Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 142: Ngoại truyện 9.8

Trước Tiếp

Trước đây lúc còn ở nhà họ Phương cậu cũng từng đến những nơi thế này mấy lần, nhưng Phương Trầm không thích lắm, về sau đều lấy cớ để không phải đi.

Bộ vest Sith chuẩn bị cho Phương Trầm cùng một cặp với của hắn, đều là màu xám bạc, bộ của người đàn ông khá đơn giản, nhưng bộ của Phương Trầm lại khiến cậu trông như một hoàng tử nhỏ.

Sith giúp cậu thay quần áo, cài cúc, còn đeo thêm một chiếc trâm cài ngực cực kỳ xinh đẹp.

"Đi thôi bé cưng, hôm nay có kịch hay để xem đấy."

Phương Trầm nghe vậy thì không khỏi sửng sốt, vội hỏi, "Tối nay sẽ xảy ra chuyện gì sao?"

Sith cố ý không nói cho cậu, nắm tay cậu, "Đi rồi biết."

Người đến bữa tiệc rất đông, có vài người Phương Trầm từng gặp, phần lớn vẫn là những khuôn mặt xa lạ, địa vị của nhà họ Phương bình thường không có gì nổi bật, không tiếp xúc nổi với những người ở tầng lớp cao hơn.

Sith dắt tay Phương Trầm đi vào, lập tức có người đi tới chủ động chào hỏi kính rượu, Phương Trầm vừa lịch sự nâng ly lên, đã bị người đàn ông đoạt lấy.

Sith cụng ly với người kia rồi nhấp một ngụm, nói hai câu rồi tiếp tục dẫn Phương Trầm đi vào trong, mấy lần liên tiếp như thế, mọi người đều hiểu ra, Sith cực kỳ chiều chuộng bao bọc Omega này, đến rượu cũng không nỡ cho cậu uống một hớp, sau đó quả nhiên không có kẻ không có mắt nào dám đi lên kính rượu nữa.

Đưa Phương Trầm đi ăn hai miếng bánh ngọt, bỗng nghe thấy cách đó không xa có tiếng ồn ào, Phương Trầm tò mò ngẩng đầu, bỗng khựng lại.

Là ông Phương.

Ông ta phẫn nộ muốn xông vào, lại bị mấy người bảo vệ giữ lại đẩy ra ngoài, nhưng người này hẳn đã là mất lý trí rồi.

Không màng tất cả mà xông vào.

Sith hơi nâng tay, những bảo vệ kia hiểu ý, không tiếp tục chặn người nữa.

Ông Phương đi nhanh về phía này, khuôn mặt đỏ bừng, "Công trình kia là mày cố tình giăng bẫy tao có đúng không, sao mày có thể độc ác như thế!!"

Sith cười nhạt, "Tự ông tham lam muốn ăn miếng to, giờ lại đổ lỗi cho người khác."

Ông Phương nổi giận đùng đùng, "Mày!!'

Ông ta di chuyển ánh mắt, rất nhanh thấy được Phương Trầm đứng bên cạnh, thế là chỉ tay vào cậu, "Nói gì thì nói chúng ta vẫn là người một nhà, mày làm thế mà được à?"

Sith trầm mặt cười lạnh, "Đừng có khiến người khác buồn nôn, ông là ông, Phương Trầm là Phương Trầm, hơn nữa lúc đó ông cũng đã phát thông báo nói rõ Phương Trầm không phải con mình rồi không phải sao? Thậm chí còn đuổi người ra khỏi cửa."

Nói đến câu cuối cùng, Sith đã giận đến không thể kiềm chế, khi đó hắn còn tưởng người vẫn đang sống tốt ở nhà họ Phương, không ngờ đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, khiến Phương Trầm phải chịu bao nhiêu khổ cực.

Hắn đi một bước tiến về phía ông Phương, giọng nói trầm thấp, "Lúc đó các người bắt nạt Phương Trầm thế nào thì bây giờ trả lại nguyên vẹn như thế cho tôi."

Ông Phương cắn răng, "Tôi là bố nó!"

Sith hừ lạnh, "Một người sẵn sàng bán con mình đi đổi lấy tiền bạc giàu sang mà vẫn dám hiên ngang nói mình là bố?"

Nếu không phải vì Phương Trầm đứng bên cạnh, Sith đã sớm vung nắm đấm. Hắn không dám nghĩ, nếu không phải hắn quay lại, thì Phương Trầm sẽ bị ông ta bán cho ai.

Dường như cảm giác được cơn giận dữ của người đàn ông, Phương Trầm vội ôm cánh tay hắn, nhỏ giọng nói, "Đừng đánh người."

Sith quay sang nhìn Phương Trầm, cười cười, "Anh sẽ không để nắm đấm của mình bị làm bẩn ở nơi thế này."

Hắn búng tay một cái tách, bên cạnh lập tức có người tiến lên kéo ông Phương đi.

Tiếng mắng chửi dần đi xa, Sith nắm vai Phương Trầm xoay người lại, rồi ôm eo cậu, thấp giọng hỏi, "Còn muốn ăn gì nữa không?"

Phương Trầm khẽ lắc đầu, thấp giọng đáp, "Vậy là anh bảo em đến đây vì ông ấy?"

"Tin tức đó sáng nay đã ầm ĩ rồi, cả nhà ông ta đều bị kéo vào, chắc chắn đã gấp muốn điên, đương nhiên sẽ đến bữa tiệc này tìm anh."

Sith quay sang nhìn Phương Trầm, "Có phải em thấy anh quá tàn nhẫn, người đó dù sao cũng là bố em?"

Phương Trầm lắc đầu, nhưng vẻ mặt vẫn đầy tiếc nuối, "Sao anh không báo em sớm?"

Sith, "?"

"Em không mang theo máy ảnh, nếu không mang bán cho đồng nghiệp bên mảng kinh tế tài chính đảm bảo sẽ được một khoản lớn."

Sith, "..."

Hắn cười, "Em thật có khiếu hài hước."

Tuy Phương Trầm không mang máy ảnh vào, nhưng hôm sau tin nhà họ Phương sắp phá sản vẫn bị truyền đi rộng rãi.

Thật ra Phương Trầm cũng không mấy để ý chuyện này, nói một cách chính xác thì những thứ của nhà họ Phương đã không còn liên quan gì đến cậu nữa. Bây giờ cậu đã có cuộc sống riêng của mình.

Cùng Sith.

*

Nhận ra bản thân có chỗ bất thường là vì kỳ ph*t t*nh mãi không đến, Phương Trầm đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ, bác sĩ bình tĩnh nói với cậu, "Bởi vì vấn đề hormone trong thời kỳ mang thai, kỳ ph*t t*nh cũng sẽ bị đẩy lùi lại, chuyện này hết sức bình thường."

Nghe thấy hai chữ bình thường, Phương Trầm không khỏi khẽ thở ra.

Không sao là tốt rồi.

Cậu vừa muốn cám ơn bác sĩ rồi đứng dậy đi ra, bỗng nhận ra có gì đó không đúng, lại ngồi phịch xuống, hai mắt mở to, "Mang thai? Ai cơ? Tôi á?"

Bác sĩ hơn sáu mươi tuổi đẩy kính mắt, hiền từ nhìn cậu, "Chứ không chẳng lẽ là tôi?"

"..."

Phương Trầm choáng váng cầm kết quả khám sức khoẻ về nhà.

Sith vẫn chưa về, Phương Trầm hơi do dự, chụp ảnh kết quả khám rồi gửi cho hắn.

Gần như chưa đến một phút, Sith đã gọi điện thoại qua, giọng nói của người đàn ông dường như còn hơi run rẩy, "Bé cưng, bé cưng..."

Phương Trầm vốn còn hơi thấp thỏm lo lắng, nhưng sau khi nghe được giọng nói của Sith thì thoáng chốc không còn gì cả, khẽ cười, "Anh sao thế, gì mà căng thẳng hơn cả em."

Phương Trầm theo bản năng sờ sờ bụng, "Vẫn chưa về hả? Em với em bé ở nhà chờ anh."

Cổ họng Sith như có thứ gì đó chặn lại, trong chốc lát không nói thành lời, hắn đã suýt thì chạy ra khỏi văn phòng, tay siết chặt điện thoại, "Về, bé cưng chờ anh."

Phương Trầm mang thai, bản thân cậu không có cảm giác gì, người căng thẳng nhất lại là Sith, tay nghề nấu nướng vốn đã đỉnh lắm rồi bây giờ lại được nâng cấp thêm một bậc, học được rất nhiều món ăn thích hợp cho Omega trong thời kỳ mang thai, hắn không đến câu lạc bộ quyền anh nữa, phần lớn thời gian ở nhà bầu bạn với Phương Trầm.

Nhưng rất nhanh, vấn đề đầu tiên đã xuất hiện.

Kỳ ph*t t*nh vốn bị hoãn lại vì hormone đã đến, nhưng bào thai vẫn chưa được ba tháng, không phải thời điểm thích hợp để vận động mạnh.

Trong phòng ngập tràn mùi pheromone của hai người, được pheromone như một ngọn lửa mãnh liệt của Alpha bao bọc, Phương Trầm thấy dễ chịu hơn nhưng hốc mắt vẫn đỏ au, liên tục cọ vào ngực Sith.

Cả người cậu toàn là mồ hôi, như vừa được vớt trong nước ra, Sith ôm chặt cậu, liên tục đặt xuống những nụ hôn dịu dàng, "Bé cưng."

Phương Trầm khóc rất thảm thương, chủ động đưa tuyến thể cho Sith cắn, người đàn ông không chần chừ một giây cúi đầu, răng nanh cắn rách da, rót pheromone vào, Phương Trầm hơi ngẩng đầu, k*ch th*ch quá mức khiến ánh mắt dại ra, miệng hơi hé, như đang cố gắng hít thở.

Nhưng vẫn không đủ.

Chừng này còn lâu mới đủ.

Nước mắt vẫn tí tách rơi, cậu dán vào ngực Sith, mà Sith cũng không khá hơn cậu bao nhiêu, chỉ có thể ôm chặt Phương Trầm.

Nước mắt của Phương Trầm đã thấm ướt áo Sith, người đàn ông đau lòng muốn chết, cúi đầu hôn lên mặt Phương Trầm, l**m đi nước mắt của cậu, dỗ dành, "Bé cưng, đừng khóc nữa."

Tay của Sith vì quanh năm đánh quyền nên có lớp chai mỏng, bình thường lúc bị sờ mặt Phương Trầm đều thấy ngưa ngứa không mấy dễ chịu, nhưng hiện tại đó lại thành ưu điểm.

Phương Trầm ôm cổ người đàn ông, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi dán vào hắn.

Hai người đều rất thảm.

Cũng may vì vấn đề hormone nên kỳ ph*t t*nh không kéo dài quá lâu, ba ngày đã kết thúc, ba ngày này với hai người không khác gì tra tấn, đợi mọi thứ qua đi, không ngờ lại có cảm giác như đã lâu mới được thấy lại ánh sáng mặt trời.

Sau ba tháng, cuối cùng Sith cũng được gỡ bỏ lệnh cấm.

Buổi sáng đưa Phương Trầm đi khám thai, nhận được câu trả lời hài lòng, hắn kích động không thôi đưa Phương Trầm về nhà, trong lòng thầm nghĩ, tối nay phải chuẩn bị một bữa tối dưới nến, sau đó...

Kết quả xe chạy được một nửa, Phương Trầm bỗng mở miệng, nói mình muốn nuôi một chú chó nhỏ.

Sith ngẩn ra, "Không được đâu bé cưng, em đang mang thai mà, chó mèo không tốt cho người đang mang thai."

Cảm xúc của Omega sau khi mang thai thay đổi thất thường, Phương Trầm không hé răng, chỉ tựa đầu vào cửa kính xe, lặng lẽ rơi lệ.

Lúc đầu không thấy Phương Trầm nói gì nữa Sith còn nhẹ nhàng thở ra, kết quả vừa quay đầu thì thấy Omega đã khóc đến mức hai má đẫm lệ.

Hắn suýt thì nhầm chân phanh thành chân ga.

Sith không nói hai lời, lập tức cho quay đầu xe.

Mua!

Mua một đàn cũng được!

Đến cửa hàng thú cưng, Phương Trầm lại vui vẻ, chọn một túm lông gà đang tranh ăn với bé Samoyed bên cạnh, để Samoyed có cơm ăn, Phương Trầm kiên quyết đưa túm lông gà về nhà.

Đặt tên là Coco.

Sau đó, hai người đi mua đồ chơi cho chó, quần áo, đồ ăn, về đến nhà thì trời đã tối.

Sith sợ Phương Trầm đói nên thay quần áo xong thì vội vàng vào bếp.

Đã không kịp chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến nữa, Sith bèn nấu một bát mì đơn giản rồi bưng ra bàn ăn, gọi Phương Trầm ra ăn, lại xách Coco đang quanh quẩn dưới chân đi, thả vào phòng riêng của nó.

Phương Trầm được ăn no chẳng mấy đã buồn ngủ díp mắt, đánh răng rửa mặt xong thì tự chui vào ổ chăn.

Xử lý xong xuôi bên Coco, Sith đi ra đến nơi thì thấy bàn ăn đã trống không.

Vợ hắn đâu rồi?

Vợ yêu to bằng chừng này của hắn đâu rồi.

Sith chạy nhanh về phòng ngủ, tìm thấy bé cưng đã ngủ ngon lành trong ổ chăn, trái tim thoáng chốc mềm nhũn.

Hắn khẽ thở ra một hơi, đi tắm ù một cái rồi cũng theo vào ổ chăn.

Ba tháng rồi, Sith đã bắt đầu ngứa ngáy tay chân.

Hắn nhích lại gần, vắt tay lên eo Phương Trầm, kết quả vừa chạm một cái, Phương Trầm đã cau mày xoay người, "Đừng động vào em, ngủ."

Sith chờ mong từng ngày trôi qua: ...

Trước Tiếp