Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 155: Ngoại truyện 11.6

Trước Tiếp

Phương Lệnh sắp buồn bực chết rồi.

Đi xe ngựa một đường, hại cậu ta ngồi đau hết cả eo.

Nếu không phải vì giữ danh tiếng trong triều, sao cậu ta phải đến đây chịu tội chứ!

Chẳng qua nghĩ một chút, giờ này khắc này, Phương Trầm đang ở Bắc Địch chịu khuất nhục, Phương Lệnh lại thấy trong lòng vui sướng.

Từ nhỏ cậu ta đã chướng mắt tên ca ca này, ỷ mình sinh ra đã đẹp, được Phụ Hoàng yêu thương hơn, dựa vào cái gì chứ, rõ ràng chỉ là một đứa ăn bám được mẫu phi cậu ta nuôi, đến mẫu thân cũng không có.

Phương Lệnh cũng đã nghe được đại khái về cuộc sống của con tin.

Phần lớn đều rất thê thảm, càng không cần nói đến cái nơi như Bắc Địch, Vương Quân của Bắc Địch là một kẻ có tính tình hung bạo, chưa biết chừng Phương Trầm của hiện tại chỉ đang kéo chút hơi tàn, chẳng mấy sẽ kiên trì không nổi mà nhắm mắt xuôi tay.

Nghĩ đến đây, nét mặt Phương Lệnh giãn ra, tâm trạng cũng tốt hẳn lên.

Bỗng, xe ngựa xóc nảy, đột ngột dừng lại.

Phương Lệnh cau mày, quát, "Làm gì vậy? Có biết đánh xe hay không?"

Cậu ta vén rèm lên, đang định mắng tiếp, bỗng sững sờ, hoá ra xe ngựa của bọn họ đã đến cửa thành, hiện bị một đội thủ vệ cản lại.

Một đội vệ binh Bắc Địch mặc áo giáp đen, nhìn thôi đã khiến người ta sợ hãi, Phương Lệnh vội kéo ra một nụ cười, "Bản cung là Cửu Hoàng tử của Đại Lăng, lần này đến là vì hai nước..."

Lời còn chưa dứt, tướng lĩnh đứng đầu đã không kiên nhẫn cắt ngang, "Xuống xe, tra xét!"

Phương Lệnh kinh ngạc nhìn tướng lĩnh, "Ngươi có nghe thấy lời của bản cung hay không, bản cung chính là Hoàng tử của Đại Lăng!!"

Tướng lĩnh dứt khoát rút đao nhắm vào cậu ta, giọng nói lạnh lùng, "Xuống xe! Tất cả xe ngựa tiến vào Vương thành đều bị tra xét!!"

Một lũ man di!!! Không hiểu lễ giáo gì cả!!

Phương Lệnh nghẹn một bụng lửa, nhưng trước mắt là đao thương không có mắt, cậu ta cũng chỉ có thể nén giận xuống xe.

Xe ngựa của hai đại thần theo sau cũng bị lật tới lật lui nhiều lần, sau khi xác nhận không có gì nguy hiểm, người nọ mới đi đến trước mặt Phương Lệnh, lạnh mặt nói, "Đắc tội rồi, soát người!"

"Cái gì?! Các người dám!!"

Sau một trận ầm ĩ, cuối cùng Phương Lệnh vẫn chỉ đành chịu khuất nhục để họ soát người, cậu ta nắm chặt tay, ngay cả môi cũng run lên.

Cậu ta chưa từng phải chịu nỗi nhục nhã đến mức này.

Khó khăn lắm mới kết thúc, tướng lĩnh cứ như đang mở lòng từ bi khoát tay áo, "Qua đi, người tiếp theo."

Tiểu tư đi bên cạnh thấy Phương Lệnh đã giận đến mức muốn tự vẫn đến nơi, vội đỡ cậu ta bước lên xe.

Chờ mấy chiếc xe ngựa này đi xa, vị tướng lãnh kia mới nhẹ nhàng thở ra, quay đầu hỏi thuộc hạ, "Vừa nãy biểu hiện của ta thế nào?"

Thuộc hạ khẳng định chắc nịch, "Hung thần ác sát, diêm la hiện thế."

"...", Tướng lĩnh gật đầu, "Vương Thượng đã tự mình dặn dò chuyện này, không được cho đám đó dễ dàng đi qua."

Thuộc hạ tò mò nói, "Chỉ vì họ là người Đại Lăng sao? Nhưng Vương Hậu cũng là người Đại Lăng mà."

"Ngu xuẩn, đương nhiên là vì y đã đắc tội Vương Hậu, Vương Thượng đang giúp người xả giận đó."

Kìm nén bao nhiêu nghẹn uất mới vào được đến thành, Phương Lệnh vốn định vào thẳng Cung, ai ngờ lại được thông báo phải tạm ở lại trạm dịch, chờ Vương Thượng cho gọi.

Phương Lệnh hiểu đây là hành động ra oai phủ đầu của Bắc Địch, nhưng cũng không còn cách nào, ai bảo lần này là Đại Lăng chủ động cầu hoà chứ. Nhưng nghĩ lại, cậu ta còn phải chịu từng ấy khuất nhục, vậy thì Phương Trầm ở đây từng ấy lâu, cũng không biết đã bị hành hạ thành cái dạng gì.

So sánh một hồi, trong lòng Phương Lệnh lại thoải mái hơn.

Mà trong Vương Cung cách đó không xa, Phương Trầm nhận hết nhục nhã đang xoa eo nổi giận đùng đùng trên giường, "Sith! Ngài không biết xấu hổ!!"

Nam nhân cười hùa theo, "Phải, ta lúc nào cũng không biết xấu hổ."

"Ngài!!"

Phương Trầm tức nghẹn, hầm hừ ném miếng vải trước mặt vào mặt nam nhân, "Ngài thích thì đi mà mặc, ta mới không mặc!!"

b**n th**! Mặt dày!!

Vậy mà lại lấy yếm về bảo cậu mặc!!

Còn nhân lúc cậu uống rượu ngủ say lén thay cho cậu, sáng nay Phương Trầm tỉnh lại thấy dáng vẻ này của bản thân đã suýt thì ngất xỉu vì giận.

Chiếc yếm mà thiếu niên mặc cả một đêm toả ra một mùi thơm đặc trưng, cứ thế đáp trên mặt, sự k*ch th*ch quá mức này khiến tiểu đệ của hắn suýt thì đứng bật dậy.

Hắn nắm chặt tấm vải, không nhịn được hít vào một hơi.

Phương Trầm chứng kiến một màn này, lửa giận lại bùng lên, "Ngài!! Ngài còn ngửi!!"

Sith vội lấy xuống, "Bảo bối đừng giận, ta không ngửi nữa!!"

Phương Trầm trừng hắn, "Mau ném đi! Không, đốt đi, tuyệt đối không được cho ai nhìn thấy."

Sith do dự, nhìn có vẻ cực kỳ tiếc nuối.

Ngài còn không mau đi!! Ngài mà không đi thì đêm nay đừng có vào đây ngủ!!"

Vừa nghe được lời này, Sith còn dám do dự gì nữa, vội gật đầu, "Nghe bảo bối, nghe bảo bối hết."

Hắn cầm cái yếm vội bước ra ngoài, vừa ra khỏi cửa thì nhét vào trong ngực.

Hắn đâu có ngu, thứ tốt thế nào bảo bỏ là bỏ thế nào.

Lần sau Phương Trầm mà đá hắn ra thiên điện ngủ, ít nhất hắn còn có thứ để thương nhớ.

...

Phương Lệnh đáng thương ở đầu bên kia, đợi đến ba ngày rốt cuộc mới được Vương Thượng bận rộn trăm bề triệu kiến.

Trên đại điện, Phương Lệnh cúi đầu, tốt xấu gì cũng là Hoàng tử của một nước, thế mà ở trước mặt Sith lại không kéo nổi tí khí thế nào.

Nam nhân lười biếng ngồi đó, nghe Phương Lệnh nói một đống những lời vô nghĩa, mất kiên nhẫn nói, "Chỉ cần Đại Lăng các ngươi đúng thời hạn tiến cống, không chủ động khiêu khích thì Bản Quân sẽ không tự ý phá vỡ hiệp ước."

Phương Lệnh thở phào một hơi.

Cậu ta ngừng một lát, mới như vô tình mở miệng, "Vương Thượng, Thất Hoàng tử của Đại Lăng ta đến Bắc Địch làm con tin, không biết có thể cho hai huynh đệ chúng ta gặp nhau hay không?"

Sith cong môi, ánh mắt lạnh đi, "Ồ? Ngươi muốn gặp Vương Hậu của Bản Quân?"

Phương Lệnh sững sờ.

Ai cơ? Vương Hậu.

"Không cần gấp, trong cung yến đêm nay sẽ được gặp thôi."

Sith không muốn để Phương Trầm gặp riêng người Đại Lăng, huống hồ là người đệ đệ từng bắt nạt cậu này.

Lười phải liếc Phương Lệnh thêm một cái, Sith lạnh lùng nói, "Sứ giả tuỳ ý đi."

Hắn còn phải mau mau về dỗ dành người ở nhà, hôm qua đùa giỡn hơi quá, sáng nay Phương Trầm còn đá hắn xuống giường.

Phương Lệnh ngơ ngác đứng đó, vẫn tưởng mình nghe nhầm, rõ ràng Phương Trầm đến làm con tin, sao tự nhiên lại thành Vương Hậu rồi?

Mãi mới đợi được đến cung yến buổi tối, vậy mà cậu ta thật sự nhìn thấy --

Tên ca ca mà cậu ta ghét cay ghét đắng kia, Phương Trầm mà cậu ta tưởng sẽ bị Bắc Địch tra tấn thảm thiết vậy mà đang mặc cẩm y hoa phục trên người, chẳng qua y phục trang sức là của Bắc Địch, tóc tết bím, đầu cài quan vàng, mặt đầy ý cười, tuỳ tiện huênh hoang, thoạt nhìn còn sống tốt hơn khi ở Hoàng Cung Đại Lăng gấp trăm lần.

Cậu đang cười cười nói gì đó với Quân Chủ của Bắc Địch, sau đó, chỉ thấy Quân Chủ lạnh lùng kia cũng cười, nắm tay Phương Trầm đặt lên miệng, nhẹ nhàng hôn xuống.

Mặt Phương Trầm hơi đỏ lên, vội rụt tay về, nhìn xung quanh, một cái quét mắt này đã quét tới Phương Lệnh đang ngây ngốc gần đó.

Cậu hơi nhướn mày, làm như không có chuyện gì dời mắt đi.

Loại người không liên quan này, không đáng để cậu phải lãng phí bất cứ cảm xúc gì.

Từ xưa tới nay, Đế Hậu cùng bàn, Hậu vị thấp hơn Đế vị, hiện tại ngược lại, hai chỗ ngồi sát cạnh nhau, nguyên một đêm không thấy vị Quân Chủ Bắc Địch này ăn gì, chỉ chăm chăm hầu hạ người bên cạnh, bóc tôm lọc xương cá rót rượu cho cậu.

Nhìn những Thần tử Bắc Địch bên dưới, đều là dáng vẻ đã nhìn mãi thành quen.

Phương Lệnh hồn bay phách lạc.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Buổi tối uống một ít rượu, Phương Trầm say rượu, nhất quyết muốn Sith cõng mình về. Với những yêu cầu của cậu, nam nhân chưa từng từ chối.

Vậy là cứ thế cõng Phương Trầm suốt quãng đường trở về.

Được nam nhân cõng, Phương Trầm giang hai tay như một chú chim nhỏ, "Mai nói ngài yêu ta!"

Sith cười cười, "Ta yêu em."

"Yêu bao lâu nè!"

"Mãi mãi suốt kiếp."

--- Lời tác giả ---

Tiếp theo, chắc cũng là phần ngoại truyện cuối cùng.

Sẽ viết lính gác x dẫn đường.

Tinh thần thể sói xám và cừu nhỏ

Trước Tiếp