Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dung Từ thoáng khựng lại rồi một lát sau mới nhắn lại bốn chữ “Chúc mừng năm mới”.
Cô vừa định tắt điện thoại đi ngủ thì đúng lúc này Úc Mặc Huân gửi tin nhắn đến để rủ sáng mai cùng qua nhà chúc Tết vợ chồng thầy Nam Trí Tri.
Dung Từ nhắn lại: [Được.]
Sau đó cô mới chịu đặt điện thoại xuống rồi chìm vào giấc ngủ.
Khu biệt thự này vào dịp năm mới không có quá nhiều người qua lại cũng như vắng hẳn đi tiếng pháo hoa ồn ào nên Dung Từ đánh một giấc ngon lành đến tận lúc trời sáng.
Khi cô tỉnh giấc thì Phong Cảnh Tâm cũng đã thức dậy rồi vui vẻ reo lên: “Mẹ ơi chúc mừng năm mới!”
Dung Từ mỉm cười rồi lấy phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn từ trước lúc ra khỏi nhà ngày hôm qua đưa cho con gái: “Chúc mừng năm mới con yêu.”
Phong Cảnh Tâm nhận được lì xì của mẹ thì vô cùng thích thú.
Hai mẹ con đánh răng rửa mặt xong xuôi rồi bước xuống lầu mới phát hiện Phong Đình Thâm cũng đã thức giấc và đang đứng nghe điện thoại ở dưới nhà.
Thấy hai mẹ con đi xuống thì anh hơi nghiêng đầu nhìn sang đồng thời nói với người ở đầu dây bên kia: “Cháu biết rồi thưa bà nội để lát nữa gia đình cháu sẽ về ngay ạ.”
Nói xong anh liền cúp máy rồi cũng lấy một phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn đưa cho Phong Cảnh Tâm: “Chúc mừng năm mới con gái.”
Phong Cảnh Tâm hớn hở nhận lấy phong bao: “Chúc mừng năm mới ba và con cảm ơn ba nhiều ạ!”
Ngay sau đó cô bé lại khoe với Phong Đình Thâm: “Mẹ cũng vừa mừng tuổi cho con đó ba!”
Phong Đình Thâm khẽ mỉm cười rồi đưa mắt nhìn Dung Từ và hỏi: “Vậy sao?”
Dứt lời thì ánh mắt anh vẫn nán lại trên người cô rồi cất giọng: “Bà nội bảo chúng ta về nhà chính một chuyến.”
Bây giờ vẫn còn khá sớm nên nếu họ ghé qua nhà chính ăn bữa sáng rồi cô mới trở lại nhà họ Dung thì thực ra vẫn hoàn toàn kịp thời gian.
Thế nhưng Dung Từ lại nhạt giọng đáp: “Anh giúp em nói với bà nội một tiếng là em không qua đó đâu.”
Nghe vậy thì Phong Đình Thâm cũng không hề mở lời khuyên can mà chỉ gật đầu: “Được.”
Phong Cảnh Tâm thừa biết mẹ đang định về nhà họ Dung nên không nhịn được mà lên tiếng: “Mẹ ơi con muốn đi cùng mẹ.”
Phong Đình Thâm đưa tay xoa nhẹ mái tóc của con gái rồi nhẹ nhàng dỗ dành:
“Ba đã lỡ hứa với cố nội là sẽ đưa con về rồi nên nếu con muốn sang nhà cố ngoại thì cứ ăn sáng ở nhà chính xong xuôi rồi hẳn qua đó nhé.”
Phong Cảnh Tâm đành xìu giọng: “... Dạ vâng ạ.”
Tầm mắt Phong Đình Thâm lại một lần nữa hướng về phía Dung Từ: “Em đi ngay bây giờ sao?”
Dung Từ khẽ gật đầu.
Phong Đình Thâm không nói thêm gì mà lập tức sai quản gia chuẩn bị xe rồi bảo người đưa cô về.
Sau khi Dung Từ lên xe thì chiếc xe rất nhanh đã lăn bánh rời khỏi khu biệt thự của Phong Đình Thâm.
Lúc Dung Từ về đến nhà họ Dung thì mọi người thấy cô về một mình cũng chẳng hề vặn hỏi gì thêm.
Nguyên liệu nấu nướng đều đã được mọi người chuẩn bị sẵn sàng từ trước.
Dung Từ ăn sáng xong liền cùng cậu Dung Sưởng Thịnh bắt tay vào việc bếp núc.
Hơn hai tiếng đồng hồ sau thì mọi việc mới hoàn tất.
Vừa nấu nướng xong thì Dung Từ nhận được điện thoại của Phong Cảnh Tâm gọi đến báo rằng lát nữa cô bé mới qua nhà họ Dung được.
Dạo gần đây tình trạng của Dung Ánh Thịnh khá ổn định vì bà không hề phát bệnh và sắc mặt trông cũng có da có thịt hơn so với thời điểm này năm ngoái.
Nhìn thấy tinh thần của bà tốt hơn trước thì trong lòng Dung Từ lẫn Dung lão thái thái đều cảm thấy vô cùng vui mừng.
Thế nhưng cứ nghĩ đến việc bà chỉ có thể trải qua chuỗi ngày dài đằng đẵng trong viện điều dưỡng hoặc bệnh viện thì mọi người vẫn không tránh khỏi cảm giác xót xa.
Người nhà họ Dung nán lại trò chuyện cùng viện trưởng viện điều dưỡng một lát rồi tận mắt nhìn Dung Ánh Thịnh ăn hết phần cơm mình mang đến thì mới yên tâm rời đi.
Ra khỏi viện điều dưỡng thì Dung Từ chào tạm biệt mọi người trong nhà rồi lái xe đi thẳng đến nhà Nam Trí Tri.
Vợ chồng Nam Trí Tri hiếm khi mới có thời gian ở nhà đón Tết.
Lúc cô đến nơi thì trước cổng biệt thự nhà Nam Trí Tri đã đỗ kín xe cộ.
Dung Từ đỗ xe xong xuôi rồi xách theo quà cáp bước vào cửa thì những người đang ngồi trong phòng khách nghe thấy tiếng động liền đồng loạt ngoái đầu nhìn sang.
Cô còn chưa kịp nhìn rõ xem trong nhà đang có những ai thì Nhan Uẩn Chi đã tươi cười rảo bước về phía cô rồi cất giọng: “Tiểu Từ đến rồi đấy à?”