Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong lúc ăn sáng, Sith thuận miệng nói, "Hôm nay bé cưng xin nghỉ phép đi."
Phương Trầm ngơ ngác ngẩng đầu, "Hửm?"
Sith nói nghe nhẹ nhàng như khen nay thời tiết đẹp, "Kỳ đ*ng d*c của anh sắp đến rồi."
"Cạch", chiếc thìa múc canh Phương Trầm đang cầm rơi xuống.
Ngày thường đã kh*ng b* vậy rồi, kỳ đ*ng d*c còn đáng sợ thế nào nữa.
Phương Trầm tự mặc niệm cho chính mình mấy giây, sau đó nghiêm túc hỏi, "Cụ thể là ngày bao nhiêu? Em phải viết đơn xin nghỉ phép."
Sith khẽ nhíu mày, cũng rất nghiêm túc mà hỏi lại: "Không xin nghỉ một tháng được hả?"
Hai mắt Phương Trầm mở to, "Kỳ đ*ng d*c của anh hết một tháng luôn á?"
Cậu biết kỳ đ*ng d*c của mỗi Alpha là khác nhau, nhưng chưa từng nghe có vụ một tháng, thế thì kh*ng b* quá rồi đó.
"À, cũng không đến mức đó." Sith mỉm cười giải thích, "Chỉ là anh muốn trước và sau kỳ đ*ng d*c đều có em ở bên cạnh."
Phương Trầm hết biết nói gì, "Thế sao anh không bảo em từ chức luôn đi, để lúc nào cũng có thể ở cạnh anh."
Hoá ra còn có chuyện tốt thế này cơ à.
Sith hỏi bằng giọng điệu đầy mong chờ, "Bao giờ từ chức?"
Phương Trầm mặt không thay đổi nhìn hắn, "Kiếp sau."
"..."
Cuối cùng cậu vẫn không xin nghỉ phép trước, dù sao thời của cậu đã đến rồi, liên tục nhận mấy chuyên mục, đúng là thời điểm tuyệt vời để gây dựng sự nghiệp.
Vì thế Sith rất không vui.
Hắn trả thù bằng cách, bày ra vẻ mặt lạnh lùng giặt q**n l*t, còn có, ở trên giường càng không nương tay với cậu.
Dần dần cứ như đã trở thành một trận đấu.
Mỗi lần nhìn Phương Trầm gắng gượng nhấc hai cái đùi run rẩy xuống giường đi làm, sắc mặt của người đàn ông lại đen hơn, cứ như đang tự trách bản thân tối qua đã không đủ cố gắng.
Thế là hôm sau lại càng không nương tay hơn.
Với mức độ càng ngày càng trầm trọng, Phương Trầm rốt cuộc nổi đoá, buổi tối khoá cửa nhốt Sith ở bên ngoài.
"Em thấy anh nên bình tĩnh lại đi thôi." Phương Trầm đứng sau cánh cửa, nghiêm giọng nói, "Cơm không thể ăn hết trong một miếng, phải từ từ chậm rãi."
Sith gõ cửa, "Ngoan, mở cửa, tối nay anh không làm gì hết."
Phương Trầm cười lạnh, "Anh nói xong có tự thấy khó tin không?"
"..."
Thành công nhốt người đàn ông ở bên ngoài, quả cam đáng thương cuối cùng cũng được tranh thủ nghỉ ngơi.
Chỉ là Phương Trầm làm thế nào cũng không ngờ được, chỉ vì một đêm đó mà cậu đã đẩy kỳ đ*ng d*c của Sith lên sớm hơn.
Rõ ràng buổi sáng vẫn bình thường, người đàn ông như ngày thường nấu cơm cho cậu, đưa cậu đi làm, chỉ là nói rất ít.
Trùng hợp là hôm nay phòng bọn họ tổ chức liên hoan, Phương Trần về muộn hơn mọi ngày, còn cùng một Beta về nhà.
Đoạn này là khu biệt thự, xe không vào được, chỉ có thể dừng lại ở bên ngoài.
Hai người cùng nhau đi bộ vào trong.
Tán gẫu rôm rả, Phương Trầm đang cười vui vẻ, ánh mắt bỗng khựng lại.
Dưới ánh đèn đường cách đó không xa, người đàn ông mặc quần áo màu đen lẳng lặng đứng đó, không biết có phải là cố ý đứng đây chờ không, ánh mắt tối tăm nhìn cậu.
Phương Trầm cười cười, "Chồng tôi đến đón."
Beta đi cùng kinh ngạc cảm thán, "Chúa ơi, là Sith Bolton mà. Chẳng trách ông lại được phỏng vấn ảnh, hoá ra đối tượng mới kết hôn với ông là ảnh."
Người đàn ông không nói một lời, chờ Phương Trầm đi tới bên cạnh, không đợi cậu giới thiệu, đã nắm tay cậu dắt đi.
Phương Trầm nhẹ nhàng giãy ra, "Anh làm gì đó, vẫn chưa chào hỏi mà, anh như thế là không lịch sự đâu."
Người đàn ông khẽ mím môi, trầm mặt đi hai bước, sau đó dứt khoát bế người lên.
Phương Trầm bị doạ, theo bản năng muốn đẩy hắn ra, nhưng vừa chạm phải ngực người đàn ông, dù đã cách một lớp vải, nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập toả ra.
Phương Trầm ngạc nhiên, bối rối hỏi, "Anh làm sao thế? Bị sốt hả?"
Sith rũ mắt nhìn cậu, ánh mắt tối tăm, dáng vẻ như muốn nói em đang hỏi cái câu vô nghĩa gì thế.
Phương Trầm ngẩn ra, bỗng nghĩ tới gì đó, da đầu căng lên, "Đừng nói là anh..."
Lời chưa dứt, bọn họ đã đi đến cửa biệt thự.
Ấn vân tay mở khoá cửa, cánh cửa đóng lại, mọi thứ thuận theo tự nhiên mà đến.
Trong nháy mắt cánh cửa đóng lại, Phương Trầm bị Sith đỡ mông đặt lên cánh cửa, pheromone rốt cuộc không thể áp chế được nữa tràn ra, một nụ hôn mạnh bạo ập xuống, Phương Trầm có cảm giác như bản thân thoáng chốc bị ngọn lửa này nuốt chửng, run rẩy không ngừng.
Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.
Để một Alpha đến kỳ đ*ng d*c nhìn thấy vợ mình đi với người khác, không thể nghi ngờ chính là đang khiêu khích một con sói đơn độc lộ răng nanh.
Phương Trầm sắp không thở nổi, dùng sức đẩy Sith ra, chờ đến khi người đàn ông rốt cuộc chịu buông tha mình, nước mắt lã chã rơi xuống.
Chỉ mới một nụ hôn mà cậu thảm hại thành thế này.
Người đàn ông nâng tay lau nước mắt của cậu. Dáng vẻ đầy thương tiếc, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại trái ngược hẳn.
"Chưa gì đã khóc thành thế này, vậy sau đó phải làm sao đây."
Hai mắt Phương Trầm mở to, nước mắt lại không nhịn được rơi xuống.
Sau đó cậu mới biết, lúc trước người đàn ông đã kiềm chế đến mức nào. Alpha trong kỳ đ*ng d*c hung hăng hơn bao nhiêu, rõ ràng cực kỳ thương tiếc cho Omega của mình, lại không nhịn được muốn khiến cậu khóc, khiến cậu trở nên thảm hại.
Đầu óc Phương Trầm quay cuồng, đã không nhớ nổi có bao nhiêu lần ôm cái bụng hơi nhô lên mà khóc, lảo đảo chạy vào nhà vệ sinh, nửa đường lại bị người đàn ông chặn đường bế lên.
Alpha có d*c v*ng chiếm hữu rất mạnh, đến cả nhu cầu sinh lý cơ bản nhất cũng muốn cậu làm trước mắt mình.
Phương Trầm không còn nước mắt mà rơi nữa, cứ như nước trong người chỉ có chừng đó, những nơi khác mất nhiều thì nước mắt sẽ bị giảm đi.
Bọn họ làm đủ mọi chỗ trong nhà, trên bàn ăn, trên ghế sô pha, trước cửa sổ sát đất, thậm chí là trên cầu thang.
Đến cuối cùng Phương Trầm mềm oặt không còn tí sức lực nào, chỉ có thể nhũn như con chi chi để cho người đàn ông bế trong lòng, mặc hắn giày vò.
Ban đầu Phương Trầm còn như muốn phát tiết mà cạp tay người đàn ông, nhưng có vẻ càng như vậy thì Sith càng thích càng sướng hơn, thế là còn làm mạnh bạo hơn để ép cậu cắn mình thêm mấy cái.
Chỉ tiếc cuối cùng Phương Trầm không có cả sức để cắn người, chỉ có thể bôi một đống nước bọt lên cánh tay hắn.
Quá đáng thương.
Giữa chừng cậu được Sith đút cho ống dinh dưỡng dạng lỏng, nhưng chẳng mấy đã lại mất đi ý thức.
Chờ đến khi tỉnh táo lại, trong phòng chỉ để một ngọn đèn lờ mờ, cậu mơ màng mở mắt, vừa quay đầu thì thấy người đàn ông đang dùng ánh mắt sáng ngời nhìn mình, dáng vẻ cực kỳ mong chờ.
Lại lên món rồi.
Trước mắt Phương Trầm tối sầm, chỉ muốn lại ngất quách đi cho xong.