Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi Dung Từ chào hỏi Nhan Uẩn Chi xong thì cô phóng tầm mắt nhìn quanh rồi mới phát hiện phần lớn khách khứa nhà Nam Trí Tri và Nhan Uẩn Chi cô đều không hề quen biết.
Tuy nhiên việc Nhậm Kích Phong có mặt ở đây lại khiến cô cảm thấy có chút kinh ngạc.
Nhậm Kích Phong thực chất vâng lệnh người nhà đến chúc Tết vợ chồng Nam Trí Tri.
Lúc anh ta đến nơi thấy Úc Mặc Huân có mặt nhưng lại không thấy bóng dáng Dung Từ đâu nên cứ tưởng cô sẽ không đến nhưng chẳng ngờ cô thế mà lại đi đến đây một mình.
Hôm nay nhà họ Nhậm cũng rất bận rộn nên anh ta không có nhiều thời gian nán lại do đó chỉ đặt quà xuống rồi hàn huyên vài câu với vợ chồng Nam Trí Tri sau đó liền xin phép ra về trước.
Dung Từ và Úc Mặc Huân ngược lại đã nán ở nhà Nam Trí Tri khá lâu và thậm chí còn cùng vợ chồng ông ra ngoài dùng bữa.
Vài ngày tiếp theo Dung Từ cùng người nhà họ Dung đi thăm hỏi họ hàng mất hai ngày rồi lại ra ngoài chơi thêm hai ngày nữa và mãi đến mùng sáu thì cô mới bắt đầu bận rộn trở lại vì một số lịch trình công việc để rồi cùng Úc Mặc Huân đi ra ngoài tiếp khách.
Hôm nay trong lúc cô cùng Úc Mặc Huân đang mải mê bàn bạc công việc với đối tác thì Kỳ Dục Minh vốn có hẹn đi ăn cùng Phong Đình Thâm và Hạ Trường Bách lại tình cờ đi ngang qua phòng bao của họ nên khi nhìn thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân thì anh ta liền nhướng mày rồi không kìm được mà dừng bước đứng nhìn thêm vài cái.
Người phục vụ vừa dọn thức ăn lên cho nhóm Dung Từ xong và ngay khi vừa định đóng cửa phòng bao lại thì thấy anh ta cứ chằm chằm nhìn vào bên trong nên không nhịn được mà cất tiếng hỏi:
“Thưa anh không biết anh có việc gì cần giúp không ạ?”
Nhóm Dung Từ và Úc Mặc Huân nghe thấy tiếng động liền đồng loạt quay đầu nhìn sang và khi nhận ra Kỳ Dục Minh thì nét mặt Dung Từ hoàn toàn không có chút biểu cảm nào trong khi Úc Mặc Huân lại nở nụ cười ngoài da:
“Thì ra là Kỳ thiếu gia không biết Kỳ thiếu có việc gì sao?”
Kỳ Dục Minh vội xua tay: “Không có gì đâu tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi nên mọi người cứ tiếp tục làm việc đi nhé.”
Dứt lời anh ta liền mỉm cười rồi quay người rời đi.
Đến khi bước vào phòng bao của mình thì anh ta mới phát hiện Phong Đình Thâm cùng Hạ Trường Bách đều đã có mặt nên liền kéo ghế ngồi xuống: “Các cậu đến đủ cả rồi à đúng là đúng giờ thật đấy.”
Nói xong không đợi hai người kia lên tiếng thì anh ta đã hất cằm về phía cửa: “Đố các cậu biết ban nãy tớ vừa nhìn thấy ai đó?”
Thế nhưng cả Phong Đình Thâm lẫn Hạ Trường Bách đều thản nhiên cầm tách trà lên nhấp một ngụm mà chẳng hề đáp lời.
Kỳ Dục Minh sốt ruột: “Không phải chứ các cậu không thể phản ứng lại một chút sao?”
Phong Đình Thâm đặt tách trà xuống trước rồi hờ hững hỏi: “Cậu nhìn thấy ai?”
“Là Dung Từ và Úc Mặc Huân đó.”
Kỳ Dục Minh vừa tự rót cho mình một tách trà vừa lẩm bẩm:
“Hai người họ đúng là tâm đầu ý hợp lại còn làm việc vô cùng bán mạng vì bây giờ vẫn đang trong dịp Tết mà đã bận rộn lo việc công ty rồi.”
Hạ Trường Bách rũ mi mắt xuống và vẫn duy trì sự im lặng.
Ngay từ lúc Kỳ Dục Minh mới cất lời thì anh ta đã đoán được chắc hẳn bạn mình vừa nhìn thấy Dung Từ nhưng anh ta hoàn toàn không ngờ Úc Mặc Huân thế mà cũng có mặt ở đó.
Phong Đình Thâm nghe vậy thì sắc mặt vẫn thản nhiên: “Ồ vậy sao?”
Kỳ Dục Minh bĩu môi:
“Trường Mặc vốn là công ty của Úc Mặc Huân chứ đâu phải công ty của riêng Dung Từ thế mà cô ấy lại để tâm đến thế khiến người ngoài nhìn vào cứ ngỡ cô ấy đang coi Trường Mặc như công ty gia đình của cô ấy và Úc Mặc Huân vậy.”
Phong Đình Thâm chỉ khẽ mỉm cười mà không hề tiếp lời.
Hạ Trường Bách lúc này mới đặt tách trà xuống rồi lên tiếng: “Tớ muốn qua đó chào hỏi một tiếng Đình Thâm cậu có muốn đi cùng không?”
Anh ta nói lời này với ngụ ý rằng bản thân qua đó chào hỏi hoàn toàn là nể mặt mối quan hệ hợp tác giữa hai công ty và hiện tại Phong thị cũng đang hợp tác chặt chẽ với Trường Mặc nên nếu Phong Đình Thâm muốn thì cũng có thể qua đó chào hỏi một tiếng.
Thế nhưng Phong Đình Thâm lại lắc đầu: “Thôi cậu cứ đi đi.”
“Được.”
Hạ Trường Bách gật đầu rồi xoay người bước ra khỏi phòng bao.
Dung Từ và Úc Mặc Huân nghe thấy tiếng gõ cửa rồi khi nhìn thấy người bước vào là Hạ Trường Bách thì cả hai đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Hạ Trường Bách cất lời: “Nghe Dục Minh nói hai người cũng đang dùng bữa ở đây nên tôi qua chào hỏi một tiếng.”
Nói xong thì tầm mắt anh ta liền dừng lại trên người Dung Từ rồi cất giọng dịu dàng: “Chúc mừng năm mới.”
Dung Từ gật đầu đáp lại: “Chúc mừng năm mới.”