Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Các khách mời bước xuống từ xe ngắm cảnh rồi chuyển sang đi du thuyền ngoạn cảnh trên biển để tiến về hòn đảo nhỏ gần nhất.
Chạy dọc hai bên lối đi lát ván gỗ dẫn ra bến tàu là làn nước biển màu xanh lam ngọc, trong vắt và sạch sẽ tựa như những khối thạch.
Chu Vi đang cầm máy quay không kìm được lòng mà cảm thán: "Không ngờ vùng biển này lại êm ả đến vậy, chất nước cũng quá tốt luôn."
Sở Hàm đồng tình: "Nơi này thực sự rất đáng để quay lại nghỉ dưỡng."
Ôn Từ Thư nhìn chú khỉ con đang nhảy chân sáo thoăn thoắt trên lối đi lát ván, chân dậm xuống tạo ra những tiếng "bành bành" vang tai.
Cậu đoán chừng trong lòng nhóc con đang sướng rơn và vô cùng mong đợi đến tiết mục đi bơi.
Sau khi mọi người đã yên vị trên chiếc du thuyền màu trắng, chiếc bộ đàm mà đạo diễn chương trình vừa giao cho Chu Vi bỗng vang lên thông báo.
"Xin mời các vị khách mời chú ý, thử thách nhỏ đầu tiên chuẩn bị được kích hoạt. Ở ngay mạn du thuyền hiện đang có hai chiếc thuyền kayak đôi. Bây giờ xin mời mười hai thành viên của bốn tổ gia đình cùng bàn bạc, thảo luận để chọn ra bốn người tham gia chèo thuyền kayak tiến về hòn đảo tiếp theo."
Các khách mời đồng loạt ngó đầu ra ngoài nhìn và tìm thấy hai chiếc thuyền kayak phối hai màu xanh đỏ.
Mặt biển lúc này sóng yên gió lặng, nước trong vắt nhìn thấu tận đáy, hòn đảo nhỏ trước mắt cũng không quá xa, thế nhưng đi thuyền kayak rõ ràng là sẽ khá tốn sức.
Bạc Nhất Minh liền giơ cao tay lên tiên phong: "Con biết chèo thuyền đấy nhé ạ!"
Ôn Từ Thư đang định lên tiếng bảo trẻ nhỏ có lẽ không phù hợp, nhưng cậu đã bị Bạc Thính Uyên giữ nhẹ lại mu bàn tay.
Đôi mắt màu xanh lục của Bạc Thính Uyên khẽ ánh lên những tia sáng nhạt dưới ánh mặt trời, hắn nhìn cậu đầy trấn an rồi nói: "Vậy tôi và Nhất Minh xin nhận hai vị trí, hai ba con sẽ chèo chung một chiếc."
Ôn Từ Thư gật gật đầu, không đưa ra ý kiến phản đối nào nữa.
"Tuyệt vời!" Bạc Nhất Minh được ba lớn ủng hộ liền vui sướng lắc lư cả người.
Bé Tinh Tinh nhìn thấy vậy cũng nóng lòng muốn thử, ba của cậu bé thấy thế liền bảo: "Tôi và Tinh Tinh cũng chèo chung một chiếc vậy. Như thế là vừa vặn đủ bốn người rồi."
"Hay quá đi mất!" Bạc Nhất Minh phấn khích nắm chặt lấy tay Tinh Tinh, "Hay là con với em Tinh Tinh --"
Bạc Thính Uyên nhàn nhạt liếc nhìn cậu con trai nhỏ đang hừng hực khí thế của mình một cái.
Bạc Nhất Minh lập tức mím chặt môi, tự nhận thức được ngay rằng đề xuất hai đứa trẻ tự chèo chung một chiếc thuyền kia hoàn toàn không an toàn chút nào.
Ôn Từ Thư nắm lấy tay con trai: "Lại đây nào, chúng ta mặc áo phao vào trước đã."
[ Oa, cái cảm giác áp bách y hệt như của một Alpha cấp cao vậy đó, nhóc Minh trông thảm thương chưa kìa. ]
[ Cũng may là luôn có mommy dịu dàng ở bên cạnh dỗ dành kịp thời ~ ]
Ôn Từ Thư giúp con trai mặc ngay ngắn chiếc áo phao cứu sinh, thấy Bạc Thính Uyên tiến lại gần, cậu khẽ mỉm cười hỏi: "Sao thế, anh cũng muốn em mặc cho anh à?"
Bạc Thính Uyên lại đưa chiếc áo phao đang cầm trong tay tròng vào người cậu trước: "Em ngồi trên du thuyền cũng phải mặc vào cho cẩn thận."
Hai người đứng ở khoảng cách rất gần, làn gió biển mơn mởn thổi tung mái tóc dài của Ôn Từ Thư, khẽ lướt qua cánh tay của Bạc Thính Uyên.
Bạc Thính Uyên tỉ mỉ cài từng chiếc khóa lại, còn siết chặt dây đai an toàn ở hai bên để đảm bảo cậu mặc vừa vặn, thoải mái và an toàn nhất.
Ôn Từ Thư không kìm được lòng mà bị hắn cuốn hút hoàn toàn.
Đôi mắt cậu dán chặt vào góc nghiêng gương mặt hắn suốt nửa phút đồng hồ, mãi đến khi sực nhớ ra đây là đang ghi hình chương trình, cậu mới vội vàng quay mặt đi nơi khác.
Đến lúc Bạc Thính Uyên tự tròng áo phao vào người, Ôn Từ Thư vẫn chủ động tiến đến giúp hắn bấm khóa, nhẹ giọng dặn dò: "Anh chèo từ từ thôi nhé, dù sao đây cũng có phải cuộc thi đấu đâu."
Bạc Thính Uyên khẽ nhấc chiếc mũ che nắng của Ôn Từ Thư lên, giúp cậu sửa sang lại phần tóc mái bị gió thổi lòa xòa rồi mới đội mũ ngay ngắn trở lại.
Hắn thừa hiểu cậu đang lo lắng điều gì, liền đưa ra lời hứa hẹn: "Tôi sẽ không để Nhất Minh bị rơi xuống biển đâu."
Ôn Từ Thư lúc này mới yên tâm gật đầu.
[ Mommy còn mạnh miệng bảo ấn tượng đầu tiên về daddy là rất hung dữ cơ đấy, kết quả là cứ dán chặt mắt ngắm người ta mãi thôi. ]
[ Hai người này đứng sát nhau như thế, tuy rằng rất bổ mắt nhưng đầu óc tôi cứ tự động suy nghĩ đến mấy chuyện đen tối không hà! Không được như vậy đâu nha! ]
Sau khi hai cặp bố con đã bước xuống thuyền kayak và bắt đầu khua mái chèo, chiếc du thuyền cũng đồng bộ khởi động để bám theo.
Bạc Nhất Minh tràn đầy nhiệt huyết, nhóc con dùng hết thảy sức bình sinh từ thuở bú sữa mẹ ra để dốc sức chèo về phía trước.
"Ba lớn ơi! Nhanh lên nào!"
Các tay máy quay phim cũng được chia làm hai nhóm để bắt trọn góc nhìn: một nhóm túc trực trên du thuyền và một nhóm theo sát dưới thuyền kayak.
Khán giả xem đài có thể nhìn thấy một cách vô cùng trực quan rằng, so với việc Bạc Nhất Minh cứ ra sức chèo loạn xạ, Bạc Thính Uyên rõ ràng là người có kỹ thuật và nhịp điệu khua mái chèo chuẩn xác hơn hẳn.
Nhờ lợi thế chiều cao cùng sải tay dài, từng động tác của Bạc Thính Uyên thảy đều diễn ra đâu vào đấy.
Hắn đang âm thầm kiểm soát hoàn toàn hướng đi lẫn tốc độ tiến về phía trước của con thuyền.
Anh quay phim có lẽ cũng phát hiện ra điểm này, bởi vậy đã đặc biệt bắt trọn vài góc máy từ chính diện phía sau lưng, trông hắn chuyên nghiệp chẳng khác nào một vận động viên chèo thuyền kayak thực thụ.
[ Ba lớn ngày thường chắc là rèn luyện thân thể nhiều lắm đúng không? Cơ bắp cánh tay này nhìn qua là thấy tràn trề sức mạnh rồi. ]
[ Nhóc Minh từng bảo ba lớn còn biết cả cưỡi ngựa với đấu kiếm nữa cơ mà, thiên phú vận động của anh ấy nhất định là không thể khinh thường được đâu. ]
[ Khung cảnh ba lớn bế ba nhỏ kiểu công chúa ở tập ba đến giờ vẫn còn rõ mồn một trước mắt tôi đây nè, bóng lưng hai người họ quả thực là đẹp chuẩn cấp bậc truyện tranh BL luôn ấy chứ. ]
[ Tập này sau khi lộ diện ngoài đời thực, hai chồng chồng trông có vẻ hàm súc, e ấp quá đi nha, chẳng thấy daddy ôm ấp mommy gì cả, buồn ghê. ]
[ Lại nhớ tới chuyện họ tắt máy quay sớm tối qua rồi. Lén lút sau lưng tụi mình nhất định là không có hàm súc chút nào đâu, tiếc là tụi mình chẳng được xem thôi. ]
Tốc độ di chuyển của du thuyền ổn định hơn thuyền kayak rất nhiều, bởi vậy đã nhanh chóng cập bến tàu của hòn đảo nhỏ trước.
Ôn Từ Thư và Sở Hàm đứng túc trực ở bến tàu để chờ đợi, còn thành viên của hai gia đình khác thì tiến về phía điểm đón tiếp trung chuyển.
Bạc Nhất Minh từ đằng xa đã nhìn thấy ba nhỏ cùng dì Sở Hàm, nhóc con giơ mái chèo lên quơ quơ vài cái, mếu máo gọi: "Ba lớn ơi, con hết sạch sức lực rồi."
Rõ ràng nhìn bằng mắt thường thì khoảng cách có vẻ rất gần, kết quả đến lúc tự mình khua nước mới thấy gian nan làm sao.
Ở trên chiếc thuyền còn lại, bé Tinh Tinh cũng đã bỏ cuộc từ lâu, cậu bé mệt đến mức chẳng thốt lên nổi một lời.
Bạc Thính Uyên vẫn duy trì trạng thái chèo đều tay với tốc độ không đổi như lúc nãy: "Con gác mái chèo ra phía trước người đi, nghỉ ngơi một lát đi đã."
Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn làm theo, để rồi đột nhiên có một phát hiện vô cùng bất ngờ.
"Ba lớn ơi, sao con có chèo hay không chèo thì tốc độ thuyền chạy vẫn cứ như nhau thế ạ? Mà không đúng, sao con cảm giác thuyền còn chạy nhanh hơn thế này?"
Nhóc con ngẩng đầu nhìn về phía ba nhỏ đang đứng ở đằng xa, rồi lại ngó xuống phần mũi thuyền kayak đang rẽ nước băng băng lao đi, lúc này mới kinh ngạc nhận ra lực chèo thuyền của ba lớn nhà mình khủng khiếp đến nhường nào.
"Thế hóa ra nãy giờ con nỗ lực như vậy để làm cái gì cơ chứ?"
[ Để làm kỳ đà cản mũi chứ làm gì nữa con ơi! ]
[ Nếu mà chỉ có một mình nhóc Minh chèo, có phải tụi mình sẽ được chứng kiến cảnh nhóc con ra sức khua mái chèo kịch liệt, kết quả là con thuyền kayak vẫn cứ xoay vòng vòng tại chỗ không? Cười chết mất thôi. ]
Bạc Nhất Minh vì thế mà có chút tổn thương, tâm hồn non nớt bị cú sốc từ người ba lớn quá mức mạnh mẽ này làm cho suy sụp.
Đến lúc bước lên bến tàu, nhóc con tủi thân chớp chớp đôi mắt nhìn ba nhỏ đầy vẻ mất mát.
Ôn Từ Thư chẳng hiểu mô tê gì, cậu nhìn sang Bạc Thính Uyên đang bàn giao lại thuyền kayak với nhân viên công tác, rồi cúi xuống bảo con trai: "Sao thế? Con tự mình chèo thuyền qua đây, chẳng phải nên cảm thấy rất tự hào sao?"
Bạc Nhất Minh lắc đầu nguầy nguậy, nhóc con quyết không thèm nói ra chuyện mình đã nỗ lực nửa ngày trời mà kỳ thực lại chẳng mang lại chút tác dụng nào.
Ôn Từ Thư xòe lòng bàn tay của con ra xem: "Lòng bàn tay đỏ ửng lên hết rồi này. Có đau không?"
Bạc Nhất Minh nhận được chút an ủi, liền đáp: "Không đau đâu ba nhỏ."
Nhìn thấy ba lớn đang đỡ bé Tinh Tinh lên boong tàu, nhóc con vội vàng nói, "Ba nhỏ mau qua quan tâm ba lớn một chút đi ạ."
Nói xong, nhóc con lật đật chạy qua một bên để thì thầm to nhỏ với Tinh Tinh.
Thấy Bạc Thính Uyên rảo bước đi tới, Ôn Từ Thư đưa cho hắn một chai nước rồi hỏi: "Nhất Minh vừa rồi bị làm sao thế?"
Đúng là cứ mười phút lại có đến tám trăm cái biểu cảm phụng phịu.
Bạc Thính Uyên ngửa đầu uống hết gần nửa chai nước: "Chắc là do tôi không cho thằng bé cơ hội để phát huy nên nó không vui đấy."
Hắn vừa nói vừa cúi đầu lật qua lật lại bàn tay trái của mình để kiểm tra.
Ôn Từ Thư vội nắm lấy tay hắn: "Tay anh bị sao thế?"
Bạc Thính Uyên tùy ý để cậu rũ mắt tỉ mỉ ngắm nghía lòng bàn tay mình, trong thâm tâm hắn thậm chí còn dâng lên một nỗi thúc giục mãnh liệt muốn vươn tay ôm chặt lấy cậu vào lòng.
Thế nhưng, hắn nhanh chóng ý thức được ống kính của thợ quay phim đã nhắm chuẩn về phía này, bèn trở tay nắm gọn lấy bàn tay của Ôn Từ Thư, dắt cậu rảo bước đi về phía đại bộ đội, trầm giọng bảo: "Tôi không sao đâu."
[ ? Daddy anh đang làm cái gì đấy hả? Có cái gì mà người nhà chúng tôi không được xem cơ chứ?]
[ Ba lớn cảnh giác cao độ quá đi mất, sợ ống kính máy quay bắt trọn được khoảnh khắc tương tác ngọt ngào hay gì? Tức đến nghiến răng nghiến lợi luôn á! ]
Sau khi hội quân với đại bộ đội, nhóm của Chu Húc đồng loạt gửi lời cảm ơn đến bốn người vừa chèo thuyền: "Thử thách tiếp theo cứ để chúng tôi hoàn thành là được rồi."
Thế nhưng Bạc Nhất Minh vẫn cứ hừng hực hứng thú gặng hỏi: "Nhiệm vụ gì thế ạ? Con cũng muốn tham gia nữa."
Chu Vi quơ quơ chiếc bộ đàm trong tay: "Thử thách mới yêu cầu chúng ta cử ra bốn thành viên để băng qua một hang động thám hiểm trên đảo, có hướng dẫn viên du lịch dẫn đường. Những người còn lại sẽ ngồi xe điện ngắm cảnh di chuyển thẳng đến cửa ra của hang động."
Mẹ của Tiểu Thất e ngại hỏi nhỏ: "Trong hang động không có rắn rết gì chứ hả mọi người?"
Sở Hàm giật nảy mình: "Hả?"
Cô nhìn về phía trước, vẻ mặt đầy bất an.
Ba của Nhung Nhung tiên phong: "Vòng này cứ để tôi tham gia cho."
Chu Húc cũng giơ tay, tính thêm hắn một suất.
Ôn Từ Thư tuy rằng sức khỏe tim mạch không được tốt, nhưng cậu nghĩ nếu tổ chương trình đã thiết kế cho khách mời tham gia thì mức độ mạo hiểm chắc chắn sẽ nằm trong tầm kiểm soát, không đến nỗi quá k*ch th*ch nguy hiểm, bởi vậy cậu cũng chủ động xin gia nhập.
Trước khi Bạc Nhất Minh kịp nhanh nhảu giành chỗ, Bạc Thính Uyên đã lên tiếng cắt ngang: "Nhất Minh, ba và ba nhỏ sẽ đi thám hiểm hang động, con ở lại phụ các cô chú chăm sóc cho các em nhé."
"... Dạ vâng."
Bạc Nhất Minh đành phải nén lại sự tò mò của mình, không quên dặn dò: "Thế ba lớn phải chăm sóc ba nhỏ cho thật tốt đó nha."
Ôn Từ Thư vỗ vỗ lên bả vai của con trai: "Nghe lời ba lớn con đi, đi cùng các dì để chăm nom cho Tiểu Thất và Nhung Nhung nhé."
"Dạ OK luôn!" Bạc Nhất Minh quay người chạy tót đến nắm lấy tay Nhung Nhung, rồi lại chìa tay ra kéo Tiểu Thất đi cùng.
Chu Húc dặn dò vợ con vài câu xong xuôi liền hô lớn: "Xuất phát thám hiểm nào mọi người."
Hướng dẫn viên du lịch phát cho mỗi thành viên một chiếc đèn pin cầm tay.
Ôn Từ Thư bật công tắc đèn pin lên, cầm lấy rồi soi ngược từ dưới cằm mình lên, hướng về phía Bạc Thính Uyên mà lè lưỡi làm mặt quỷ: "Hồi còn nhỏ em cực kỳ thích chơi trò này với anh trai luôn ấy. Nhưng mà anh ấy thì tuyệt đối không được làm thế với em đâu, hắc hắc."
Khán giả xem đài nghe thấy câu này thì có chút hoang mang khó hiểu, thế nhưng Bạc Thính Uyên vừa nghe qua liền lập tức thấu suốt.
Ấy là bởi vì từ nhỏ sức khỏe của Ôn Từ Thư đã không tốt, anh trai vô cùng yêu thương và nhường nhịn cậu, thế nên sẽ chẳng bao giờ bày ra mấy trò hù dọa như vậy để làm cậu giật mình.
Bạc Thính Uyên khẽ véo nhẹ vào gương mặt đang ngập tràn nụ cười của cậu một cái, nhưng hắn hành xử vô cùng chừng mực, nhanh chóng thu tay về ngay.
Ôn Từ Thư dứt lời mới chợt ngẩn người ra.
Chẳng lẽ mấy cái tính khí tinh nghịch, bất hảo trên người chú khỉ con nhà mình, nguồn cơn hóa ra lại bắt nguồn từ chính bản thân cậu sao?
Bốn người cùng các chú quay phim nối đuôi nhau đi theo hướng dẫn viên du lịch bước vào bên trong hang động vách đá ẩm ướt, lách tách tiếng nước nhỏ giọt.
Ôn Từ Thư được Bạc Thính Uyên nắm tay dắt đi, thành ra cũng chẳng thấy hang động này có gì nguy hiểm.
Cái bầu không khí thám hiểm âm u, rùng rợn kia xem ra phần nhiều là do cảnh vật tạo cảm giác hơn là thực tế.
Đến một quãng nghe rõ mồn một tiếng nước chảy róc rách, Chu Húc đi đầu liền lớn tiếng nhắc nhở các khách mời phía sau: "Chỗ này có dòng suối nhỏ này mọi người, đi đứng cẩn thận một chút nhé. Đừng để bị trượt chân."
Sau khi bước qua, anh còn chu đáo đưa tay ra đỡ ba của Nhung Nhung một cái.
Ba của Nhung Nhung vừa lội qua xong liền có chút kinh ngạc: "Sao nước ở đây lạnh buốt thế này nhỉ? Hoàn toàn không cùng một mức nhiệt độ với nước biển ngoài kia luôn."
Bạc Thính Uyên nhìn nhìn mực nước suối, nếu cứ thế đi qua thì khẳng định là sẽ bị ướt hết cả giày lẫn ống quần.
Hắn liền đưa chiếc đèn pin đang cầm trong tay cho người bên cạnh.
"Ơ?" Ôn Từ Thư khó hiểu hỏi, "Sao thế?"
Bạc Thính Uyên nhanh chóng ôm lấy cậu một cái, nhẹ giọng bảo: "Để tôi cõng em qua."
Dứt lời, hắn chẳng cho Ôn Từ Thư có cơ hội từ chối, kéo hai tay cậu đặt lên bờ vai mình rồi thuận thế khom người xuống.
Ôn Từ Thư thấy vậy cũng không đẩy đưa khách sáo, cậu ôm chặt lấy bờ vai hắn, áp trọn người lên tấm lưng rộng lớn, rắn rỏi. Hai tay Bạc Thính Uyên luồn xuống dưới nhượng chân cậu, hơi dùng chút lực là đã có thể cõng người trên lưng một cách vô cùng vững chãi.
[ Oa, mommy đúng là nhẹ tựa lông hồng mà, nhìn động tác của daddy nhẹ nhàng khoan khoái chưa kìa, cảm giác cỡ đó thì tôi cũng cõng được luôn ấy chứ *không phải đâu nha*. ]
[ Bất kể là cõng hay là bế đi chăng nữa thì cái tầm chênh lệch thể hình này nhìn qua thực sự là quá có mỹ cảm luôn! Quắn quéo hết cả người! ]
[ Có ai để ý đến động tác của Chu Húc không? Buồn cười chết mất. Anh ấy ngoảnh lại nhìn vì lo lắng cho hai người họ, ai dè đâu đập vào mắt lại là cảnh chồng chồng nhà người ta đang công khai phát đường ngọt lịm ha ha ha ha. ]
[ Chu Húc quay đầu lại chắc mẩm đang muốn tìm vợ để than thở, rồi sau đó cũng sẽ quay ra phát cẩu lương cho mà xem. ]
Bên trong hang động, Ôn Từ Thư cầm đèn pin soi đường, cậu lặng lẽ ngắm nhìn góc nghiêng gương mặt hắn ở ngay sát sườn.
Chẳng hiểu vì sao, lúc này cậu bỗng dâng lên ý muốn được hôn Bạc Thính Uyên một cái.
Nhưng mà không biết anh quay phim có bắt trọn được khoảnh khắc này hay không nữa.
Cậu có chút đắn đo, lại có chút rục rịch ngứa ngáy trong lòng, hai bắp chân buông thõng khẽ đung đưa nhè nhẹ.
"Ừm?" Bạc Thính Uyên hơi nghiêng mặt sang bên, cảm nhận được biến động cảm xúc nhỏ xíu của người trên lưng.
Ôn Từ Thư lắc đầu, chỉ im lặng nép mặt lại gần hắn hơn.
Bờ môi cậu nhanh chóng và tự nhiên áp sát vào vành tai Bạc Thính Uyên, cánh môi khẽ mấp máy, dán chặt lấy làn da mềm mại của hắn.
Ngay giây tiếp theo, phần chân của cậu liền bị bàn tay to rộng của hắn âm thầm dùng lực siết nhẹ một cái.
Nhận được sự đáp lại của đối phương, Ôn Từ Thư không tự chủ được mà nhếch cao khóe mi, vội vàng giấu nhẹm gương mặt vùi sâu vào cổ hắn, giả vờ làm một chú đà điểu rụt đầu.