Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 72

Trước Tiếp

Dưới sự kiên quyết của Tạ Quân Cảnh, Tạ Tiểu Ngũ vẫn phải đến bệnh viện chụp X-quang. Phần xương chân đã được nắn chỉnh trước đó nay đã liền hoàn toàn, không hề bị ảnh hưởng gì, chỉ là dây chằng bị kéo giãn nhẹ. Tạ Quân Cảnh kê cho anh mấy tuýp thuốc bôi.

Tạ Tiểu Ngũ trở về nhà họ Hứa thì Thiền Thiền vẫn chưa tỉnh. Trợ lý của Tạ Quân Cảnh đang ở đó chăm sóc cô.

Tạ Tiểu Ngũ ngồi bên giường, nhìn cô gái nhỏ vẫn còn chìm trong hôn mê. Cô mím chặt môi, vì sốt nên gương mặt nhỏ đỏ bừng, trông vô cùng đáng thương. Anh xót xa khẽ chạm vào má cô, rồi đưa tay sờ trán, may mà cơn sốt đã hạ.

Con nhóc thối từ nhỏ đã sợ đau nhất. Mông vừa bị tiêm thuốc hạ sốt, trên tay lại còn đang truyền nước. Mạch máu của cô vốn vừa nhỏ vừa nông, phải chích đến hai lần mới vào kim, chỗ bị chích lần đầu đã bầm tím cả lên.

Tỉnh lại rồi chắc phải mè nheo cả buổi cho xem.

Tạ Tiểu Ngũ một tay nâng bàn tay đang truyền dịch của Thiền Thiền lên, đầu ngón tay khẽ xoa xoa mu bàn tay cô, muốn giúp cô bớt đau ở chỗ kim chích.

Y tá bước vào nhìn thấy cảnh đó liền vội vàng lên tiếng ngăn lại: “Anh Tạ, anh đừng chạm vào tay đang truyền dịch của cô Hứa, anh làm vậy sẽ khiến máu chảy ngược lại.”

Nghe vậy, một người vốn ngang tàng bất kham như Tạ Tiểu Ngũ, lúc này lại ngoan như một đứa trẻ, lập tức cẩn thận từng li từng tí đặt tay Thiền Thiền về lại vị trí ban đầu.

Y tá bất lực liếc anh một cái, trong lòng âm thầm lẩm bẩm, người ta ra nông nỗi này, anh cũng góp một nửa công lao đấy, giờ mới biết xót xa, sớm làm gì rồi?

*

Thiền Thiền tỉnh lại vào khoảng hơn bảy giờ. Cô mở mắt ra, nhìn rõ cách bài trí trong phòng, không phải phòng của mình. Những hình ảnh tối qua lần lượt hiện lên trong đầu.

Tối qua, cô và Tạ Tiểu Ngũ có chút điên cuồng. Sau này e là cô không còn cách nào thản nhiên đối diện phòng tắm và chiếc sofa của anh nữa.

Thiền Thiền khẽ cử động, liền nhìn thấy Tạ Tiểu Ngũ đang tựa đầu vào thành giường ngủ. Trên tay cô vẫn còn miếng băng dán sau khi truyền dịch. Cô bị ốm, Tạ Tiểu Ngũ đã thức cả đêm trông cô sao?

Khóe môi Thiền Thiền cong lên. Cô nhích người lại gần, một tay chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn anh vẫn còn đang ngủ.

Lúc thì đưa tay chọc chọc yết hầu của anh, lúc lại tinh nghịch chạm vào chóp mũi Tạ Tiểu Ngũ.

Tạ Tiểu Ngũ bắt lấy bàn tay đang nghịch ngợm của Thiền Thiền, nắm gọn trong lòng bàn tay mình. Anh còn ngái ngủ, giọng kéo dài lười biếng: “Quậy thế này, xem ra khỏi hẳn rồi.”

“Em tối qua bị ốm à?” Đang yên đang lành, sao cô lại đổ bệnh được?

Tạ Tiểu Ngũ mở đôi mắt vẫn còn vương ý ngủ, nhìn cô gái trước mặt đã hoạt bát trở lại: “Không nhớ à? Tối qua em sốt cao mãi không hạ, dọa anh chết khiếp.” Nói rồi anh lại áp mu bàn tay lên trán cô kiểm tra, xác nhận không còn sốt nữa mới yên tâm.

Thiền Thiền chui vào lòng anh, lẩm bẩm: “Lần này sao em lại sốt cao vậy nhỉ?” Cô luôn cảm thấy thể chất mình thuộc dạng rất tốt. Khoảng thời gian ở biên giới, cô từng bị lạnh cóng mấy ngày liền, còn tưởng mình tiêu đời rồi, vậy mà cuối cùng lại chẳng sao cả.

Lần này lại chẳng rõ nguyên do mà đổ bệnh.

Nhưng nghĩ lại, khoảng thời gian đó Tạ Tiểu Ngũ chăm cô rất kỹ. Anh nấu biết bao nhiêu nước gừng, đủ loại canh bổ, còn không cho cô bước ra khỏi căn phòng ấy. Mỗi ngày đều ấm áp như lò sưởi, không ngã bệnh cũng chẳng có gì lạ.

Tạ Tiểu Ngũ ho khẽ một tiếng, có chút ngượng ngùng: “Anh ba nói hôm qua cảm xúc của em dao động quá lớn, lại còn uống rượu, thêm cả việc anh không biết tiết chế, nên mới thành ra thế này.”

Tuy anh ba không nói thẳng, nhưng anh hiểu ý trong lời anh ấy.

Thiền Thiền lập tức đỏ bừng mặt, vùi đầu vào ngực Tạ Tiểu Ngũ, nhỏ giọng nũng nịu trách móc: “Đều tại anh hết. Tối qua ở trong phòng tắm em đã nói không được rồi, vậy mà lên giường anh vẫn còn làm loạn, còn kéo ra cả sofa nữa.” Chắc chắn là lần ở sofa đó, lúc anh thay ga giường rồi dọn dẹp dưới đất, cô đã hơi bị lạnh: “Sau này không được như thế nữa đâu. Em nói không được là không được, phải nghe em. Nếu không cơ thể em nhất định sẽ xảy ra vấn đề mất.”

Tạ Tiểu Ngũ cũng biết tối qua mình không kiểm soát tốt. Anh cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán Thiền Thiền, hơi thở lướt qua tai cô đầy ám muội: “Cơ thể em có xảy ra vấn đề… thì cũng chỉ càng ngày càng tốt hơn thôi.”

Thiền Thiền chưa từng gặp người đàn ông nào mặt dày như vậy. Cô ngẩng đầu khỏi ngực anh, đôi mắt long lanh trừng anh một cái, rồi ngẩng lên cắn mạnh vào cổ Tạ Tiểu Ngũ.

Cô chẳng hề nương miệng, dùng khá nhiều lực.

Cổ Tạ Tiểu Ngũ ngửa ra sau một chút, đau đến hít sâu một hơi, thuận tay khẽ nắm lấy cằm Thiền Thiền.

Thiền Thiền bất mãn trừng anh: “Ưm, anh làm gì mà bóp cằm em?” Cô còn tỏ ra vô cùng tủi thân: “Tạ Tiểu Ngũ, có phải anh muốn bạo hành gia đình em không đấy? Em nói cho anh biết nhé, em biết anh rất giỏi đánh nhau, mười em cũng không phải đối thủ của anh, nhưng bạo hành gia đình là phạm pháp đấy. Anh không được biết luật mà còn cố ý phạm luật đâu!”

Tạ Tiểu Ngũ cạn lời. Anh chỉ khẽ véo cằm cô một cái, còn chẳng dám dùng sức, vậy mà qua miệng cô lại thành ‘bạo hành gia đình’, ‘biết luật mà còn phạm luật’? Thế nhưng nhìn cô gái trước mặt miệng lưỡi lanh lợi, răng nanh sắc bén như thế, anh lại càng nhìn càng thấy yêu.

Sao có thể đáng yêu đến thế chứ, lại còn là của anh nữa.

Tạ Tiểu Ngũ không kìm được, cúi đầu hôn Thiền Thiền.

Thiền Thiền nghiêng đầu tránh đi, môi Tạ Tiểu Ngũ chỉ chạm lên má cô. Anh nhìn cô đầy khó hiểu.

Thiền Thiền đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Ờm… em chưa đánh răng, trong miệng còn mùi thuốc kháng viêm, hơi đắng.”

Tạ Tiểu Ngũ khẽ cười, nâng cằm cô lên rồi hôn sâu xuống môi cô.

Một lúc sau, Thiền Thiền mềm nhũn người, tựa vào ngực anh, yếu ớt than: “Ưm… mông em đau quá.”

Tạ Tiểu Ngũ nhẹ nhàng xoa xoa phần hông cô, tránh chỗ kim tiêm, dịu giọng nói: “Tối qua em sốt cao mãi không hạ, y tá phải tiêm thuốc hạ sốt vào mông. Lát nữa sẽ hết đau thôi.”

Thiền Thiền rúc vào người Tạ Tiểu Ngũ, khẽ sụt sịt nũng nịu.

Tạ Tiểu Ngũ xót xa v**t v* lớp vải ngủ mềm mại trên người cô: “Anh xuống dưới nấu chút gì cho em ăn nhé. Có muốn ăn gì không?”

“Ừm… anh nấu gì em cũng ăn.” Thiền Thiền nằm trên người anh làm nũng.

Tạ Tiểu Ngũ nhướng mày, cố ý trêu: “Ồ? Vậy cháo tuyết nhĩ, tổ yến hay a giao?”

Thiền Thiền hừ một tiếng, lăn khỏi người anh, lăn một vòng trên giường rồi lười biếng nhìn anh: “Tạ Tiểu Ngũ, em là bệnh nhân đấy nhé. Anh không biết chiều em một chút à? Anh thế này em sẽ giận thật đấy. Em sẽ phải cân nhắc xem người bạn trai như anh có còn phù hợp với em không.”

Tạ Tiểu Ngũ dang tay dài, lại kéo người vào lòng, xấu xa cắn nhẹ lên vành tai Thiền Thiền, thấp giọng nói: “Không hợp chỗ nào? Tối qua chẳng phải rất ăn ý sao?”

“!!!” Đồ đàn ông đáng ghét, sao có thể mặt dày như thế! Với lại hợp cái gì chứ, rõ ràng là rất căng, rất chật thì có!

Đang lúc hai người đùa giỡn, giọng nói sang sảng của ba Hứa vang lên ngoài cửa: “Bảo bối, sao rồi? Còn chỗ nào khó chịu không?”

Nghe tiếng, cả hai đều giật mình, lập tức tách ra. Tạ Tiểu Ngũ đứng bên giường, còn Thiền Thiền nhanh chóng quấn chặt chăn quanh người, bọc mình kín mít.

Ba Hứa phong trần mệt mỏi vừa vội vàng trở về, còn chưa kịp dựng hẳn vali đã xông thẳng vào phòng Tạ Tiểu Ngũ.

Ông ngồi xuống bên giường, nhìn Thiền Thiền đang quấn chăn kín như bánh chưng, đau lòng hỏi: “Bảo bối, sao lại thế này? Ba nghe chú Lý nói tối qua con sốt hơn bốn mươi độ, làm ba sợ quá phải lập tức chạy về. Con không sao chứ?”

Tạ Tiểu Ngũ vừa mở miệng: “Bác Hứa, đều là do cháu…” Còn chưa nói hết câu đã bị ba Hứa mắng cho một trận: “Cậu cái gì mà cậu? Cậu đã làm chuyện hỗn xược gì, đừng tưởng tôi không biết! Tối qua Thiền Thiền vì sao lại chạy tới quán bar uống rượu? Vì sao lại sốt cao như thế? Trong lòng cậu không tự biết à?”

Tạ Tiểu Ngũ đứng bên cạnh im lặng, mặc cho ba Hứa trách mắng: “Tôi với mẹ nó chỉ không có nhà một đêm, mà ở trong nhà chúng tôi cậu đã dám làm loạn như vậy, sau này còn ra thể thống gì nữa!”

Thiền Thiền bênh vực người yêu: “Ba, ba không được nói Tiểu Ngũ như thế. Tối qua con sốt cao, anh ấy luôn ở bên chăm sóc con, cả đêm không chợp mắt.”

Ba Hứa tức giận nói: “Con sốt cao như vậy hoàn toàn là vì nó! Còn mấy năm nay con phải chịu khổ là do đâu? Chẳng phải đều là vì nó sao! Nó chăm sóc con chẳng phải là điều nên làm à?”

Thiền Thiền mím môi, không nói gì.

Tạ Tiểu Ngũ lại càng không có lý do gì để phản bác.

Ba Hứa liếc nhìn anh một cái: “Mau đi đi! Bây giờ tôi nhìn thấy cậu là đã thấy phiền rồi!” Nhân lúc ông không có nhà mà dám bắt nạt con gái ông, đúng là không coi ai ra gì!

Tạ Tiểu Ngũ đầy vẻ tủi thân, khẽ ngẩng mắt lên, cầu cứu nhìn về phía Thiền Thiền.

Thiền Thiền còn chưa kịp mở miệng, ba Hứa đã liếc cô một cái: “Con im miệng! Về phòng mình đi, lo dưỡng bệnh cho tốt.”

Thiền Thiền bĩu môi, không dám hé răng nữa.

Ba Hứa lại trừng mắt nhìn Tạ Tiểu Ngũ đứng bên cạnh: “Cậu còn đứng chôn chân ở đó làm gì! Từ đâu đến thì về đó đi!”

Hai người bị mắng đến mức ngoan ngoãn như hai chú mèo nhỏ, chẳng dám cãi lại một lời.

Tạ Tiểu Ngũ vừa bước ra khỏi phòng, còn nghe ba Hứa lớn tiếng gọi: “Dì Dương, dọn trống căn phòng này cho tôi! Những thứ không liên quan thì đóng gói hết lại, mang ra ngoài!” Cái gọi là ‘những thứ không liên quan’ trong miệng ba Hứa, rõ ràng chính là toàn bộ đồ đạc của Tạ Tiểu Ngũ.

“……”

Thiền Thiền trở về phòng mình, lén lút nhắn tin cho Tiểu Ngũ.

[Tạ Tiểu Ngũ, anh về Tạ viên trước đi. Hình như ba em thật sự giận rồi, cứ ngồi lì trong phòng em trông chừng, còn trừng mắt với em nữa. Đến mẹ em nói cũng không có tác dụng.]

Tạ Tiểu Ngũ: [Được. Anh đã nấu canh lê rồi, lát nữa anh bảo dì Dương mang lên cho em. Tối anh lại qua.]

*

Sáng sớm, Tạ Tiểu Ngũ rời nhà họ Hứa trở về Tạ viên. Anh ghé qua hồ sen trước, nơi bà nội và bà ngoại đang tản bộ, tiện thể chào buổi sáng hai bà.

Sau đó anh quay về nhà chính. Trong ngoài đều có vài người giúp việc đang dọn dẹp.

Chủ nhà thì chẳng thấy ai, giờ này làm gì có ai dậy sớm.

Ấy vậy mà người ít có khả năng dậy sớm nhất lại đang ngồi trên sofa trong đại sảnh, ôm máy tính bảng xem phim truyền hình. Hai chân nhỏ đung đưa qua lại, miệng nhóp nhép ăn vặt, trông nhàn nhã vô cùng.

Khả Khả vừa nhìn thấy Tạ Tiểu Ngũ, hai mắt lập tức sáng rực, vui vẻ reo lên: “Chú út ơi!” Vừa gọi, đôi chân ngắn ngủn đã trượt khỏi sofa, nhảy xuống đất, mặc cho phía sau người giúp việc đang lau sàn hốt hoảng kêu lên: “Khả Khả, cẩn thận sàn trơn!”

Người giúp việc đang lau dọn thấy Khả Khả chạy lon ton, hồn vía gần như bay mất, vội vàng đuổi theo cục cưng của cả nhà, chỉ sợ cậu bé trượt ngã.

Nhưng Khả Khả nào có để tâm đến những ánh mắt lo lắng phía sau. Mục tiêu của cậu rất rõ ràng, vòng tay của chú Tiểu Ngũ.

Tạ Tiểu Ngũ bật cười, cúi xuống bế thằng bé lên: “Khả Khả, sao con dậy sớm thế? Ba mẹ con đâu rồi?”

Khả Khả ôm cổ Tạ Tiểu Ngũ, mặt mũi tủi thân nói: “Ngủ ngủ, nói chuyện bí mật, hôn hôn nha, không cho con vào phòng. Chú Tiểu Ngũ, con đáng thương lắm đó, con là đứa trẻ không nhà để về. Thế giới của người lớn, con không chen vào nổi đâu. Không thể hòa nhập vào cái sẹ hội (xã hội) có mấy người.”

“……” Tạ Tiểu Ngũ cạn lời. Sống chung với thằng nhóc này một thời gian, anh đã nhìn ra rồi, tuổi còn bé tí mà cái gì cũng hiểu, lại còn đặc biệt giỏi giả bộ đáng thương.

“Chú Tiểu Ngũ, sao chú lại về rồi? Không ngủ cùng chị Thiền Thiền à?” Cậu bé thật sự rất muốn sang nhà chị Thiền Thiền tìm chú Tiểu Ngũ và chị chơi cùng. Nhưng cô Tinh Doanh nói, chú Tiểu Ngũ và chị Thiền Thiền đang yêu nhau, còn bảo hai người cái gì mà như sơn (dính như keo sơn), không được đi làm phiền. Ban đầu Khả Khả có hơi không vui. Chị Thiền Thiền là chị của cậu mà, sao chú út lại có thể yêu chị ấy chứ? Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, chú út là đại anh hùng, vậy thì cậu, một tiểu anh hùng, chiều chú một chút thì có làm sao đâu.

“……” Tạ Tiểu Ngũ bị một câu kinh thiên động địa của Khả Khả làm cho giật nảy mình. Thằng nhóc này còn biết bẻ lái hơn cả anh, lớn lên rồi thì còn ra thể thống gì nữa: “Khả Khả, ai nói với con mấy chuyện này?”

“Cô Đinh Oánh nói mà. Trong phim truyền hình cũng diễn như vậy đó. Ừm, chẳng phải chú nói chị Thiền Thiền là bạn gái chú sao? Bạn gái thì phải ngủ cùng nhau chứ.” Khả Khả thật sự không hiểu.

“!” Tạ Tiểu Ngũ hít sâu một hơi: “Sau này bớt nghe cô Đinh Oánh của con lại, cũng bớt xem phim truyền hình thôi.”

“Giờ con không xem mấy phim kiểu đó nữa đâu, chán lắm. Bác hai nói với con rồi, xem nhiều dễ bị biến thành ‘kẻ si tình’.” Mà ‘kẻ si tình’ đáng sợ lắm đó. Con là người sau này làm tổng tài lớn, mới không thèm làm não yêu đương.

Tạ Tiểu Ngũ nhớ lại lời nói đầy ẩn ý của anh ba tối qua, liền hỏi: “Khả Khả, vậy bạn gái của bác hai của con là ai?” Anh mà hỏi thẳng anh hai, với tính tình lạnh lùng đó, chắc chắn sẽ không nói. Thà hỏi vòng qua Khả Khả còn hơn.

Khả Khả lắc đầu: “Bác hai làm gì có bạn gái. Bác hai từng nói với con, bác ấy là người theo chủ nghĩa không kết hôn mà.” Nói xong, cậu bé lại suy nghĩ một chút, cảm thấy mình nói chưa đúng lắm: “À… nhưng bà hai hy vọng bác hai có bạn gái nha. Còn từng giới thiệu đối tượng cho bác ấy nữa. Con còn được ăn kẹo cơ.” Kẹo là do đối tượng của bác hai cho cậu, ngon ơi là ngon. Nhưng chỉ có đúng một lần đó thôi, sau này cô ấy không tới nữa. Nghĩ lại vẫn thấy tiếc ghê.

Tạ Tiểu Ngũ càng thêm tò mò: “Khả Khả, người mà bà hai giới thiệu cho bác hai là con gái nhà nào vậy?”

Khả Khả nhíu mày, vẻ mặt người lớn mệt mỏi: “Chú út, chú đừng hỏi nữa mà. Con chỉ là trẻ con thôi, con biết gì đâu. Nói nhiều đau đầu lắm đó.” Rõ ràng cậu bé chẳng hứng thú với đề tài này, không muốn nói thêm.

“!” Tạ Tiểu Ngũ suýt nữa bật cười, thằng nhóc này mà bảo không biết gì? Nó hiểu còn nhiều hơn người lớn ấy chứ.

“Chú út ơi, chú út…” Khả Khả lắc lư đôi chân ngắn ngủn trong vòng tay anh.

“Ừ? Sao thế, Khả Khả?” Tạ Tiểu Ngũ kiên nhẫn hỏi.

Khả Khả chớp chớp đôi mắt tròn xoe như hai quả nho, đầy mong đợi hỏi: “Chú út ơi, chú có thấy mấy cây quạt quạt trong sân không?”

Tạ Tiểu Ngũ thoáng ngẩn người. Trong sân anh đúng là có xuất hiện vài cây khác trước. Giờ nghĩ lại, hình như khá giống cây ngân hạnh trong sân của anh tư.

Nếu Khả Khả không nhắc, anh thật sự không liên tưởng tới. Mấy cây ngân hạnh trồng trong sân còn nhỏ, mùa đông lá rụng trơ trụi, nếu không để ý kỹ thì cũng chẳng nhìn ra là giống gì.

Tạ Tiểu Ngũ nhìn thằng bé trong lòng, trong tim bỗng dâng lên một dòng ấm áp: “Chú thấy rồi. Là Khả Khả trồng cho chú đúng không?”

Khả Khả vui vẻ gật đầu lia lịa: “Dạ đúng rồi đó. Là con với ba mẹ cùng trồng đó nha. Chú út ơi, chú có bất ngờ không?”

Giọng Tạ Tiểu Ngũ trầm xuống: “Ừm, rất bất ngờ. Cảm ơn Khả Khả.” Anh hiểu, những cái cây ấy không chỉ là cây. Đó là chờ đợi, là nhớ nhung.

Khả Khả vui vẻ nói: “Chú út ơi, chú không cần cảm ơn đâu. Con dùng cái xẻng nhỏ chú tặng con để trồng đó nha. Lúc trồng cây quạt quạt, mẹ buồn lắm, con cũng không biết vì sao. Chú Tiểu Ngũ đi cứu thế giới là chuyện tốt mà. Nhưng mẹ buồn thì con cũng buồn theo. Con còn lén ước nữa, mong đại anh hùng Tiểu Ngũ sớm về đoàn tụ với tụi con. Con muốn cùng đại anh hùng trồng cây cơ. Rồi điều ước của con thành sự thật luôn đó!”

Nghe những lời ngây thơ ấy, cổ họng Tạ Tiểu Ngũ khẽ siết lại. Anh ôm chặt lấy tấm lưng nhỏ của Khả Khả, mắt hơi ươn ướt.

May mà… anh vẫn còn cơ hội ở bên những người anh yêu và những người yêu anh.

*

Tạ Tiểu Ngũ trở về Tạ gia ngày thứ hai thì khu nghỉ dưỡng anh đầu tư ở Hương Sơn chuẩn bị tổ chức lễ cắt băng khánh thành. Là cổ đông lớn nhất của khách sạn, anh bắt buộc phải đích thân tham dự nghi thức cắt băng.

Anh đã báo trước với Thiền Thiền. Vốn dĩ anh nghĩ nhân dịp này cô sẽ đi cùng anh, coi như một chuyến đi chơi ngắn ngày. Nào ngờ lại bị cô từ chối.

Trong lòng Tạ Tiểu Ngũ có chút buồn bực. Con nhóc từ nhỏ đã rất quấn anh. Hồi còn đi học, chỉ cần anh đi công tác là cô thậm chí còn trốn học lén lút đi theo. Sau này anh nhập ngũ, chỉ cần có cơ hội là cô lại chạy tới đơn vị thăm anh.

Giờ hai người đã chính thức xác nhận quan hệ, nói rõ mọi chuyện rồi, ngược lại cô lại chẳng còn quấn lấy anh nữa.

Tạ Tiểu Ngũ âm thầm giận dỗi trong lòng.

Nhưng người đang buồn bực đâu chỉ có mình anh.

Ba Hứa ở nhà thở ngắn than dài. Ông nhìn sang Thiền Thiền đang ngồi trên sofa ung dung ăn trái cây, dáng vẻ nhàn nhã như chẳng bị bất kỳ cảm xúc nào ảnh hưởng, càng nhìn càng thấy nghẹn lòng.

Nín nhịn hồi lâu, cuối cùng ba Hứa cũng không chịu nổi nữa, hừ một tiếng: “Hừ, có người trước kia ngày nào cũng hận không thể dính lấy nhau, sao giờ lại chẳng thấy qua lại nữa?” Một người trước đây ngày nào cũng chạy sang nhà, đuổi thế nào cũng không chịu đi, giờ thì chẳng thấy bóng dáng đâu. Một người trước kia nói gì cũng phải bám lấy đối phương, giờ lại ngoan ngoãn ở lì trong nhà không ra ngoài. Rốt cuộc từng đứa một lại đang giở trò gì đây?

Thiền Thiền hiểu ý ba mình, nhưng chỉ lặng lẽ ăn trái cây, không lên tiếng.

Cô… quả thật có hơi sợ Tạ Tiểu Ngũ.

Cô vẫn còn đau mà.

Nhân lúc anh đi công tác xa, vừa hay cô có thể dưỡng lại cơ thể. Vì thế cô nói với anh rằng ba cô vẫn còn đang giận, quản cô rất chặt, cô không ra ngoài được, còn phải dỗ dành ông.

Mẹ Hứa từ trên lầu đi xuống, vừa hay nghe thấy lời ba Hứa nói, liền lên tiếng: “Ông già này có phải có vấn đề không vậy? Người ta trước đây tới nhà thì ông chê người ta phiền, chê người ta làm ông ngứa mắt. Giờ người ta đi bận việc của mình, ông lại trách người ta không tới. Ông còn khó chiều hơn cả hoàng đế thời xưa nữa đấy.”

Ba Hứa càng thêm bất mãn: “Ồ, tôi ghét nó thì nó có thể không tới nữa à? Theo đuổi người ta mà ngay cả thái độ cũng không biết bày cho đúng đắn. Tôi xem ra cũng chẳng trông mong nó thay đổi tính nết gì nữa!”

Thiền Thiền lặng lẽ nghe ba mẹ vì Tạ Tiểu Ngũ mà mỗi người một ý, cô vẫn không nói lời nào.

Ba Hứa càng nghĩ càng buồn bực, thậm chí bắt đầu tự kiểm điểm bản thân, chẳng lẽ ông làm quá thật, dọa thằng nhóc kia sợ đến mức không dám tới nữa?

Nếu chỉ có chút kiên trì như thế, vậy thì khỏi cần mong làm con rể của Hứa Thành Nghiệp ông!

*

Tạ Tiểu Ngũ không thuyết phục được Thiền Thiền đi cùng mình tới Hương Sơn công tác, nhưng Khả Khả thì ôm chặt lấy chân anh không buông, nhất quyết đòi theo.

Thế là bé cưng dính người Khả Khả, theo anh đi tới Hương Sơn. Lần đầu tiên rời xa ba mẹ, ngay tối hôm đó Khả Khả đã khóc một trận.

Minh Kinh Ngọc gọi video với con trai, đau lòng đến không chịu nổi, định lập tức đi đón về, nhưng bị Tạ Khuynh Mục ngăn lại. Anh nói Khả Khả sắp bốn tuổi rồi, cũng nên học cách tự lập. Minh Kinh Ngọc đại khái hiểu ý Tạ Khuynh Mục, vài năm nữa, anh dự định sẽ đưa Khả Khả ra nước ngoài học, bắt đầu cuộc sống tự lập thật sự.

Minh Kinh Ngọc dù vạn phần không nỡ, nhưng cô hiểu một điều, tương lai sản nghiệp của cả nhà họ Tạ và nhà họ Minh rồi cũng sẽ đặt lên vai Khả Khả. Cuộc sống của thằng bé từ nhỏ đã định sẵn sẽ không hề nhẹ nhàng.

Bên cạnh Khả Khả có hai bảo mẫu theo sát từ bé. Cậu nhóc khóc một trận, mệt rồi được dỗ ngủ.

Sang ngày hôm sau thì khá hơn nhiều, cơ bản không còn dỗi vặt nữa.

Tạ Tiểu Ngũ gọi điện cho Thiền Thiền, cố ý nhắc rằng Khả Khả ở bên này hơi làm nũng, có chút nhớ nhà.

Nhưng Thiền Thiền vẫn kiên quyết không tới. Cô quay sang gọi video riêng với Khả Khả. Dưới uy áp của chú út, Khả Khả cố gắng ép ra mấy giọt nước mắt.

Nào ngờ Minh Kinh Ngọc lại đang ngồi ngay bên cạnh Thiền Thiền. Chiêu này hoàn toàn vô hiệu.

Kế hoạch của Tạ Tiểu Ngũ thất bại.

Những ngày sau đó ở Hương Sơn, Khả Khả không những không khóc nữa mà còn nhanh chóng làm quen với mọi người xung quanh.

Cậu bé là do Tạ Tiểu Ngũ đích thân đưa tới, lại còn là con trai của gia chủ nhà họ Tạ, Tạ Khuynh Mục. Ai ai cũng nâng niu dỗ dành, chẳng để cậu chịu một chút ấm ức nào. Khả Khả nói chuyện lại vô cùng hài hước, khiến mọi người thích mê.

Trong lúc Tạ Tiểu Ngũ bị Thiền Thiền lạnh nhạt, Khả Khả thỉnh thoảng còn nghiêm túc đưa ra ‘cao kiến’ của mình: “Còn có thể vì sao nữa? Con gái đều vậy mà, có được rồi thì không biết trân trọng. Chú út à, chú bị chị Thiền Thiền chán rồi đó.”

” l!!!” Tạ Tiểu Ngũ trợn mắt.

“Ba con nói mẹ cũng vậy đó. Nói mẹ có được ba rồi thì bắt đầu thích người bên ngoài.”

“Chú út ơi, con nói nhỏ chú nghe nha, mẹ con thích tiểu thịt tươi, người mẫu cơ. Không thích ba con nữa đâu, còn chê ba con già. Ba con nói phụ nữ là gặp ai cũng có thể yêu người đó.”

Khả Khả lại thở dài như ông cụ non, giọng đầy thấm thía: “Chú út ơi, chú phải tập quen sớm đi nha. Bị bỏ rơi là chuyện sớm muộn thôi. Ba con cũng vậy đó.”

“!!!”

*

Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ Tiểu Ngũ thật sự nhận được cuộc gọi của chú Lý, nói rằng Chủ tịch Hứa đã sắp xếp cho Thiền Thiền một đối tượng xem mắt, và hôm nay sẽ gặp mặt.

Nghe xong, Tạ Tiểu Ngũ nào còn tâm trí đi công tác nữa.

Anh lập tức dẫn theo Khả Khả vội vàng bay về Lê Hải. Trên đường, anh dỗ dành Khả Khả: “Khả Khả, lát nữa con giúp chú út một việc, được không?”

Trước Tiếp