Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 530

Trước Tiếp

Phong Cảnh Tâm nói xong thấy những chiếc lồng đèn khác cũng rất đáng yêu và xinh xắn nên liền xách lồng đèn con thỏ rồi lại bắt đầu mải mê lựa chọn thêm những chiếc lồng đèn khác.

Dung Từ nghe vậy thì không nói gì thêm.

Cô đứng cùng Phong Cảnh Tâm chọn hoa đăng một lát rồi thấy cách đó không xa có nhà vệ sinh nên liền quay sang nói với Phong Đình Thâm: “Anh trông Tâm Tâm giúp tôi một lát để tôi đi vệ sinh nhé.”

Phong Đình Thâm gật đầu: “Được.”

Đợi Dung Từ đi khuất thì Phong Đình Thâm nhìn Phong Cảnh Tâm đang hoa cả mắt vì mải chọn lồng đèn rồi đưa tay xoa đầu con bé và gợi ý:

“Nếu con đã thích nhiều như vậy thì hay là gọi hỏi ý kiến của Đan Đan xem sao?”

Đôi mắt Phong Cảnh Tâm chợt sáng rực lên và lúc này mới sực nhớ ra bản thân suýt chút nữa đã quên mất việc gọi video cho Đan Đan.

Nhờ Phong Đình Thâm nhắc nhở nên cô bé lập tức lấy điện thoại ra rồi gọi ngay một cuộc gọi video cho Đan Đan.

Đan Đan suốt một năm nay về cơ bản đều sống cùng ông bà nội.

Cô bé và Phong Cảnh Tâm thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau dù không quá thường xuyên nhưng tình cảm giữa hai đứa trẻ vẫn vô cùng thân thiết.

Ông bà nội của Đan Đan đều rất vui khi cháu gái mình có bạn thân nên mỗi lần Phong Cảnh Tâm liên lạc tới thì họ đều tỏ ra vô cùng phấn khởi.

Lần này đương nhiên cũng không phải ngoại lệ.

Bà nội Đan Đan vừa thấy cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm thì lập tức đưa điện thoại cho cháu gái.

Đan Đan thấy Phong Cảnh Tâm chủ động gọi đến thì vô cùng mừng rỡ: “Tâm Tâm ơi chúc mừng năm mới nhé!”

“Chúc mừng năm mới!” Phong Cảnh Tâm giơ chiếc lồng đèn nhỏ trong tay lên cho bạn xem rồi reo lên: “Nhìn xem đây là cái gì nè?”

“Oa là lồng đèn con thỏ kìa và còn có bao nhiêu lồng đèn khác nữa chứ đẹp quá đi mất!”

Nhìn thấy vô số lồng đèn bày biện phía sau lưng Phong Cảnh Tâm cùng với cảnh dòng người qua lại tấp nập náo nhiệt thì đôi mắt xinh xắn của Đan Đan ánh lên vẻ ngưỡng mộ xen lẫn háo hức:

“Tâm Tâm đang đi chơi đó hả?”

“Đúng rồi tớ đang đi dạo cùng ba mẹ tớ nè.”

Nói xong thì cô bé liền đưa điện thoại ghé về phía Phong Đình Thâm để anh cúi người xuống chào hỏi Đan Đan: “Chúc mừng năm mới Đan Đan nhé.”

“Cháu chúc chú năm mới vui vẻ ạ!”

Phong Cảnh Tâm vốn dĩ cũng muốn nhắc đến Dung Từ với Đan Đan nhưng hiện tại mẹ không có ở đây nên cô bé liền giải thích:

“Mẹ tớ vừa đi vệ sinh rồi nên đợi lát nữa mẹ quay lại tớ sẽ giới thiệu mẹ cho cậu biết nhé.”

“Được thôi!”

Phong Cảnh Tâm và Đan Đan tiếp tục ríu rít trò chuyện thêm một lát cho đến khi có người lớn nhà Đan Đan gọi nên hai đứa trẻ đành vội vã cúp máy.

Tắt gọi video xong thì Phong Cảnh Tâm tiếp tục loanh quanh dạo ngắm xung quanh và mãi đến một lúc sau khi Dung Từ quay lại thì cô bé mới sực nhớ ra bản thân vẫn chưa kịp giới thiệu mẹ với Đan Đan.

Thế nhưng cô bé rất nhanh đã bị những điều thú vị khác thu hút sự chú ý rồi vội vàng kéo tay Dung Từ nũng nịu: “Mẹ ơi chúng ta qua bên kia xem đi ạ.”

Dung Từ dịu dàng đáp: “Được.”

Phong Cảnh Tâm tíu tít kéo Dung Từ đi phía trước còn Phong Đình Thâm thì sải bước thong thả đi theo ngay phía sau.

Gia đình ba người họ dạo chơi bên ngoài suốt hai ba tiếng đồng hồ.

Phong Cảnh Tâm dẫu có năng động đến đâu thì xét cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ với thể lực có hạn nên đến hơn mười giờ tối thì cô bé đã bắt đầu thấm mệt và buồn ngủ rũ rượi.

Phong Đình Thâm thấy con gái đã mệt liền bế bổng cô bé lên rồi dỗ dành: “Con mệt rồi thì chúng ta về nhà thôi để lần sau muốn chơi thì ba lại đưa con tới nhé.”

Phong Cảnh Tâm ngoan ngoãn rúc vào v*m ng*c rộng lớn của ba rồi ngáp ngắn ngáp dài gật đầu: “Dạ vâng ạ.”

Mục đích chính của Dung Từ và Phong Đình Thâm tối nay là đưa Phong Cảnh Tâm đi chơi chứ không nhất thiết phải giống như những người khác tụ tập ngoài đường để đón giao thừa nên một khi con gái đã mệt thì Dung Từ đương nhiên cũng mong muốn con bé được sớm về nhà nghỉ ngơi.

Thế nhưng cô còn chưa kịp nói gì thì Phong Cảnh Tâm đang nằm gọn trong vòng tay Phong Đình Thâm đã cúi xuống níu lấy ống tay áo cô rồi ngước đôi mắt to tròn lên hỏi:

“Mẹ ơi tối nay mẹ có thời gian cùng ba con mình về nhà rồi đúng không ạ?”

Nói xong cô bé lại đưa tay dụi đôi mắt đang díu lại vì buồn ngủ rồi mệt mỏi thỏ thẻ thêm:

“Cho dù ngày mai mẹ phải nấu cơm cho bà ngoại thì mẹ vẫn có thể đợi sáng mai ngủ dậy rồi hẳn quay lại nhà cố ngoại mà đúng không mẹ?”

Trước Tiếp