Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 81: Tập cuối

Trước Tiếp

Sau khi lên Đảo Khỉ, bốn nhóm khách mời lần lượt bước lên xe cáp treo ngắm cảnh.

Vì Tiểu Thất và Nhung Nhung còn quá nhỏ nên gia đình của hai bé chọn loại cabin khép kín hoàn toàn.

Bạc Nhất Minh và Tinh Tinh nắm chặt tay nhau.

Tinh Tinh ngước nhìn tuyến đường cáp treo dài hun hút giữa không trung, thoạt nhìn qua cứ như thể không có điểm dừng.

Cậu bé nhón chân, ghé tai nói nhỏ: "Anh ơi, hay là anh ngồi chung cabin với nhà em đi?"

Bạc Nhất Minh vốn tưởng sau khi lên đảo sẽ được ở bên cạnh chơi cùng Tinh Tinh suốt, ai dè vừa tới nơi đã phải tách ra ngay.

Nhóc con khó xử nhìn sang hai ba ba, trong lòng có chút đắn đo, suy nghĩ.

Ôn Từ Thư khom người xuống đang định lên tiếng thì Sở Hàm đã nhanh nhảu mở lời mời trước: "Hay là cứ để Nhất Minh ngồi chung xe cáp với nhà tôi đi. Nhất Minh thấy sao con?"

Cô quay sang nhìn Ôn Từ Thư, "Hai em cứ yên tâm, tụi chị sẽ để mắt chăm sóc cho Nhất Minh."

Ôn Từ Thư dĩ nhiên không có gì phải lo lắng, cậu mỉm cười gật đầu đồng ý.

Đã vậy rồi thì Bạc Nhất Minh liền không chần chừ nữa. nhóc con chu đáo tiễn hai ba ba vào trong cabin trước, còn không quên dặn dò đủ điều.

Vì các anh thợ quay phim không đi chung với các gia đình mà ngồi một cabin riêng, nên việc ghi hình sẽ do một thành viên trong mỗi nhà tự phụ trách.

Sau khi ngồi vào vị trí ổn định, Bạc Thính Uyên cúi đầu chỉnh sửa lại chiếc máy quay mini cài trên cổ áo.

Xe cáp cần một chút thời gian để khởi động nên Bạc Nhất Minh vẫn chưa bước xuống, đúng lúc này nhóc con chợt nhìn thấy một vết hằn đỏ ửng bên gáy của ba lớn.

"Ba lớn ơi, cổ ba bị làm sao thế kia ạ? Bị muỗi đốt hả ba?"

Ôn Từ Thư giật nảy mình, hai tai bỗng chốc ù đi vì ngượng.

Đấy rõ ràng là vết tích do chính cậu gặm vào lúc ở trong hang động vừa nãy.

Cậu mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như đang mải mê ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Khung hình lúc này lại vừa vặn bắt trọn phản ứng của Ôn Từ Thư, khiến khán giả xem đài lập tức đánh hơi được manh mối.

 

[ Mommy ơi cái phản ứng này của anh là sao đây ạ? Chẳng nhẽ lại là... *mặt gian* *mặt gian* ]

[ Hồi mommy được daddy cõng trên lưng là tôi đã thấy anh ấy ôm chặt cứng lấy người ta rồi cơ, mặt mũi thì áp sát sạt vào cổ luôn, thế nên chắc chắn là đã lén lút làm chuyện mờ ám sau lưng chúng ta rồi! ]

[ Nhóc Minh giỏi quá cơ! Phải khen thưởng nhóc con thật lớn mới được ~ ]

 

Bạc Thính Uyên giữ lấy bàn tay đang định vươn ra chạm vào vết đỏ của con trai: "Ừm."

Hắn hơi nghiêng đầu, ra hiệu dặn dò: "Nhất Minh, Tinh Tinh đang chờ con kìa."

"Vâng ạ!" Bạc Nhất Minh lật đật nhảy xuống khỏi cabin, ngoảnh đầu vẫy vẫy tay, "Thế lát nữa gặp lại hai ba nhé ~"

Bạc Thính Uyên đóng cửa cabin lại rồi gài chốt an toàn.

Ôn Từ Thư cũng vẫy tay theo: "Ngoan ngoãn nha ~"

Bạc Nhất Minh dĩ nhiên là một đứa trẻ rất ngoan. Nhóc con choàng tay ôm lấy Tinh Tinh, khẽ nghiêng đầu cụng nhẹ vào đầu cậu bé một cái.

Ngồi bên trong cabin đang từ từ chuyển động tiến về phía trước, Ôn Từ Thư ngoái đầu nhìn lại phía sau. Bóng dáng hai cậu thiếu niên nhỏ tuổi đang đứng sóng đôi bên nhau trông vừa non nớt lại vừa đáng yêu làm sao.

-

Đến khi Ôn Từ Thư chậm rãi thu hồi tâm trí, cậu mới phát hiện người ngồi đối diện đang nhìn chăm chăm vào mình không chớp mắt.

Ánh mắt cậu hơi dao động, lúc định mở miệng nói chuyện thì sực nhớ ra vẫn đang trong quá trình phát sóng trực tiếp, bèn mím môi, quay đầu nhìn ra xa ngắm nhìn phong cảnh hòn đảo nhỏ bên ngoài cabin.

Trong không gian tĩnh lặng, không một ai lên tiếng.

Bạc Thính Uyên gỡ chiếc máy quay mini xuống, hướng thẳng ống kính về phía cậu.

Trong khoảnh khắc ấy, bất kể là Bạc Thính Uyên hay những khán giả đang theo dõi sóng trực tiếp đều lập tức cảm nhận được khung cảnh cận này trở nên vô cùng khác biệt, như thể được đóng một dấu ấn độc bản thuộc về riêng Ôn Từ Thư.

Chất phim của cảnh quay ngay tức khắc nhảy vọt từ một chương trình thực tế giải trí sang một bộ phim điện ảnh nghệ thuật mang hơi thở nồng đượm, nguyên sơ.

Giữa phông nền non xanh nước biếc, người thiếu niên trẻ tuổi mặc chiếc áo phông trắng rộng rãi, đầu đội mũ cói đi biển lộ ra góc nghiêng tuấn tú, bình lặng và đẹp đẽ như một bức tranh sứ mờ.

Ống kính bắt trọn hàng lông mi dày rậm, dài cong cùng làn da trắng mịn màng của cậu, ngay cả bờ môi căng mọng đang khẽ mím lại trông cũng giống như một trái mọng nhiệt đới tràn trề mật ngọt.

 

[ Góc nhìn của daddy về mommy thực sự là quá đỗi tốt đẹp và mê người. Trời ạ, giống như muốn nhào tới hôn một cái lên gương mặt mềm mại ấy quá đi thôi! *Thực sự là vô cùng thấu hiểu vì sao nhóc Minh cứ hở ra là lại sà vào lòng ôm ấp mommy rồi*. ]

[ Oa oa oa oa cái này mà cũng có thể cho tụi mình xem miễn phí sao? Daddy anh có chắc chắn không đấy? ]

[ Daddy chỉ là muốn chụp mommy sao cho đẹp nhất thôi mà, mấy đứa đầu óc đen tối không được suy nghĩ bậy bạ đâu nha. ]

 

Ôn Từ Thư nhận ra hắn đang cầm máy quay chụp mình, bèn quay mặt lại, khẽ ngước mắt nhìn hắn rồi vươn tay ra, nhẹ giọng bảo: "Đưa cho em chụp anh một lát nào."

Bạc Thính Uyên vẫn bất động.

Ôn Từ Thư khẽ dùng mũi chân chạm vào hắn: "Nhanh lên nào."

Bạc Thính Uyên lúc này mới chuyển chiếc máy quay sang tay cậu.

Ôn Từ Thư nghiên cứu một chút, sau khi xác định ống kính đã nhắm chuẩn vào Bạc Thính Uyên, cậu không nhịn được mà nói đùa: "Khán giả mà đột ngột bấm vào phòng phát sóng trực tiếp của tụi mình, chắc lại tưởng là vào nhầm phòng mất thôi."

 

[ Tụi tôi chỉ là một phần trong trò vui của cặp vợ chồng trẻ các người thôi, thực sự không cần để ý đến tụi tôi đâu! ]

[ Mommy ơi anh đang nói cái gì thế hả! Gương mặt này của daddy á, có đốt đèn lồng đi tìm khắp nơi cũng chẳng thấy đâu, hiện đang ở ngay trong nhà anh rồi còn gì. ]

[ Daddy đúng là chuẩn chỉnh nét mày rậm mắt sâu, lại còn có đôi mắt màu xanh lục nữa, gương mặt trông vừa nam tính vừa gợi cảm hết nấc luôn. ]

 

Đôi mắt đan phụng của Ôn Từ Thư lộ ra nụ cười tinh nghịch, lém lỉnh.

Cậu chăm chú nhìn vào đôi mắt màu xanh lục đầy huyền bí của hắn, bỗng nhiên khẽ mím nhẹ môi dưới một cái đầy ẩn ý.

Đôi chân mày rậm của Bạc Thính Uyên khẽ chau lại, hắn lập tức vươn chân ra giữ chặt lấy đôi chân dài của cậu, kẹp gọn vào g*** h** ch*n mình.

Ôn Từ Thư: "..."

Hai người cứ thế dùng chân để phân cao thấp một cách đầy trẻ con, kết quả làm chiếc máy quay bị rung lên một cái, vô tình chụp trúng hai đôi chân dài đang quấn quýt sát rạt vào nhau.

 

[ ? Không có nhóc Minh ở đây là hai người cứ thế bung xõa chơi đùa đúng không hả? *che mắt nhìn lén.emoji* ]

[ A a a cái này còn hay hơn chương trình hẹn hò thực tế gấp trăm lần! Vợ chồng thật đúng là cái tầm hành động thực tế có khác! ]

[ Vừa thơm vừa cắn lại còn kẹp chân nhau nữa kìa... Cái màn hình này tự nhiên ngập tràn sắc màu mờ ám quá đi, tôi phải đi lấy cồn sát trùng lau màn hình mới được. ]

 

Ôn Từ Thư đại kinh thất sắc, vội vàng lia nhanh ống kính máy quay nhắm thẳng ra phong cảnh bên ngoài cabin, không quên lườm hắn một cái đầy giận dỗi.

Bạc Thính Uyên đang định nói gì đó thì bỗng nghe thấy từ đằng xa phía sau truyền lại tiếng gọi vang vọng.

"Ba ba ơi!"

Cả hai người đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy nhóc con đang vẫy tay ríu rít ở một chiếc cabin phía sau.

Ôn Từ Thư hướng ống kính máy quay về phía đó rồi cũng giơ tay vẫy vẫy đáp lại nhóc con.

Bạc Thính Uyên liếc nhìn con trai một cái, sau đó ngả người dựa vào thành cabin, khẽ đẩy đẩy gọng kính, dời tầm mắt chăm chú nhìn về phía Ôn Từ Thư.

Hai ngày nay trôi qua đối với hắn thực sự vô cùng đằng đẵng.

Những cái ôm và nụ hôn thoáng qua rồi dừng lại như thế này, lại càng giống như việc uống rượu độc để giải cơn khát trong lòng hắn mà thôi.

Ánh mắt của Bạc Thính Uyên quá mức lộ liễu, Ôn Từ Thư làm sao mà không cảm nhận được, trong lòng cậu bỗng có chút hối hận vì vừa rồi đã cố ý trêu chọc hắn.

Sau khi xác định ống kính máy quay vẫn đang hướng về phía chiếc cabin phía sau, cậu khẽ cúi người xuống, dùng ngón tay chọc chọc điểm điểm lên đầu gối của Bạc Thính Uyên, ra hiệu bảo hắn buông chân ra.

Bạc Thính Uyên nắm gọn lấy bàn tay Ôn Từ Thư, thuần thục xoay xoay chiếc nhẫn cưới, hắn ngước mắt nhìn cậu rồi dùng khẩu hình nói vắn tắt mấy chữ.

Trong não Ôn Từ Thư chợt lóe lên suy nghĩ dáng môi của hắn hóa ra lại gợi cảm đến thế, kết quả là cậu chẳng đọc hiểu được chữ nào, thậm chí còn không xác định được hắn vừa nói bằng tiếng Pháp hay tiếng Trung.

"Hả?"

Vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn mơ màng hiện rõ trên mày ngài, trông đáng yêu vô cùng.

Đôi mắt Bạc Thính Uyên dâng đầy ý cười, hắn phóng tầm mắt nhìn ra phong cảnh giữa không trung đằng xa, thần sắc vui sướng tăng lên gấp bội.

Ôn Từ Thư thì tò mò không chịu nổi, rốt cuộc là hắn vừa nói cái gì thế nhỉ? Cậu tiếp tục đẩy đẩy hắn, kết quả là cái người này cư nhiên lại sống chết không chịu giải thích.

 

[ ? Kìa sao lại mất tiếng rồi? Chỉ nghe thấy mỗi tiếng gió thôi á? Daddy với mommy đang làm cái gì đấy? Hôn nhau giữa lưng chừng trời à? ]

[ Khẳng định là mấy cái chiêu trò mờ ám của hai vợ chồng rồi, không cho tụi mình xem thì tụi mình tự biên tự diễn, muốn k*ch th*ch cỡ nào có cỡ đó luôn! *Không phải đâu nha* ]

Một bộ phận khán giả mở cùng lúc nhiều phòng phát sóng trực tiếp liền để lại bình luận giải thích.

[ Ống kính bên nhà Tinh Tinh có quẹt qua được một chút, chỉ là hai người họ đang làm mấy cái động tác nhỏ với nhau thôi hà. ]

[ Mặc kệ, tôi cứ thích não bổ ra cảnh họ đang hôn môi nồng nhiệt suốt ba phút trên cáp treo giữa không trung đấy! Hôn cho tôi! ]

 

Tuyến cáp treo chạy quanh Đảo Khỉ được hơn nửa vòng thì hạ cánh xuống một điểm khác.

Đón tiếp tất cả các khách mời lúc này chính là các nhân viên công tác của tổ chương trình.

Đây sẽ là bữa ăn cuối cùng của toàn bộ chương trình lần này.

Ôn Từ Thư lúc này mới sực nhận ra: "Ơ, chương trình sắp kết thúc rồi này."

Lúc xuống xe, cậu bịn rịn vịn vào cánh tay Bạc Thính Uyên để bước xuống: "Trôi qua nhanh thật đấy nhỉ."

Chương trình thực tế dài bốn tập trôi qua giống hệt như một giấc mơ, đã nở rộ một cách rực rỡ và rạng ngời giữa cuộc sống vốn dĩ quá đỗi bình lặng của cậu.

Ôn Từ Thư nhìn ngắm mấy đứa trẻ đáng yêu xung quanh, trong lòng không khỏi dâng lên niềm xúc động, bùi ngùi trước giờ chia tay. Thế nhưng cậu không thể biểu lộ điều đó ra mặt.

 

[ Thế còn vụ nhóc Minh đi bơi với ba lớn thì sao? Tôi còn chưa được xem mà, sao đã tính là bữa ăn cuối cùng rồi? ]

[ Đúng vậy đó, tôi còn đang ngồi chực chờ daddy khoe cơ bụng đây này? Tổ chương trình có còn tính làm người nữa không hả? ]

[ Tập này quả thực là hình mẫu gia đình ba người lý tưởng trong nhân gian luôn, hạnh phúc ấm áp đến mức muốn tan chảy, làm tư liệu cho tôi nằm mơ cũng thấy ngọt ngào. Kết quả bây giờ các người lại bảo sắp kết thúc á? Không đời nào! ]

 

Khán giả xem đài tuy rằng liên tục bày tỏ sự phản đối, thế nhưng chương trình dù sao cũng phải kết thúc đúng theo lịch trình đã định.

Sau khi dùng bữa xong, các vị khách mời rời khỏi Đảo Khỉ, theo đường cũ quay trở về khu biệt thự bãi biển tối hôm qua.

Trừ gia đình ba người của nhóc Minh ra, ba nhóm còn lại đều phải vội vã ra sân bay ngay trong buổi chiều để kịp chuyến bay về nhà, bởi ngày mai tất cả đều phải đi làm lại bình thường.

Cậu nhóc bốn tuổi Tiểu Thất lần đầu tiên òa khóc nức nở, nhóc con tủi thân rúc sâu vào lòng mẹ, trên gương mặt trắng nõn nà vương đầy những giọt nước mắt lem luốc.

Chu Húc phải cầm chú khỉ bông nhỏ mua dọc đường đi để dỗ dành con trai.

Ôn Từ Thư bế cậu nhóc vào lòng, dịu dàng buông lời an ủi, hứa hẹn với nhóc con rằng qua một thời gian ngắn nữa cả nhà sẽ gặp lại nhau, cậu còn sẽ gửi thêm thật nhiều đồ ăn ngon cho bé nữa.

Bé Nhung Nhung đến giờ phút chia tay thì hốc mắt đã đỏ hoe, cô bé bịn rịn ôm ôm các anh các em một lượt.

Ôn Từ Thư nửa quỳ rạp người xuống: "Nhung Nhung ngoan không khóc nhé ~"

Cậu lén ghé sát tai cô bé nói nhỏ, "Đợi thêm một thời gian nữa mẹ con tổ chức buổi biểu diễn, chú nhỏ nhất định sẽ đến xem, lúc đó tụi mình lại được gặp nhau rồi nè. Con thấy có được không nào?"

Nhung Nhung quệt đi hàng lông mi còn ướt đẫm nước mắt, nhỏ giọng nài nỉ: "Chú nhỏ ơi, con cũng muốn đến nông trại chơi nữa ạ, lần trước anh Nhất Minh với anh Tinh Tinh đều được đi rồi... hu hu..."

"Được chứ ~"

Ôn Từ Thư thầm nghĩ Nhung Nhung chắc chắn là đã nghe hai ông anh kể lại chuyện này rồi đây.

Cậu vội vàng nắm nhẹ bàn tay nhỏ của cô bé: "Chú nhỏ sẽ nhắn tin qua WeChat để hẹn thời gian với mẹ con nhé, không chỉ đi nông trại chơi đâu, chú nhỏ còn mời Nhung Nhung đến nhà chú chơi nữa cơ. Được không?"

Nhung Nhung tuy rằng đã nhận được lời hứa hẹn, thế nhưng trong lòng vẫn cứ chực khóc như cũ. Cô bé dang hai cánh tay nhỏ nhắn ôm chầm lấy chú nhỏ một cái.

Chu Vi tuy đang ra sức dỗ dành Nhung Nhung, nhưng bản thân cô cũng không kìm nén được niềm xúc động nghẹn ngào, cô dang tay hướng về phía Ôn Từ Thư: "Chị em mình ôm nhau một cái nhé."

Ôn Từ Thư chủ động tiến tới ôm lấy cô: "Chị Vi, đừng khóc, em thực sự chẳng biết vụng chèo khéo chống để an ủi người khác đâu. Em chỉ biết mỗi câu bảo chị đừng khóc, đừng khóc thôi đấy."

Chu Vi nghe vậy thì vừa khóc lại vừa bật cười.

Đến lúc Bạc Nhất Minh tạm biệt gia đình của Tiểu Thất, nhóc con bỗng làm bộ tịch vô cùng trịnh trọng mà gặng hỏi: "Chú Chu ơi, chú thực sự không suy nghĩ đến việc tiếp tục quay lại làm thần tượng nữa ạ?"

Chu Húc lập tức bật cười: "Làm sao có thể chứ!"

Anh vỗ vỗ lên bờ vai của cậu thiếu niên chín tuổi, "Nhưng mà chú thấy lời đề nghị của con rất hay, chú cảm thấy bản thân mình vẫn còn không gian để tiến bộ, cho nên quyết định sẽ tiếp tục thử sức xem sao."

Bé Tiểu Thất đứng bên cạnh cũng dùng sức gật đầu cái rụp: "Anh ơi, ba em bảo là sắp phát hành album mới đấy ạ!"

 

[ Cái gì cơ? Nhóc Minh thế mà lại tự tay thúc giục ra được một cái album mới cho idol luôn á? Minh Minh ơi con đúng là em trai ruột của tôi rồi! ]

[ Minh Minh không hề quên đi tâm nguyện ban đầu nha, đúng là một đứa trẻ ngoan. ]

[ Hay là dứt khoát debut luôn đi Minh Minh ơi, các chị thực sự là yêu quý em chết đi được ấy. ]

 

Ở phía bên kia, Chu Vi nghe thấy thế liền giơ tay vỗ tay tán thưởng: "Tuyệt vời quá, thầy Chu ơi, tụi mình cùng nhau cố gắng nhé!"

Chu Húc cười đáp: "Đừng đừng mà chị, chị Vi chính là tiền bối của em đấy chứ. Hay là buổi biểu diễn tới chị cân nhắc mời em tham gia được không? Cát-sê của em hạt dẻ lắm."

"Chốt luôn!"

Chu Vi sảng khoái đồng ý ngay, "Đến lúc đó, mọi người nhớ đến xem buổi biểu diễn của tôi nhé, thầy Chu sẽ làm khách mời danh dự!"

Cuối cùng, tất cả mọi người cùng hướng về phía ống kính vẫy tay chào tạm biệt khán giả, chính thức khép lại toàn bộ hành trình ghi hình của chương trình.

Ôn Từ Thư mắt rớm lệ nhìn về phía màn hình máy quay, cậu ôm chặt chú khỉ con trong lòng vào ngực, thầm gửi lời chúc phúc tốt đẹp nhất đến mỗi một người mà mình đã có duyên gặp gỡ.

 

[ Hu hu, nước mắt của tôi đúng là không đáng một xu mà. ]

[ Cảm giác giống như một màn pháo hoa khổng lồ vừa bắn xong vậy, trong lòng tôi trống rỗng quá đi mất a a a a... Không có mommy với nhóc Minh, tôi sẽ phát điên mất thôi... ]

[ Không được khóc mọi người ơi! Mommy bảo sẽ đi xem buổi biểu diễn của chị Vi kìa, tụi mình nhất định có thể canh chừng để gặp lại họ. ]

[ Nhóc Minh còn đóng một vai khách mời trong phim điện ảnh của chị Hàm nữa cơ mà, canh chừng ở buổi họp báo hoặc lễ ra mắt phim là được thôi. ]

Trước Tiếp