Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thiền Thiền không ngờ chỉ là giúp ba mang một phần cơm đến công ty, vậy mà lại ngồi luôn lên bàn ăn.
Ba của đối phương và ba cô đều có mặt ở đó.
Sao lại có cảm giác giống như đang xem mắt thế này?
Ông Hứa cười hì hì giới thiệu: “Thiền Thiền, đây là con trai của chú Tiền, Tiền Vũ. Hồi nhỏ hai đứa còn từng chơi với nhau đấy. Người ta giờ tiền đồ rộng mở lắm, tốt nghiệp trường danh tiếng ở nước ngoài, bây giờ về nước tiếp quản công việc làm ăn của chú Tiền rồi.”
Thiền Thiền nhìn người đàn ông đeo kính, dáng vẻ nhã nhặn trước mặt, khẽ gật đầu chào một cách hờ hững.
Tiền Vũ lại tỏ ra rất hứng thú với cô, ánh mắt dính chặt trên người cô, gương mặt còn lộ vẻ ngượng ngùng.
Thiền Thiền kéo kéo tay áo ông Hứa, nhỏ giọng hỏi: “Ba, ba có ý gì vậy? Ba rõ ràng biết quan hệ giữa con và Tiểu Ngũ rồi, sao còn bày ra trò này nữa?”
Ông Hứa đang cười hì hì bỗng sầm mặt xuống: “Con với cái thằng nhóc hỗn đó thì có gì chứ? Liên tiếp mấy ngày chẳng thấy bóng dáng đâu, ba thấy cái gọi là thật lòng của nó với con còn nhỏ hơn cả lỗ kim.” Nhắc đến Tạ Tiểu Ngũ là ông lại thấy bực bội trong lòng. Uổng công ông đối xử tốt với thằng nhóc đó như vậy, nó bắt nạt con gái ông mà lại chẳng nói chẳng rằng. Tuy biết nó có việc chính phải đi công tác, nhưng trong lòng ông vẫn khó mà vừa ý được.
Thiền Thiền im lặng không nói gì. Cô muốn nói rằng là cô không để ý đến Tạ Tiểu Ngũ.
Không cho anh đến nhà.
Ông Tiền thì lại hài lòng với Thiền Thiền đủ trăm phần trăm: “Thiền Thiền à, thằng nhóc này ở nước ngoài suốt vẫn nhớ tới cháu, chỉ là da mặt mỏng quá thôi. Về nước cả tháng rồi mà vẫn ngại không dám chủ động hẹn cháu. Đúng lúc bác với ba cháu có việc làm ăn cần bàn bạc, tiện thể mời cháu đến ăn bữa cơm thân mật.”
Bữa cơm của bốn người, ăn một lúc lại bién thành bữa cơm của hai người.
Tiền Vũ ngắm nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, ngượng ngùng nói: “Thiền Thiền, ba anh nói chuyện thẳng thắn, em đừng để trong lòng nhé.”
Hai vị trưởng bối rõ ràng là đã trao đổi với nhau từ trước, không cần nghĩ cũng biết là vì lý do gì. Thiền Thiền đặt đôi đũa trong tay xuống, nhẹ nhàng lau miệng, nói: “Anh Tiền à, thật ra tôi đã có…”
Thiền Thiền còn chưa nói xong, trước mặt đã có người ngồi xuống.
Tạ Tiểu Ngũ nghênh ngang ngồi xuống đối diện, nhìn chằm chằm Thiền Thiền, khóe môi cong cong như cười như không. Trong lòng anh còn ôm theo cậu bé Khả Khả đáng yêu. Có lẽ vì vừa mới ngủ dậy, đôi mắt to tròn như hai quả nho của Khả Khả long lanh ướt át, nhìn đáng yêu không tả nổi.
Tiền Vũ nhìn người đàn ông đội mũ lưỡi trai ngồi đối diện mình, trong lòng còn ôm một đứa trẻ đáng yêu đang ngậm núm ti, lịch sự nói: “Thưa anh, chỗ này đã có người rồi, phiền anh đổi sang vị trí khác giúp.”
Tạ Tiểu Ngũ mắt không hề liếc sang bên cạnh, chỉ chăm chăm nhìn Thiền Thiền, trong giọng nói lướt qua vài phần ngông nghênh: “Không cần để ý đến tôi. Tôi đợi vợ tôi ăn cơm.”
Tiền Vũ nhíu mày, không hiểu ý của Tạ Tiểu Ngũ là gì.
Kha Kha rút núm ti khỏi miệng, đôi môi hồng phấn còn ‘bẹp’ một tiếng khẽ. Giọng bé non nớt vang lên: “Chú đẹp trai không nhìn ra quan hệ của bọn cháu sao? Đây là ba cháu, bọn cháu đến tìm mẹ cháu đó.”
Thấy đứa bé đáng yêu như vậy, ánh mắt Tiền Vũ lập tức chuyển sang Thiền Thiền, sắc mặt trong nháy mắt thay đổi hẳn.
Đây là con trai của Thiền Thiền sao?
Thiền Thiền là bạn chơi cùng anh từ hồi mẫu giáo, hai người tuổi tác tương đương nhau. Sao cô ấy… đến con cũng đã có rồi?
Thiền Thiền khẽ mỉm cười, sau đó lườm Tạ Tiểu Ngũ một cái, người này đúng là quá xấu xa mà. Cô thành khẩn xin lỗi: “Xin lỗi anh Tiền. Đây là bạn trai tôi. Vừa rồi tôi định nói là tôi đã có bạn trai rồi, chỉ là ba tôi chưa hiểu rõ tình hình nên sắp xếp linh tinh thôi. Thật ngại quá, đã làm lỡ thời gian của anh và chú Tiền. Hôm khác tôi và bạn trai nhất định sẽ đến tận nhà xin lỗi.”
Trong đáy mắt Tiền Vũ thoáng qua một tia thất vọng.
Anh vốn không phải người dây dưa. Có chút tiếc nuối, anh nói: “Không sao đâu, là tôi chưa tìm hiểu rõ sự việc, mới gây ra một màn hiểu lầm thế này. Tôi mới là người nên xin lỗi vì đã làm phiền em. Thiền Thiền, chúng ta vẫn là bạn chứ?”
“Ừm, đúng vậy.” Thiền Thiền gật đầu liên tục.
Tiền Vũ đứng dậy, cài lại cúc áo vest. Ánh mắt anh dừng lại một thoáng trên người Tạ Tiểu Ngũ đang ngồi đối diện với vẻ mặt lạnh lùng, rốt cuộc vẫn không nói gì.
Thiền Thiền nhìn theo bóng anh rời đi.
Tạ Tiểu Ngũ thấy cô cứ nhìn mãi không thôi, trong lòng dâng lên vị chua chua, buột miệng: “Sao? Người ta đi xa rồi mà em vẫn còn nhìn? Luyến tiếc à?”
Thiền Thiền chớp chớp mắt, cố ý nói: “Ừm, cũng không tệ mà. Nho nhã, lịch sự. Hồi nhỏ đã như vậy, lớn lên vẫn không thay đổi.”
Tạ Tiểu Ngũ hít mạnh một hơi lạnh, đứng bật dậy. Bảo mẫu đi theo phía sau rất thức thời, lập tức bế Khả Khả khỏi vòng tay anh.
Anh vòng qua bàn, bước đến phía sau Thiền Thiền. Thân hình cao lớn cúi xuống từ sau lưng ghế, ôm trọn lấy cô, giọng đầy mùi giấm chua: “Không chịu đi Hương Sơn với anh là vì cái tên công tử đó à? Hứa Thiền Thiền, em giỏi thật đấy? Trước còn chưa giải quyết xong một Bùi Thời, giờ lại mọc thêm một thằng mặt trắng nữa.” Anh mới rời Lê Hải có mấy ngày thôi mà tiểu nha đầu đã bày ra cho anh từng ấy tình địch. Nếu anh đi xa thêm chút nữa thì còn đến mức nào nữa đây!
Thiền Thiền cạn lời, làm gì có tình địch nào chứ, chẳng qua chỉ là một hiểu lầm thôi.
Cô còn chưa kịp mở miệng giải thích.
Khả Khả cất giọng non nớt: “Chú út à, chú phải có cảm giác nguy cơ đó nha. Chị Thiền Thiền vừa trẻ vừa xinh, con trai thích chị ấy xếp hàng dài luôn đó.” Nói xong, bé lại ngậm núm ti vào miệng, m*t ‘chụt chụt’ ngon lành. Bảo mẫu đứng bên cạnh toát cả mồ hôi thay. Tổ tông nhỏ này đúng là không biết nhìn sắc mặt người lớn gì cả, không thấy cậu năm đang giận đến mức nào rồi sao? Vậy mà cục vàng này còn ở bên cạnh thêm dầu vào lửa. Nhưng suy cho cùng Khả Khả vẫn chỉ là một em bé, nào hiểu được mấy chuyện đó chứ.
Anh đúng là đã có cảm giác nguy cơ rồi. Cô nhóc này còn được người ta yêu thích hơn anh tưởng. Sau này anh nhất định phải trông chừng cô thật sát, một khắc cũng không rời!
Tạ Tiểu Ngũ xoa xoa cái đầu nhỏ của Kha Kha: “Khả Khả, chú là chú út của con, Thiền Thiền là bạn gái của chú, con không được gọi cô ấy là ‘chị’ đâu nhé.”
Kha Kha nghiêng đầu suy nghĩ, thật sự không nghĩ ra được. Không gọi ‘chị’ thì gọi là gì bây giờ?
Bảo mẫu chăm sóc bé khẽ cười, nhỏ giọng nhắc một câu. Đôi mắt tròn vo như nho của Khả Khả đảo một vòng, bé rút núm ti ra, giọng non nớt vang lên: “Thím út.”
Tim Thiền Thiền lập tức tan chảy vì đáng yêu. Anh tư và chị dâu tư sao có thể sinh ra một em bé dễ thương đến vậy chứ? Cô ôm Khả Khả vào lòng, hôn bé liền mấy cái.
Tạ Tiểu Ngũ vô cùng hài lòng với sự phối hợp của Kha Kha, cười hớn hở nói: “Khả Khả ngoan lắm. Từ nay về sau chú út che chở cho Khả Khả nhà mình. Tối nay chú sẽ bảo ba với mẹ con cho con ngủ cùng luôn. Sau này ai dám bắt nạt Khả Khả là đối đầu với chú út! Có chuyện gì chú chống lưng cho con!”
Nghe chú út nói sẽ chống lưng cho mình, mà đó là đại anh hùng đó nha, mắt Khả Khả lập tức sáng long lanh: “Hay quá hay quá! Nhưng mà, tối nay con không muốn ngủ với ba với mẹ đâu. Con muốn ngủ cùng thím út và chú út cơ.” Mấy ngày gần đây bé toàn ở cùng chú út. Chú kể cho bé nghe thật nhiều thật nhiều câu chuyện về các anh hùng, bé thích lắm.
“……” Tạ Tiểu Ngũ.
*
Tạ Tiểu Ngũ và Thiền Thiền cùng nhau quay về nhà họ Hứa.
Ông Hứa bị hai người họ chọc tức, ánh mắt nặng nề của ông rơi xuống bàn tay đan chặt mười ngón của hai người, không nói gì, chỉ hậm hực ngồi xuống sofa.
Một lúc sau, ông Hứa chỉ thẳng vào Tạ Tiểu Ngũ, giận dữ nói: “Các con có biết ba với Chủ tịch Tiền là bạn bè bao năm không hả? Hai đứa làm ầm lên thế này, để người ta biết đường nào mà xuống đài? Còn kéo cả Khả Khả vào nữa! Cái thằng nhóc thối này, con muốn chọc tức chết ta đúng không?!”
Hôm nay Tạ Tiểu Ngũ đã quyết tâm phải hạ gục được ông Hứa. Giữ kẽ, kiềm chế rõ ràng là không ổn rồi, mặt dày bám riết mới là sở trường của anh: “Bác Hứa, Tiểu Ngũ biết từ trước đến nay bác thương cháu nhất. Trước kia là cháu không biết điều, sau này tuyệt đối sẽ không như vậy nữa.” Cả đời này trải qua một lần như thế là đủ rồi, về sau anh sẽ không bao giờ hồ đồ nữa.
Thiền Thiền lập tức bày tỏ thái độ của mình: “Ba, con không thể nào chia tay Tiểu Ngũ được. Ngoài anh ấy ra, cả đời này con cũng không thể ở bên người khác. Ba… ba đồng ý cho bọn con đi mà.”
Ông Hứa nhìn hai bàn tay đang siết chặt lấy nhau của họ, khẽ thở dài: “Con đúng là cái đứa không biết rút kinh nghiệm. Sau này nếu lại bị thằng nhóc này bắt nạt thì đừng có chạy đến trước mặt ba mà khóc lóc đấy nhé.”
Tạ Tiểu Ngũ quỳ xuống trước mặt Hứa phụ, trịnh trọng nói: “Bác Hứa, trước đây là cháu hỗn láo, không hiểu chuyện, khiến bác phải buồn lòng. Cháu xin hứa, sau này tuyệt đối sẽ không để Thiền Thiền phải đau lòng nữa. Cháu nhất định sẽ yêu thương cô ấy, trân trọng cô ấy, kính trọng cô ấy, coi cô ấy như chính sinh mệnh của mình. Cháu xin bác, hãy tác thành cho cháu và Thiền Thiền.”
Bề ngoài ông Hứa nói cứng rắn vậy thôi, nhưng trong lòng đã mềm nhũn từ lâu.
Sở dĩ ông sắp xếp màn này, chẳng qua là muốn thử thái độ của Tạ Tiểu Ngũ.
Ông Hứa lạnh giọng nói: “Đứng lên đi, quỳ tới quỳ lui còn ra thể thống gì? Ở đây con nói muốn cưới là cưới sao? Người nhà con nghĩ thế nào chúng ta còn chưa rõ đâu.”
Tạ Tiểu Ngũ vui mừng siết nhẹ ngón tay Thiền Thiền: “Bà nội cháu chỉ mong cháu lập tức cưới Thiền Thiền về nhà ấy chứ.”
Tạ Tiểu Ngũ hành động cực kỳ nhanh gọn. Bên này Hứa phụ vừa hé lời đồng ý, thì ngay ngày hôm sau anh đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy.
Bà xụ nhà họ Tạ cùng một đám trưởng bối đến nhà họ Hứa dạm ngõ, đúng vào ngày sinh nhật của Thiền Thiền. Hai nhà tụ họp đông đủ, náo nhiệt vô cùng.
Thiền Thiền ôm bó hoa hồng lớn Tạ Tiểu Ngũ tặng, trên cổ tay đeo chiếc vòng đá obsidian được tách làm đôi của hai người. Họ ngồi cạnh nhau, mười ngón tay đan chặt, lắng nghe các bậc trưởng bối bàn bạc sắp xếp.
Khả Khả thì bò qua bò lại giữa ba mẹ mình và chú út, thím út, náo loạn mà vui vẻ không thôi.
Khi nghe bà cụ nhắc đến chuyện hôn lễ, ông Hứa lên tiếng: “Kết hôn? Bà cụ à, chuyện đính hôn thì vợ chồng chúng tôi không có ý kiến. Nhưng kết hôn liệu có gấp quá không? Qua năm Thiền Thiền còn phải quay lại trường học nữa. Kết hôn rồi e rằng không tiện lắm.”
Bà cụ nhà họ Tạ nhận được ánh mắt cầu cứu của Tiểu Ngũ, tối qua thằng nhóc này còn mặt dày năn nỉ bà giúp thuyết phục ông Hứa, mong được sớm cưới Thiền Thiền. Dù ngoài miệng bà có mắng nó mấy câu, nhưng dù sao cũng là cháu ruột của mình, sao bà lại không thương cho được? Bà chậm rãi nói: “Tiểu Ngũ cũng không còn nhỏ nữa. Khó khăn lắm mới từ cõi chết trở về, chúng tôi vẫn mong sớm định chuyện cho nó yên bề gia thất. Ông Hứa à, trước kia Tiểu Ngũ đúng là có hỗn hào, chuyện đó tôi cũng ngại mở lời. Nhưng giờ hai đứa trẻ đã hai lòng như một, sớm muộn gì cũng phải làm. Tôi thấy hay là làm sớm một chút, để bà già này còn có dịp được vui mừng một phen.”
Bà cụ nhà họ Tạ đã nói đến mức đó rồi, ông Hứa cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Hôn kỳ được ấn định vào tháng Mười năm sau.
Tạ Tiểu Ngũ lập tức bế bổng Thiền Thiền lên, xoay một vòng tại chỗ, ngẩng đầu đặt lên môi cô một nụ hôn.
Trong lòng ông Hứa bỗng nhiên trống trải lạ thường. Thấy Tạ Tiểu Ngũ vui đến thế, ông lại càng thấy không vừa mắt: “Ê ê ê! Làm cái gì thế hả! Ở đây bao nhiêu trưởng bối, có thể giữ chút dáng vẻ của vãn bối được không?!”
Thiền Thiền đỏ bừng cả mặt, cúi đầu không nói gì, nhưng khóe môi lại cong lên thật cao.
Tạ Tiểu Ngũ đặt cô xuống, ngoan ngoãn ngồi sang một bên, chỉ là tay vẫn ôm chặt lấy eo cô không buông.
Vòng đi vòng lại bao nhiêu năm, cuối cùng cũng xem như đã ổn định.
Nói là khổ tận cam lai, cũng chẳng hề quá chút nào.
*
Đêm trước Giáng Sinh, Tứ Cửu Thành đổ xuống một trận tuyết thật lớn.
Hai người đã đính hôn, đám người trẻ tuổi đương nhiên có kế hoạch của riêng mình.
Cả nhóm bay đến Tứ Cửu Thành ngắm tuyết.
Điểm dừng chân là nhà họ Thịnh.
Bà ngoại tuổi đã cao, không theo họ quay về lần này.
Giống như dịp Tết năm đó, mấy người lại quây quần ngồi bên lò sưởi trong nhà kính.
Chỉ là lần này có thêm vợ chồng Tạ Đinh Oánh.
Tạ Đinh Oánh đang mang thai, bụng đã rất lớn. Khả Khả áp tai lên bụng cô nghe ngóng, cái mông nhỏ chu ra phía sau, trông đáng yêu vô cùng.
Tạ Đình Oánh xoa xoa đầu nhỏ của bé, ánh mắt dịu dàng: “Khả Khả, trong bụng cô là em trai hay em gái đây?”
Khả Khả dựa vào lòng cô, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em gái ạ. Cô ơi, con muốn có một em gái chơi cùng con.”
Tạ Đinh Oánh cười, trêu bé: “Cô cũng muốn lắm đó. Khả Khả thích em gái lắm đúng không? Hay là bảo ba mẹ sinh thêm cho con một em gái nhé?”
Khả Khả lắc đầu, có chút buồn buồn: “Ba nói rồi, lúc mẹ sinh con đã mệt lắm rồi, chịu nhiều khổ lắm. Sẽ không có thêm em gái nữa đâu.”
Tạ Đinh Oánh khẽ xoa đầu Khả Khả. Khi Minh Kinh Ngọc sinh Khả Khả, Khuynh Mục đã bị dọa cho không nhẹ. Khi đó trong nhà lại xảy ra chuyện của Tiểu Ngũ, tâm trạng Minh Kinh Ngọc luôn không tốt, lúc sinh Khả Khả vô cùng vất vả và đau đớn. Chuyện sinh thêm đứa thứ hai gần như là không thể. Đừng nói là Khuynh Mục không muốn, ngay cả Lê Yến Giác cũng từng nói rồi, sinh xong đứa này, sẽ không có kế hoạch sinh thêm nữa.
Tạ Đinh Oánh khẽ thở dài: “Tiếc là Đồng Đồng không thể đi cùng chúng ta.”
Thân thể Đồng Uyển Thư vốn đã yếu, lại thêm mang thai nên chịu không ít vất vả. Tạ Quyến Hòa nâng niu cô như bảo bối, nâng trên tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan. Giữa mùa đông lạnh thế này, gần như không cho cô ra ngoài.
Phụ nữ mang thai thường hay đa sầu đa cảm. Tạ Đinh Oánh lại thở than: “Không biết Mạt Mạt dạo này sống có tốt không nữa…”
Minh Kinh Ngọc nhận lấy quả quýt Tạ Khuynh Mục đã bóc sẵn, đưa cho Tạ Đinh Oánh: “Chị đang mang thai, bớt lo nghĩ chuyện khác đi.”
Khả Khả từ trong lòng Tạ Khuynh Mục chui sang ôm lấy Minh Kinh Ngọc, mắt long lanh nhìn quả quýt trong tay mẹ: “Mẹ ơi, con cũng muốn ăn quýt quýt.”
Minh Kinh Ngọc bóc một múi nhỏ đút cho Khả Khả: “Ăn múi này thôi, không được ăn nữa đâu nhé. Ăn nhiều quá răng sẽ khó chịu đấy.”
“Biết rồi ạ, mẹ.” Khả Khả gật đầu lia lịa, đôi mắt tròn vo vẫn dán chặt vào múi quýt còn lại trong tay cô. Minh Kinh Ngọc bất lực bật cười, lại đút cho Khả Khả: “Múi cuối cùng đấy.”
Vị ngọt của múi quýt lan nơi đầu lưỡi, Khả Khả thỏa mãn vô cùng.
Tuyết rơi rất lớn, sự chú ý của mọi người đều dồn ra khung cửa sổ, nơi khung cảnh trắng xóa trải dài bên ngoài.
Thiền Thiền vốn đặc biệt yêu tuyết. Cô lập tức đứng dậy rời khỏi lò sưởi, đi sang phía bên kia ngắm tuyết.
Nhìn màn tuyết bay đầy trời ngoài kia, cô quay lại ‘hừ hừ’ mấy tiếng với Tạ Tiểu Ngũ đang theo sau.
Tạ Tiểu Ngũ lập tức hiểu ý. Anh vòng tay ôm cô từ phía sau, giọng trầm thấp: “Năm đó là anh không đúng.”
“Anh biết là tốt rồi.” Nghĩ đến lần đó, trong lòng Thiền Thiền vẫn còn chút khó chịu.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ hôn lên cổ cô một cái: “Lát nữa chúng ta đi đắp người tuyết nhé, đắp một cái thật to.”
Năm đó anh vốn muốn ở bên cô, nhưng cô lại chơi cùng Nhậm Thành Vũ.
Anh bị bỏ lại một bên.
Vừa nhắc đến Nhậm Thành Vũ, thì người đã tới. Chưa thấy người đã nghe tiếng cười: “Thiền Thiền, năm nay có muốn cùng đắp người tuyết không?”
Nhậm Thành Vũ vừa bước vào thì Hề Gia đi sau lưng cũng theo vào, phủi tuyết trên khăn quàng cổ, liếc anh một cái: “Anh có chút tinh ý được không hả? Không thấy Thiền Thiền đã có người đắp người tuyết cùng rồi à? Còn cần anh chen vào làm gì?”
Nhậm Thành Vũ bị nói đến á khẩu. Cô bác sĩ nhỏ này, có phải đang cố tình nhằm vào anh không vậy?
Mấy năm nay, thỉnh thoảng họ gặp nhau ở nhà cũ họ Nhậm, nhưng lần nào cô cũng chẳng cho anh sắc mặt tốt.
Chẳng lẽ chỉ vì anh từng vạch trần chuyện cô thầm thích đàn anh cùng thầy của mình à?
Bị cô ghi sổ rồi sao?
Thiền Thiền nhìn Hề Gia và Nhậm Thành Vũ xuất hiện cùng lúc, chớp chớp mắt: “Hai người… đi cùng nhau tới à?”
Nhậm Thành Vũ còn chưa kịp trả lời.
Hề Gia thoải mái đáp: “Gặp nhau ở cổng.” Không sai, đúng là gặp ở cổng thật. Cô cưỡi chiếc xe điện nhỏ của mình, còn anh lái chiếc siêu xe sang trọng.
Nói xong, Hề Gia bước vào trong nhà, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Khả Khả.
Cậu bé đang nằm sấp trên chiếc bàn thấp, chán nản đung đưa đôi chân nhỏ, cách xa một nhóm người lớn.
Hề Gia vỗ nhẹ lên cái mông nhỏ đang chu ra của bé, hỏi: “Khả Khả, sao con không ở cùng ba mẹ?”
“Ba mẹ, cô chú, chú út với thím út đều bận hẹn hò hết rồi ạ.” Chủ yếu là bé lén sang đây ăn trái cây, mẹ không nhìn thấy: “Con là trẻ con mà, đi theo một đám người lớn như vậy chẳng khác nào một bóng đèn sáng choang.”
“Con có thể rủ bạn mẫu giáo đến chơi cùng mà.” Hề Gia ngồi bệt xuống sàn, trò chuyện với Khả Khả.
“Một đám nhóc con thì có gì vui chứ.” Khả Khả lại với tay lấy thêm một miếng dưa lưới trong đĩa.
“…” Hề Gia cạn lời: “Khả Khả, con cũng là trẻ con đó.” Cô biết Yểu Yểu vẫn luôn lo lắng Khả Khả quá trưởng thành so với tuổi. Xem ra, đúng là có hơi như vậy thật.
“Chị Gia Gia xinh thế này sao lại không tìm bạn trai?” Khả Khả lại nhón tay lấy thêm một miếng kiwi nhỏ.
Hề Gia bị hỏi đến cứng họng. Thằng bé này, đúng là trưởng thành quá mức rồi đó.
Nhậm Thành Vũ khoanh tay trước ngực, tựa vào khung cửa, bật cười: “Gia Gia của em năm nào cũng đi xem mắt, năm nào cũng độc thân.”
Hề Gia vừa thấy Nhậm Thành Vũ là bốc hỏa: “Tổng giám đốc Nhậm, anh còn không biết ngại mà nói tôi à? Ông cụ Nhậm trước mặt tôi với sư huynh đã than phiền anh bao nhiêu lần rồi, xem mắt chẳng lần nào thành công cả!”
Nhậm Thành Vũ bật cười: “Tôi không phải là không thành, mà là không muốn.”
Ý anh ta là gì chứ? Nghe như thể cô là muốn mà không thành vậy!
Hề Gia hít sâu một hơi, xoay người dắt Kha Kha đi thẳng.
Nhậm Thành Vũ xoa xoa sống mũi.
Anh lại nói sai gì rồi sao?