Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 153: Ngoại truyện 11.4

Trước Tiếp

Trong lều chưa yên tĩnh được bao lâu đã lại ầm ĩ.

Phương Trầm tự lấy chăn cuộn mình lại thành một cục, rúc đầu vào gối khóc oa oa, mất mặt quá rồi, dù gì cậu cũng là một Hoàng tử, vậy mà lại bị người ta lột quần tét mông.

Sith vừa kéo được người ra ngoài để dỗ thì bị thiếu niên cắn một cái vào cổ, hắn chẳng biết làm sao với cậu nữa, "Cắn đi, làm vậy mà em hết giận thì cứ việc."

Trên người nam nhân chỗ nào cũng cứng như đá, cậu không cắn nổi.

Phương Trầm lại muốn khóc rồi.

Sith ôm người vào lòng, vừa định kéo quần cậu xuống, Phương Trầm đã bị doạ cho quẫy đạp như điên, "Đánh! Ngài còn đánh nữa! Có giỏi thì ngài đánh chết ta luôn đi!!"

Nam nhân cố gắng đè người lại, "Đánh gì mà đánh, ta xem chỗ bị đau của em, bôi thuốc cho em."

Phương Trầm lầm bầm mắng, "Ta biết ngay mà, vì ta là con tin của Đại Lăng nên các người mới bắt nạt ta..."

Càng nói càng vớ vẩn.

Sith giận tái mặt, giơ tay vừa định đánh, doạ cho Phương Trầm sợ đến mức nhắm tịt mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tèm lem nước mắt, nhìn đã thấy thương.

Nam nhân rốt cuộc không xuống tay được, tức giận cắn môi, "Sao ta phải đánh em? Đúng là đánh vô ích rồi, chẳng ghi nhớ được bài học nào hết."

Phương Trầm mếu máo không hé răng.

Sith ấn người xuống rồi bôi thuốc cho cậu, thấy Phương Trầm khóc đến mức mắt đỏ au, lại đau lòng không thôi, "Em nói đi, em vội cái gì, chờ ta quay về rồi cùng nhau đi cưỡi ngựa cũng vậy. Được rồi, hôm qua em nói bánh xốp ngọt gì đó, ta đã sai người làm rồi, còn ướp đã nữa, tiểu điện hạ nể mặt nếm thử một miếng đi."

Phương Trầm vốn cũng đã gần hết giận, cậu tự biết lần này là mình đuối lý, lại được Sith dỗ dành, còn nghe thấy có đồ ăn, hai mắt tức thì sáng lên, đẩy nam nhân, "Ngài đi lấy cho ta, đừng để người khác tiến vào."

Cậu vừa mới bị đánh, còn kêu gào thảm thiết như vậy, đoán chừng người bên ngoài đều đã nghe thấy, hiện tại cậu thật sự không còn mắt mũi nào gặp người khác.

Sith tức cười nói, "Dám coi ta là hạ nhân mà sai khiến rồi."

Phương Trầm đá hắn, "Thế ngài có đi không!!"

"Đi! Ta sẵn lòng được hầu hạ em."

Ra khỏi lều, nam nhân vừa rồi còn nói cười thoáng chốc lạnh mặt, bên ngoài Vương trướng, đám thuộc hạ quỳ đầy đất, Sith thản nhiên lướt mắt qua một lượt, "Phạt bổng lộc nửa năm, lần sau còn dám làm loạn cùng tiểu điện hạ thì phạt gấp đôi."

Đám hạ nhân đồng thanh vâng dạ, sau đó mở trừng hai mắt nhìn Vương Thượng nhà mình đích thân đi bưng bát bánh xốp ngọt về.

Phương Trầm vẫn còn co người nằm trong chăn, Sith sợ cậu ngộp thở nên mạnh mẽ đào ra, ôm vào lòng, tránh chỗ mông mới bôi thuốc xong, nhẹ giọng dỗ dành, "Thử xem, bảo bối."

Phương Trầm vừa định bảo hắn đừng gọi mình như vậy, nghe rất là kỳ cục, nhưng giây tiếp theo, một thìa bánh đưa đến trước mặt, ngửi thấy mùi thơm này, Phương Trầm lập tức bị hấp dẫn, ngoan ngoãn cúi đầu ăn.

Được Sith đút cho từng miếng từng miếng, dần đến khi hết sạch, Phương Trầm còn chưa đã thèm quay đầu ngó lại xác nhận thêm một lượt.

Sith tiện tay đặt bát sang một bên, thấp giọng dỗ cậu, "Thứ này lạnh, không nên ăn nhiều. Em nói muốn ăn đồ ăn quê nhà đúng không, ta đã cho người tìm đại trù Đại Lăng đến, em muốn ăn gì cũng được, mấy ngày nữa, chờ chúng ta quay về Đô Thành thành hôn..."

"Khoan đã..."

Phương Trầm quay đầu nhìn hắn, "Ai nói muốn thành hôn với ngài vậy?"

"..."

Phương Trầm nghĩ ra, "À, ngài vừa mới nói một đống lời tình tứ, nhưng ta chưa đồng ý mà, làm gì có ai mới đánh người xong đã muốn thành hôn luôn chứ?"

Sith sắp bị cậu chọc tức đến mức bật cười.

Hắn nhịn rồi lại nhịn, nói, "Vậy bảo bối muốn thế nào mới đồng ý với ta đây."

Phương Trầm trả lời như một lẽ đương nhiên, "Ngài phải dỗ dành ta, ta vui thì khéo sẽ đồng ý đó, dù sao ở đây ta cũng sống khá vui, à, không tính lúc vừa rồi bị đánh."

Sith vừa bực vừa buồn cười, nâng cằm cậu lên, chóp mũi chạm vào chóp mũi cậu, "Dỗ em, có lúc nào ta không dỗ em đâu, tổ tông nhỏ."

Thiếu niên nghĩ nghĩ, vội nhân cơ hội này thêm điều kiện, "Sau này cũng không được xuống tay với ta."

Nhắc đến đây, sắc mặt của nam nhân trở nên bình thản, "Còn phải xem biểu hiện của em."

Phương Trầm tức giận nắm tay lại đấm hắn, "Ngài có còn muốn thành hôn với ta không."

Sith bắt được tay cậu, tranh thủ đặt lên môi hôn một cái, dỗ dành, "Muốn chứ, nhưng nếu em còn làm chuyện nguy hiểm như vậy thì ta vẫn sẽ đánh em, Phương Trầm, cái mạng này là của em, em phải học cách quý trọng nó."

Phương Trầm lí nhí đáp, "Ta không mà... Được rồi được rồi, ta sẽ ghi nhớ."

Sith ôm Phương Trầm nằm trên giường một lát, lại nói, "Hôm nay ta đã phạt những hạ nhân theo em đến mã tràng."

Nói được một nửa đã thấy Phường Trầm trừng mình, hắn cười cười nhéo tai cậu, "Trở về em lại thưởng cho bọn họ, như vậy bọn họ đều sẽ ghi nhớ lòng tốt của em."

Phương Trầm cau mày, "Vậy ngài làm vậy làm gì chứ, giúp ta mua chuộc lòng người sao."

Sith không giải thích, chỉ ấn lại người vào lòng mình, "Ngoan, sáng nay dậy sớm quá, nằm xuống với ta thêm một lát đi."

Trước Tiếp