Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 154: Ngoại truyện 11.5

Trước Tiếp

Chiến sự giữa Đại Lăng và Bắc Địch đã yên ổn trở lại, biên cương mở cửa qua lại, dân chúng chịu khổ vì chiến tranh rốt cuộc có thể thở phào một hơi.

Phương Trầm đã đến đây hơn một tháng, mỗi ngày đều quanh quẩn gần Vương trướng, thi thoảng có Sith đi cùng, có khi là thân vệ, tóm lại chưa từng để cậu đi một mình.

Trước đây khi còn trong cung, bầu trời chỉ có bốn góc, nho nhỏ ảm đạm, mỗi ngày đều chán muốn chết, giờ được đến thảo nguyên rộng bao la, khó khăn lắm mới được tự do tự tại, nhưng Sith lại trông cậu chặt ơi là chặt.

Biết tin bên ngoài mở chợ, mỗi ngày Phương Trầm đều quấn lấy Sith đòi đi, hiện giờ sự vụ bên này đã xử lý khá ổn thoả rồi, đội quân của hắn sắp quay về Kinh đô, Sith nghĩ ngợi, trước khi đi dẫn Phương Trầm đi dạo một vòng cũng không tệ.

Sáng sớm tinh mơ, chẳng mấy khi thấy Phương Trầm dậy sớm được như vậy, bản thân vẫn còn mơ mơ màng màng, đã nhào sang lay tỉnh nam nhân.

Sith nhắm mắt, một tay ấn cậu vào lòng, "Ồn ào cái gì, vẫn sớm mà, ngủ thêm một lát nữa đi."

Phương Trầm không vui, "Ngài đồng ý với ta rồi mà, còn lề mề nữa là ngài lại bận việc mất."

Sith một tay ôm cậu, Phương Trầm giãy dụa muốn dậy, cơ thể vặn vẹo liên tục, còn vô ý cọ vào người Sith.

Sáng ngày ra vốn đã hừng hực, càng không nói đến Phương Trầm là con cừu nhỏ mà mỗi ngày Sith nhìn chằm chằm, con sói này đã đói đến mức mắt dại ra rồi, sao mà chịu được sự mê hoặc lớn như thế.

Lúc đầu Phương Trầm không nghĩ nhiều như vậy, mãi đến khi...

Cậu bỗng cứng đờ, trong nháy mắt, mặt và tai đều đỏ rực, mắng, "Sith! Mới sáng ngày ra ngài đã làm gì vậy! Ngài đúng là không biết xấu hổ!!"

So sánh ra, nam nhân khá là uể oải, không để ý nói, "Ta làm sao hả? Em cũng nói là mới sáng sớm, đây vốn là chuyện bình thường mà?"

Phương Trầm giận đến mức môi cũng run lên, không biết phải mắng sao cho đúng!

Từ nhỏ cậu đã ở trong cung, lễ nghĩa liêm sỉ khắc sâu trong thân thể, nào giống như Bắc Địch này, tư tưởng rất cởi mở.

Phương Trầm không dám nhúc nhích thêm, cậu nhẹ giọng nói, giọng nói như muỗi kêu, "Vậy ngài mau thả ta ra đi."

Sith khẽ híp mắt, nhìn chằm chằm vành tai đỏ như máu của Phương Trầm, không hiểu sao tâm trạng bỗng tốt lên, cũng không làm khó cậu nữa, thả người ra, nâng giọng gọi hạ nhân đưa nước tiến vào.

Hắn vừa buông tay, Phương Trầm lập tức như con thỏ nhảy tót ra ngoài, y phục cũng không dám thay trước mặt Sith, trốn ra sau bình phong mặc.

Cứ như đề phòng kẻ cướp.

Sith nhìn bóng dáng thấp thoáng hiện lên bình phong, hừ nhẹ một tiếng.

Đồ nhát gan.

Chuẩn bị xong, hai người đi ra chợ.

Gần đây Phương Trầm tự nhiên thích mặc y phục của Bắc Địch, có thể tết tóc, rồi đeo đủ thứ trang sức bạc lên người, mỗi bước đi đều phát ra âm thanh vui tai.

Cậu đi một đường, cũng mua một đường, hai thị vệ đi theo phía sau đã bê mấy chồng cao.

Mua đồ này nọ không tính, Phương Trầm nhìn cái gì ngon ngon là đòi mua hết, mua xong lại không ăn nổi, nếm một miếng rồi ném cho Sith, còn nói gì mà không được lãng phí, bắt Sith phải ăn hết.

Mới đi dạo được một nửa mà Sith đã thấy mình sắp no căng, nhanh tay lẹ mắt ngăn lại Phương Trầm đang định vung tiền mua tiếp, cắn răng, "Tổ tông nhỏ, vậy được rồi."

Phương Trầm quay đầu nhìn hắn, không biết nghĩ đến chuyện gì mà bỗng cười rộ lên.

Thiếu niên cười lên khiến đôi mắt cong cong, nhìn kỹ còn thấy má lúm đồng tiền.

Sith ngẩn ra, sau đó thật sự bó tay với cậu rồi, cũng cười theo.

Thua thảm trong tay cậu rồi.

Giờ đừng nói bắt hắn ăn đồ thừa, có đút cho một thìa thuốc độc thì nam nhân cũng sẽ mặt không đổi sắc mà nuốt xuống.

Còn tưởng Phương Trầm lại có ý đồ xấu gì.

Ai ngờ thiếu niên bỗng nói, "Như vậy thật tốt."

Sith ngẩn ra, "Sao cơ?"

"Không có đánh trận, không có chiến tranh, như vậy thật tốt."

Phương Trầm nhẹ giọng nói, "Trên đường từ Đại Lăng đến đây, dọc theo đường đi chỉ thấy những đình đài lầu các biến thành đống đổ nát, còn thấy rất nhiều người dân lưu lạc, trong đó có người Đại Lăng, cũng có người Bắc Địch, nhưng thật ra, nói đến cùng thì cũng chỉ là dân chúng bình thường mà thôi."

"Như thế này tốt hơn bao nhiêu, mở cửa giao thương, tất cả mọi người đều được lợi, dân chúng có gạo ăn, không cần lang bạt khắp chốn, có thể yên ổn sống qua ngày."

Dường như Sith không ngờ Phương Trầm có thể nói ra những lời này, trái tim rung động, hắn nhìn cậu chăm chú hồi lâu, "ừm" một tiếng, sau đó tiến lên ôm người vào lòng.

"Vậy thì cứ duy trì cuộc sống yên ổn như thế này đi."

"Thất Hoàng tử định bao giờ gả cho ta?"

Phương Trầm, "..."

Nói được hai câu lại bị kéo về chủ đề này!

.

Một ngày trước khi quay về Đô Thành, Phương Trầm nhặt được một con chó nhỏ trên thảo nguyên, không biết chạy từ đâu ra, vẫy đuôi không ngừng, quấn quýt bên chân Phương Trầm.

Phương Trầm mềm lòng, bèn giữ nó lại.

Buối tối chờ Sith nghị sự xong quay về, cậu thử mở lời nói với hắn chuyện này.

Kết quả nam nhân lại thản nhiên nói, "Em thích thì cứ giữ lại, chỉ để chơi thôi, không được ôm lên giường ngủ."

Chó cũng không được đoạt vị trí của hắn!!

Phương Trầm trừng hắn, lại vui vẻ hỏi lại, "Ta nuôi chó được thật sao?"

Sith nhìn cậu, "Chuyện này thì có gì mà không được."

"Trước đây ở trong Hoàng Cung, Phụ Hoàng không cho nuôi đâu. Cho nên ta sợ sau khi về Vương thành cũng không được nuôi."

Sith khẽ nhíu mày, đi đến bên cạnh Phương Trầm, kéo người vào lòng, "Bảo bối, ta không mong em coi Vương thành là một nhà giam, đó là nhà của chúng ta, em muốn làm gì cũng được, em cũng là chủ nhân của nơi ấy."

Phương Trầm ngỡ ngàng.

Sith cúi đầu hôn cậu, "Sao vậy? Có phải là rất cảm động không?"

"Không phải, ta đang nghĩ có phải đã bỏ lỡ gì đó rồi không, sao cứ như ta đã đồng ý sẽ thành hôn với ngài rồi ấy."

"..."

Cuối cùng, trên đường quay về Vương thành, trong xe ngựa vẫn có thêm một con chó nhỏ với bộ lông vàng óng, Sith đang đọc sách, Phương Trầm thì làm tổ trong lòng hắn, coi hắn như chỗ để tựa lưng, tuy hơi cứng, nhưng cũng khá thoải mái.

Phương Trầm ngáp một cái, vừa định ngủ thì bỗng nghe thấy Sith lên tiếng, "Mấy ngày nữa Đại Lăng sẽ cử sứ thần qua đây."

Phương Trầm mơ mơ màng màng, "Ồ, đến thì đến thôi, làm gì vậy? Đón ta về sao?"

Vừa dứt lời, Phương Trầm bỗng tỉnh rụi, vừa mở mắt, quả nhiên đã thấy ánh mắt âm trầm của nam nhân đang nhìn mình.

Phương Trầm vội nói, "Không về không về, ta nói mớ ấy mà, vừa nãy nói đến đâu rồi ấy nhỉ. À à, sứ thần, ai đến vậy?"

Sắc mặt của Sith vẫn tệ như cũ, giọng nói lạnh lùng, "Cửu hoàng tử Lệnh."

Phương Trầm ngẩn ra, "Cậu ta sao?"

Thấy vẻ mặt là lạ của Phương Trầm, Sith cũng không bận tâm đến sự tức giận của mình nữa, ôm chặt người trong lòng, "Sao vậy?"

"Mẫu phi cậu ta là Quý Phi nương nương, cũng là Quý Phi nương nương nuôi dưỡng ta từ bé, nhưng cậu ta vẫn luôn nhìn ta không vừa mắt, hồi trong Cung luôn bắt nạt ta."

Phương Trầm buồn bã nói, "Thật ra lần này con tin đến đây vốn là cậu ta, nhưng Quý Phi không muốn để cậu ta đi nên mới đẩy ta ra."

Nói đến đây, Phương Trầm sợ Sith bụng dạ nhỏ nhen lại tức giận, vội ngẩng đầu nhìn hắn, "Nhưng ta không hối hận, từ sau khi đến đây ta rất thích nơi này."

Sith cố nhịn cười, còn giả vờ bày ra dáng vẻ đau buồn, "Là thích nơi này, hay là thích ta?"

Hắn cố ý trêu Phương Trầm, cũng không mong Phương Trầm sẽ đáp lại, không ngờ thiếu niên hướng đôi mắt đen láy trong veo về phía hắn, "Thích nơi này, thích Bắc Địch, cũng thích ngài."

Cổ họng Sith thoáng nghẹn lại.

Phương Trầm chủ động sáp lại gần, tựa đầu vào ngực Sith, hơi nhắm mắt lại, "Đại Vương hài lòng chưa?"

Cậu lại không phải kẻ đần hay người mù, Sith đối tốt với cậu, cậu đều thấy được.

Ở mã tràng, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc cứu cậu, tìm đại trù Đại Lăng cho cậu, vì dỗ cậu vui vẻ mà sai người tìm về rất nhiều y phục trang sức của Đại Lăng...

Sith ôm cậu thật chặt, "Đương nhiên là vui, bảo bối, chỉ một câu nói đó của em thôi đã khiến ta vui muốn chết đi được."

Phương Trầm hừ một tiếng, "Vậy nếu ta nói, ta đồng ý thành hôn với ngài, có phải là ngài sẽ vui đến mức nhảy xuống xe ngựa luôn không."

Lời này vừa nói xong, trong xe ngựa bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Hửm? Sao vậy nhỉ?

Phương Trầm lặng lẽ hé một mắt ra nhìn.

Ai ngờ giây tiếp theo, nam nhân bỗng bế bổng cậu lên, đặt Phương Trầm ngồi trên đùi mình, mặt đối mặt, ánh mắt khoá chặt trên người cậu.

Phương Trầm hoảng hốt, đẩy hắn ra, "Ngài làm gì vậy!"

"Bảo bối, nói lại một lần nữa."

Giọng nói của nam nhân khàn khàn, như là đang căng thẳng, cậu gần như chưa từng thấy dáng vẻ này của Sith, không khỏi buồn cười, cố ý quay mặt đi, "Không muốn, vì sao chứ."

Sith nài nỉ cậu, "Nói lại một lần nữa, bảo bối ngoan."

"Không muốn, ngài buông ta ra, ta muốn nằm xuống, bị xóc thế này khó chịu lắm."

"Em không nói ta sẽ không buông."

"Ta gọi bọn họ đến xem đó, cho bọn họ thấy dáng vẻ của Vương Thượng lúc này trông như thế nào."

"Xem đi, để họ xem, ta nài nỉ người mình thích thì có làm sao?"

"... Không biết xấu hổ."

Tiếng nói cười của hai người từ trong xe ngựa lọt qua cửa sổ truyền ra ngoài, người bên ngoài nghe thấy cũng không thấy lạ, dù sao từ khi vị tiểu điện hạ của Đại Lăng này đến đây, Vương Thượng cứ như đổi thành một người khác, trở nên dịu dàng hơn, thích cười hơn, tính tình cũng tốt hơn.

Đương nhiên, những điều ấy cũng chỉ dành riêng cho tiểu điện hạ mà thôi.

Trước Tiếp