Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 71

Trước Tiếp

“Ngoài người dù bất cứ lúc nào cũng không từ bỏ anh ấy, thì nơi này không còn chỗ cho bất kỳ ai khác nữa.”

Tay Thiền Thiền bị Tạ Tiểu Ngũ nắm chặt, áp lên trước ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ vang lên dưới lòng bàn tay, lắng nghe lời tỏ tình kín đáo mà dịu dàng của anh.

Nước mắt cô lách tách rơi xuống.

Tạ Tiểu Ngũ hoảng hốt, sao nước mắt cô lại rơi càng dữ dội hơn thế này.

Đôi môi anh lại một lần nữa chạm lên mắt cô, khẽ khàng hôn đi những giọt lệ trên hàng mi.

Thiền Thiền quay mặt đi, hàng mi ướt sũng khẽ run lên, cô sụt sịt mũi: “Anh bớt lừa em đi, người ta đều nói thanh mai không đấu lại trời giáng.”

Tạ Tiểu Ngũ khẽ cười, vòng tay ôm lấy đầu cô, ép cô tựa vào ngực mình: “Nếu ai cũng có một cô thanh mai ngốc như vậy, thì đủ sức đánh bại mười nghìn người đột nhiên xuất hiện.”

“Tạ Tiểu Ngũ, em không ngốc.” Thiền Thiền ngẩng đầu, giận dỗi nói.

“Ừ, không ngốc. Không ngốc sao lại khi anh gặp chuyện, mắt đỏ hoe đi cầu xin người ta chỉ để được vào nhìn anh một lần?” Trên đời này, không ai ngốc hơn cô nữa.

“Anh biết chuyện đó bằng cách nào?” Cô đâu có kể với ai. Khi ấy, trong lòng cô thực sự rất khó chịu, càng thấy bất công thay cho Tạ Tiểu Ngũ. Nhưng người kia lại là người anh thích. Về sau, cô nghĩ, chỉ cần họ thật lòng ở bên nhau thì những chuyện khác đều không còn quan trọng. Mỗi người đều có quyền đứng trên lập trường của mình mà đưa ra lựa chọn.

“Hôm nay anh biết ở trung tâm thương mại.” Tạ Tiểu Ngũ đáp.

“Sao lại nói đến chuyện này?” Thiền Thiền không hiểu, chẳng phải nhắc tới những điều đó chỉ càng khiến người ta tổn thương hơn sao?

Tạ Tiểu Ngũ nhìn Thiền Thiền đang tròn mắt kinh ngạc, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cô: “Không nói chuyện này thì nói gì? Bàn về tương lai à? Hay là… gương vỡ lại lành?” Câu nói ấy khiến gương mặt xinh đẹp của Thiền Thiền nhăn lại, nước mắt lại sắp trào ra. Tạ Tiểu Ngũ thật sự sợ rồi. Cái miệng này của anh cũng thế, sao chẳng chịu suy nghĩ trước khi nói? Lúc này lại còn đùa cợt linh tinh. Anh lập tức dỗ dành: “Bảo bối, toàn là anh nói bừa thôi. Chưa từng bắt đầu thì làm gì có chỗ nào để gương vỡ lại lành chứ.”

“Ồ, anh tiếc lắm nhỉ? Có ai ngăn cản anh đi gương vỡ lại lành đâu.” Vậy anh còn đến tìm cô làm gì chứ.

Haiz.

Tạ Tiểu Ngũ thật sự bất lực.

Vòng đi vòng lại lại quay về điểm xuất phát. Những lời anh vừa nói ban nãy… chẳng lẽ đều uổng công cả rồi sao?

Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu, lại vùi mặt vào hõm cổ Thiền Thiền, khẽ hôn lên làn da mịn màng của cô: “Anh đã thành ra thế này rồi, khó lắm mới có một người không chê anh, anh mới không dại dột tự chuốc lấy rắc rối. Anh không đi đâu hết, em đừng hòng đuổi anh đi.”

Cô nào có đuổi anh đi chứ?

Tự nhiên làm bộ đáng thương làm gì.

Trái tim Thiền Thiền thoáng chốc mềm nhũn thành một khối.

“Thế anh cho cô ấy xem mặt anh làm gì?” Có phải cũng giống như bây giờ, ở trước mặt bác sĩ Cố giả vờ đáng thương không?

“Nhờ bác sĩ Cố giới thiệu thẩm mỹ.” Tạ Tiểu Ngũ nghiêm trang nói bừa.

“!” Cô mà tin anh mới lạ! Tạ Tiểu Ngũ chịu để bác sĩ Cố giới thiệu thẩm mỹ sao?

“Còn để cô ấy khoác tay anh là để làm gì?” Lại còn đứng gần như thế, trông như giây sau là có thể hôn nhau luôn.

Ờ, điểm này đúng là anh không để ý tới thật.

Không đợi Tạ Tiểu Ngũ trả lời, Thiền Thiền túm lấy áo trước ngực anh, buộc anh phải ngẩng đầu lên khỏi hõm cổ mình. Cô nước mắt lưng tròng trừng anh: “Anh hôn cô ấy rồi? Có phải không?”

Tạ Tiểu Ngũ vòng hai tay ôm lấy eo cô, bật cười: “Anh bị bệnh à? Có một cô bạn gái vừa thơm vừa mềm thế này, lại còn vì anh mà cầm chai rượu nện vào trán người ta, anh còn đi hôn người không liên quan làm gì? Anh đâu phải loại cuồng hôn ai cũng chụp lấy mà hôn!”

“Thôi được rồi, câu này tạm chấp nhận nghe được.”

“Lần này không hôn, không có nghĩa trước đây chưa từng hôn.” Bạn học của cô yêu nhau, ai mà chẳng hôn hít.

“Không có. Đừng nói hôn, tay còn chưa từng nắm.” Tạ Tiểu Ngũ nói từng câu đều rất nghiêm túc, không hề đùa.

Thiền Thiền mở to mắt, không thể tin nổi: “Anh không muốn hôn cô ấy sao?” Thích một người, chẳng phải lúc nào cũng muốn dính lấy nhau sao? Sao có thể thuần khiết đến vậy?

Huống chi còn là Tạ Tiểu Ngũ. Cô càng không tin nổi.

Ở bên cô trong khoảng thời gian này, anh toàn hôn cô.

Cô không tin anh chưa từng nghĩ tới.

Tạ Tiểu Ngũ cũng cảm thấy hồi đó mình quả thật khá ngây thơ. Có lẽ khi ấy trong lòng anh nghĩ nhiều hơn đến chuyện nhập ngũ, giống như những bậc trưởng bối trong nhà họ Tạ, trở thành một quân nhân bảo vệ đất nước. Những chuyện tình cảm anh không dành bao nhiêu tâm tư cho nó: “Lúc đó anh đúng là khá quan tâm đến bác sĩ Cố, cũng rất khâm phục nghị lực của cô ấy.” Trong hoàn cảnh như vậy mà cô ấy vẫn có thể nỗ lực vươn lên. Anh từng xem thái độ nghiêm túc đối với cuộc sống của cô ấy như một chuẩn mực của sự cầu tiến.

Thiền Thiền tuy trong lòng vẫn còn một chút ghen tị với quá khứ của họ, nhưng suy cho cùng cũng là chuyện đã qua, cô không muốn cố chấp mãi.

Điều cô quan tâm nhất là mối quan hệ hiện tại giữa ba người, không muốn dây dưa mập mờ, không rõ ràng.

Giờ Tạ Tiểu Ngũ đã nói rõ, giữa anh và người kia không có gì cả.

Cô tin anh.

Thiền Thiền lẩm bẩm: “Hồi đó anh cũng chăm sóc em mà, sao lại không thấy anh thích em?”

Tạ Tiểu Ngũ dở khóc dở cười, cúi xuống hôn l*n đ*nh đầu của cô: “Nhóc con, em sờ lương tâm của mình mà nói xem, khi đó em mới bao nhiêu tuổi chứ. Khi ấy, anh mà có ý gì với em thì đó không phải là thích, mà là b**n th**. Có khi bác Hứa sẽ lấy mạng anh mất.” Làm gì có thể sống đến tận hôm nay.

Thiền Thiền bẻ ngón tay đếm tuổi, Tạ Tiểu Ngũ lớn hơn cô bảy tuổi, bật cười trong nước mắt: “Cũng phải, Tạ Tiểu Ngũ, anh mà không nói thì em cũng không để ý, anh già thật đó “

Tạ Tiểu Ngũ nhìn đôi mắt long lanh, cười rạng rỡ của Thiền Thiền, có chút tủi thân: “Già chỗ nào chứ, chúng ta đều đang ở độ đôi mươi tươi đẹp mà.”

Độ tuổi đôi mươi.

Thế mà anh cũng nói ra được, cô còn chẳng dám nhận bản thân đang độ đôi mươi tươi đẹp!

Cô còn một tháng nữa là tròn hai mươi ba, còn anh đã ba mươi rồi.

Đúng là mặt dày!

Tạ Tiểu Ngũ lại cúi đầu, khẽ mổ lên cổ Thiền Thiền một cái, rồi bỗng trầm giọng nói: “Thiền Thiền, ba năm đó anh rất nhớ em. Ở giữa cái ổ sói ấy, mỗi thời mỗi khắc anh nghĩ đến đều là em, nằm mơ cũng nghĩ đến em. Anh chỉ muốn sống sót quay về gặp em, nên chưa từng dám lơi lỏng dù chỉ một giây. Anh sợ nhất là… sẽ không bao giờ còn được gặp lại em.”

Sống mũi Thiền Thiền cay xè, cô vòng hai tay ôm lấy lưng Tạ Tiểu Ngũ, vừa khóc vừa cười nói: Anh bớt dỗ người đi. Nếu trong lòng anh thật sự chỉ nghĩ đến em, vậy tại sao sau khi chúng ta ở bên nhau, anh chưa từng chủ động thừa nhận em là bạn gái của anh?” Càng chưa từng nói lấy một câu như ‘anh thích em’.

Tạ Tiểu Ngũ bỗng ngẩng đầu lên khỏi người Thiền Thiền. Cuối cùng anh cũng hiểu, suốt bao lâu nay, điều con nhóc ấy thật sự để tâm và canh cánh trong lòng là gì.

Bàn tay lớn của anh vòng ra sau gáy cô, cúi xuống hôn Thiền Thiền: “Anh cứ tưởng, hành động của anh đã đủ để chứng minh lòng mình rồi. Từ trước đến nay đều là lỗi của anh, không dùng lời nói để cho Thiền Thiền nhà anh đủ cảm giác an toàn và sự chắc chắn.”

Nụ hôn khẽ khàng kết thúc, Tạ Tiểu Ngũ nâng mặt cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô. Trong đôi mắt anh phản chiếu một Thiền Thiền bé nhỏ, đầy chân thành: “Thiền Thiền, anh…”

Ngón tay Thiền Thiền nhẹ đặt lên môi anh, hai má nóng bừng: “Em biết rồi, anh không cần phải nói nữa.” Thật ra cũng không nhất định phải nói thành lời. Trước đây cô chỉ là không chắc chắn mà thôi… còn bây giờ, cô đã chắc rồi.

Tạ Tiểu Ngũ mỉm cười, khẽ mổ nhẹ lên đầu ngón tay Thiền Thiền.

Thiền Thiền hừ nhẹ nhìn anh: “Tạ Tiểu Ngũ, bây giờ anh là người của em rồi đúng không?”

“Anh vốn dĩ đã là của em từ lâu rồi. Chỉ của một mình em thôi.” Chỉ thuộc về cô.

Khóe môi Thiền Thiền cong cong. Như vậy là đủ rồi.

Bỗng nhiên, hơi thở của Tạ Tiểu Ngũ lướt bên vành tai cô, anh hạ giọng thì thầm: “Thiền Thiền… chúng ta thử ở đây xem, được không?”

Ở đây!?

Trên sofa sao?

Là cái ý cô đang nghĩ đến đó à?!

Sao có thể được chứ!

“Không được…” Còn chưa kịp phản đối, Tạ Tiểu Ngũ đã quá đáng mà tiếp tục tiến xuống dưới.

“Ưm… Tạ Tiểu Ngũ…” Đồ khốn.

Khi Thiền Thiền đã mê man ý loạn, Tạ Tiểu Ngũ khàn giọng gọi cô: “Thiền Thiền…”

“Ừm…” Cô cắn môi đáp lại.

Tạ Tiểu Ngũ khẽ hôn lên môi cô, thì thầm: “Anh yêu em.”

Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt Thiền Thiền ánh lên long lanh. Trong mắt hai người, ngoài thứ tình cảm mãnh liệt khó lòng kiểm soát, chỉ còn lại hình bóng của đối phương.

Một tiếng sau, Thiền Thiền mềm nhũn dựa vào lòng Tạ Tiểu Ngũ, trên người quấn áo khoác của anh.

Cô có chút buồn bực, rõ ràng là chuyện của hai người, vậy mà cuối cùng người chật vật lại là cô.

Còn Tạ Tiểu Ngũ thì dường như chẳng bị ảnh hưởng gì, quần áo vẫn chỉnh tề nguyên vẹn trên người.

Thiền Thiền lén lút thò tay với chiếc q**n l*t nằm dưới chân, nhưng vừa có động tác nhỏ đã bị Tạ Tiểu Ngũ phát hiện. Anh nhanh tay cầm trước, nhướng mày: “Ừm? Muốn mặc à? Chắc là… không mặc nổi nữa đâu.”

Gương mặt nhỏ của Thiền Thiền đỏ bừng, cô giật lại từ tay anh. Không mặc nổi thì cũng phải mặc chứ!

Tạ Tiểu Ngũ khẽ cười, đứng dậy mở cửa sổ. Một luồng khí lạnh tràn vào.

Mùi ám muội chỉ thuộc về hai người dần dần tan đi.
Thiền Thiền khép chặt áo khoác của anh quanh người, nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta phải về rồi à?”

Tạ Tiểu Ngũ quay lại ngồi xuống sofa, ôm cô vào lòng, tựa cô vào ngực mình, trêu: “Em còn muốn ở đây qua đêm nữa sao?”

“!!!” Cô mới không thèm nhé.

Tạ Tiểu Ngũ biết cô ngại, nên không trêu nữa: “Đi thôi, về nhà.”

“Bế.” Thiền Thiền dang hai tay ra làm nũng.

Tạ Tiểu Ngũ hiểu ý, cúi xuống bế cô lên.

Thiền Thiền thuần thục vòng tay ôm lấy eo anh.

Một tay Tạ Tiểu Ngũ đỡ lấy vòng mông mềm mại của cô, tay kia xách đôi giày cao gót.

“Thiền Thiền, sau này không được mặc như vậy nữa.” Quá gợi cảm, anh hoàn toàn không khống chế nổi.

“Tại sao?” Thiền Thiền ngẩng đầu khỏi vai anh, cau mày không hiểu.

“Em nói xem?” Tạ Tiểu Ngũ hỏi ngược lại.

Thiền Thiền véo véo má anh: “Tạ Tiểu Ngũ, chúng ta vừa mới làm lành xong, anh đã bắt đầu quản chuyện em mặc gì rồi à? Anh có phải kiểu bạn trai chuyên quyền, kiểm soát rất mạnh không đấy? Sau này còn định hạn chế cả hành động với bạn bè của em nữa sao? Em nói cho anh biết, như vậy là không đúng đâu. Anh là người của em, anh phải nghe em sắp xếp.”

Anh mới nói có một câu, mà tiểu nha đầu đã một tràng ý kiến. Anh thở dài: “Không quản, không quản. Tổ tông nhỏ của anh, anh nào dám quản em chứ. Ý anh là nếu một mình tới mấy chỗ như thế này thì đừng mặc như vậy, không an toàn.”

“Biết rồi.” Tối nay cô cũng bị dọa một phen. Trước đây không phải cô chưa từng ra ngoài chơi, nhưng lúc đó đông người, hơn nữa đều ở phòng bao trên lầu, không xuống khu quầy bar phía dưới, nên không gặp kiểu người như vậy.

Trên người Thiền Thiền khoác áo của Tạ Tiểu Ngũ, độ dài vừa khéo, không lo lộ ra ngoài.

Cô nằm sấp trên vai anh, ung dung thoải mái.

Chợt nhớ ra điều gì đó, cô khẽ hỏi: “Ừm… Tạ Tiểu Ngũ, tay anh không sao chứ?” Lúc nãy vì đánh gã đầu trọc kia, cô đã dùng hết sức, chai rượu vỡ ngay tại chỗ. Khi ở trong phòng bao ánh sáng quá tối, cô không nhìn rõ, cũng không có thời gian xem.

Tạ Tiểu Ngũ cười: “Giờ mới biết quan tâm tay anh à? Ở trong phòng bao lâu vậy mà không thấy em hỏi một câu.”

Thiền Thiền bĩu môi, cúi đầu nhỏ xuống. Cô cũng muốn hỏi chứ, nhưng anh có cho cô cơ hội đâu.

“Yên tâm đi. Với chút lực đó của em, dù anh để trần tay cho em đánh, em cũng không làm anh bị thương được.” Lúc huấn luyện trong quân đội, lực va chạm ở cánh tay đều được rèn luyện chuyên nghiệp.

“Em còn bảo anh ngốc, vậy sao anh lại dùng tay đỡ?” Lỡ mà xảy ra chuyện gì, cô chẳng phải sẽ hối hận chết mất sao?

“Anh mà không đỡ, em nện một chai xuống là cái đầu trọc đó toang đầu luôn đấy. Còn nhỏ thế này đã định để lại tiền án à? Không tính đi học nữa sao?”

Lúc đó cô đâu nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn dạy cho cái gã dầu mỡ kia một bài học. Ai bảo hắn dám nói xấu Tiểu Ngũ, còn động tay động chân với Viện Viện.

Thiền Thiền lẩm bẩm: “Có tiền án thì có tiền án chứ. Ai bảo hắn nói anh như vậy. Hắn cũng xứng à.”

“Anh thật sự không sao chứ?”

“Ừ.”

“Còn chân thì sao?” Tuy anh dùng chân trái đá người, nhưng chân phải vẫn đang dưỡng thương: “Anh thả em xuống đi, em tự đi được mà.”

“Em còn đi nổi à?”

“!” Thiền Thiền trừng mắt nhìn Tạ Tiểu Ngũ.

Tạ Tiểu Ngũ cười rạng rỡ, một tay khẽ nhấc nhấc mông nhỏ của cô, đỡ lại cho chắc: “Đừng lo, không sao hết. Đây chính là lợi ích của việc quen anh bộ đội đấy, hồi phục nhanh, thể lực tốt.”

“!!!”

Thiền Thiền phát điên mất thôi, chưa từng thấy ai mặt dày như vậy. Cô cúi đầu, cắn một cái lên cổ Tạ Tiểu Ngũ.

Tạ Tiểu Ngũ hít sâu một hơi: “Trước sau gì tiểu gia cũng phải mài phẳng cái hàm răng này của em, để khỏi động một tí là cắn người.” Răng nhọn miệng sắc thật. Trên sofa cắn anh, giờ trên người anh cũng cắn, như con mèo hoang giương nanh múa vuốt vậy.

“Còn không phải tại anh mặt dày sao. Tạ Tiểu Ngũ, sao anh có thể mặt dày đến thế hả!”

“Muốn vợ rồi, còn cần mặt mũi làm gì.”

Chú Lý thấy hai người bước ra khỏi quán bar, lập tức xuống khỏi ghế lái, mở cửa ghế sau.

Tạ Tiểu Ngũ đặt Thiền Thiền xuống ghế sau, lấy từ hộp chứa đồ ra một tấm chăn mỏng đắp lên chân cô, rồi đứng ngoài xe nói chuyện với chú Lý thêm vài câu.

Thấy Tạ Tiểu Ngũ không có ý định lên xe, Thiền Thiền kéo ngón tay anh lại: “Anh đi đâu vậy?”

Tạ Tiểu Ngũ quay người, dịu dàng xoa xoa đỉnh đầu cô: “Không làm gì cả, vừa rồi có chút việc quên xử lý, đi một lát rồi về.” Nói xong lại cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô: “Ngoan, ở trong xe đợi anh.”

“Tạ Tiểu Ngũ, anh không phải định quay lại xử lý hai người kia đấy chứ?” Khi nãy ở quán bar, cô đã nghe ra ẩn ý trong lời anh nói với ông chủ rồi.

Tạ Tiểu Ngũ nhướng mày cười: “Nói bậy gì thế, người đàn ông của em là kiểu người đó à?”

Người đàn ông của em.

Mới có một lúc mà nào là ‘vợ’, ‘bảo bối’, ‘người đàn ông của em’, mấy từ này anh thuận miệng nói ra như vậy, không thấy ngượng chút nào sao.

May mà chú Lý không có trong xe, nếu không cô chắc xấu hổ chết mất.

Thiền Thiền vẫn nắm chặt ngón tay Tạ Tiểu Ngũ không buông. Anh dịu giọng dỗ dành: “Anh thật sự để quên chút đồ bên trong, lấy xong là ra ngay.”

Tin anh mới lạ.

Thiền Thiền biết mình không cản nổi, đành nói: “Anh đã bảo giao cho cảnh sát rồi, anh đừng làm quá đấy.”

Tạ Tiểu Ngũ mỉm cười gật đầu, nhưng sâu trong đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Mười mấy phút sau, Tạ Tiểu Ngũ bước ra từ một căn phòng tối nhỏ phía trong quán bar. Tiếng kêu thảm thiết bên trong vẫn chưa dứt. Anh vừa đi vừa tháo đôi găng tay gắn đinh thép.

Khóe mắt anh liếc về phía căn phòng đó, giọng nhàn nhạt nói với ông chủ đang đi bên cạnh nhận lấy găng tay: “Giao cho cảnh sát xử lý đi.”

*

Sự chú ý của Thiền Thiền dán chặt vào cửa quán bar.

Người ta còn dám nói cô không được để lại tiền án.

Với thân phận của anh, lại càng không thích hợp dính dáng đến chuyện đó hơn.

Đừng xảy ra chuyện gì mới được…

Hồi còn đi học, cô đã tận mắt chứng kiến Tạ Tiểu Ngũ đánh nhau tàn nhẫn đến mức nào.

Trong lòng Thiền Thiền thấp thỏm bất an, thì cửa xe bị gõ cốc cốc.

Cô giật mình ngẩng lên.

Từ lúc nào, Từ Viện đã đứng bên ngoài xe. Phía sau cô ấy là Bùi Thời. Anh khẽ cười: “Em nhìn gì mà thất thần vậy? Anh gõ mấy cái rồi mà không thấy em phản ứng.”

Thiền Thiền ngạc nhiên: “Bùi Thời, sao cậu lại tới đây?”

Bùi Thời khẽ cười: “Viện Viện nhắn tin nói các cậu ở quán bar, tớ xong việc là qua ngay.” Lúc đó anh đang họp, nhận được tin của Từ Viện liền lập tức chạy tới, chỉ là vẫn chậm một bước. May mà người kia đến sớm hơn.

Thiền Thiền mở cửa xe, Từ Viện lập tức chui vào, ôm lấy cô một hồi hỏi han: “Huhuhu, cậu không sao chứ? Cậu với người kia… làm lành rồi phải không?”

Thiền Thiền đỏ mặt gật đầu.

Từ Viện thở phào một hơi. Hai cô gái khẽ cười, thì thầm nói chuyện riêng.

Bên ngoài xe, Bùi Thời không có sở thích nghe lén chuyện khuê phòng của con gái, nên đứng cách ra một chút. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc áo khoác trên người Thiền Thiền, anh biết người đó đã quay lại rồi.

Anh nghe Viện Viện nói giữa cô và người kia chỉ là hiểu lầm. Thật ra cũng không cần nghĩ nhiều, chắc chắn đã làm lành.

Hai cô gái nói chuyện riêng một lúc. Sáng mai Từ Viện còn có tiết học, không thể nán lại lâu.

Thiền Thiền lên tiếng: “Bùi Thời, nhờ cậu đưa Viện Viện về giúp nhé.”

Bùi Thời vừa xoay người, một người đàn ông dáng cao thẳng từ quán bar bước ra. Dù cách một khoảng, lại còn đội mũ lưỡi trai, Bùi Thời vẫn nhận ra anh là ai.
Giống như lần ở Tứ Cửu Thành năm đó, trong đêm tuyết, anh bước ra từ gió tuyết mịt mùng.

Chỉ là so với khi ấy, người đàn ông toàn thân đồ đen này càng thêm phần sắc lạnh.

Bùi Thời khẽ cười, chủ động tiến lên đưa tay chào: “Chào anh Tạ.”

Tạ Tiểu Ngũ cũng rất lịch thiệp đưa tay bắt nhẹ với anh.

Đợi xe của Bùi Thời chở Từ Viện rời đi, Tạ Tiểu Ngũ lên xe, kéo Thiền Thiền vào lòng, giọng có phần trầm xuống: “Em vẫn còn qua lại với họ Bùi đó à?”

“Bọn em là bạn học mà, qua lại không phải rất bình thường sao?”

“Em mới học đại học được mấy ngày, tính là bạn học kiểu gì với cậu ta.” Ánh mắt Tạ Tiểu Ngũ sẫm lại vài phần.

“Cái gì mà mấy ngày chứ, em học đến năm hai mới bảo lưu mà.”

Chờ đã… giọng điệu này không đúng lắm.

Thiền Thiền cười hỏi: “Tạ Tiểu Ngũ, anh đang ghen à?”

“Không được sao? Chỉ cho phép em ghen, anh thì không được à?” Nhìn cái vẻ thản nhiên của Bùi Thời, anh đã thấy bao nhiêu cơn bực vô cớ bốc lên.

Thiền Thiền khẽ cười trong lòng anh: “Anh ghen linh tinh gì thế, Bùi Thời có bạn gái rồi.”

Tạ Tiểu Ngũ càng bực hơn: “Người ta có bạn gái, em còn gọi người ta tới giữa đêm thế này, bạn gái người ta không giận à?”

Anh nhìn kiểu gì cũng không thấy họ Bùi kia giống người có bạn gái. Trực giác đàn ông mách bảo, trông chẳng giống chút nào.

Thiền Thiền rúc trong lòng anh làm nũng, dỗ dành: “Ừm, biết rồi. Sau này em không sai khiến bạn trai của người khác nữa. Em chỉ sai khiến bạn trai của em thôi.”

Tạ Tiểu Ngũ cúi xuống khẽ mổ lên môi Thiền Thiền vài cái, sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

Về đến biệt thự, Thiền Thiền vừa bước vào phòng mình đã bị anh kéo lại ôm vào lòng. Anh ghé sát tai cô, giọng trầm thấp: “Thiền Thiền, tối nay ngủ phòng anh.”

Cô lập tức từ chối: “Không được. Mẹ em về chắc chắn sẽ gõ cửa. Nếu em không ở trong phòng mình, mẹ nhất định sẽ đi tìm anh.” Nếu bị bắt gặp ngủ chung phòng thì xấu hổ chết mất. Ở nhà cô đâu dám làm bậy, khoảng thời gian này dù Tạ Tiểu Ngũ ở lại nhà cô, hai người cũng chỉ dám ôm hôn, không dám có hành động gì khác.

Tạ Tiểu Ngũ táo bạo hôn lên vành tai cô, giọng khàn khàn: “Bác gái nói với anh rồi, tối nay họp muộn, sẽ ngủ lại công ty.”

“!”

Vậy là tạo điều kiện quá thuận lợi cho anh gây án đúng không!

Sau khi trưởng thành, đây là lần đầu tiên Thiền Thiền ngủ lại phòng của Tạ Tiểu Ngũ, mà lại là kiểu ngủ không hề đơn thuần.

Hai người quậy đến tận hai giờ sáng.

Rồi Thiền Thiền sốt cao.

Tạ Tiểu Ngũ hoảng đến mức lập tức gọi điện cho Tạ Quân Cảnh.

Một tiếng sau, Tạ Quân Cảnh vừa rời bàn mổ đã vội vàng chạy tới.

Anh để trợ lý bên cạnh làm kiểm tra đơn giản cho Thiền Thiền, rồi nói: “Cảm lạnh thôi, hạ sốt xuống là ổn. Với lại tối nay còn uống rượu nữa.” Nói xong, anh liếc người trợ lý đang đứng cạnh, khẽ nhếch môi: “Trợ lý của tôi đứng bên cạnh lải nhải suốt, oán khí nặng lắm đấy.”

Có một số chuyện cụ thể, Tạ Quân Cảnh không tiện nói rõ.

Tạ Tiểu Ngũ hiểu.

Tối nay đúng là anh có hơi quá.

Nhất là sau khi về nhà… có chút không biết tiết chế.

“Chân em sao thế?” Tạ Quân Cảnh liếc một cái đã nhận ra chân Tạ Tiểu Ngũ có vấn đề.

Tạ Tiểu Ngũ ngồi xuống sofa, đưa tay xoa xoa bắp chân: “Tối nay trong quán bar xảy ra chút chuyện, dùng sức hơi mạnh.” Lúc đang tức giận, anh đã dùng chân phải đá gã kia một cái. Khi đó không thấy gì, giờ mới bắt đầu cảm giác có gì đó không ổn. Với lại lúc từ quán bar ra, anh còn cố ý trước mặt họ Bùi kia, duỗi thẳng chân đi một đoạn.

Tạ Quân Cảnh nhíu mày, ngồi xổm trước mặt Tạ Tiểu Ngũ, đưa tay sờ kiểm tra xương chân anh. Ca phẫu thuật chỉnh hình đã làm được năm sáu tháng, phần cần liền đã liền, về lý thuyết không nên có vấn đề gì: “Như thế này thì không nhìn ra được gì.” Anh đứng dậy, giọng nghiêm túc hơn: “Tốt nhất bây giờ theo tôi đến bệnh viện kiểm tra một chút.”

“Để mai rồi nói.” Nếu Thiền Thiền tỉnh lại mà không thấy anh, chắc chắn sẽ đi tìm. Tối nay khó khăn lắm mới dỗ được cô quay về bên mình, nếu sau khi phát sốt tỉnh dậy mà người đầu tiên không phải anh, e là lại giận dỗi nữa.

Tạ Quân Cảnh sao có thể không biết trong lòng Tạ Tiểu Ngũ nghĩ gì, đúng là yêu vào là mù quáng hết cả: “Trong chốc lát cô ấy chưa tỉnh đâu. Cậu theo tôi đến bệnh viện kiểm tra trước đi. Ở đây tôi để trợ lý trông giúp.”

“Đợi Thiền Thiền hạ sốt rồi tôi đi.” Anh không yên tâm.

Tạ Quân Cảnh cạn lời: “Đám các cậu đúng là chẳng ai khiến người khác bớt lo được. Hóa ra tôi học y là để phục vụ mấy người các cậu đúng không?”

Tạ Tiểu Ngũ không phản bác. Ai bảo ngoài anh ra, chẳng có ai khiến họ yên tâm như anh ba.

Tạ Quân Cảnh nới lỏng cà vạt, dựa lưng vào thành sofa giường, nhìn anh: “Em biết người trước đó cũng như em bây giờ là ai không?”

Tạ Tiểu Ngũ không hỏi.

Tạ Quân Cảnh tự hỏi tự đáp: “Anh tư của em.”

Tạ Tiểu Ngũ không bất ngờ. Anh tư đúng là hình mẫu điển hình.

Tạ Quân Cảnh lại thở dài, xoa xoa trán: “Cứ cái đà này, nhị ca của cậu chắc cũng chẳng còn xa đâu.” Chỉ sợ còn hơn thế nữa không chỉ là yêu đến mù quáng, mà là sắp phát điên rồi.

“?” Tạ Tiểu Ngũ lập tức hứng thú hẳn lên: “Anh ba, nhị ca có bạn gái rồi à? Khi nào vậy? Là ai thế?” Là ai mà lợi hại vậy? Có thể thu phục được cái tính lạnh như băng của nhị ca? Sao anh không nghe nói gì? Ba năm nay anh bỏ lỡ chuyện quan trọng nào sao? Không đúng, anh về cũng lâu rồi, đâu thấy ai nhắc tới!?

Tạ Quân Cảnh hiển nhiên không có ý định cho anh câu trả lời. Ánh mắt anh thoáng qua một tia ý vị sâu xa, nửa cười nửa không, vẻ mặt đó, thật sự rất đáng suy ngẫm.

Trước Tiếp