Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhưng thiếu niên vẫn nắm chặt không buông.
Phương Trầm cắn môi, thấp giọng nói, "Cậu ấy bị thương rồi, em bôi thuốc cho cậu ấy, được không?"
Cừu nhỏ đáng thương nhìn mình bằng ánh mắt cầu xin, lại vì một người đàn ông khác.
Mỗi điểm đều đụng vào đúng điểm phát hoả của Sith, hắn đi nhanh qua, túm lấy bàn tay còn lại của Phương Trầm, "Về phòng với anh."
Hai tay bị hai người nắm.
Chỉ có một cừu nhỏ, sao mà đủ để chia cho hai đây.
Phương Trầm nhìn bên này, lại ngó bên kia, cuối cùng buồn bã nói, "Không thì hai người ở lại đây, tôi chuyển ra ngoài ở?"
Hai người đồng thời nhìn cậu đầy hung dữ.
"..."
Cuối cùng thật sự không còn cách nào khác, Sith chỉ có thể ngồi cạnh nhìn chằm chằm Phương Trầm bôi thuốc cho thiếu niên, vừa bôi thuốc xong lập tức vác người về.
Chỉ riêng hôm nay đã phong phú hơn một tháng cộng lại.
Cuối cùng cũng được đặt đầu xuống gối, cừu nhỏ thậm chí không nghĩ thêm được gì, cứ như vậy nặng nề ngủ mất.
Đến tối cũng mơ thấy một vùng thảo nguyên, hai con sói hung dữ bổ nhào vào nhau, cừu nhỏ yếu đuối bên cạnh chỉ có thể cuống quýt chạy vòng quanh.
Ngủ đến trời đất đảo lộn, tỉnh lại là gần trưa.
Đầu óc vì vừa ngủ dậy còn mơ màng của cừu nhỏ chậm rãi vận hành trở lại, cuối cùng bỗng nhớ đến tình hình hiện tại trong nhà mình.
Hai Sith!!
Nhất định đừng có lại đánh nhau đó!!
Cậu giãy dụa muốn đứng lên, nhưng qua một đêm, eo lưng càng đau, chân cũng mềm nhũn, thử hai lần, cuối cùng mềm oặt ngã về.
Chưa đến hai phút, cửa mở ra.
Hai người cùng nhau đi vào.
Phương Trầm ngẩng đầu, may mà trên mặt không có vết thương gì mới, xem ra là không đánh nhau nữa rồi.
Sith thấy cậu đã dậy thì mỉm cười với cậu, "Bé cưng uống nước đã nhé."
Đây là thói quen của Phương Trầm, sáng dậy phải uống một cốc nước ấm, người đàn ông đỡ cậu ngồi dậy, ôm người vào lòng rồi đưa cốc đến bên miệng, dỗ Phương Trầm uống được non nửa cốc.
Thiếu niên đứng bên giường nhìn hai người như ở chốn không người thân mật khăng khít, giống như đã trải qua hàng nghìn hàng triệu buổi sáng như thế.
Sith không ngẩng đầu, nhưng khoé môi lại khẽ cong lên.
Đó chính là hắn.
Sao hắn lại không biết bản thân đang nghĩ gì chứ.
Ghen phát cuồng rồi chứ gì, hận không thể nhào tới cướp người đi chứ gì.
Nhưng thế thì sao chứ.
Là hắn của mười năm trước thì đã sao chứ.
Cừu nhỏ là của hắn.
Sith không đời nào tặng cậu cho bất cứ ai.
Dù là chính bản thân hắn của quá khứ.
(*) tự nhiên thấy ảnh nghĩ vậy cũng đúm...
Uống nước xong, Sith cúi đầu hôn lên má Phương Trầm, "Anh đi nấu cháo."
Phương Trầm suýt đã quên mất còn một người nữa đứng cạnh giường, nhõng nhẽo làm nũng, "Người em đau lắm."
Sith lại cúi đầu hôn cậu, "Tại anh, lát ăn cháo xong xoa bóp cho em nhé."
Hắn thuận tay cầm quần áo bên cạnh lên, dỗ dành Phương Trầm để mình thay giúp, thiếu niên không chịu yếu thế, cũng cầm tất, quỳ một gối bên giường đi tất cho Phương Trầm.
Hai người cùng nhau hầu hạ cừu nhỏ.
Sith đóng cúc cho cậu, nhân cơ hội nắm tay cậu, hôn lên ngón tay cậu.
Thiếu niên nhìn mà mắt nóng lên.
Cậu ta cúi đầu nhìn chân Phương Trầm, trắng mềm nho nhỏ, nhớ đến động tác vừa rồi của người đàn ông, cậu bỗng thấy cổ họng khô khốc, không nhịn được cúi đầu, môi chạm lên ngón chân của Phương Trầm.
Hôn... hôn được rồi!
Chân của Phương Trầm rất nhạy cảm, bỗng bị khí nóng phả lên, ngưa ngứa, cơ thể phản ứng có điều kiện đạp một cái, mặt thiếu niên ăn trọn một cái lòng bàn chân.
Lúc đầu Sith còn cười khẩy chế giễu, nhưng nâng mắt nhìn sang, thấy thiếu niên bị bàn chân trắng nõn đạp lên còn nhân cơ hội hôn một cái.
Trong thoáng chốc, Sith không cười nổi nữa.
Mẹ nó.
Sống chó thật chứ.
Phương Trầm bị hôn đến mức đầu ngón chân cong lên vì buồn, cậu dùng sức hai lần mới rút được về, đôi mắt to tròn trừng thiếu niên một cái, thật sự không ngờ thiếu niên có thể làm ra chuyện đáng xấu hổ thế này.
Sith thối tha, hoá ra từ nhỏ đã lưu manh như vậy rồi!
Cừu nhỏ hơi tức giận, "Sao cậu... sao cậu có thể như vậy chứ..."
Sith ôm eo Phương Trầm, lạnh mặt nhìn sang, giọng điệu chua loét, "Còn nhỏ mà không học được cái gì tốt."
Thiếu niên không thèm nhìn hắn, chỉ tha thiết nhìn Phương Trầm, "Em nhớ anh lắm, tối qua anh có ngủ ngon không?"
Sith hận không thể một cước đá cậu ta đi, lạnh lùng trả lời thay cừu nhỏ, "Yên tâm đi, chỉ cần ở bên tôi thì em ấy sẽ luôn ngủ ngon."
Cừu nhỏ nghiêm túc nói, "Sáng sớm không được cãi nhau!"
Nhà bọn họ như vừa mở thêm một cái nhà trẻ Sith, thầy giáo cừu nhỏ mỗi ngày không trừng mắt thì cũng phải dùng thân mình can ngăn.
Mặc quần áo xong, nếu là bình thường, Phương Trầm nhất định sẽ duỗi tay cho người đàn ông ôm cậu đi rửa mặt, nhưng hôm nay có thêm một Sith phiên bản thiếu niên, cậu ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn gắng gượng tự mình đứng dậy.
Vậy đi, khỏi phải tranh giành đánh đấm.
Vệ sinh cá nhân xong, bữa sáng đã được dọn lên bàn, đều là những món Sith dậy từ sớm để nấu.
"Phương Trầm chỉ thích ăn đồ tôi nấu."
Thiếu niên nghe xong, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng đáp trả, "Sau này tôi sẽ còn nấu ngon hơn anh."
Sith cười khẩy, "Vậy chờ chục năm nữa rồi nói."
Phương Trầm đi ra, lửa chiến của hai người lập tức tắt ngấm, lại tạm thời duy trì vẻ hoà bình ngoài mặt.
Như là ở một thời khắc nào đó, hai người đã đạt được nhất trí, sẽ không náo loạn trước mặt Phương Trầm nữa.
Khó chịu cũng phải ráng mà giả vờ.
Phương Trầm ngồi xuống bàn ăn sáng, thấy hai người coi như hoà hợp, mới khẽ thở phào một hơi.
Sith gắp một chiếc bánh bao nhỏ cho Phương Trầm, cười nói, "Đã nói là nay đi Thuỷ Cung rồi mà, lát nữa ăn xong chúng ta đi nhé."
Thiếu niên ngồi cạnh còn đang vật lộn với đôi đũa, nghe vậy thì ngẩng phắt đầu.
Phương Trầm cũng hơi do dự.
Cậu vốn rất mong chờ lần đi Thuỷ Cung này, nơi đó chỉ mới mở cửa, vốn đã quyết định xong rồi, chờ Sith thi đấu xong quay về hai người sẽ cùng nhau đi.
Nhưng mà giờ...
Cừu nhỏ cắn đũa, nhỏ giọng nói, "Vậy cậu ấy..."
Sith liếc thiếu niên một cái, nhàn nhạt nói, "Người không có thân phận gì thì ngoan ngoãn ở nhà chờ thôi."
Thiếu niên siết tay, trên mặt lại không có biểu cảm gì, chỉ liếc Phương Trầm một cái, lại rũ mắt, dáng vẻ cô đơn.
Hai người ra ngoài chơi, lại bỏ thiếu niên ở nhà một mình, đúng là không có tình người cho lắm.
Phương Trầm rưng rưng nhìn Sith, "Đừng bỏ cậu ấy ở nhà một mình mà, ba người chúng ta cùng nhau đi đi."
Sith nâng mắt, ánh mắt u ám.
"Bé cưng, không phải chuyện gì ba người cũng cùng nhau làm được đâu, em đã nghĩ kỹ chưa?"