Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tại nhà họ Ôn.
Kể từ khoảnh khắc Bạc Thính Uyên cõng Ôn Từ Thư trên lưng trong chương trình phát sóng trực tiếp, Chu Thiến Nhã đã âm thầm để ý đến phản ứng của chồng mình là Ôn Minh Huy.
Ôn Minh Huy rướn người về phía trước, bưng chiếc ly trên bàn trà lên, lật nắp ra rồi làm bộ làm tịch ngó nghiêng nhìn vào bên trong: "Kìa, sao lại hết nước rồi nhỉ? Để tôi đi rót thêm."
Ông vừa mới đứng lên thì dì giúp việc đã vừa vặn đi tới và bảo để dì rót cho. Chu Thiến Nhã phải nén lắm mới không bật cười thành tiếng.
Trên màn hình lúc này đang hiển thị song song hai khung hình, khung hình còn lại là nhóm di chuyển bằng xe điện. Trên chiếc xe ngắm cảnh đang thong thả lăn bánh, Bạc Nhất Minh đang rôm rả bày trò chơi cùng Nhung Nhung và Tiểu Thất.
Ôn Minh Huy cố ý lảng sang chuyện khác, chỉ tay vào màn hình bảo với vợ: "Bà nhìn góc này mà xem, Nhất Minh trông lớn lên giống hệt Từ Thư nhà mình hồi nhỏ, cứ như đúc từ một khuôn ra vậy."
Đúng lúc đó, Bạc Nhất Minh ngẩng đầu nhìn về phía ống kính, lộ ra một đôi mắt màu hổ phách trong veo.
Chu Thiến Nhã mỉm cười, cố tình nói ngược lại: "Giống chỗ nào mà giống, Từ Thư nhà mình là mắt đen cơ mà."
Ôn Minh Huy liếc mắt nhìn sang khung hình bên cạnh.
Phân đoạn thám hiểm hang động vẫn chưa kết thúc.
Sau khi lội qua dòng suối nhỏ lạnh buốt, Ôn Từ Thư vốn dĩ đã bảo muốn leo xuống để tự đi bộ tiếp, nhưng Bạc Thính Uyên nhất quyết không chịu, cứ thế tiếp tục cõng cậu tiến về phía trước.
Người đàn ông trung niên mang tư tưởng bảo thủ như Ôn Minh Huy liền thở dài thườn thượt một tiếng rõ to: "Cái tên này thật là!"
Chu Thiến Nhã vui vẻ trêu: "Cái ông già cổ hủ này, làm cái gì mà cứ thở ngắn than dài thế hả?"
Bà đưa tay lấy chiếc điều khiển từ xa rồi bấm mở phần bình luận chạy trên màn hình lên, "Để tôi xem cư dân mạng bình luận thế nào nào."
Lúc này, lượng bình luận của khán giả đã nhiều đến mức che kín cả màn hình
Chỉ riêng một dòng bình luận [ Daddy đỉnh quá đi thôi! Đừng để mommy phải tự đi bộ nữa ạ, cứ cõng người ta suốt cả quãng đường luôn đi! ] đã được cư dân mạng liên tục lặp đi lặp lại đến ngập tràn màn hình.
Ôn Minh Huy bưng chén trà lên lắc đầu liên tục: "Tôi chẳng hiểu nổi mấy cái từ ngữ của giới trẻ bây giờ, đúng là không tài nào tiêu hóa được."
Chu Thiến Nhã trêu: "Không sao đâu, hôm nay tâm tình tôi đang tốt, để tôi làm phiên dịch viên độc quyền một kèm một cho ông nhé, hoàn toàn miễn phí luôn."
"Thôi xin bà!"
Ôn Minh Huy lấy nắp ly gạt gạt lá trà, ngăn bà lại: "Bà tắt mấy cái chữ chạy trên màn hình đi giùm tôi cái, che hết cả chỗ ngắm con trai với cháu trai tôi rồi."
Chu Thiến Nhã mỉm cười bắt bẻ câu chữ của ông: "Thế ông không ngắm Thính Uyên à?"
"Thính Uyên thì đã có Lý Uân ngắm rồi."
Ôn Minh Huy vừa nhấp một ngụm trà, chợt nhớ tới Lý Uân liền vội vàng đặt chén trà xuống rồi cầm lấy điện thoại, "Để tôi gọi điện thoại cho Lý Uân, kiểm tra đột xuất xem ông ấy có đang theo dõi không mới được."
Chu Thiến Nhã tắt phần bình luận đi, một mắt vừa dán chặt vào các con trên màn hình, một tai vừa dỏng lên nghe ngóng: "Ông bật loa ngoài lên đi."
Ôn Minh Huy lầm bầm một câu rồi bấm nút bật loa ngoài, vừa vặn đầu dây bên kia cũng kết nối được.
"Lý Uân à, ông đang bận bịu việc gì đấy?"
Lý Uân đáp: "Tôi đang xem chương trình đây, ông bà có đang xem không? Nhóm Nhất Minh hôm nay đi chơi ngoài hải đảo, trông tụi nhỏ vui vẻ lắm."
Ôn Minh Huy dĩ nhiên là muốn chia sẻ nỗi lòng của mình một chút, cuối cùng đúc kết lại bằng một câu nhận xét: "Thính Uyên dù sao cũng lớn lên ở Pháp, ở nơi công cộng xem ra cũng khá là phóng khoáng nhiệt tình đấy nhỉ."
Chu Thiến Nhã cười đến mức chẳng thốt lên lời, đúng là tội nghiệp cho ông ấy phải vắt óc suy nghĩ nửa ngày trời mới rặn ra được hai chữ "nhiệt tình" này để giảm bớt sự ngượng ngùng.
Lý Uân ở đầu dây bên kia cười hà hà chống lưng cho con trai mình: "Nên như thế chứ ông. Sức khỏe của Từ Thư vốn không tốt, Thính Uyên dĩ nhiên là phải chăm sóc thằng bé nhiều hơn một chút rồi. Ông với Thiến Nhã xem chương trình thấy vậy chắc cũng yên tâm hơn đúng không?"
Chu Thiến Nhã xen vào: "Tôi thì cực kỳ yên tâm về Thính Uyên rồi."
Ôn Minh Huy cứng họng chẳng biết phải nói gì thêm, hóa ra tính đi tính lại thì cả cái nhà này chỉ có mỗi mình ông là mang tư tưởng già cỗi, cổ hủ mà thôi.
-
Trên sóng phát sóng trực tiếp.
Dưới sự dẫn dắt của hướng dẫn viên du lịch, bốn người họ cuối cùng cũng ra tới cửa hang.
Khoảnh khắc ánh sáng ban ngày rọi thẳng vào mắt, ai nấy đều đột nhiên nảy sinh một cảm giác chung: ngỡ ngàng trước một không gian bỗng chốc mở ra rộng lớn, thoáng đãng.
Ba của Nhung Nhung quay đầu lại, tò mò hỏi thăm: "Ba lớn của Nhất Minh, lúc học tiếng Trung, anh có học mấy bài văn cổ của nước tụi tôi không?"
Chu Húc bật cười: "Anh định nhắc tới bài Đào Hoa Nguyên Ký chứ gì?"
"Đúng đúng đúng, thầy Chu cũng nghĩ tới luôn hả?" Ba bé Nhung Nhung dừng bước, cười đến mức khom cả lưng, "Trùng hợp quá đi mất."
[ Ủa? Đây là cái ký ức chung thần kỳ gì thế này? Vừa nãy tôi cũng mới... ]
[ Tôi cũng thế! Mà tôi còn chẳng thèm cố tình nhớ đến nhé, tự dưng câu chữ nó tự nhảy ra trong đầu luôn á. ]
Bạc Thính Uyên trả lời: "Lúc tôi học tiếng Trung chủ yếu lấy từ vựng giao tiếp hằng ngày làm gốc thôi."
Chu Húc nhận xét: "Anh nói như vậy là đã chuẩn lắm rồi, cơ bản là không nghe ra giọng địa phương hay chất giọng người nước ngoài luôn. Mấy bài văn cổ khó nhằn lắm, hồi nhỏ tụi tôi phải học thuộc lòng cũng chỉ vì để đi thi mà thôi."
Ba bé Nhung Nhung lại hỏi: "Thế anh theo học các lớp tiếng Trung ở trường học bên Pháp từ nhỏ luôn à?"
Bạc Thính Uyên đáp: "Không phải, tôi mới bắt đầu học từ khoảng mười một năm trước thôi, có thuê giáo viên dạy tiếng Trung riêng."
Ba của bé Nhung Nhung không khỏi chấn động: "Mới học mười một năm mà đã có thể nói được đến mức độ này rồi cơ á?!"
Chu Húc thậm chí còn dừng hẳn bước chân lại, xoay người nhìn Bạc Thính Uyên.
"Tôi vẫn luôn thắc mắc sao nhóc Minh lại có thiên phú ngôn ngữ đến vậy, hóa ra là vì vị ba lớn này của nhóc con còn lợi hại hơn nhiều."
[ Mười một năm á? Có phải là sau khi gặp gỡ mommy thì mới bắt đầu học tiếng Trung, rồi sau đó liền tức tốc bay về nước để kết hôn luôn không? ]
[ Ba lớn sở hữu cái tầm năng lực hành động đỉnh cao như thế này thì quả thực làm việc gì mà chẳng thành công cơ chứ! Quá đỗi mạnh mẽ và dứt khoát. ]
Chu Húc không khỏi cảm khái: "Quả nhiên thiên phú ngôn ngữ là do gen quyết định rồi. Tôi đã bắt đầu lo lắng cho Tiểu Thất nhà mình sau này thi chứng chỉ tiếng Anh sẽ gian nan đến mức nào rồi đây."
Ba của bé Nhung Nhung góp lời: "Đúng vậy đó, bây giờ trẻ con vào mẫu giáo với tiểu học còn khảo hạch cả phụ huynh nữa cơ mà. Trước hôm đi phỏng vấn cho con, tôi còn phải ở nhà cùng Chu Vi luyện tập đối thoại tiếng Anh mãi đấy."
Chu Húc lập tức biểu diễn một biểu cảm bàng hoàng tại chỗ: "Nghiêm ngặt đến mức ấy cơ à?"
Ba bé Nhung Nhung hỏi: "Tiểu Thất chuẩn bị vào mẫu giáo rồi đúng không? Đã tìm được trường nào chưa anh?"
Chu Húc gật đầu: "Tìm được rồi, cũng phải phỏng vấn nhưng trường đó chưa nghe bảo là có phần đối thoại bằng tiếng Anh."
"Anh cứ phải hỏi thăm trước cho thật kỹ càng vào, biết đâu lại có đấy."
Ba của bé Nhung Nhung không nhịn được mà lộ ra một nụ cười sướng trước nỗi khổ của người khác, ẩn ý bảo Chu Húc hãy tự cầu phúc cho mình đi.
Phía sau họ vài bước chân.
Ôn Từ Thư ngước đôi mắt sáng lấp lánh ngắm nhìn góc nghiêng gương mặt của Bạc Thính Uyên.
Cậu thầm nghĩ, hồi Bạc Thính Uyên đi xem mắt trông hắn cứ im như thóc chẳng chịu mở miệng mấy, có phải khi đó là vì sợ tiếng Trung nói chưa sõi, rồi lại diễn đạt sai ý hay không?
Nghĩ đến đây, cậu thấy buồn cười vô cùng, bèn siết chặt vòng tay đang ôm lấy cổ hắn, nhỏ giọng bảo: "Đợi khi nào về nhà em sẽ dạy anh bài Đào Hoa Nguyên Ký nhé, để lần sau nghe mọi người nhắc tới là anh hiểu liền."
"Ừm."
Bạc Thính Uyên hơi nghiêng mặt sang nhìn cậu, đôi mắt màu xanh lục lướt qua hàng lông mày đang rạng rỡ niềm vui sướng ấy, giọng điệu trầm thấp mà vô cùng nghiêm túc: "Vậy phải cảm ơn thầy Ôn trước rồi."
"Không có chi --"
Ôn Từ Thư đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó, bỗng dưng rụt cái đầu đang ngẩng lên của mình về, rồi hung hăng há miệng gặm một cái vào bên gáy của hắn.
Việc gì cứ phải dùng cái tông giọng đứng đắn như thế để thốt ra mấy lời mờ ám trêu người ta chứ! Đáng bị trừng phạt!
[ Cặp vợ chồng trẻ này đúng là dính nhau như sam, ngọt ngào đến ê răng mất thôi. ]
[ Dạy bài Đào Hoa Nguyên Ký làm cái gì cơ chứ, nền văn học Trung Hoa bao la rộng lớn của chúng ta có biết bao nhiêu là tác phẩm kinh điển danh tiếng, càng thích hợp để mommy đích thân truyền dạy cho daddy hơn nhiều, ví dụ như cuốn Kim Bình Mai chẳng hạn. ]
[ Mấy cuốn như Phẩm Hoa Bảo Giám hay Tơ Bông Diễm Tưởng xem ra cũng hợp lý lắm đó nha! ]
-
Hai nhóm khách mời hội quân với nhau dưới một cây đa cổ thụ có tán lá khổng lồ xòe rộng như một chiếc ô lớn trên đảo.
Bạc Nhất Minh nhảy chân sáo thoăn thoắt xông lên trước, sà ngay vào lòng ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, con nhớ ba muốn chết luôn á ~"
Ôn Từ Thư xoa xoa nhóc con, tích cực đáp lại: "Ba cũng nhớ cục cưng lắm nha ~~"
Mới xa nhau có nửa tiếng đồng hồ mà hai ba con đã diễn thành một màn cửu biệt trùng phùng xúc động.
Ở bên cạnh, Tiểu Thất được ba bế lên cũng vươn đôi tay nhỏ nhắn đáng yêu ra quơ quơ vào không trung: "Chủ nhỏ ơi ~ Tiểu Thất cũng nhớ chú nhỏ lắm nè ~~~"
Ôn Từ Thư vội vàng quay sang nựng nựng cái tay mũm mĩm mềm mại của cậu bé.
Chu Húc thấy vậy liền nâng cái cằm nhỏ của con trai quay về phía mình: "Này, ba con ở ngay đây cơ mà!"
Bé Tiểu Thất liền "a ô" một tiếng rồi gục đầu vào vai ba, đôi mắt ngập tràn nét cười lém lỉnh vẫn chớp chớp nhìn về phía chú nhỏ.
Lúc này, Bạc Thính Uyên vặn mở nắp chai nước rồi đưa cho Ôn Từ Thư.
Bạc Nhất Minh nhanh tay đón lấy trước, dùng cả hai tay nâng cao chai nước dâng đến tận bên môi ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, đây là nước con chuẩn bị cho ba nè, ba uống từ từ thôi nhé."
Ôn Từ Thư mỉm cười liếc nhìn Bạc Thính Uyên một cái rồi vội vàng nhận lấy: "Ba cảm ơn cục cưng."
[ Ha ha, thế này mà cũng được hả? Công khai cướp công ngay trước mặt chính chủ luôn? ]
[ Nhưng mà phải công nhận, nhóc Minh một khi đã muốn đáng yêu là đốn tim vô địch luôn á. ]
[ Daddy kiểu: Ta thấy thằng nhóc nhà ngươi là hiếu thuận đến mức lấn lướt cả ta rồi đấy! ]
Sau khi hoàn thành phần thám hiểm đảo nhỏ, tất cả các khách mời lại bước lên du thuyền ngoạn cảnh để tiến về hòn đảo tiếp theo - Đảo Khỉ.
Ôn Từ Thư vừa nghe thấy tên đảo liền dùng ánh mắt liếc nhìn chú khỉ con đang ngồi ở phía trước, không nhịn được mà bật cười thầm trong bụng.
Trong khi đó, Bạc Nhất Minh sau khi ngồi vào chỗ thì đứng ngồi không yên mất hai phút. nhóc con ghé vai sát lại gần người bạn nhỏ bên cạnh, nhỏ giọng thủ thỉ: "Tinh Tinh ơi, anh muốn sang ngồi chung với ba nhỏ cơ, lát nữa anh lại qua ngồi một bên với em nha. Được không?"
Tinh Tinh lúc này đang cầm cây kem vị xoài mà anh trai mua cho, cậu bé gật đầu cái rụp.
Bạc Nhất Minh đứng dậy đi về phía sau, chen ngay vào giữa hai ba ba.
Nhóc con ngồi sát rạt bên cạnh ba nhỏ, hỏi bằng giọng điệu hớn hở, thích thú: "Ba nhỏ ơi, ba kể cho con nghe chuyện trong hang động đi ạ? Trong đó có vui không ba?"
Bạc Thính Uyên bất đắc dĩ, chỉ đành nhích người ngồi dịch ra phía ngoài để chừa lại đủ khoảng trống cho cậu con trai nhỏ.
Ôn Từ Thư ôm lấy con trai rồi bắt đầu kể về hang động.
"Cũng không có gì đặc biệt lắm đâu. Hướng dẫn viên bảo chạng vạng tối mới có dơi bay về ngủ qua đêm, lúc hai ba đi vào thì chẳng thấy gì cả, chỉ có... chắc là có chút mùi hơi hôi hôi một tí thôi. Hay là con hỏi ba lớn xem?"
Bạc Nhất Minh quay sang, đặt câu hỏi bằng vẻ mặt ngây thơ vô số tội: "Ba lớn ơi, trong hang động còn có cái gì nữa ạ?"
Ánh mắt thâm trầm của Bạc Thính Uyên từ vùng biển bao la đằng xa dời về gương mặt của con trai, hắn lên tiếng bằng giọng điệu vô cùng thấm thía: "Còn có sự yên tĩnh."
Bạc Nhất Minh: Ngoao!!!
Ôn Từ Thư: ?.?
[ Đây tuyệt đối là màn trả thù của daddy rồi! Ai bảo nhóc Minh cứ thích chen ngang vào thế giới hai người của vợ chồng nhà người ta cơ chứ. ]
[ Còn có cả vụ cướp mất chai nước lúc nãy nữa kìa, ba lớn khẳng định là đã găm thù ghi vào sổ nợ rồi. ]
Bạc Nhất Minh hậm hực "hừ" một tiếng thật mạnh, dứt khoát nghiêng hẳn người sang phía ba nhỏ, tựa đầu lên vai cậu đầy tủi thân nũng nịu: "Ba nhỏ ơi, ba lớn chê con ồn ào kìa, hu hu..."
Ôn Từ Thư ôm chặt lấy nhóc con: "Dĩ nhiên là không phải rồi, tại vì ngoài này gió biển lớn quá, còn trong hang động thì lặng gió thôi."
Cậu dùng một ngón tay chọc chọc vào cánh tay Bạc Thính Uyên, nháy mắt ra hiệu cho hắn.
Bạc Thính Uyên liền dứt khoát nắm lấy bàn tay cậu, vòng qua ngay trước mặt cậu con trai nhỏ.
Bàn tay của hai ba ba cứ thế đan chặt vào nhau ngay trước người Bạc Nhất Minh, giống như bỗng dưng xuất hiện thêm một hàng rào chắn an toàn vậy.
Bạc Nhất Minh: ==
[ Thế này thì thực sự là quá đáng lắm luôn á! Ép con trai phải ăn cẩu lương ngay trước mặt luôn kìa! ]
[ Mỗi lần nhìn thấy cái bản mặt siêu cấp lạnh lùng này của daddy mà lại làm ra mấy cái hành động như thế này, tôi thực sự là cười đến mức nước mắt lọt chọt luôn á. ]
[ Ba lớn thế mà lại có cái kiểu hài hước ngầm, bất chấp sống chết của người khác như vậy nha. ]
Ôn Từ Thư đổi sang dùng tay còn lại ôm lấy nhóc con để nhóc con tựa vào vai mình:
"Cả hai ba cùng nhau bảo vệ cục cưng thế này, con có cảm thấy cực kỳ an toàn không nào?"
Bạc Nhất Minh đá đá hai chân về phía trước, dùng đuôi mắt liếc xéo ba lớn một cái:
"Con lại cứ cảm thấy ba lớn đang muốn xách cổ con đem vứt xuống biển sâu để cho cá mập ăn thịt thì có."
Mặt trong ngón tay cái của Bạc Thính Uyên khẽ xoa nhẹ lên đầu ngón tay của Ôn Từ Thư, hắn dùng tông giọng đầy kiên nhẫn để kịp thời sửa sai cho con trai: "Vùng biển này không có cá mập."
Bạc Nhất Minh lầm bầm: "Thế thì là muốn vứt con xuống để con tự bơi về nhà chứ gì ạ. Dù sao thì ba cũng chẳng thích con ~ hu hu ~ ba nhỏ ơi..."
Nhóc con vừa ngẩng đầu lên là hai đuôi mắt liền cụp xuống, trong mắt lấp lánh những quầng sáng trông đáng thương vô cùng.
Ôn Từ Thư cúi đầu hôn lên tóc nhóc con: "Ba lớn đương nhiên là thích con rồi."
Cậu bấu bấu tay Bạc Thính Uyên, "Anh mau nói chuyện với con đi chứ."
Bạc Thính Uyên thấy cái trình độ diễn sâu của cậu con trai nhỏ đang ngày một tăng tiến, liền đi thẳng vào vấn đề: "Lát nữa có còn cần ba bơi cùng con nữa không?"
"Dạ bơi chứ ạ!"
Bạc Nhất Minh nháy mắt khôi phục lại trạng thái bình thường trong vòng một nốt nhạc.
Nhóc con ngồi thẳng lưng ở ngay chính giữa, hai cái chân nhỏ nhắn đung đưa lắc lư, hai tay phân biệt đặt lên cánh tay của hai ba ba, ngẩng đầu bảo với ba nhỏ: "Oa, ba nhỏ ơi, con thấy ngồi thế này an toàn cực kỳ luôn á!"
Ôn Từ Thư chỉ biết bất lực đỡ trán:... Cái nét này không biết có phải là lại giống mình nữa rồi không đây?