Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thực tế chứng minh Lâm Vu đã không đánh cược sai nên sau đó cô ta cũng không nhắn thêm tin nào cho Phong Đình Thâm nữa.
Chị em Dung Tầm có hẹn với bạn học nên vừa ăn xong bữa cơm tất niên liền rủ nhau ra ngoài.
Phong Cảnh Tâm cũng muốn đi chơi nhưng ban đầu cô bé chưa nghĩ ra là sẽ đi đâu cho đến khi ăn cơm xong và nhìn thấy trên tivi chiếu cảnh đường phố có rất nhiều bậc cha mẹ đưa con cái ra ngoài dạo chơi.
Thấy bên ngoài náo nhiệt như vậy cùng vô số trò vui thì đôi mắt cô bé lập tức sáng rực lên.
“Đường phố ngày Tết hình như náo nhiệt hơn bình thường rất nhiều mà hình như con chưa từng được cùng ba mẹ đi dạo phố vào dịp năm mới bao giờ nên con muốn ra ngoài chơi ạ.”
Những năm đầu mới kết hôn thì Phong Đình Thâm hoàn toàn không để tâm đến hai mẹ con họ và những dịp lễ Tết anh cũng thường xuyên ở nước ngoài.
Mãi đến sau này khi Phong Đình Thâm bắt đầu quan tâm đến Phong Cảnh Tâm thì dẫu anh có đưa con bé về đón năm mới thì anh cũng chỉ dẫn mỗi mình con gái ra ngoài chơi chứ chẳng bao giờ đưa Dung Từ đi cùng.
Phong Cảnh Tâm nói dịp năm mới chưa từng được cùng Phong Đình Thâm và Dung Từ ra ngoài dạo phố quả thực chẳng sai chút nào.
Dung Từ đang mải suy nghĩ thì liền nghe thấy Phong Đình Thâm lên tiếng đáp: “Được.”
Dung Từ ngẩng đầu lên liền bắt gặp ngay ánh mắt của Phong Đình Thâm đang nhìn sang.
Phong Cảnh Tâm lay lay tay Dung Từ nũng nịu gọi: “Mẹ ơi?”
Dung Từ vội thu hồi tầm mắt rồi khẽ đáp: “Được.”
Gia đình ba người họ rất nhanh đã cùng nhau ra khỏi nhà.
Khu phố đi bộ bên ngoài tràn ngập không khí ngày Tết và quả thực vô cùng náo nhiệt. Phong Cảnh Tâm nhìn thấy đồ ăn vặt ven đường liền muốn ăn rồi thấy bong bóng có hình thù kỳ lạ cũng đòi mua.
Ngay cả khi thấy người khác tụ tập ăn uống ca hát thì cô bé cũng muốn chạy tót sang ngó nghiêng vài cái khiến nụ cười vui sướng trên mặt chưa từng tắt đi giây phút nào.
Để phòng hờ con gái chạy lung tung thì Phong Đình Thâm theo sát phía sau vô cùng chặt chẽ. Thấy Phong Cảnh Tâm cứ lao vút đi mà chẳng chịu đợi ai nên anh liền đưa tay véo nhẹ má con bé rồi quay đầu nhìn Dung Từ đang lững thững bước theo phía sau và dặn dò:
“Con đừng chạy nhanh thế chứ không thấy mẹ con đang không theo kịp sao?”
“Dạ vâng con biết lỗi rồi ạ.” Phong Cảnh Tâm ngoan ngoãn nhận sai.
Cô bé đứng nán lại trước quầy bán tò he vì muốn mua một con nhưng lại nằng nặc đòi nặn hình Tôn Ngộ Không.
Chủ sạp là một bác gái trung niên vừa ngẩng đầu nhìn thấy Phong Đình Thâm cùng Dung Từ bước tới thì bất chợt sững người rồi không nhịn được mà mỉm cười hỏi Phong Cảnh Tâm:
“Cháu gái nhỏ ơi hai người này là ba mẹ của cháu sao? Trông họ thật sự vô cùng đẹp đôi đấy.”
Trong tay Phong Cảnh Tâm vẫn còn cầm lỉnh kỉnh đồ ăn vặt nhưng cô bé liền gật đầu lanh lảnh đáp: “Dạ đúng rồi họ chính là ba mẹ cháu đấy ạ.”
Bác gái bật cười tấm tắc khen ngợi: “Trông cứ như minh tinh vậy thật là tốt số quá.”
Dung Từ và Phong Đình Thâm nghe vậy chỉ mỉm cười mà không nói thêm lời nào.
Càng về đêm thì dòng người đổ ra đường càng đông đúc hơn và trên trời còn có cả pháo hoa rực rỡ.
Để tránh bị người khác chen lấn xô đẩy thì Phong Đình Thâm vừa phải chăm sóc Phong Cảnh Tâm vừa phải để mắt bảo vệ Dung Từ. Thỉnh thoảng anh còn dang tay nhẹ nhàng ôm hờ lấy vai cô để che chắn.
Đứng trước hành động này của anh thì Dung Từ không mảy may nảy sinh bất kỳ suy nghĩ đặc biệt nào mà ngược lại cô đều vô cùng khách sáo nói lời cảm ơn.
Cả nhà dạo bước thêm một lúc khá lâu thì Phong Cảnh Tâm bỗng dừng chân trước một sạp bán hoa đăng rồi hớn hở nói với Phong Đình Thâm rằng bản thân lại muốn mua lồng đèn con thỏ.
Nói xong cô bé liền quay sang hỏi Dung Từ: “Mẹ ơi năm ngoái ba cũng mua cho con chiếc lồng đèn thỏ y hệt thế này và con còn mang khoe mẹ nữa đó mẹ có nhớ không ạ?”
Nhắc đến chuyện này thì Dung Từ bất giác rũ mi mắt xuống và khẽ khàng đáp lời: “Mẹ... vẫn nhớ.”
Cô đương nhiên là nhớ rất rõ bởi vì cô vẫn không quên chiếc lồng đèn con thỏ này vào dịp năm mới năm ngoái cô cũng từng mua một cái giống y đúc cho Đan Đan.
Thế nhưng cô lại chẳng hề mua cho Phong Cảnh Tâm.
Phong Cảnh Tâm hoàn toàn không hay biết những tâm tư giằng xé trong lòng mẹ nên sau khi được ba mua cho chiếc lồng đèn thỏ mới tinh thì cô bé vui vẻ nhận lấy rồi hồn nhiên nói:
“Năm ngoái em Đan Đan cũng có một cái không biết năm nay có ai tặng cho em ấy chưa nữa nên lát nữa về nhà con sẽ gọi điện thoại hỏi Đan Đan thử xem sao!”