Nhất Kiến Hỉ - Bán Thổ Vân

Chương 44

Trước Tiếp

Khi Vương Nghiên Nghiên thương lượng với mẹ về việc chuyển ra ngoài, bà Lý Cần Phương không khỏi lộ vẻ bất mãn: "Nhà cửa vừa mới tốn bao nhiêu tiền sửa sang xong, giờ con lại đòi ra ngoài thuê phòng, chẳng phải là vẽ chuyện sao?"

Vương Nghiên Nghiên giải thích rằng để tiện cho công việc ở Nam Thành. Thực tế, dọn đi rồi cô sẽ không còn phải nghe những câu hỏi như: "Bao giờ thì sang nhà Tống Tử Văn ăn bữa cơm?" Vì chuyện từ chối Tống Tử Văn mà không khí trong nhà trở nên căng thẳng, đến mức suất làm bảo vệ mà Lý Cần Phương nhắm cho chồng cũng bị người khác nẫng tay trên. Vương Khải Đức thì vẫn chứng nào tật nấy, suốt ngày say khướt rồi lý sự: "Đời tôi đã bất đắc chí bấy lâu, già rồi thì để tôi sống cho sướng thân không được à?"

Lý Cần Phương – người phụ nữ cả đời gắn bó với xe lòng nướng – chợt nhận ra đôi bàn tay vốn quen xâu những que xiên sắt nay lại chẳng thể kết nối nổi cái gia đình này. Chồng vẫn bạc nhược như cũ, còn con gái thì đã đủ lông đủ cánh, thậm chí còn dùng tiền bạc để xoay chuyển lại bà. Một người thì cam chịu lún sâu trong vũng bùn, một người thì khao khát rời nhà để độc lập. Những quân cờ mà bà dày công sắp đặt: Vương Khải Đức có công việc ổn định, Vương Nghiên Nghiên có tấm chồng giàu sang, tất cả đều đang dần vuột khỏi tầm tay.

Rất nhiều lần đi ngang qua quán cà phê của kẻ thù truyền kiếp Nghiêm Hoa bên kia sông, lòng Lý Cần Phương luôn đan xen giữa đố kỵ và ngưỡng mộ. Năm xưa bà cũng từng muốn mở một cửa tiệm nhỏ ở trấn Phong Hoa, nhưng Vương Khải Đức không đồng ý, thế là chuyện đành gác lại. Đôi khi bà tự hỏi: Rõ ràng tiền là do bà vất vả kiếm ra, tại sao hắn nói không là bà lại thôi? Những đồng tiền xương máu ấy, bà không dám tiêu cho mình, cũng chẳng đưa cho con gái, cuối cùng đều đổ sạch vào những lần khởi nghiệp thất bại của Vương Khải Đức — chưa kể một phần không nhỏ trong đó đã bị hắn ném vào những mối quan hệ phù phiếm bên ngoài mà bà chẳng bao giờ dám tính toán chi li.

Chuyện Vương Nghiên Nghiên sang quán Nghiêm Hoa làm thuê khiến Lý Cần Phương không vui, nhưng khi vắng người, bà lại tự hỏi: "Chẳng lẽ để con bé đi bán lòng nướng với mình ở cổng trường tiểu học?" Cái nghề mua bán nhỏ này mỗi năm chỉ làm được tám tháng, thời gian học sinh nghỉ hè, bà phải len lỏi khắp các khu chợ lưu động ở Nam Thành. Buôn bán bấp bênh, bà cũng muốn đổi nghề nhưng lại sợ mất trắng vốn liếng mà chẳng đi đến đâu.

Mọi kỳ vọng đổi đời bà đều đặt hết lên vai con gái. Vương Nghiên Nghiên tuy học hành không giỏi nhưng lại rèn được tính chịu thương chịu khó, khả năng kiếm tiền cũng hơn hẳn cha mình. Ngoài ra, Lý Cần Phương tự hào con gái là đóa hoa của trấn Phong Hoa, bởi lẽ năm xưa bà cũng thuộc hàng có nhan sắc, còn Vương Khải Đức lúc trẻ cũng khá điển trai. Bà cảm thấy ngoài việc di truyền cái gene nghèo khổ, thì vẻ ngoài ưa nhìn chính là thứ tài sản giá trị nhất mà vợ chồng bà để lại cho con.

Làm mẹ, bà chẳng nỡ nói thẳng với con rằng: "Năm xưa với nhan sắc của mẹ, mẹ có thể tìm được người tốt hơn bố con nhiều." Nỗi tiếc nuối đó bà luôn muốn bù đắp trên người Vương Nghiên Nghiên. Đứa con gái với gương mặt sắc sảo, diễm lệ này nhất định phải kết hôn với Tống Tử Văn. Đàn ông bên ngoài chỉ là phù du, tính cách và gia thế mới là mấu chốt. Một người chồng hiền lành cộng với kinh tế vững vàng chính là sự bảo hộ tốt nhất cho nửa đời sau của người phụ nữ — Lý Cần Phương đã ngộ ra đạo lý đó sau nửa đời người lăn lộn.

Nhìn Vương Nghiên Nghiên đang gấp quần áo nhét vào vali, bà vẫn cố thuyết phục: "Con đi rồi, mẹ biết làm thế nào?"

"Mẹ, con lên Nam Thành chứ có phải về Thượng Hải đâu." Vương Nghiên Nghiên an ủi, bảo mỗi cuối tuần mình sẽ về nhà, đừng làm như thể cô sắp bỏ rơi bà vậy.

"Con phải biết, có những thứ bỏ lỡ một lần là mất cả đời." Lý Cần Phương ám chỉ chuyện Tống Tử Văn — một mối tốt, gia đình có điều kiện lại không chơi bời hư hỏng.

Vương Nghiên Nghiên chỉ mỉm cười, không muốn tiếp tục cuộc tranh luận vô nghĩa. Khi cô nhét con búp bê LinaBell lên trên cùng của vali cũng là lúc công việc thu dọn hoàn tất. Thấy con gái quỳ gối trên chiếc vali để kéo khóa, Lý Cần Phương dù không đành lòng vẫn cúi xuống giúp một tay: "Bố mẹ không có bản lĩnh, chỉ mong sau này con bớt khổ. Con suy nghĩ lại đi, làm tốt không bằng gả tốt, đúng không?"

Vương Nghiên Nghiên dựng vali dậy, lau mồ hôi trên trán. Cô siết chặt tay vào quai xách, lấy hết can đảm để nói lời thật lòng: "Mẹ này ——" cô thực sự đồng cảm với sự chấp niệm về chuyện gả chồng của mẹ, cũng dự đoán được rằng nếu nói ra việc mình chỉ đang làm thuê tạm bợ thì không khí trong nhà sẽ càng tồi tệ hơn. Lời định nói cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi, cuối cùng chỉ còn lại: "Con gửi mẹ thêm hai vạn tệ nữa, mẹ cứ giữ mà tiêu nhé. Đừng có nghĩ đến việc sắm sửa thêm gì cho nhà này, cũng đừng đưa cho bố. Mẹ thích quần áo gì thì cứ mua, muốn ăn gì thì cứ đi ăn, nếu thiếu cứ bảo con."

Lý Cần Phương trừng mắt nhìn con: "Trong mắt con, mẹ chỉ là kẻ thèm tiền của con thôi sao? Mẹ là lo cho tương lai của con, con sắp hai mươi tám rồi đấy." Thế nhưng, tâm trạng bà cũng dịu đi nhiều trước sự hiếu thảo của con gái.

"Con còn chưa tròn hai mươi sáu mà." Vương Nghiên Nghiên kéo vali xuống lầu, đứng giữa sân vườn vừa mới được quét vôi mới. Những khóm bách hợp đỏ rực, nhài thơm ngào ngạt cùng cẩm tú cầu xanh mướt được bài trí khéo léo, cho thấy Lý Cần Phương vốn dĩ là người rất khéo thu vén gia đình.

Phía trước cổng là con ngõ yên tĩnh, bên cạnh cửa sau là giếng cổ đã lấp từ vài năm trước. Phía sau vườn là những gian nhà cũ quây quần, hơi ẩm sau trận mưa dầm đã bớt đi nhờ sự tu sửa, mùi mốc meo bị thay thế bởi mùi dầu mỡ vương lại. Dưới mái hiên, những bó rau mai khô Lý Cần Phương làm đang đung đưa trong gió. Mọi thứ đều cũ kỹ nhưng lại pha trộn nét mới mẻ kỳ lạ. Với Vương Nghiên Nghiên — người đã rời xa căn nhà này từ năm mười tám tuổi — cảm giác lần này giống như một sự giải thoát thực sự, khiến cô háo hức muốn thử sức với cuộc đời mới.

"Ở nhà mình có gì không tốt? Thuê phòng bên ngoài tốn kém bao nhiêu tiền." Lý Cần Phương lại bắt đầu điệp khúc oán giận con gái.

Vương Nghiên Nghiên nhìn mẹ, trong mắt không rõ là đồng cảm hay bất nhẫn, cuối cùng tất cả đều hóa thành nỗi xót xa cho chính mình: "Mẹ, thế nào mới là nhà?" Ở ngoài làm lụng mấy năm, bao bận cô muốn trở về căn nhà này, nhưng cô hiểu rõ, nơi đây chưa bao giờ là chỗ dựa hay bến đỗ cho cô. Nó chỉ luôn mở cái miệng đói khát, chờ đợi cô truyền máu, truyền dịch để duy trì sự sống. Bây giờ trở về chưa đầy nửa năm, căn nhà này đã nóng lòng muốn đẩy cô đi. Thực chất, đây chỉ là một mảnh đất trải đầy than hồng mà thôi.

"Mẹ chăm sóc mình cho tốt, đừng quản bố con nữa." Vương Nghiên Nghiên biết nói cũng bằng thừa, nhưng vẫn để lại câu dặn dò đó.

Khi cô đang khệ nệ nhét hành lý vào cốp sau, một đôi bàn tay mềm mại khéo léo chợt đưa tới giúp một tay. Vương Nghiên Nghiên lập tức mỉm cười, quay đầu nhìn Nghiêm Lung: "Đúng lúc quá nhỉ." Nghiêm Lung cũng kéo theo một chiếc vali lớn, cô bảo vốn định mang theo chiếc nồi cơm điện nhỏ hồi còn ở Hàng Châu, nhưng thực sự không còn chỗ chứa.

"Không sao, lần sau về lấy cũng được, hoặc mình lên mạng chọn cái mới." Nhét xong hai chiếc vali, Vương Nghiên Nghiên lặng lẽ nhìn Nghiêm Lung, chưa có ý định khởi hành.

"Hửm?" Nghiêm Lung bắt gặp ánh mắt ấy, "Cậu... hối hận rồi sao?"

"Ngốc ạ." Vương Nghiên Nghiên xoa rối tóc bạn gái, "Tớ chỉ cảm thấy thật khó tin, thật không thể ngờ được —— chúng mình sắp có cuộc sống riêng rồi." cô nhìn lại trấn Phong Hoa lần nữa: "Bảo bối, tớ sẽ cố gắng làm việc, sẽ để chúng mình được sống tốt." Lời thề thốt pha lẫn chút thấp thỏm thốt ra: "Tớ chỉ tốt nghiệp trường thường, giờ cũng chỉ biết chạy xe công nghệ. Có lẽ tớ sẽ tìm việc bán hàng, hoặc tạm thời vào xưởng." Cô cảm thấy mình bây giờ mới thực sự bắt đầu lại từ đầu, nhưng dường như cũng nhìn thấy một trần nhà chỉ cách đỉnh đầu mình chưa đầy một thước.

Nghiêm Lung nắm lấy tay cô: "Đừng vội." Nghiêm Lung mỉm cười an ủi Nghiên Nghiên, ngón tay khẽ gãi vào lòng bàn tay bạn gái: "Cũng đừng sợ."

Khi chiếc ô tô chạy qua cây cầu đá hình vòm, Vương Nghiên Nghiên và Nghiêm Lung nhìn nhau cười hiểu ý. Nghiêm Lung dịu dàng nhìn bạn gái: "Hồi đó cậu hung dữ lắm, làm tớ sợ hết hồn."

"Không hung dữ thì làm sao xóa bỏ được cái sự khách khí đó chứ." Vương Nghiên Nghiên chậm rãi lái xe rời khỏi trấn Phong Hoa. Bỗng qua gương chiếu hậu, cô thấy Nghiêm Hoa đang đứng đầu cầu dõi theo, liền nhấn hai hồi còi chào tạm biệt. Nghiêm Lung cũng phát hiện ra, liền thò đầu ra cửa sổ vẫy tay gọi cô út.

Nghiêm Hoa xách giỏ thức ăn, bĩu môi: "Đồ không có lương tâm." Đoạn, bà cảm thấy tai ngứa ngáy, chợt nhớ ra hôm nay là ngày Nghiêm Lung thường lấy ráy tai cho mình, vậy mà con bé mải mê dọn đi ở chung mà quên bẵng mất thói quen này.

Nghiêm Hoa xoa tai trở lại quán cà phê. Đứng sau quầy bar bây giờ không phải là Kim Úy tóc ngắn lạnh lùng, cũng không phải cô cháu gái dịu dàng Nghiêm Lung, càng không phải Vương Nghiên Nghiên mắt to hoạt bát, mà là Hạ Tỉ — người đàn bà đã ở tuổi trung niên nhưng vẫn giữ được nét thanh tú dù vóc dáng có phần đẫy đà.

Vị cựu phó cục trưởng thắt tạp dề, đang chăm chú nghiên cứu cách dùng hơi nước đánh bọt sữa của máy pha cà phê. Cặp kính gọng vàng khiến bà có vẻ hơi xa cách, chiếc áo thun trắng sữa làm nổi bật gương mặt thanh tú. Thấy Nghiêm Hoa về, những nếp nhăn nơi khóe mắt bà nheo lại, vẻ mặt bừng sáng: "Bà chủ về rồi à?" Đây là yêu cầu của Nghiêm Hoa, nói là phải có tôn ti trật tự, chân lý bà là chủ quán phải được thể hiện trong cách xưng hô hằng ngày. Hạ Tỉ từng bảo mình lớn lên trong xã hội chủ nghĩa, không quen với cái trật tự nhà máy dân doanh cấp thị trấn đó, hay là gọi "Đồng chí Nghiêm Hoa"?

Nghiêm Hoa bảo không gọi bà chủ thì đừng có làm. Hạ Tỉ im lặng một giờ đồng hồ, cuối cùng cũng chịu thốt lên hai tiếng "Bà chủ". Gọi được ba ngày thì đã thuận miệng cực kỳ.

Nghiêm Hoa nghe xong tiếng "bà chủ" thì ra vẻ "Ừm" một tiếng, đưa giỏ rau vào bếp sau rồi quay ra. Trong tay bà nhanh chóng được đặt vào chiếc ca tráng men "Chiến sĩ thi đua năm 1988", bên trong là trà kỷ tử đã pha sẵn, nước trà hơi ngọt.

Nhưng Nghiêm Hoa đang có tâm sự. Từ lúc Nghiêm Lung nói muốn chuyển lên thành phố, bà đã mấy đêm không ngủ ngon. Mấy năm nay bà đã quen có Nghiêm Lung bầu bạn, dù từng nghĩ con bé sớm muộn cũng đi lấy chồng, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế —— cái con bé Vương Nghiên Nghiên đáng tội chết kia, mới mấy tháng đã dọn dẹp Nghiêm Lung ngoan ngoãn như vậy. Cái đứa mềm mỏng như nắm bột nhà bà quả thực bận rộn từ trên giường xuống dưới bếp, đôi tay nhỏ bé vất vả mà không một lời oán thán, thậm chí còn vui vẻ lạ thường. Càng đáng ghét là trong buổi sáng bình thường này, con bé đã ngồi xe Vương Nghiên Nghiên rời khỏi trấn Phong Hoa. Nghiêm Hoa cảm giác sự giao thoa giữa Nghiêm Lung và cuộc đời mình sắp trở nên nhạt nhòa. Đứa trẻ bánh bao mềm hay khóc đỏ cả mũi ấy không còn chỉ thuộc về riêng bà nữa.

Khổ thân hơn, bản thân bà vì nhất thời mềm lòng ham tiền mà để Hạ Tỉ suốt ngày lở vởn trước mặt. Lúc mất ngủ, Nghiêm Hoa ngồi khoanh chân trên giường suy ngẫm: Nếu Hạ Tỉ dám có thêm ý đồ hay hành động quá trớn nào, bà sẽ dứt khoát đuổi thẳng cổ. Bà đã thề có hóa thành tro cũng không muốn dính líu đến người phụ nữ này lần nữa, lời này từng nói ra vô cùng đanh thép.

Đặt ca nước xuống, Nghiêm Hoa lại xoa cái tai ngứa, định vào phòng Nghiêm Lung tìm bộ đồ lấy ráy tai. Hạ Tỉ nhìn thấy vậy liền bảo: "Tai ngứa à? Để tôi lấy cho." Hạ Tỉ bảo quy trình bà đều thạo, từ làm sạch đến xoa bóp thư giãn. Dụng cụ bà cũng có sẵn trong túi.

Trong lúc Nghiêm Hoa còn đang do dự, Hạ Tỉ đã lấy ra một chiếc hộp nhỏ giống hệt cái Nghiêm Lung hay dùng: "Thử chút nhé?"

Nghiêm Hoa cảm thấy có chút gượng gạo, bà thực sự không hình dung nổi sau bao nhiêu năm, việc lại tựa đầu lên gối Hạ Tỉ sẽ có cảm giác thế nào. Hạ Tỉ đã mở cửa sau, mời Nghiêm Hoa ra hậu viện: "Ngoài đó mát mẻ hơn."

Sau một hồi do dự, Nghiêm Hoa bảo thôi để bà tự làm, hoặc là ra tiệm lấy ráy tai cho xong. Gương mặt Hạ Tỉ thoáng hiện lên một tia tổn thương, bà vẫn gật đầu: "Được thôi."

Nghiêm Hoa trước giờ vốn chẳng thể chịu nổi cái vẻ mặt ủy khuất này của đối phương, bà nhíu mày: "Thôi thì... cô làm đi, cẩn thận một chút là được."

Hạ Tỉ lập tức mặt mày hớn hở: "Yên tâm, tay tôi khéo lắm." Nói xong mới chợt nhận ra có chút không ổn. Nghiêm Hoa vội quay mặt đi chỗ khác, vờ như không nghe thấy câu nói vốn là lời mật ngọt trong chăn gối năm nào.

Hạ Tỉ cố giữ đầu gối thật thăng bằng dù phần bụng hơi nhô ra vì tư thế ngồi. Nghiêm Hoa hạ quyết tâm, nghiêng đầu đặt má trái và tai trái lên đùi Hạ Tỉ. Hơi ấm truyền qua lớp vải mỏng khiến lông tơ trên người bà bỗng dựng đứng cả lên. Khi dụng cụ chạm vào tai, Nghiêm Hoa khẽ rùng mình — lòng bà bắt đầu dâng lên cảm giác tê tái và đắng chát. Bà thực sự căm ghét cái nhiệt độ này, nhưng lại càng chán ghét bản thân vì nỗi hoài niệm đã lâu đối với hơi ấm ấy.

Đúng như Hạ Tỉ tự đắc, đôi tay bà rất khéo léo. Chiếc thìa lấy ráy tai nhẹ nhàng thăm dò, cọ xát trong tai Nghiêm Hoa. Những tiếng "sột soạt" như đang cào vào tim gan, Nghiêm Hoa nhắm nghiền mắt, hai tay buông thõng không biết tựa vào đâu, đành phải vịn chặt lấy chiếc ghế trúc nhỏ mà Hạ Tỉ đang ngồi. Cổ tay bà vô tình quét qua eo, rồi chạm phải mạn sườn của vị cựu cục trưởng. Tay Hạ Tỉ lập tức run lên, giây tiếp theo, Nghiêm Hoa hét bắn người: "Á ——"

Vị cựu "Chiến sĩ thi đua" ôm lấy tai bật dậy, trừng mắt nhìn Hạ Tỉ đầy giận dữ: "Cô muốn lấy mạng tôi à!" Cái đau thấu trời xanh như xuyên qua ống tai, đâm thẳng vào huyệt thái dương rồi xông l*n đ*nh đầu. Bao nhiêu hơi ấm, chua xót, bao nhiêu nhớ nhung hay cảm giác cào xé tâm can đều bị cú sảy tay của Hạ Tỉ đánh tan sạch sẽ. Nghiêm Hoa mắng nhiếc: "Khéo cái nỗi gì! Tôi mà bị viêm tai giữa thì không tha cho cái đồ đáng giết ngàn đao nhà cô đâu!"

Dạo này đúng là vận đen, đi đâu cũng gặp lũ đáng giết ngàn đao, Nghiêm Hoa hậm hực nghĩ thầm.

Trước Tiếp