Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 121: Ngoại truyện 6.5

Trước Tiếp

Phương Trầm chần chờ nhìn hai người, "Vậy cũng được, nhưng hai người đừng đánh nhau đó."

Thiếu niên cười với cậu, "Không đánh đâu, ít nhất là tôi sẽ không, tôi nghe lời anh."

Sith vừa nghe còn cười lạnh, nghe đến câu cuối lập tức lên tiếng, "Bé cưng, anh cũng nghe lời em."

Phương Trầm nghi ngờ nhìn hai người, cuối cùng vẫn đứng dậy về phòng đi tắm.

Cửa vừa đóng lại, hai người ngồi trên sô pha lập tức xông vào nhau.

Sith bóp cổ thiếu niên, "Tao cảnh cáo mày, ngoan ngoãn mà chờ hết một tháng này, đến giờ thì cút ngay đi, từ đâu đến thì về lại đó."

Nắm đấm của thiếu niên đè trên cằm Sith, "Hoảng hốt thế, có phải anh thấy tôi trẻ trung hơn, sợ Phương Trầm thích tôi hơn không?"

Sith lạnh lùng nhìn cậu ta, "Tao không nhớ là hồi trẻ mình lại mồm mép như thế đấy."

"Nhắc đến miệng, miệng của Phương Trầm hôn lên thật mềm." Thiếu niên giở giọng khiêu khích, "Nếu anh về muộn hai ngày, khéo vợ tôi còn mang thai con của tôi luôn mất."

Đây là lần đầu tiên cậu ta gọi vợ ra miệng, nói rồi lại chỉ thấy cả người tê dại, đúng là sướng chết đi được.

Giây tiếp theo, trước mắt thiếu niên tối sầm, nắm tay của Sith xé gió lao đến.

Phương Trầm còn đang tắm thì chợt nghe thấy tiếng rầm rầm bên ngoài, cậu thầm kêu một tiếng hỏng rồi, vội vàng quấn khăn tắm chạy ra ngoài.

Không ngoài dự đoán, phòng khách đã như một bãi chiến trường.

Hai người kia thì đang đánh đấm túi bụi.

Trước mắt cừu nhỏ tối sầm.

Cậu tức giận tháo dép, mỗi cái ném về một hướng, không ngờ lại ném khá chuẩn, hai cái dép đều trúng đầu của hai người.

Hai người đang trong cuộc chiến nảy lửa dừng lại, đều thở hồng hộc.

Sith nhanh hơn một bước khom người nhặt dép lên rồi đi tới, "Bé cưng, đi giày."

Thiếu niên thầm mắng tên già khốn kiếp, rồi cũng cầm dép đi tới.

Phương Trầm sắp tức chết rồi.

"Đã bảo là không đánh nhau cơ mà! Đánh đấm vui lắm hả!"

Hai người đều không hé răng, nửa quỳ trên đất nâng chân cậu lên rồi đi dép vào.

Cừu nhỏ giận đến mức chỉ muốn đạp cho mỗi người một cái, "Còn phá nhà phá cửa thành như vậy!"

Sith lập tức đáp, "Mai anh gọi người đến dọn ngay."

Rồi đứng dậy, ôm eo Phương Trầm, "Bé cưng, muộn lắm rồi, chúng ta đi ngủ thôi, để anh sấy tóc cho em."

Ánh mắt thiếu niên bốc lên hai ngọn lửa, "Ý gì hả? Hai người ngủ một phòng? Tôi không đồng ý!"

Sith hừ lạnh, "Mày là ai chứ? Tao ngủ với vợ mình còn phải được mày đồng ý sao? Cuốn xéo!"

Phương Trầm sợ lại đánh nhau nữa, vội nói, "Được rồi được rồi, đã muộn lắm rồi, mau đi nghỉ thôi, cái đó... Em trai à, cậu vào phòng cho khách ngủ đi nhé?"

Thiếu niên trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi, "Đừng gọi tôi là em trai!"

Phương Trầm chớp chớp đôi mắt đen láy, ánh mắt mang theo cầu khẩn nhìn cậu ta.

Sith phiên bản thiếu niên không còn sức lực chống cự.

Cậu ta khó khăn xoay người.

Như là ông chồng vô dụng trong phim, chỉ có thể nhìn người vợ xinh đẹp của mình bị người đàn ông khác kéo vào phòng.

"Rầm."

Cửa phòng ngủ đóng lại ngay trước mắt.

Thiếu niên như con sói nhỏ bị trục xuất, bàn tay rũ bên người siết lại.

Vợ của cậu ta.

Của cậu ta!

Mà trong phòng, tình hình của Phương Trầm cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Cửa vừa đóng lại, người đàn ông đã hiện nguyên hình, ôm eo Phương Trầm ấn cậu vào lòng mình, ánh mắt u ám dừng trên người cậu, "Bé cưng ngoan đúng là đã cho anh một niềm vui bất ngờ nhỉ."

"..."

Phương Trầm gượng gạo nói, "Chuyện này xảy ra quá đột ngột, em sợ ảnh hưởng anh thi đấu nên mới không nói với anh."

Sith cười nhạt một tiếng, "Bé cưng, vậy giờ chúng ta nói xem, hai ngày nay hai người đã làm những gì, anh rất tò mò đấy."

Phương Trầm ngước đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, "Còn làm gì được chứ, em chỉ đưa cậu ta đi mua quần áo, à, còn ăn một bữa cơm, không làm gì khác cả!"

"Anh không muốn nghe chuyện ban ngày." Người đàn ông cúi đầu, để chóp mũi hai người chạm nhau, gần như là môi dán lên đôi môi mềm của cậu, "Chuyện buổi tối, chuyện trên giường, có gì thú vị muốn kể với anh không?"

Giọng nói của hắn rất bình tĩnh, nhưng lại khiến Phương Trầm căng thẳng không thôi, như có một con rắn quấn quanh cổ, dùng răng nanh chạm vào mạch máu cậu.

Cậu vội nói, "Không có mà, em ngủ một mình mà."

Sith rũ mắt nhìn cậu, giọng điệu không nghe ra vui buồn, "Thật không? Vậy anh kiểm tra thử xem."

"Bé cưng, há miệng."

Đầu tiên là kiểm tra miệng, miệng của Phương Trầm nhỏ, mỗi lần Sith đều khuấy đảo vô số lần, lần này còn sâu hơn, khiến cái miệng nhỏ đáng thương của cừu nhỏ bị giày vò đến mức sưng đỏ không thể khép lại, chỉ có thể hé miệng thở hổn hển.

Sith mím môi, trong ánh mắt vậy mà không có sự thoả mãn của thường ngày, đôi con ngươi màu xanh xám như có một khối băng không thể tan.

"Thằng oắt kia nói miệng em rất mềm, em cũng để nó hôn như thế này sao?"

Gì cơ?

Phương Trầm nắm chặt áo Sith, lắc đầu nguầy nguậy, "Em không ---"

Rốt cuộc là kẻ nào đặt bẫy cừu nhỏ!!

Sith hừ lạnh một tiếng, nắm eo Phương Trầm rồi khiêng cậu lên, đi nhanh vào trong, thả người xuống giường.

Phương Trầm như con cừu nhỏ bị hất ngửa, lộ ra cái bụng trắng mềm, đôi mắt mở to, cố gắng lắc đầu biện bạch cho chính mình.

Cậu không cho người khác hôn mình mà.

Cậu thật sự chỉ ngủ một mình mà!

Nhưng người đàn ông hiện tại sẽ không nghe những lời này của cậu, từ trên cao nhìn xuống cừu nhỏ của mình, tháo cà vạt, tháo đồng hồ, tháo nhẫn.

Cuối cùng nắm cổ chân cừu nhỏ kéo lại.

"Bước kiểm tra tiếp theo."

Người chồng về muộn bắt gặp vợ mình giấu đàn ông trong nhà, lửa giận bị kìm nén nãy giờ rốt cuộc tìm được nơi phát tiết.

Nước mắt của cừu nhỏ rơi xuống không ngừng.

Cậu chỉ thấy cái lỗ nhỏ của mình như đang bốc hoả.

Khó khăn nhất chính là, thiếu niên ở trong phòng cho khách, đây là một căn hộ bình thường, không phải trang viên, hiệu quả cách âm không quá tốt, lúc đầu cậu vẫn cố gắng cắn môi không để mình phát ra âm thanh gì.

Nhưng Sith sẽ không cho cậu được như ý nguyện.

Người đàn ông đưa một ngón tay vào miệng cậu, đùa nghịch đầu lưỡi cậu, khiến cậu phát ra những âm thanh đứt quãng.

Mãi đến rạng sáng, nhân lúc người đàn ông vào phòng tắm, cừu nhỏ mới gắng gượng ngồi dậy, dù hai cái đùi đang run lên, nhưng vẫn cắn răng mà khiến cho mình bước đi một cách bình thường nhất để ra ngoài.

Đẩy mở cửa, quả nhiên thiếu niên không hề ngủ mà đang ngồi trên ghế sô pha, bị bóng đêm bao lấy, bóng lưng cô quạnh.

Trái tim Phương Trầm thoáng chốc mềm nhũn.

Dỗ xong người kia đi ra dỗ người này.

Cừu nhỏ sao mà thảm quá!

"Sao cậu còn chưa ngủ..." Cừu nhỏ vừa mở miệng đã đỏ mặt xấu hổ vì giọng nói khàn đặc của mình, nghe là biết vừa mới trải qua một trận kịch liệt ra sao.

Thiếu niên quay phắt đầu, đứng bật dậy.

"Anh..." Thiếu niên vừa nói đã khựng lại, híp mắt nhìn đôi mắt đỏ au của Phương Trầm, trầm mặt, "Anh khóc sao."

Phương Trầm gượng gạo "à" một tiếng.

Bành bạch làm thịt cừu viên.

Cừu nhỏ có kiên cường đến mấy cũng phải khóc thôi.

Thiếu niên bước vội đến trước mặt cậu, khoảng cách càng gần lại càng nhìn rõ hơn, ngoại trừ đuôi mắt đỏ ửng của Phương Trầm, còn có miệng bị hôn sưng lên.

Sith phiên bản thiếu niên dán mắt vào đó, nuốt ực một cái, "Anh... Miệng anh sưng rồi."

Phương Trầm không biết vừa rồi cậu ta nghe được những gì, nghe được bao nhiêu, cậu hơi thẹn thùng cúi đầu, "Chỗ bị đánh trên người còn đau không?"

"Hoá ra anh cũng đau lòng cho tôi à, tôi còn tưởng anh chỉ quan tâm anh ta thôi." Giọng điệu của thiếu niên nghe rất ấm ức.

Trừ những lúc chơi đùa nhập vai thì rất ít khi Sith tỏ ra yếu đuối, lúc nào cũng là khía cạnh mạnh mẽ không gì có thể đánh đổ kia. Lần đầu tiên nhìn thấy Sith phiên bản thiếu niên yếu đuối trước mắt mình, như một con chó lớn rũ đầu, trái tim của Phương Trầm đã mềm đến không thể mềm hơn.

Cậu vươn tay, thiếu niên tức thì phối hợp cúi đầu, Phương Trầm mỉm cười, xoa đầu cậu ta, "Vậy rốt cuộc cậu đã bôi thuốc chưa, đừng khiến tôi lo lắng, nhé."

Thiếu niên cười ngây ngô với cậu.

Giây tiếp theo, ánh mắt cậu ta chợt lạnh đi, lướt qua Phương Trầm, lạnh lùng nhìn phía sau cậu.

Sith quấn khăn tắm đi ra, trên lồng ngực cường tráng có mấy vết cào màu đỏ, là vừa rồi trong lúc chịu không nổi cừu nhỏ giãy dụa rồi cào lên.

Hắn lạnh lùng nhìn hai người, "Xin lỗi nhé, có phải đã cắt ngang hai người rồi không."

Phương Trầm giật mình, chậm chạp quay đầu lại, lắp ba lắp bắp, "Chồng à..."

Sith hít sâu một hơi, bắt đầu hối hận vì vừa nãy đã mềm lòng, lẽ ra hắn nên khiến cừu nhỏ không thể xuống giường luôn mới đúng.

Hắn vẫy tay, giọng nói lạnh nhạt, "Bé cưng, qua đây."

Phương Trầm theo bản năng muốn đi qua, lại bị thiếu niên nắm lấy cổ tay, "Phương Trầm, tôi đau lắm, anh không bôi thuốc cho tôi sao?"

Ánh mắt Sith đã lạnh đến đáng sợ, "Thả tay."

"Sao phải thả? Để anh tiếp tục bắt nạt anh ấy à?"

Nghe lời này của thiếu niên, Sith bỗng cười, "Bắt nạt? Em trai à, còn nhỏ thì nên đọc thêm sách đi."

Sách gì cơ?

Sách bìa vàng á?

Phương Trầm hận không thể ngất xỉu ngay tại chỗ.

Trước Tiếp