Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 120: Ngoại truyện 6.4

Trước Tiếp

Sao mà không căng thẳng cho được chứ.

Phương Trầm chỉ thấy lòng bàn tay cũng đầy mồ hôi, tim đập thình thịch, ánh mắt của người đàn ông dừng trên người cậu như đã biến thành thực thể, gần như sắp xuyên thủng cậu.

Cậu khẽ l**m môi, cổ họng khô khốc, "Đâu có ạ... Ha ha... Anh, anh về sao em phải căng thẳng chứ?"

Sith cong môi, bàn tay lớn kéo người vào lòng, thong thả nói, "Đúng rồi đó bé cưng, em có làm gì xấu đâu mà, đúng không nào?"

Sống lưng Phương Trầm đã cứng đờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Sith lại cười một tiếng, giọng nói ấp áp, "Thật ra làm chuyện xấu cũng không sao cả, anh sẽ không nổi giận với em, chỉ cần không giấu người trong nhà là được."

Phương Trầm, "..."

Cậu khẽ nuốt ực một cái, cố gắng nâng khoé miệng, miễn cưỡng kéo thành một nụ cười, "Cái đó, chồng ơi, em có chuyện này muốn nói với anh, chuyện này có thể sẽ hơi quá..."

Lời còn chưa dứt, bỗng nghe thấy "rầm" một tiếng từ trong phòng cho khách vọng ra, như là đụng đổ cái gì đó.

Má ơi...

Phương Trầm nhắm tịt mắt.

Sith "a" một tiếng, thả Phương Trầm ra rồi xoay cổ tay, sắc mặt thoáng chốc lạnh lẽo, "Chuyện của em đợi một lát rồi nói, xem ra có chuột chạy vào nhà mình, để anh xử lý nó đã."

"Không phải, Sith, anh nghe em..."

Muộn rồi.

Người đàn ông như con sói đơn độc phát hiện lãnh thổ bị xâm phạm, ánh mắt âm u lạnh lẽo đến đáng sợ, bước từng bước dài rồi đá văng cửa phòng cho khách, dứt khoát vung tay.

Phương Trầm vội vàng đuổi theo.

Trong nháy mắt, hai người đã đánh ra mấy quyền, mỗi quyền đều như muốn lấy mạng của đối phương, nắm đấm nện lên da thịt nghe mà khiến da đầu tê dại.

Cừu nhỏ quýnh lên, "Hai người đừng đánh nhau mà!"

Đừng đánh nữa mà!!!

(*) cười quá tác giả cũng quýnh theo cừu nhỏ hay sao ấy mà chữ đừng gõ thành thuốc bổ luôn :))))))

Nhưng lúc này làm gì còn ai nghe lọt lời cậu nữa.

Hai người đều như con rồng ác bị địch thủ nhắm đến viên ngọc quý trong miệng mình, ai cũng không nhường ai, nhìn như hận không thể đánh chết đối phương mới hả cơn giận.

Phương Trầm gấp lắm rồi.

Cuối cùng dứt khoát nhắm tịt mắt, xông thẳng vào giữa hai người.

Hai nắm đấm chuẩn bị phóng ra đều cấp tốc rút về.

"Bé cưng!"

"Phương Trầm!"

Sith vội vàng ôm người vào lòng, kiểm tra từ trên xuống dưới cậu một lượt, "Có chạm phải em không?"

Thiếu niên đối diện cũng lo lắng nhìn cậu.

Phương Trầm chỉ thấy đầu mình đã phình to.

Ngẩng đầu nhìn Sith, khoé miệng rách ra, rỉ máu, lại quay sang nhìn Sith phiên bản thiếu niên, gò má đỏ lên, như là còn sưng nữa.

Sắc mặt Sith trầm xuống, xoay vai Phương Trầm để cậu quay đầu về phía này, lạnh lùng nói, "Em nhìn thằng đó làm gì?"

Phương Trầm hết biết nói gì, bảo hắn, "Không thì anh nhìn đi? Xem mặt cậu ấy có quen mắt không?"

Người đàn ông lạnh lùng nâng mắt lên, sau đó sững lại.

Vừa rồi do máu nóng dồn lên não nên hắn không hề nhìn kỹ, sau đó lại dồn hết sự chú ý vào Phương Trầm, đến giờ mới nhìn kỹ mặt thiếu niên.

Sith nhíu mày, "Đó..."

Phương Trầm tiếp lời, "Cậu ấy chính là anh, anh của mười năm trước."

...

Hai người ngồi trên ghế sô pha, rõ ràng là hai khuôn mặt tương đồng đến 99%, nhưng mỗi bên đều làm mặt lạnh, bày ra dáng vẻ chớ ai lại gần.

Phương Trầm xách hòm sơ cứu đi ra.

Vừa rồi đã nói sơ qua tình hình với Sith, người đàn ông nghe xong không nói một lời, chỉ có sắc mặt là trầm xuống.

Phương Trầm xách hòm sơ cứu đứng đó do dự.

Đều bị thương, cậu bôi thuốc cho ai trước đây.

Thật ra cậu rất thương Sith, hắn vừa thi đấu xong đã ngồi máy bay trở về, kết quả vừa về đến nhà lại bị đánh.

Nhưng mà thiếu niên ngồi bên cạnh, đang đâu tự dưng xuyên đến mười năm sau, cũng rất đáng thương mà, huống hồ cũng là do cậu khăng khăng giấu cậu ta vào phòng cho khách.

Trong lúc Phương Trầm còn đang bế tắc, người đàn ông đã nhanh hơn một bước nói, "Bé cưng, qua đây bôi thuốc cho anh."

Thiếu niên ngồi bên cạnh cũng không chịu yếu thế, nâng mắt nhìn sang, "Phương Trầm, cánh tay tôi đau."

Sith cười lạnh, "Chân còn chưa gãy mà? Gãy cũng không sao, vẫn có thể bò đến bệnh viện."

Thiếu niên dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn, "Sao tôi phải đi chứ, tôi cứ muốn Phương Trầm bôi thuốc cho đấy, anh ấy là vợ tôi."

Lời này như một mồi lửa, cơn giận mà Sith vừa đè xuống thoáng chốc lại bùng lên, hắn đứng bật dậy, túm cổ áo thiếu niên, "Mẹ nó mày muốn chết à? Tao cảnh cáo mày, Phương Trầm là của tao!"

Thiếu niên dùng sức bẻ tay hắn ra, cười lạnh, "Của anh còn không phải là của tôi sao."

Mắt thấy hai người lại muốn lao vào đánh nhau, Phương Trầm vội gào lên, "Dừng dừng dừng!!"

Cậu đặt hộp sơ cứu cái "rầm" xuống bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại, "Bây giờ! Nghe tôi chỉ huy, hai người tự bôi thuốc! Tôi giám sát!"

Nói rồi Phương Trầm lật đật kéo một cái ghế dài qua, ngồi đối diện nhìn chằm chằm hai người, Sith và thiếu thiên đều ôm một bụng lửa giận, nhưng lại không muốn chọc giận Phương Trầm, thế là chỉ đành nuốt giận tự bôi thuốc.

Sith gắp bông thấm cồn ấn vào khoé miệng, giọng điệu lạnh nhạt, "Tức là nói, thằng oắt này sẽ ở lại đây một tháng nữa?"

Phương Trầm, "..."

Thằng oắt gì chứ, đây chính là anh mà.

Cậu khẽ gật đầu, "Đúng rồi."

Sith hừ lạnh, "Đừng để nó ở đây, đến khách sạn mà ở."

Lần này không đợi Phương Trầm lên tiếng, thiếu niên đã cười lạnh nói, "Đây là nhà của tôi, tôi sẽ ở đây."

Không chịu nổi nữa.

Thấy hai người lại sắp dùng nắm đấm bày tỏ thay cho lời muốn nói, nắm đấm của Sith vừa vung lên, Phương Trầm vội chạy tới ôm chặt cánh tay anh, "Chồng à, chúng ta không để cậu ấy ra ngoài ở được đâu, cậu ấy là anh của mười năm trước, ngộ nhỡ bị ai phát hiện thì phải làm sao."

Sith cắn răng.

Thiếu niên ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm Phương Trầm đang ôm Sith, cậu ta im lặng mấy giây, bỗng khẽ cười, "Phương Trầm, hôm nay cám ơn anh đã đưa tôi đến trung tâm thương mại mua quần áo, mệt cả một ngày rồi, hay là anh đi tắm rửa thay quần áo trước đi."

Nắm đấm của Sith lại cuộn lại.

Lúc hắn không ở nhà, vợ hắn vậy mà đi dạo trung tâm thương mại với người khác, còn mua quần áo cho cậu ta!!

Trước Tiếp