Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 531

Trước Tiếp

Quả thực là vậy.

Chỉ là...

Dung Từ ngước mắt lên vừa định lên tiếng nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy mong mỏi của Phong Cảnh Tâm thì lại chẳng thể thốt ra được lời nào.

Đúng lúc này Phong Đình Thâm liền lên tiếng: “Nếu em đã có thời gian thì cùng về một chuyến đi.”

“... Được.”

Thế là Dung Từ đành cùng hai cha con bước lên xe.

Trên đường về Phong Cảnh Tâm tỏ ra vô cùng phấn khích nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được cơn buồn ngủ nên khi sắp về đến nhà thì cô bé đã ngủ thiếp đi mất.

Chiếc xe vừa dừng lại trong sân thì Phong Đình Thâm đã bế bổng Phong Cảnh Tâm xuống xe còn Dung Từ vẫn ngồi yên trong xe nhìn theo bóng lưng anh mất hai giây rồi mới chịu bước xuống.

Biết tin họ về thì quản gia vội vã ra cửa đón rước nhưng khi nhìn thấy Dung Từ thì đáy mắt ông lộ rõ vẻ kinh ngạc rồi ngay lập tức nét mặt liền ánh lên vài phần mừng rỡ hớn hở: “Thái thái về rồi ạ?”

Dung Từ thoáng khựng lại và hoàn toàn phớt lờ danh xưng “thái thái” của ông ta mà chỉ lịch sự đáp lời: “Làm phiền mọi người rồi.”

Quản gia nghe vậy thì nụ cười trên môi chợt cứng đờ rồi ngập ngừng nhìn sang phía Phong Đình Thâm.

Trong lúc Dung Từ đang khách sáo với quản gia thì Phong Đình Thâm cứ thế bế Phong Cảnh Tâm đứng yên tại chỗ đợi cô và khẽ hỏi: “Em có muốn lên lầu nghỉ ngơi trước không?”

Dung Từ gật đầu rồi lặng lẽ bước theo sau Phong Đình Thâm lên lầu.

Mặc dù không hề đưa mắt ngó nghiêng lung tung nhưng ngay từ khi bước vào cửa thì cô đã nhận ra nơi này vẫn y hệt như lúc cô rời đi và chẳng hề có chút thay đổi nào.

Phong Đình Thâm ôm thẳng Phong Cảnh Tâm về phòng của con bé và Dung Từ cũng nối gót bước vào theo.

Phong Đình Thâm cẩn thận cởi áo khoác cùng giày dép cho Phong Cảnh Tâm rồi đắp chăn ngay ngắn cho con gái sau đó mới quay sang nhìn Dung Từ đang đứng lặng thinh bên cạnh: “Tối nay em ngủ cùng Tâm Tâm sao?”

Dung Từ im lặng gật đầu.

Phong Đình Thâm cũng gật đầu đáp: “Được rồi nếu thiếu thứ gì thì em cứ nói với anh nhé.”

“Được.”

Phong Đình Thâm không nói thêm gì nữa mà xoay người bước ra khỏi phòng Phong Cảnh Tâm.

Trong phòng Phong Cảnh Tâm vẫn còn để sẵn đồ ngủ của cô nên Dung Từ liền cầm lấy đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm.

Đợi đến khi cô tắm xong và vừa lau khô tóc bước ra khỏi phòng tắm thì vừa vặn nhìn thấy thím Lưu ôm một đống đồ bước vào phòng. Thấy cô nhìn sang thì bà liền tươi cười nói:

“Phong tiên sinh bảo tôi mang vài món đồ cô hay dùng qua đây cho cô nên quần áo với mỹ phẩm tôi đều cất gọn vào mấy chỗ này rồi. Thái thái nếu cô còn cần thêm gì thì cứ tùy ý dặn dò tôi nhé.”

“Tôi biết rồi cũng không còn sớm nữa thím mau xuống lầu nghỉ ngơi đi.”

“Vâng ạ.”

Thím Lưu lui ra ngoài.

Dung Từ ngồi xuống trước bàn trang điểm và trong lúc cầm lọ mỹ phẩm thím Lưu vừa mang tới lên dùng thì cô mới phát hiện ra dẫu những món đồ dưỡng da trước mặt đều thuộc thương hiệu cô quen xài nhưng tất cả lại là đồ mới tinh chưa từng được mở nắp.

Dung Từ thoáng sững người.

Cô vừa thoa kem dưỡng xong thì điện thoại bỗng liên tục rung lên mấy hồi.

Dung Từ cầm điện thoại lên xem thì mới nhận ra lúc này đã bước sang rạng sáng.

Nhóm người Úc Mặc Huân cùng Hạ Trường Bách và Quý Khuynh Việt lẫn Cố Diên hay Nhậm Nghị An và Quý Hoàn Anh đều đã đồng loạt gửi lời chúc mừng năm mới đến cô.

Dung Từ đọc xong liền cầm điện thoại lên và nhắn tin trả lời từng người một.

Hạ Trường Bách vừa thấy tin nhắn hồi âm của cô thì ngay lập tức nhắn lại: [Nghe Đình Thâm nói tối nay cô cùng cậu ấy và Tâm Tâm ra ngoài chơi à? Thế nào rồi đi chơi có vui không?]

Dung Từ: [Khá vui ạ.]

Thấy cô trả lời thì nhóm Quý Khuynh Việt cùng Cố Diên và Nhậm Nghị An cũng đều lần lượt nhắn lại.

Đồng thời cô cũng chủ động gửi lời chúc năm mới đến Nam Trí Tri và Sở Tử Lam.

Suốt hơn nửa tiếng đồng hồ tiếp theo Dung Từ chỉ mải miết cầm điện thoại nhắn tin qua lại.

Mãi cho đến khi trò chuyện hòm hòm với mọi người xong xuôi thì cô lại bất chợt nhận thêm một tin nhắn nhưng lần này người gửi đến lại chính là Phong Đình Thâm từ căn phòng ngay sát vách.

[Chúc mừng năm mới, em nhớ nghỉ ngơi sớm nhé, ngủ ngon.]

Trước Tiếp