Nơi Non Xanh Khuất Bóng - Kính Trung Thư

Chương 118: Gia thế của anh

Trước Tiếp

Tắm xong, Cố Diểu ghé qua thư phòng nhưng bên trong vắng hoe.

Nghĩ đến tính nghiêm trọng của chủ đề sắp được nhắc đến, cô đưa mắt nhìn về phía giá sách, định bụng sẽ tìm gì đó đọc cho tĩnh tâm, coi như gột rửa tâm hồn.

Tránh để lát nữa nghe đến gia thế của ai kia, cô lại không kiểm soát được cảm xúc mà làm trò ngốc nghếch.

Cô làm tổ trong chiếc ghế mây, lật xem một cuốn danh tác ngoại văn bản gốc. Những trang giấy đã hơi ngả vàng, ước tính cũng phải nằm trên kệ ít nhất mười năm có lẻ.

Đang lúc say sưa, cảm nhận được tiếng bước chân vững vàng tiến lại gần, cô theo bản năng ngước mắt lên thì cả người đã bị một vòng tay rắn rỏi bế gọn vào lòng.

Mùi hương thanh khiết, nam tính lập tức vây hãm lấy hơi thở, Cố Diểu lơ đãng để tuột tay, cuốn sách rơi bịch xuống đất.

Cô định cúi người nhặt lên nhưng cánh tay đang siết quanh eo lại khẽ siết chặt thêm đôi chút.

Chu Chính Lương thong thả cúi xuống, nhặt cuốn sách rồi tùy ý đặt sang một bên, chính thức cắt ngang thời gian đọc sách của bạn gái.

Người trong lòng ngoan ngoãn ngồi yên, chẳng mảy may phản kháng, chỉ nghiêng đầu nhìn anh bằng ánh mắt đầy phức tạp. Ánh nhìn ấy tựa như chứa đựng ngàn lời muốn nói.

Sau một hồi im lặng, Chu Chính Lương cưng chiều hôn lên trán cô rồi mỉm cười: “Nếu em không muốn ngủ, vậy chúng ta làm chút chuyện khác nhé.”

Mặt cô gái nhỏ đỏ bừng lên.

Cô ngượng nghịu né tránh ánh nhìn của anh, nhỏ giọng lầm bầm: “Ai thèm làm chuyện khác với anh chứ, hai ta có chuyện nghiêm túc cần nói cơ mà.”

“Vừa làm vừa nói.”

Giọng Chu Chính Lương vẫn bình thản như không. Cứ như thể anh đang trả lời một câu hỏi bâng quơ kiểu “hôm nay ăn gì” vậy.

Cố Diểu sững sờ.

Ngay giây tiếp theo, khi đã kịp phản ứng, cô tung nắm đấm nhỏ chẳng mấy sức nặng nện lên lồng ngực anh, mắng: “Không biết xấu hổ!”

“…”

Đối với Chu Chính Lương, đây quả là một lời nhận xét đầy mới mẻ.

Sau khi xoay người cô lại để cả hai mặt đối mặt, Chu Chính Lương cúi đầu h*n l*n ch*p m** cô, bàn tay trượt dọc theo vòng eo thon thả xuống dưới, tông giọng trở nên khàn đục: “Nếu còn biết xấu hổ thì đến bao giờ mới cưới được cô gái mình yêu về nhà đây?”

Đang tiết tháng mười, nhiệt độ ban đêm đáng lẽ phải rất dễ chịu. Nhưng lúc này đây, Cố Diểu cảm nhận được rất rõ tại vị trí quần áo cả hai áp sát, hơi nóng đang không ngừng lan tỏa.

Vì chuyện của Lão Cố mà thần kinh cô căng như dây đàn suốt cả tuần trời. Giờ đây khi sự việc đã ngã ngũ, cả thể xác lẫn tinh thần đều hoàn toàn thả lỏng, cô không cách nào chống đỡ nổi trước sự m*n tr*n vừa lịch thiệp vừa vô sỉ của vị lãnh đạo nào đó.

Hồi lâu sau.

Cô gái nhỏ rã rời không còn chút sức lực, đôi mắt lấp lánh ánh nước khẽ cụp xuống, mặt vùi vào bờ vai rắn rỏi của Chu Chính Lương.

Dưới lớp áo choàng tắm, khối cơ ngực săn chắc của anh không ngừng tỏa ra hơi nóng.

Mệt quá đi mất.

Sau này nhất quyết không được mắc mưu nữa, rõ ràng là nằm trên giường thoải mái hơn nhiều.

Người trong lòng bày ra dáng vẻ bất mãn. Chu Chính Lương v**t v* mái tóc cô, hôn lên gò má ửng hồng rồi cất giọng dỗ dành: “Ngoan nào, đêm nay vẫn còn sớm.”

Còn sớm là có ý gì!

Cô gái nhỏ hoảng loạn lắc đầu, ra sức từ chối.

Nhưng không để cô kịp phản kháng, trận địa đã lập tức chuyển dời sang chiếc bàn làm việc vốn luôn ngăn nắp kia.

Chẳng mấy chốc, tiếng th* d*c cùng tiếng r*n r* đã vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh.

Trước giờ đi ngủ, vị lãnh đạo cấp cao bắt đầu trải lòng về gia thế của mình.

Dẫu đã dặn lòng phải chuẩn bị tâm lý vững vàng, nhưng sau khi nghe Chu Chính Lương bình thản kể xong, phản ứng đầu tiên của Cố Diểu vẫn là chấn động.

Cô cố gắng tỏ ra trấn tĩnh, hờ hững đáp lại một câu: “Ồ, em biết rồi.”

Thế nhưng vừa quay mặt đi, trong lòng cô đã dấy lên vô vàn cảm xúc.

Cha của anh… hóa ra lại là vị ấy…

Cái tên này vô cùng quen thuộc.

Cô vẫn nhớ hồi học cấp hai, suốt cả năm trời mỗi lần tan học về nhà, chiếc TV trong phòng khách luôn bật sẵn kênh thời sự đối ngoại. Những lần nhân vật tầm cỡ ấy xuất hiện trong các buổi họp báo hay phát biểu trên truyền thông, Lão Cố đều sẽ xem đi xem lại để nghiền ngẫm.

Xét trên một góc độ nào đó, vị ấy chính là thần tượng trên chính trường của cha cô.

Mười năm trôi qua, chức vụ của vị ấy giờ đây đã vượt xa… Cố Diểu không dám tưởng tượng, nếu Lão Cố biết cha của Chu Chính Lương là ai thì có lẽ ông sẽ không ngủ nổi mất.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm cho tới tận trưa ngày hôm sau. Đang tranh thủ chợp mắt vài phút tại bàn làm việc, cô nhận được cuộc gọi của Chủ nhiệm Cố.

Cố Diểu cầm điện thoại ra lối thoát hiểm.

Xét thấy đang trong giờ làm việc, Cố Kính Minh chỉ nói hết sức ngắn gọn. Đại ý là ông vô tình nghe được thông tin từ phía tổ điều tra, sở dĩ sự việc lần này được giải quyết gọn ghẽ chỉ trong vòng bảy ngày là bởi phía thành phố đã cung cấp những chứng cứ và nhân chứng then chốt.

Cố Kính Minh không phải kẻ ngốc, gần như ngay lập tức đã đoán ra người đứng sau ra tay tương trợ chính là Chu Chính Lương.

Chưa bàn đến những chuyện khác, ân tình này nặng tựa Thái Sơn, dù xét về lý hay về tình thì ông đều nên gặp mặt trực tiếp để nói lời cảm ơn với người ta.

Trong điện thoại, Cố Diểu định nói rồi lại thôi. Cô không muốn Lão Cố quá nặng lòng về chuyện này, bởi xét cho cùng nguồn cơn sự việc cũng bắt nguồn từ người ấy. Nếu không thì sao cha cô phải chịu tai bay vạ gió như vậy.

Thấy con gái im lặng, Cố Kính Minh hừ lạnh một tiếng: “Cảm ơn người ta xong, nhân tiện cũng phải bàn đến chuyện của hai đứa. Chưa đâu vào đâu đã dọn về sống chung, để xem cậu ta có bản lĩnh gì.”

Ôi, sao thái độ lại thay đổi đột ngột thế này.

Cố Diểu day ấn đường, cất tiếng khuyên nhủ: “Bố ơi, chuyện nào ra chuyện đó, bố nhất định phải kiểm soát cảm xúc đấy nhé. Nếu hai người mà đánh nhau thì con sẽ báo cảnh sát.”

Cái con ranh này!

Nếu thật sự đánh nhau rồi bị tống về đồn cảnh sát, để xem ai mới là người mất mặt.

Cố Kính Minh chốt hạ một câu: “Sáng thứ bảy bố sẽ bắt xe, mười hai giờ trưa tới Cùng Hải. Đặt lịch hẹn với lãnh đạo của con giúp bố, địa điểm gặp mặt tùy cậu ta chọn, bố mời khách.”

“…”

Cố Diểu run cầm cập cúp máy, truyền lại nguyên văn cho người ở tầng trên.

Lúc này Chu Chính Lương đang họp.

Điện thoại khẽ rung lên, có tin nhắn mới từ bạn gái:

[Mười hai giờ trưa thứ bảy, mong Bí thư Chu bớt chút thời gian trong lịch trình bận rộn, tìm một nhà hàng thích hợp để cùng Chủ nhiệm Cố đàm đạo chuyện tương lai.]

Phía dưới, vị trưởng ban đang báo cáo thấy lãnh đạo đưa mắt nhìn điện thoại thì hơi khựng lại, tưởng rằng sắp có chỉ thị quan trọng nào đó.

“Tiếp tục đi.”

Chu Chính Lương thu hồi tầm mắt, gương mặt không chút biểu cảm, anh tắt màn hình điện thoại rồi tập trung vào cuộc họp, hoàn toàn không để bản thân bị xao nhãng.

Trong nhịp sống hối hả, nháy mắt đã đến thứ bảy.

Lão Cố đến Cùng Hải sớm hơn dự tính hai tiếng đồng hồ. Hỏi ra mới biết do ông không săn được vé tàu nên quyết định khởi hành từ sáng sớm, tự lái xe qua đây.

Nhưng thôi cũng tốt, thực ra tự lái xe thuận tiện hơn đi tàu cao tốc nhiều.

Nhà hàng mà lãnh đạo chọn nằm ở quận Tây Thành, ngay gần khu Dự Phong. Có lẽ anh định sau khi dùng bữa xong sẽ mời người bố vợ tương lai vốn đang hậm hực chuyện sống chung của hai người qua nhà ngồi chơi.

Cố Diểu lập tức bày tỏ sự lo ngại: “Lão Cố đang rất bất mãn về việc hai đứa mình sống chung, anh mời ông ấy về Dự Phong thì chẳng khác nào…”

Những lời còn lại cô không nói ra, nhưng chắc chắn Chu Chính Lương nghe hiểu.

Anh xoa đầu cô, nhẹ giọng trấn an: “Cứ giao cho tôi.”

Câu nói quen thuộc ấy mang lại hiệu quả kỳ lạ, khiến cô tin rằng anh có thể xoay chuyển càn khôn, giống như cái cách anh đã giải quyết êm đẹp vụ đơn tố cáo vừa rồi.

Địa điểm gặp mặt là một quán trà yên tĩnh.

Chiếc SUV màu đen của anh đã đến bãi xe trước mười phút, còn chiếc Volkswagen của Chủ nhiệm Cố thì đến muộn hơn nửa tiếng do gặp tắc đường khi vào trung tâm thành phố.

Khoảnh khắc Cố Kính Minh xuất hiện ở cửa phòng bao, Chu Chính Lương liền đứng dậy đón tiếp. Hai bên bắt tay chào hỏi, thực hiện đầy đủ các nghi lễ xã giao.

“Bố.”

Cố Diểu đứng thọt lỏm phía sau.

Cố Kính Minh nhìn lướt qua gương mặt con gái, khẽ gật đầu nhưng không nói gì thêm.

Ba người ngồi vào chỗ, nhân viên phục vụ tiến vào châm trà.

Cô gái nhỏ âm thầm quan sát hai người đàn ông, đang định lên tiếng phá tan bầu không khí im ắng thì đã nghe thấy Chủ nhiệm Cố lên tiếng trước:

“Diểu Diểu, con xuống lầu mua cho bố bao thuốc lá.”

Mua thuốc lá ư?

Cố Diểu hơi do dự, rõ ràng là Lão Cố muốn đuổi khéo cô đi. Phía dưới bàn trà, Chu Chính Lương khẽ chạm vào ngón tay bạn gái, trao cho cô một ánh mắt trấn an.

Cô đành phải lánh mặt một lát vậy.

Ngoài cách đó ra thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Trước Tiếp