, em lại ngủ tiếp một giấc nhé."

Giọng điệu hắn vẫn như thường lệ, vừa dịu dàng lại vừa săn sóc chu đáo.

Ôn Từ Thư nhìn hắn, khẽ gật đầu một cái thật nhẹ.

Cậu cảm giác được, bản thân giống như đang được một lần nữa làm quen lại với người đàn ông trước mặt này vậy.

Hay nói cách khác, là cậu đang được tiến gần thêm một chút nữa đến với một Bạc Thính Uyên chân thật nhất.

Ở phía bên kia, Bạc Nhất Minh vội vàng nhảy tót lên giường, rúc sâu vào lòng ba nhỏ.

Ôn Từ Thư liền đưa tay kéo kéo ống tay áo của Bạc Thính Uyên, hơi xê dịch người để nhường ra một khoảng trống bên cạnh: "Anh cũng nằm lên đây đi."

"Ừm."

Bạc Thính Uyên cầm lấy chiếc điều khiển từ xa của căn phòng đặt trên tủ đầu giường đưa cho con trai, sau đó nằm xuống giường, kéo Ôn Từ Thư ôm gọn vào lòng.

Theo sau cái chạm tay ấn nút công tắc của Bạc Nhất Minh.

Tấm rèm cửa của khung cửa sổ sát đất góc rộng từ chính giữa từ từ kéo dạt sang hai bên, phảng phất như tấm màn nhung của một sân khấu kịch sắp sửa trình diễn một vở diễn vô cùng xuất sắc, ngoạn mục.

Khung cảnh biển trời một màu dần dần lộ ra trước mắt.

Bầu trời cùng những áng mây sớm nhuộm một sắc hồng cam nhạt, đẹp đến mức hiếm thấy trên đời.

"Oa." Bạc Nhất Minh vừa mới nằm xuống đã có chút ngồi không yên, "Con muốn đi chụp ảnh cơ!"

Nhóc con liền nhảy phóc xuống giường, lạch bạch chạy ào tới bên bậu cửa sổ.

Ôn Từ Thư dựa đầu vào lồng ngực Bạc Thính Uyên, ngắm nhìn những áng mây mỏng giăng đầy trời, trong lòng thầm nghĩ: Nếu mọi chuyện đúng như mình đoán thì biết phải làm sao bây giờ đây?

Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ đang bám chặt lấy khung cửa sổ sát đất hệt như một chú thằn lằn con, liền cao giọng dặn dò: "Nhất Minh, đứng gần cửa sổ nguy hiểm lắm, đừng đứng sát như thế."

"Dạ!"

Bạc Nhất Minh lùi lại một bước, vừa vặn ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa hướng mặt ra phía biển khơi, nhóc con giơ chiếc đồng hồ thông minh nhỏ định vị ngay ngoài cửa sổ: "Con phải chụp được đúng khoảnh khắc mặt trời mọc mới được nha."

Ôn Từ Thư vừa mới hoàn hồn, định cùng con trai thưởng thức cảnh bình minh, thì vòng tay nơi thắt lưng bỗng siết chặt lại.

Cả người cậu được Bạc Thính Uyên ôm kéo lên phía trên để dựa vào, vừa ngửa đầu ra sau là đã chạm ngay vào góc nghiêng gương mặt của hắn.

Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn anh.

"Hai ngày nay em mệt lắm đúng không? Tối qua thấy em đi ngủ sớm."

Tông giọng hắn trầm thấp đến lạ kỳ, chỉ có mỗi Ôn Từ Thư nghe thấy rõ.

"Ừm." Đôi mắt đen láy của Ôn Từ Thư khẽ đảo quanh.

Ánh sáng mờ ảo, mập mờ của buổi sớm mai từ ngoài cửa sổ hắt vào, như vẽ lên gương mặt trắng ngần của cậu một sắc thái rực rỡ, diễm lệ.

Ánh mắt cậu lúc này long lanh gợn sóng, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Đôi mắt màu xanh lục thâm trầm, u tối của Bạc Thính Uyên nhanh như chớp liếc nhìn bóng lưng nhỏ bên cửa sổ một cái.

Ôn Từ Thư lập tức ý thức được hắn định làm gì, còn chưa kịp đưa ra phản ứng thì khóe môi đã bị hắn ngậm lấy.

Cậu vội vàng đẩy đẩy cánh tay hắn, sợ bị cậu con trai nhỏ quay đầu lại nhìn thấy.

Cũng may, Bạc Thính Uyên chỉ khẽ chạm môi một chút rồi thôi.

"Oa, mặt trời lên rồi kìa! Mặt trời lên rồi!"

Bên cửa sổ truyền đến tiếng reo hò, gọi nhau í ới của nhóc con: "Tròn xoe mà đỏ rực luôn á, hèn chi người ta toàn bảo mặt trời trông giống lòng đỏ trứng muối thôi hà."

Lời nói ngây ngô, tràn đầy nét trẻ con đáng yêu ấy khiến Ôn Từ Thư không nhịn được mà bật cười khẽ.

Theo đà vầng thái dương tròn trịa nhảy vọt lên khỏi mặt biển, vạn trượng hào quang tỏa rạng khắp nơi, ánh sáng trong phòng cũng dần trở nên rực rỡ, sáng sủa.

Ôn Từ Thư thừa dịp cậu con trai nhỏ còn chưa quay người lại, liền cúi đầu cắn mạnh một miếng lên vai Bạc Thính Uyên cho bõ ghét.

Ai bảo hắn dám có điều giấu giếm cậu cơ chứ.

Bạc Thính Uyên khẽ nhíu mày: "Ừm?"

Ôn Từ Thư lập tức rụt người vào trong chăn, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, vờ như không mảy may để tâm đến phản ứng của hắn.

Đợi đến khi quá trình ngắm bình minh hoàn toàn kết thúc, Bạc Nhất Minh nhảy tót trở lại giường, nằm bò ở bên mép nệm để khoe với ba nhỏ đoạn video mà tự tay mình vừa quay được.

Tuy rằng vừa rồi đã được ngắm nhìn cảnh thật, Ôn Từ Thư vẫn dịu dàng bồi cậu con trai nhỏ thưởng thức lại thêm một lần qua màn hình.

Đến lúc Bạc Nhất Minh vẫn chưa biết chán mà chuẩn bị bấm phát lại lần thứ ba, Bạc Thính Uyên liền đưa tay xoa xoa mái tóc con trai dặn bảo: "Nhất Minh, để ba nhỏ của con ngủ tiếp một lát đi."

"Vâng ạ!" Bạc Nhất Minh bấy giờ mới sực nhận ra, hiện tại trời vẫn còn rất sớm, chưa đến giờ thức dậy như mọi ngày.

Nhóc con chớp chớp mắt nhìn sang: "Ba lớn ơi, nhưng mà hình như con không ngủ lại được nữa rồi."

Bạc Thính Uyên liền ra hiệu về phía cửa phòng: "Vậy con sang phòng riêng của mình chơi đi."

"Được ạ ~"

Bạc Nhất Minh hoàn toàn chẳng nhận ra là ba lớn đang tìm cách đuổi khách, ngược lại còn vui vẻ tiếp thu ngay.

Ôn Từ Thư ngẫm nghĩ một hồi, im lặng không nói nửa lời.

Chờ đến khi chú khỉ con nhảy nhót tung tăng đi ra ngoài, Ôn Từ Thư liền kéo chăn đắp cao lên, kết quả lại bị Bạc Thính Uyên giữ chặt lấy cổ tay.

Cậu chớp chớp mắt nhìn hắn: "Không phải anh bảo em ngủ tiếp sao?"

"Ừm."

Bạc Thính Uyên cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mu bàn tay cậu, sau đó mới đặt tay cậu trở lại vào trong chăn rồi kéo lại góc chăn đắp ngay ngắn.

Ôn Từ Thư: "..."

Cậu bỗng nhiên lại tự cảm thấy hờn dỗi với chính mình.

Cậu nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận được Bạc Thính Uyên có ý định xuống giường liền lầm bầm lẩm bẩm dỗi hờn: "Em ngủ một mình không được. Hay là anh gọi Nhất Minh quay lại đây đi?"

Người bên cạnh nghe vậy liền không cử động nữa.

Ôn Từ Thư nhận thấy tầm mắt của hắn dường như đang chăm chú găm chặt vào mình, cậu khẽ nín thở, trong lòng thoáng chút căng thẳng.

Bất chợt, cậu cảm giác được Bạc Thính Uyên cúi người áp sát vào, gương mặt hắn càng lúc càng gần, chóp mũi khẽ lướt qua thái dương, cằm, vành tai rồi đến bên gáy của cậu.

Ôn Từ Thư có chút không cách nào chống đỡ nổi đành hơi ngửa cổ lên, khóe môi khẽ bật ra một tiếng th* d*c chất chứa niềm khát vọng đầy nhỏ nhặt.

"Hôm nay chúng ta không ra khỏi cửa nữa."

Đôi môi Bạc Thính Uyên dán chặt vào bên gáy cậu, mũi hắn tựa vào vành tai mềm mại mà liên tục cọ xát qua lại đầy ám muội.

Các ngón tay Ôn Từ Thư lập tức co cụm lại, túm chặt lấy tấm chăn rồi lại nhanh chóng buông lỏng ra.

Cậu thực sự bắt đầu có chút tự oán trách chính mình, không ngờ bản thân lại dễ dàng bị Bạc Thính Uyên khơi dậy d*c v*ng đến như thế.

Cứ tiếp tục cái đà này, e là chính cậu cũng phải uống thuốc ức chế theo mất thôi.

"Cộc cộc --"

Hai tiếng gõ cửa cực kỳ khẽ khàng vang lên, khiến hai người trên giường nháy mắt kéo lại thần trí.

"Ba lớn ơi? Con vào được không ạ?"

Cùng lúc giật mình thảng thốt, Ôn Từ Thư nhạy cảm nhận ra đôi chân mày rậm của Bạc Thính Uyên khẽ nhíu chặt lại, hệt như bị quấy rầy mà làm dấy lên một luồng xao động cực kỳ mãnh liệt.

Có điều, cảm xúc ấy rất nhanh đã bị vẻ nghiêm nghị và bình tĩnh thường ngày thay thế.

Bạc Thính Uyên lùi người tựa trở lại thành giường, chân mày giãn ra, trầm giọng đáp: "Vào đi."

Cửa mở.

Bạc Nhất Minh lại lạch bạch chạy trở vào, leo tót lên giường: "Ba nhỏ ơi, con quyết định là vẫn nên ở lại ngủ chung với ba thôi ạ. Em Tinh Tinh còn chưa có thức dậy nữa."

Ôn Từ Thư xoa xoa bên má mịn màng của cậu con trai nhỏ: "Được rồi."

Bạc Thính Uyên vén chăn bước xuống giường: "Vậy hai cha con ngủ tiếp đi. Tôi đi ăn sáng trước, lát nữa có cuộc họp."

"Được." Ôn Từ Thư nhìn theo bóng dáng hắn vòng qua phía cuối giường rồi rời đi, trong lòng có chút rối bời

Liệu mình có nên một lần nữa nói chuyện thẳng thắn, mở lòng với hắn không đây?

"Nhất Minh, hay là tụi mình về nhà sớm hơn chút được không con?"

Bạc Nhất Minh ngửa đầu lên nhìn cậu: "Ba nhỏ nhớ nhà rồi ạ?"

"Ừm."

Ôn Từ Thư chần chừ đáp lời.

Cậu nghĩ, tuy rằng Bạc Thính Uyên có thể sắp xếp ổn thỏa việc công ty, nhưng suy cho cùng quy mô làm ăn lớn như thế, biết bao nhiêu việc cứ phải để hắn xử lý từ xa, thôi thì vẫn nên bớt ôm đồm lại cho đỡ mệt mỏi.

Cậu khẽ búng nhẹ vào chóp mũi của cậu con trai nhỏ: "Con không nhớ chú mèo Khoai Tây của con à?"

"Dạ... có ạ!"

Bạc Nhất Minh hai ngày nay cũng đã chơi đùa thỏa thích rồi, tựa hồ không còn hạng mục nào đặc biệt muốn chơi nữa.

"Vậy chờ đến mùa đông tụi mình lại tới đây tiếp nha ba."

Ôn Từ Thư hôn nhẹ lên thái dương của nhóc con: "Được chứ."

Tối hôm qua cậu đi ngủ rõ sớm, thành ra cũng chẳng cần phải ngủ nướng bù làm gì.

Bèn nhân lúc chú khỉ con đang ngủ say, nhắn một tin cho Bạc Thính Uyên, bảo rằng mình muốn về nhà sớm hơn dự định.

Bạc Thính Uyên cũng không gặng hỏi lý do, chỉ nhắn lại rằng hắn sẽ sắp xếp mọi chuyện thỏa đáng.

Sau khi đặt điện thoại xuống, tầm mắt Ôn Từ Thư vô thức hướng về phía kệ để hành lý.

Cứ việc giữa hai phòng có vách ngăn chắn lại chẳng thể nhìn thấy gì, nhưng cậu vẫn cứ đăm đăm nhìn về khoảng không đó, trầm mặc một hồi lâu.

Cuối cùng, Ôn Từ Thư vẫn nhẹ tay nhẹ chân bước xuống giường, đi đến bên chiếc vali hành lý rồi một lần nữa mở ra.

Bên trong chiếc túi vải sát hông, vị trí của lọ thuốc đã bị thay đổi. Nó không còn bị đè dưới gáy sách nữa, mà nằm lăn lóc ở tận góc ngoài cùng của cuốn sách.

Ôn Từ Thư lập tức lấy ra ngay.

Tối hôm qua lúc cầm lên, cậu cảm giác được số viên thuốc bên trong chẳng còn lại bao nhiêu, hiện tại dùng tay ước lượng thử, trọng lượng lại càng nhẹ hơn trước, tựa hồ chỉ còn lại mỗi sức nặng của vỏ lọ mà thôi.

Thực sự quá rõ ràng, Bạc Thính Uyên đêm qua lại uống thuốc rồi.

-

Buổi chiều.

Cả nhà họ cùng nhau lên máy bay tư nhân để khởi hành trở về Vinh Thành.

Suốt dọc đường đi, Ôn Từ Thư lúc nào cũng trong trạng thái mất hồn mất vía, cậu mải miết suy tính xem rốt cuộc mình nên mở lời thế nào để khơi gợi chủ đề chuyện lọ thuốc.

Cậu có đủ cơ sở để tin rằng, một khi Bạc Thính Uyên đã cố tình muốn giấu giếm thì sẽ chẳng bao giờ chịu chủ động thẳng thắn khai báo.

Có lẽ là do hành trình di chuyển liên tục gây mệt mỏi, cũng có thể là vì trong lòng đang ôm đồm quá nhiều tâm tư, máy bay vừa cất cánh được một lúc chưa lâu, cậu đã bắt đầu xuất hiện triệu chứng đầu váng mắt hoa, chóng mặt vô cùng.

Bạc Thính Uyên lập tức biến sắc, hắn nhanh chóng bế bổng cậu lên rồi sải bước tiến vào phòng nghỉ nhỏ phía sau khoang hành khách, đồng thời gọi bác sĩ đi cùng chuyến bay lập tức tới kiểm tra.

Sau một hồi thăm khám cẩn thận, bác sĩ xác nhận đây không phải là vấn đề về tim mạch mà chỉ là do cậu bị say máy bay thể nhẹ, bèn nhanh chóng chuẩn bị sẵn thuốc cùng một ly nước ấm.

Bạc Thính Uyên phải gặng hỏi để xác nhận lại với bác sĩ tận hai lần mới có thể tạm thời xuôi xuôi phần nào nỗi lo lắng trong lòng.

Bên trong phòng nghỉ nhỏ của khoang cabin, Ôn Từ Thư tựa người vào thành giường lớn, mái tóc đen nhánh rủ xuống hỗn loạn, càng làm nổi bật lên sắc mặt nhợt nhạt, tái mét như tờ giấy của cậu lúc này.

Chờ đến khi bác sĩ lui ra ngoài, cậu vốn định mở lời bảo Bạc Thính Uyên đừng quá lo lắng cho mình, thế nhưng vừa mới mấp máy môi một cái, một tiếng r*n r* nhỏ nhặt, yếu ớt đã không cách nào kìm nén nổi mà bật ra khỏi cổ họng.

Bạc Thính Uyên thấy vậy liền siết chặt vòng tay ôm lấy cậu vào lòng: "Ngoan, đừng nói chuyện nữa."

Mặc dù Ôn Từ Thư đã uống thuốc say máy bay rồi, thế nhưng lồng ngực cậu lúc này như cũ vẫn cảm thấy đặc biệt ngột ngạt, bí bách.

Cậu chỉ biết yếu ớt dựa đầu vào bờ vai hắn, từng tiếng, từng tiếng một th* d*c khẽ khàng.

Những lọn tóc dài đen láy đang xõa tung trên khuỷu tay của Bạc Thính Uyên cũng khẽ rung lên rào rạt theo từng nhịp phập phồng nơi lồng ngực của cậu.

Kể từ khoảnh khắc cậu lên tiếng bảo trong người không thoải mái lúc nãy, chân mày Bạc Thính Uyên đã nhíu chặt lại chưa từng một giây buông lỏng, sâu thẳm trong đôi mắt màu xanh lục thẫm kia thậm chí còn ẩn hiện một nỗi tự trách khôn nguôi.

Ngay đến cả Ôn Từ Thư lúc này cũng có thể cảm nhận rõ mồn một luồng khí nôn nóng, bất an đang bao bọc quanh thân thể của người đàn ông này.

Cậu không muốn thấy hắn phải lo lắng thái quá vì mình, bèn dùng hàm răng cắn chặt lấy bờ môi dưới để giấu đi tiếng hừ nhẹ đầy thống khổ.

Ngón tay Bạc Thính Uyên lập tức áp lên bờ môi đang dần trở nên trắng bệch của cậu: "Đừng cắn môi."

Ôn Từ Thư khẽ cọ cọ má vào lồng ngực hắn, thế nhưng hai bờ môi vẫn cứ mím chặt lấy nhau không chịu nới lỏng.

Bạc Thính Uyên bất lực, hắn dùng ngón tay cái hơi chút dùng lực xoa khai hai cánh môi cậu ra, thẳng cho đến khi ngón tay chen được vào giữa hai bờ môi, hoàn toàn tách rời khớp hàm của cậu.

"A..."

Ôn Từ Thư ngậm lấy ngón tay của hắn, nặng nề thở hắt ra một hơi.

Cách làm này của hắn hình như thực sự có hiệu quả, giúp cậu phần nào phát tiết và giải tỏa được cơn đau đớn, khó chịu đang bị đè nén bên trong lồng ngực.

Bạc Thính Uyên cúi đầu đặt một nụ hôn dịu dàng lên thái dương cậu, thấp giọng vỗ về: "Ngoan, nếu đau quá thì em cứ cắn vào tay tôi này."

Thuốc vẫn chưa thể phát huy tác dụng nhanh đến thế, đầu Ôn Từ Thư đau như búa bổ, cậu nheo nheo mắt khiến những giọt nước mắt trong suốt trào ra nơi khóe mi.

Gương mặt trắng bệch, mềm mại cứ khó chịu mà cọ quậy lung tung trong lồng ngực Bạc Thính Uyên.

Vào khoảnh khắc cơn đau ập đến dữ dội nhất, cậu không nhịn nổi liền cắn mạnh vào ngón tay Bạc Thính Uyên một cái, nhưng rồi lại nhanh chóng buông ra: "Không cần đâu..."

Trong lúc nói chuyện, chiếc lưỡi mềm mại, ẩm ướt vô tình lướt qua lòng bàn tay của đối phương.

Bạc Thính Uyên cắn chặt khớp hàm, rút ngón tay ra rồi ôm siết lấy vòng eo đang bất an vặn vẹo của Ôn Từ Thư, nhẹ giọng vỗ về: "Đừng sợ, máy bay hạ cánh một cái là chúng ta đến bệnh viện ngay."

Ôn Từ Thư từ trước đến nay chưa bao giờ thích bệnh viện.

Từ nhỏ cậu đã rất ngoan ngoãn, phần lớn thời gian đều không bao giờ làm trái lời dặn dò của cha mẹ, điều cậu sợ hãi nhất chính là bản thân không nghe lời dẫn đến phát bệnh rồi phải tiến vào phòng phẫu thuật.

Cậu cố nén cảm giác choáng váng đầu óc, hừ hừ thốt ra những suy nghĩ mà ngày thường rất ít khi biểu lộ: "Không chịu đâu, em không muốn đi bệnh viện..."

Trong giọng nói đã lẫn lộn cả tiếng khóc nức nở, chua xót khôn nguôi.

Bạc Thính Uyên không ngừng hôn lên thái dương cậu, dịu dàng dỗ dành: "Được rồi, không đi nữa. Tôi sẽ bảo bác sĩ đợi sẵn ở nhà."

Ôn Từ Thư hé mở hàng mi còn đẫm nước mắt, nhìn gương mặt cận kề trong gang tấc.

Giữa những nhịp thở dồn dập đầy kìm nén, cậu run rẩy cầu khẩn: "Bạc Thính Uyên, anh hôn em có được không? Anh hôn em một cái là em hết đau liền."

Tầm mắt Bạc Thính Uyên quét qua đôi mắt đen láy vừa đa tình lại vừa đáng thương kia, cố che giấu đi những ngọn sóng triều đang cuộn trào mãnh liệt nơi đáy mắt.

Trong một thoáng chần chừ vi diệu, hắn đưa tay tháo chiếc kính gọng khoan trên sống mũi xuống.

Gáy của Ôn Từ Thư được lòng bàn tay hắn nâng lên, cậu chu môi đón nhận, hai tay cũng gắt gao ôm chặt lấy cổ hắn.

Hai người họ chìm sâu vào một nụ hôn nồng nàn.

Đầu lưỡi Bạc Thính Uyên nếm được cả vị đắng chát còn sót lại của viên thuốc lúc nãy.

Trong sự giao triền quấn quýt giữa môi và lưỡi, Ôn Từ Thư dường như đã đem toàn bộ nỗi thống khổ của cơn say máy bay truyền hết sang cho Bạc Thính Uyên.

Thế nhưng nỗi thống khổ ấy khi chuyển sang người Bạc Thính Uyên lại tồn tại và lan tỏa dưới một hình thái hoàn toàn khác.

Để rồi cuối cùng, nó biến thành một mồi lửa lớn, thiêu đốt hừng hực khắp toàn thân hắn.

Trước Tiếp