Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 141: Ngoại truyện 9.7

Trước Tiếp

Mấy ngày nay với Phương Trầm mà nói thật sự là dài đằng đẵng, lai như rất nhanh, dù sao cậu vẫn luôn ở trên người Sith, không ngủ thì làm, thi thoảng được Sith đút cho ống dinh dưỡng dạng lỏng hay uống ít canh, nhưng sau quãng dịu dàng đó, người đàn ông vẫn sẽ đặt cậu lên bàn ăn mà tiếp tục.

Không phải người!!!

Quả cam nhỏ đã bị bóc sạch vỏ, mỗi múi đều bị l**m láp đi lại vô số lần.

Sith ôm người, chưa thoả mãn chôn mặt vào người cậu, ngửi ngửi , người này từ trên xuống dưới đều có ký hiệu của hắn, đều là mùi vị của hắn.

Thiếu niên lại vừa ngủ thiếp đi, tuy là thế nhưng thứ đó của Sith vẫn tiếp tục chôn ở bên trong.

Hắn ôm chặt cậu, đầu lưỡi không ngừng l**m láp tuyến thể của Phương Trầm, nơi đó đã hơi sưng đỏ, trải đầy dấu răng của hắn.

Lần cuối cùng tỉnh lại, Phương Trầm thấy bên cạnh không có ai thì khẽ thở phào một hơi.

Có thể xuống khỏi người Sith, chứng minh hắn đã ổn định lại rồi, nếu không thì không đời nào lại để cho cậu ở một mình.

Mùi thơm của đồ ăn từ bên ngoài theo khe cửa chui vào, mấy ngày liền Phương Trầm không được ăn một bữa đàng hoàng, đã đói đến mức bụng reo vang.

Cậu gắng gượng ngồi dậy, muốn đi xem Sith đang nấu món gì, nhưng chỉ vừa dùng lực, mỗi khớp xương trên người lại đau nhức như sắp rụng ra.

Phương Trầm sắp khóc đến nơi.

Cậu vậy mà bị làm đến mức biến thành người tàn tật.

Cũng may không tới mấy phút sau thì Sith lên tầng, mở cửa thấy Phương Trầm đang đỏ mắt trừng mình, thoáng chốc như có một dòng điện chạy khắp người.

Thoải mái.

Sith đi nhanh tới ôm người vào lòng.

Phương Trầm muốn đẩy muốn đánh hắn, nhưng cả người không có tí sức nào, càng không cần nói người đàn ông vẫn đang toả ra pheromone, Phương Trầm có cảm giác bản thân được một làn hơi ấm bao lấy, cả người mềm như không có xương, làm tổ trong lòng Sith.

Sith cúi đầu hôn lên mặt cậu, lên tai cậu, "Anh nấu cháo hải sản rồi, bế em ra ăn nha?"

Phương Trầm "ò" một tiếng, cọ cọ lên ngực người đàn ông.

Người đàn ông khẽ cong môi, dứt khoát bế người lên rồi đi xuống tầng.

Rõ ràng đã rút ra, nhưng Phương Trầm vẫn thấy trong bụng c*ng tr**ng, như là vẫn còn thứ đó ở bên trong, cậu nhớ giữa chừng có mấy lần Sith gạt cậu đau điếng, để cậu mở khoang sinh sản, thế là lửa giận xông lên não, cúi đầu cạp một cái lên cổ người đàn ông.

Sith hít vào một hơi, dáng vẻ như bị cắn rất đau, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ sảng khoái.

"Mạnh hơn nữa đi, bé cưng."

Phương Trầm oán hận nghĩ, sao cậu không phải ma cà rồng chứ, cắn thủng cổ người đàn ông này luôn cho bõ tức.

Xuống đến nhà ăn dưới tầng, Sith ôm Phương Trầm, đút cho cậu từng thìa cháo, cháo nóng xuống đến bụng, cuối cùng Phương Trầm cũng có cảm giác mình đã sống lại, cậu ngáp một cái, bỗng nhớ đến chuyện gì đó, "Toi rồi, hình như em vẫn chưa xin nghỉ."

"Anh xin giúp em rồi."

Sith nói bằng giọng điệu bình tĩnh.

Hoàn toàn không nhắc đến chuyện mình gọi điện cho văn phòng chủ biên, sau khi báo tên thì bên kia rơi vào một khoảng lặng chết chóc rất lâu. Sau khi hắn không kiên nhẫn nói rõ mục đích gọi điện của mình, đối diện mới liên tục "vâng vâng vâng", sau đó hình như còn nói gì nữa, nhưng Sith đã cúp máy, xoay người trở về tiếp tục chơi trò vận động mạnh với Omega nhà mình.

Phường Trầm vừa thở ra một hơi, bỗng nghe người đàn ông không mặn không nhạt hỏi cậu, "Hôm đó ai đưa em về đấy?"

Hửm?? Phương Trầm cố gắng nhớ lại, bừng tỉnh, "Nhân viên mới đó, còn là đàn em của em nữa."

Sith mím môi, "Ồ, trùng hợp vậy sao."

... Giọng điệu nghe cứ kỳ quái thế nào.

Phương Trầm nhịn cười ngẩng đầu, "Đừng nói là anh đang ghen nha."

Người đàn ông mặt không đổi cúi đầu hôn cậu một cái thật mạnh.

Phương Trầm bị hôn đến mức thở không ra hơi, nói chuyện cũng đứt quãng, "Anh đừng... nghĩ nhiều, em không... em vẫn còn đang... cưới trước yêu sau mà."

Nghe được câu cuối cùng, Sith rốt cuộc bật cười, khoé môi khẽ cong, cúi đầu cọ lên chóp mũi cậu, "Vẫn chưa yêu nữa hả bé cưng."

Phương Trầm nổi giận, "Em lấy đâu ra thời gian mà yêu!"

Đều dùng để làm rồi!

Sith vui vẻ bế cậu lên, "Làm thêm hai lần nữa là yêu thôi bé cưng."

Hả????

Cứu với!!

Có liên đoàn Omega nào đến bảo vệ cậu không!

*

Nghỉ nửa tháng mới quay lại đi làm, Phương Trầm còn tự thấy ngẩn ngơ, lúc ở nhà giờ giấc bị đảo lộn hết cả, cuối cùng cũng được ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Vừa ngồi vào bàn làm việc, cấp trên đã cười híp mắt chắp tay sau lưng đi tới, "Phương Trầm à, sao lại vội đi làm thế, sao không nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa."

Phương Trầm không biết Sith đã xin nghỉ cho mình thế nào, chỉ vâng dạ đáp lại.

Chờ cấp trên đi rồi, cô gái ngồi bên cạnh đẩy ghế sang vỗ vai cậu, lại ném cho cậu mấy túi đồ ăn vặt, nói là để bù máu.

Phương Trầm, "... Trông tôi yếu ớt thế cơ à."

"Cái đó thì không, nhưng trên người cậu toàn là mùi pheromone của Alpha thôi."

Mặt Phương Trầm đỏ bừng.

Alpha có d*c v*ng chiếm hữu mạnh chính là như vậy, cứ như mấy con chó lớn chiếm địa bàn, hận không thể đánh dấu khắp người Omega của mình.

Mắng Sith thêm mấy lần trong lòng, đúng lúc này người đàn ông gửi tin nhắn tới, nói tối nay phải đến một bữa tiệc, muốn Phương Trầm đi cùng mình.

Phương Trầm mặt không đổi trả lời, "Không đi."

Tin nhắn của Sith lập tức như bom liên hoàn dội lại, đủ mọi phong cách.

[Ngoan, đi với anh.]

[Anh lệnh cho em phải đi với anh.]

[Bé cưng, xin em đó.]

[Vì sao không đi với anh, chẳng lẽ anh là Alpha cô đơn không có Omega à?!]

...

Phương Trầm nghỉ lâu nên công việc đã dồn ứ lại một đống, cả ngày quay cuồng bận rộn, lúc tan làm Sith đến đón, nói đưa cậu về nhà thay quần áo.

Phương Trầm vòng tay trước ngực, hỏi lại, "Em đã đồng ý chưa?"

Sith nhổm người sang hôn cậu, "Xin em đó."

Phương Trầm đẩy hắn ra, "Lái xe đàng hoàng."

Cuối cùng cậu vẫn theo Sith đến bữa tiệc.

Trước Tiếp