Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chạng vạng tối, tại một khách sạn nghỉ dưỡng xa hoa nằm trên vách núi nơi góc biển.
Dưới ánh hoàng hôn màu đỏ tím lãng mạn buông xuống bờ biển, bên trong bể bơi vô cực có hai bóng dáng một lớn một nhỏ đang vui vẻ bơi lội cùng nhau.
Trên chiếc võng mềm mại bên bờ, Ôn Từ Thư đang nằm ngửa người, trên thân đắp một tấm chăn mỏng, trên chiếc bàn cạnh bên đặt sẵn nước ép trái cây tươi và quả dừa.
Nương theo nhịp đung đưa nhè nhẹ của chiếc võng, cậu đang mải mê lướt mạng xã hội Tiểu Hồng Thư.
Vừa rồi cậu có đăng một đoạn video ngắn quay cảnh chú khỉ con nhà mình đi bơi, chẳng mấy chốc phần thông báo đã tăng vọt một lượng lớn bình luận mới.
[ Nhóc Minh lợi hại đến thế cơ à? Đúng là kiện tướng bơi lội nhí rồi. ]
[ Mommy ơi, daddy đâu rồi ạ? Cho tụi em ngắm một chút đi mà. ]
Ôn Từ Thư khẽ liếc mắt nhìn người đàn ông bên trong bể bơi một cái.
Khoảng cách khá xa, bóng dáng mờ ảo của hắn di chuyển một cách nhanh nhẹn dưới mặt nước, bọt nước tung lên không quá lớn nhưng trông lại đặc biệt giống như một nhân ngư mạnh mẽ, dũng mãnh đang ẩn mình lặn sâu dưới lòng biển thẳm.
Tầm mắt của Ôn Từ Thư quay trở lại màn hình điện thoại, cậu vừa bấm làm mới một cái là đã lại xuất hiện thêm mấy vạn bình luận mới.
Những khoảnh khắc ngắn ngủi trên sóng trực tiếp vừa qua đã được các cư dân mạng cắt chụp lại, chế tác thành những bức ảnh bìa mang đậm tính thẩm mỹ nghệ thuật.
Ôn Từ Thư nhìn thấy bức ảnh chụp viễn cảnh cậu và Bạc Thính Uyên đang ngồi trong cabin xe cáp treo, lúc này mới ngỡ ngàng nhận ra hóa ra chiếc xe cáp phía sau cư nhiên lại đang phát sóng trực tiếp hai người họ suốt cả quãng đường.
May mà lúc đó cả hai không làm chuyện xấu gì quá trớn.
Thế nhưng ngay sau đó, trong phần bình luận lại bắt đầu xuất hiện những lời lẽ "kỳ kỳ quái quái".
[ Có phải mommy đã hôn daddy ở trong hang động đúng không hả? ]
[ Hôm qua sau khi tắt máy quay phát sóng trực tiếp thì hai người làm gì đấy ạ?? ]
Ôn Từ Thư đờ người ra nhìn vào khoảng không trước mắt, chỉ đành vờ như không thấy gì cả rồi vội vã thoát khỏi ứng dụng Tiểu Hồng Thư.
Đôi chân dài của cậu lặng lẽ co lại rồi lại duỗi thẳng ra. Nghĩ đến những tương tác nhỏ có phần quá mức thân mật của hai người, trong lòng cậu vừa ngọt ngào lại vừa có chút thẹn thùng.
Thế nhưng, có vài bức ảnh cắt ra từ sóng trực tiếp trông cũng khá là thú vị.
Ôn Từ Thư có tật giật mình lại bấm mở Tiểu Hồng Thư lên, âm thầm lưu lại một vài bức ảnh được chụp từ góc nhìn của người qua đường.
Cậu lập một thư mục mới trong album ảnh điện thoại, chuyển hết thảy những bức ảnh đó vào trong, rồi lại mở ra lần nữa để phóng to lên, chăm chú ngắm nghĩa gương mặt chính diện lẫn góc nghiêng của Bạc Thính Uyên ở khoảng cách gần.
Ngay giữa lúc cậu đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại và để lộ ra một nụ cười kỳ lạ, thì một tiếng gọi bỗng cắt ngang trải nghiệm đắm chìm này của cậu.
"Ba nhỏ ơi!" Bạc Nhất Minh bước lên bờ bể bơi, hớn hở muốn chạy ngay về phía này.
Ôn Từ Thư vội bấm tắt màn hình điện thoại, lên tiếng nhắc nhở: "Lấy khăn tắm choàng vào người đi, kẻo bị cảm lạnh đấy."
Cậu vừa khẽ ngồi dậy thì liền nghe thấy một tiếng "ào" thật lớn vang lên.
Bạc Thính Uyên cũng nhô lên khỏi mặt nước, sải bước đạp lên các bậc thềm để bước lên bờ.
Những giọt nước lấp lánh như ánh bạc cứ thế xuôi theo làn da chảy xuống.
Cơ bắp trên toàn thân hắn tuy không cuồn cuộn một cách khoa trương như các vận động viên chuyên nghiệp, nhưng đường nét lại vô cùng rõ ràng, sắc nét, nhìn qua là biết ngay khối cơ thể ấy ẩn chứa một sức mạnh dồi dào, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Bạc Thính Uyên nhanh tay vuốt ngược mái tóc ướt ra sau, cầm lấy chiếc khăn tắm bọc kín mít lên người con trai rồi dắt nhóc con đi về phía bên kia: "Nhất Minh, đi tắm rửa trước đã."
"Dạ vâng."
Bạc Nhất Minh đành phải chuyển hướng đi, nhóc con bị ba lớn quấn cho chặt cứng, bước đi lạch bạch trông chẳng khác nào một chú vịt con.
Cả hai cha con đều mặc quần bơi màu đen. Điểm khác biệt duy nhất là trên phần mông quần bơi của Bạc Nhất Minh có in một hình hoạt hình màu xanh lam trông vô cùng đáng yêu.
Ôn Từ Thư liếc mắt nhìn qua, ngay khoảnh khắc cậu đang tủm tỉm cười nửa miệng thì Bạc Thính Uyên bỗng nhiên quay đầu nhìn lại.
Đôi mắt màu xanh lục huyền bí kia của hắn phảng phất như sở hữu một năng lượng có thể thấu suốt hết thảy mọi điều, khiến cho tay của Ôn Từ Thư còn nhanh hơn cả đại não, lập tức túm lấy tấm chăn mỏng che kín bưng lấy mặt mình.
Vài giây sau, cậu mới chậm rãi kéo tấm chăn dịch xuống một chút, âm thầm nhìn trộm bóng dáng bờ vai rộng, vòng eo thon cùng đôi chân dài miên man đang từ từ đi xa dần.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, nếu Bạc Thính Uyên không sinh ra trong một gia đình đại phú đại quý, thì với điều kiện ngoại hình cùng tố chất cơ thể đỉnh cao như thế này, rất có khả năng hắn đã được tuyển chọn để đào tạo thành một vận động viên từ thuở còn thơ ấu hay niên thiếu rồi cũng nên.
Cho dù hiện tại không phải vận động viên mà chỉ là một dân công sở chính hiệu, Bạc Thính Uyên vẫn thông thạo không ít môn thể thao.
Thế nhưng, một cơ thể với điều kiện tuyệt vời như vậy lại đang phải chịu ảnh hưởng từ những tác dụng phụ của thuốc điều trị chứng rối loạn lo âu chia ly.
Suốt hai ngày tham gia chương trình thực tế phát sóng trực tiếp, mọi thứ trôi qua giống như một trò chơi thực tế đầy thú vị khiến Ôn Từ Thư hoàn toàn quên bẵng đi chuyện này.
Giờ đây khi trở về với thực tại, cậu không khỏi rơi vào trầm tư lo lắng. Đặc biệt là khi bản thân cậu hoàn toàn có thể cảm nhận được những khát khao, h*m m**n chôn giấu trong lòng Bạc Thính Uyên, thế nhưng cơ thể của hắn lại...
"Ba nhỏ ơi? Ba ngủ rồi ạ?"
Bạc Nhất Minh đã tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, nhóc con chạy tót đến rồi nhào thẳng vào lòng Ôn Từ Thư.
Chiếc võng nương theo đó mà đung đưa qua lại, Ôn Từ Thư ngửa mặt khẽ mỉm cười: "Con đẩy võng giúp ba được không? Để ba chơi xích đu một lát nào."
"Được ạ."
Bạc Nhất Minh nhẹ nhàng dùng lực đẩy chiếc võng, "Ba nhỏ ơi, vừa nãy con có bàn với ba lớn là hay là ngày mai cứ để ba ấy về đi làm trước, còn tụi mình thì tiếp tục ở lại đây nghỉ dưỡng được không ba."
Ôn Từ Thư nhìn con trai, ra hiệu bảo nhóc con không cần đẩy võng nữa.
"Hửm? Thế ba lớn con trả lời thế nào?"
Bạc Nhất Minh không dừng tay, vẫn cứ khẽ đẩy chiếc võng qua lại.
"Ba bảo con đi hỏi ba nhỏ á."
Ôn Từ Thư thầm oán hận trong lòng: Đúng là cái đồ khôn lỏi, cứ toàn đẩy phần lựa chọn sang cho cậu, giờ thì chọn đằng nào cũng là cái tội cả.
Cậu "ây gô" một tiếng rồi bày ra vẻ mặt chịu thua, từ bỏ: "Ba không chọn đâu, để cho--"
Đúng lúc này, dì Chung vừa vặn xuất hiện ở đằng xa.
Ôn Từ Thư liền quay sang bảo với cậu con trai nhỏ: "Hay là tụi mình để dì Chung chọn giùm đi."
Dì Chung vừa nghe thấy câu này, lại chạm phải ánh mắt đang ngoảnh lại nhìn mình của Bạc Nhất Minh, dì liền chẳng nói chẳng rằng mà lập tức rảo bước nhanh như cắt, quay đầu đi thẳng theo đường cũ.
Ôn Từ Thư:...?
Bạc Nhất Minh ngã ầm vào lòng ba nhỏ vòi vĩnh: "Ba nhỏ ơi ~ ở lại chơi thêm hai ngày nữa thôi mà ~ hai ngày thôi nha ba ~"
Ôn Từ Thư vò vò mái tóc rối như tổ quạ của con trai, thấy tóc nhóc con vẫn còn vương hơi ấm, cậu liền hỏi: "Ba lớn chưa sấy tóc cho con kỹ à?"
"Dạ sấy rồi mờ."
Bạc Nhất Minh đáp một cách hiển nhiên, đỉnh đầu cứ thế dụi dụi vào lòng bàn tay ba nhỏ, "Cho nên là ba nhỏ chọn ở lại nghỉ dưỡng cùng con đúng không ạ?"
Ôn Từ Thư bấu bấu cái tai nhỏ của nhóc con: "Được rồi được rồi, con đừng có lắc qua lắc lại nữa, ba sắp lộn nhào xuống võng đến nơi rồi này."
Nhận được lời hứa hẹn từ ba nhỏ, Bạc Nhất Minh ngửa đầu lên bảo: "Ba nhỏ ơi, lần này là không được đổi ý đâu đấy nhé."
Hôm thứ Sáu lúc ngồi máy bay đến đây, ba nhỏ tuy rằng cũng chọn nhóc con, nhưng kết quả cuối cùng nhóc con vẫn phải lủi thủi ngồi một mình một khoang.
Chuyện này, nhóc con vẫn còn găm thù ghi nhớ kỹ lắm, chưa có quên đâu đấy nhé.
Ôn Từ Thư dĩ nhiên cũng biết rõ điều đó, cậu không thể hết lần này đến lần khác làm cho cậu con trai nhỏ của mình phải thất vọng được.
Đến ngay cả một người trưởng thành với tâm trí chín chắn còn chẳng thể chịu đựng nổi việc bị thất hứa, huống chi đây lại là một đứa trẻ mới có chín tuổi.
Cậu trịnh trọng gật đầu hứa hẹn: "Ừm, quyết định vậy đi, không thay đổi."
Ôn Từ Thư đè thấp tông giọng xuống nói thêm, "Mấy chuyện như đi nghỉ dưỡng thế này thì ba nhỏ vẫn có toàn quyền quyết định, con cứ yên tâm đi."
"Tuyệt vời ông mặt trời!"
Bạc Nhất Minh phấn khích nhảy cẫng lên thật cao, "Con đi tìm dì Chung để thông báo đây!"
Chờ nhóc con chạy biến như một làn khói về hướng phòng nghỉ, Bạc Thính Uyên lúc này cũng tắm rửa xong xuôi và rảo bước đi tới.
Ánh mắt Ôn Từ Thư nhàn nhạt quét qua người hắn một lượt, trong miệng khẽ lẩm bẩm oán hận: "Sao tắm xong một cái mà lại ăn mặc kín cổng cao tường thế không biết." T
hấy người đã đến gần, cậu liền bảo, "Em vừa mới đồng ý với Nhất Minh rồi."
"Chuyện gì thế?"
Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn người đang nằm lười biếng một cách đầy hưởng thụ kia, hắn khom người xuống, vươn hai tay ra định bế cậu lên.
"Khoan đã!"
Ôn Từ Thư bỗng nhiên cảm thấy hai bên huyệt thái dương giật nảy một cái, thầm nghĩ có điều chẳng lành.
Cậu vội đè chặt lấy khuỷu tay của hắn, nhìn chăm chú vào đôi mắt màu xanh lục ở cự ly gần, chớp chớp mắt hỏi, "Chẳng lẽ không phải anh bảo thằng bé đến nói với em chuyện tiếp tục ở lại đây nghỉ dưỡng sao?"
"Tôi không có."
Bạc Thính Uyên quyết đoán phủ nhận.
Hắn xuyên tay qua tấm chăn mỏng mềm mại ấm áp, chặn ngang người để bế thốc cậu lên, "Cầm chắc điện thoại đi."
Ôn Từ Thư nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, nép vào lòng hắn để cho hắn bế đi, dở khóc dở cười bảo: "Anh xem cái thằng nhóc này rốt cuộc là bị làm sao thế không biết? Biết thừa là nói dối trước sau gì cũng bị vạch trần, thế mà tại sao vẫn cứ thích bày ra mấy cái trò khôn lỏi này giữa hai vị ba ba cơ chứ? Thế này rốt cuộc là ngốc nghếch hay là thông minh đây hả?"
Bạc Thính Uyên không sải bước đi về phía phòng nghỉ, mà lại ôm Ôn Từ Thư ngồi xuống chiếc ghế tắm nắng bên bờ cát, sau đó kéo thêm một tấm chăn nữa đắp lên đôi chân dài của cậu.
Hắn đưa ra lời nhận xét ngắn gọn, súc tích: "Nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ đúng như mong muốn của nó thì là thông minh. Còn nếu chuyện bị đổ bể thì là ngốc."
"Thế thì toang rồi."
Ôn Từ Thư vừa cười vừa lắc đầu, tự chỉ tay vào mũi mình, "Thằng bé thông minh quá, thành ra lại hóa em ngốc nghếch."
Cậu đem toàn bộ những lời vòi vĩnh lúc nãy của cậu con trai nhỏ kể lại một lượt không sót chữ nào.
Bạc Thính Uyên ngẫm nghĩ một lát rồi giải thích: "Nhất Minh chắc là vừa nãy vô tình nghe thấy tôi gọi điện thoại cho Albert để sắp xếp công việc cho ngày mai."
Ôn Từ Thư bảo: "Dù sao thì bây giờ em cũng đã lỡ hứa với con rồi. Còn anh ấy à, anh tự xem mà liệu liệu đi nhé."
Nói đoạn, cậu liền vùi mặt vào lồng ngực của Bạc Thính Uyên, lại bày ra cái tâm lý đà điểu trốn tránh không muốn đối mặt, thuận tiện còn hít hà một hơi thật sâu.
Bạc Thính Uyên chú ý tới cử động nhỏ này của cậu, thấp giọng hỏi: "Sữa tắm của khách sạn không thơm à?"
"Ai bảo, em ngửi thấy thơm mà!"
Ôn Từ Thư vội vàng phủ nhận cái cụm từ lắp bắp kia, cậu kéo tấm chăn mỏng lên tận cằm, liếc mắt nhìn bờ môi đang ở ngay trong gang tấc của hắn.
Chương trình đã kết thúc ghi hình rõ lâu rồi mà đến giờ vẫn chẳng thèm hôn cậu lấy một cái.
Không còn yêu nữa rồi có phải không?!
Bạc Thính Uyên rũ mắt, khẽ đẩy đẩy gọng kính rồi hỏi: "Em dễ dàng lựa chọn tiếp tục ở lại nghỉ dưỡng như vậy, là muốn để tôi lủi thủi đi về một mình sao?"
Ôn Từ Thư: "..."
Thế này là có ý gì đây chứ?
Cậu tức giận bảo: "Làm gì có chuyện đó, ai bảo anh là em bắt anh phải về một mình đâu?"
Nói đoạn, cậu nâng cằm Bạc Thính Uyên lên, đè thấp tông giọng ra lệnh bằng vẻ bá đạo: "Bá tổng đây hiện tại ra lệnh cho anh, phải tiếp tục ở lại đây để hộ tống ba con em nghỉ dưỡng. Đã nghe rõ chưa?"
Vòng tay nơi thắt lưng đột nhiên siết chặt, Ôn Từ Thư lập tức ưỡn thẳng lưng áp sát vào người hắn.
Hai người bốn mắt nhìn nhau chăm chăm, khoảng cách chỉ còn cách biệt bởi một lớp tròng kính mỏng manh.
Bàn tay Bạc Thính Uyên đặt nơi mạn sườn cậu chậm rãi xoa nhẹ, đôi mắt màu xanh lục găm chặt vào bờ môi: "Nói lại lần nữa xem nào."
Ôn Từ Thư lập tức cảm nhận được một tín hiệu nguy hiểm cực kỳ mãnh liệt, cổ họng cậu như thể bị nghẹn lại, đâu còn thốt ra nổi thành lời.
Đã vậy, cậu còn phải phân tâm để chú ý đến vùng da thịt bên mạn sườn đang được lòng bàn tay hắn áp vào. Có lẽ do cậu đã nằm trên võng quá lâu nên làn da dưới lớp chăn vừa ấm áp lại vừa mịn màng, giờ phút này thậm chí còn có thể cảm nhận rõ mồn một từng đường vân trên lòng bàn tay của Bạc Thính Uyên.
Trong nhịp thở dần được kéo chậm lại, cả hai đều cảm thấy luồng hơi thở mà đối phương phả ra càng lúc càng nóng rực, nồng đượm.
Lúc này, Ôn Từ Thư bỗng nhiên nảy sinh một chút hờn dỗi vô cớ trong lòng
- Mà đối tượng chịu trận chính là chiếc kính mắt kia.
Nếu không có chiếc kính này cản trở, có phải cậu và Bạc Thính Uyên đã có thể giống như các nhân vật chính trong vài bộ phim điện ảnh, vừa chạm mặt là đã có thể trao nhau một cái ôm hôn nồng nhiệt rồi không?
Ôn Từ Thư nhìn thấy khát vọng nồng đậm chôn giấu nơi đáy mắt xanh lục của hắn, thế nhưng hắn lại cứ như một kẻ cấm dục lạnh lùng nhất, đến một lời nhắc nhở cậu tháo kính ra cũng không thèm nói.
Bạc Thính Uyên lại lên tiếng lần nữa: "Lời vừa rồi, em nói lại lần nữa xem?"
Lần này, giọng điệu của hắn trầm thấp và giàu từ tính, nghe qua quả thực chẳng khác nào một lời dụ dỗ, dỗ dành.
Ôn Từ Thư nhìn hắn, lẩm bẩm: "Việc gì phải nói lại lần hai chứ? Chẳng nhẽ anh không nghe thấy thật à? Hay là lại muốn giả vờ như không nghe thấy đây?"
Bạc Thính Uyên ghé sát lại gần hơn một chút, gần như đã chạm vào môi cậu, hắn dùng tiếng Pháp chậm rãi thốt lên:
[ Tôi muốn xác nhận xem, liệu em có cần tôi hay không. ]
Ôn Từ Thư đột nhiên thấy ánh mắt hắn ngập tràn d*c v*ng tr*n tr** đến cực điểm, mà sự đáp lại của chính cậu lúc này sẽ chất chứa biết bao niềm ám muội vô hạn giữa những người trưởng thành với nhau.
Hơi thở của cậu bỗng chốc trở nên dồn dập, có chút không thông thuận, cánh môi cũng ngày một khô khốc theo, tầm mắt cứ thế không tự chủ được mà hạ xuống bờ môi của đối phương.
Môi của Bạc Thính Uyên, kỳ thực vừa mềm lại vừa dễ hôn vô cùng.
Mấy dòng suy nghĩ hỗn độn, rối bời khiến Ôn Từ Thư chẳng thể nào tập trung tinh thần nổi.
Cậu tức khắc cảm giác đầu óc mình như đang rối tung lên thành một cuộn chỉ rối, cần phải có một ai đó dùng lực nhào nặn một hồi thì mới mong tìm ra manh mối để chải chuốt lại cho gọn gàng.
Cuối cùng, Ôn Từ Thư hoàn toàn từ bỏ chống cự.
Cậu chủ động ngửa đầu, khẽ mím môi chạm nhẹ một cái lên làn môi của Bạc Thính Uyên, rồi rũ mắt hỏi bằng giọng điệu dịu dàng, quyến rũ: "Sự cần thiết như thế này đã vừa lòng anh chưa?"
Vừa dứt lời, cậu đã đột ngột bị bế bổng lên.
Ôn Từ Thư không hề hoảng loạn mà chỉ có chút bất ngờ, vội vàng choàng tay ôm lấy bờ vai Bạc Thính Uyên: "Đi đâu thế?"
Bạc Thính Uyên nhanh chóng nghiêng đầu, ra hiệu về phía phòng nghỉ của khách sạn.
Ôn Từ Thư:...
Cậu ngượng ngùng rụt người sâu vào lòng ngực hắn, hận không thể cuộn tròn lại thành một khối, một lần nữa kéo tấm chăn mỏng trùm kín mít lên tận đầu để che giấu gương mặt đang đỏ bừng.
Lúc hai người đang rảo bước đi vào trong, Bạc Nhất Minh bỗng nhiên từ đâu nhảy tót ra: "Ba lớn ơi! Ba nhỏ đâu rồi ạ?"
Bạc Thính Uyên dừng bước chân: "Nhất Minh, tối nay con tự ngủ một mình nhé."
Bạc Nhất Minh lập tức vùng vằng phản đối: "Ơ? Nhưng mà --"
Bạc Thính Uyên nhanh giọng cắt ngang: "Ba đồng ý với con, chúng ta sẽ ở lại đây chơi thêm mấy ngày nữa rồi mới về."
"Hê, tuyệt cú mèo! Thế thì hôm nay con tự ngủ một mình cũng được luôn ạ!"
Giọng điệu của Bạc Nhất Minh nháy mắt xoay chuyển thành vô cùng vui sướng, hân hoan.
Nương theo nhịp bước chân vững chãi đầy chấn động của Bạc Thính Uyên, Ôn Từ Thư chỉ biết lặng lẽ than thở ở trong lòng: Nhất Minh à, vị ba lớn này của con quả thực là quá đáng sợ rồi.