Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 543: Sự Kỳ Lạ Của Point Z [2]
Chùm ánh sáng phát ra từ cây đuốc khẽ rung lắc bần bật khi tôi cố gắng điều chỉnh lại tư thế đứng để có được góc độ quan sát tốt hơn, luồng ánh sáng mạnh mẽ đó dễ dàng cắt ngọt qua lớp sương mù đặc quánh và dừng lại, rọi thẳng vào đường viền sắc cạnh của một cánh cửa sập bằng kim loại đang được gắn chặt vào mặt sàn bê tông nứt nẻ. Lớp gỉ sét màu nâu đỏ còn sót lại không ngừng rỉ ra từ các bản lề và đọng lại thành từng mảng tởm lợm dọc theo các cạnh viền, để lại những vệt ố màu tối tăm, khô cứng bám chặt trên lớp bê tông xung quanh.
Tôi cúi thấp người xuống, nghiêng chùm ánh sáng rọi sát lại gần hơn để cố gắng tìm kiếm cái cần gạt mở cửa.
‘Theo nguyên lý thì phải có một cơ cấu, một cái tay gạt nào đó được thiết kế để mở cánh cửa sập này chứ. Dù tôi không thể tài nào hiểu nổi tại sao bọn họ lại phải cố tình làm cho cái việc tiếp cận vào cơ sở nghiên cứu ngầm này trở nên phức tạp, khó khăn đến thế, nhưng xét cho cùng thì đây cũng là một thứ công trình được xây dựng từ một khoảng thời gian rất lâu về trước rồi.’
“À, tìm thấy nó rồi đây này.”
Cuối cùng thì tôi cũng đã tìm thấy cái cần gạt bằng kim loại được giấu kỹ và với tay nắm chặt lấy nó.
Bề mặt của nó mang lại một cái cảm giác khô khốc, giòn rụm dưới bàn tay tôi, những mảng gỉ sét bong tróc vỡ vụn ra và rơi lả tả xuống, cọ xát rát rạt trên da thịt khi tôi siết chặt tay và dùng toàn lực để kéo mạnh. Lúc ban đầu nó dường như kháng cự lại lực kéo, một tiếng r*n r* ma sát cực lớn vang vọng, dội lại khắp không gian tĩnh mịch trước khi nó cuối cùng cũng chịu di chuyển.
Một tiếng va đập kim loại sắc nhọn, chói tai nổ tung trong không khí khi các chốt khóa bảo vệ bên trong đồng loạt gãy vụn ra, âm thanh đinh tai nhức óc đó dội lại liên hồi khắp mọi nơi. Kéo theo ngay sau đó là một chuỗi những tiếng cạch-cạch-cạch nặng nề, chắc nịch khiến cho toàn bộ bề mặt cánh cửa sập rung lên bần bật.
“Ukh—!”
Gồng mình tung ra một cú kéo chí mạng cuối cùng, cánh cửa sập khổng lồ bắt đầu từ từ được nâng lên trong khi một tiếng r*n r* trầm đục, sâu thẳm vang vọng từ dưới lên dội lại khắp không gian xung quanh.
CẠCH!
Khi tấm sắt nặng trịch được nghiêng lên hết cỡ, nó mất đà xoay ngược trở lại cho đến khi đập mạnh một cú chí mạng vào nền bê tông với một tiếng thịch trầm đục, chát chúa, chấn động đó mạnh đến mức khiến cho mặt đất dưới chân chúng tôi cũng phải rung chuyển.
“…Khục… haa… cái thứ quỷ này nặng hơn những gì tôi tưởng tượng nhiều.”
Tôi đưa hai lòng bàn tay đầy mồ hôi lên chùi chùi vào quần rồi dán mắt nhìn chằm chằm xuống khoảng không gian tối tăm mịt mù bên dưới, nơi có một dãy những thanh kim loại lạnh lẽo nhô ra từ trong bóng tối, chúng được bắt vít kiên cố vào hai bên vách tường của cái trục thông gió hẹp trông hệt như một cái thang leo tạm bợ. Rọi thẳng chùm ánh sáng đuốc xuống dưới đáy, tôi cố gắng căng mắt ra để nhìn xem có cái thứ gì đang chờ đợi bên dưới không, nhưng đập vào mắt tôi chỉ là một màu đen kịt của bóng tối vô tận.
Rón rén đặt một chân xuống nấc thang đầu tiên, tôi đã âm thầm thả gã Realmwalker ra ngoài để làm nhiệm vụ trinh sát, kiểm tra tình hình bên dưới giúp mình.
Cùng lúc đó, tôi ngoảnh đầu nhìn lại phía những người đồng đội khác. Nhưng ngay khi vừa quay lại, tôi lập tức nhận ra một biểu cảm vô cùng kỳ lạ, đăm chiêu đang hiện hữu trên mặt Niel.
“Có chuyện gì không ổn sao?”
Ánh mắt của cậu ta dường như đang bị đóng đinh, dán chặt vào cái nắp của cánh cửa sập.
“Tôi cũng không dám chắc nữa,” Niel ngập ngừng trả lời sau một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, đôi lông mày của cậu ta nhíu chặt lại khi cậu sải bước tiến lại gần hơn đến chỗ cánh cửa sập và cúi rạp người xuống để có thể quan sát kỹ lưỡng hơn. Cậu ta dùng ngón tay trỏ chậm rãi lướt dọc theo các cạnh viền, chăm chú nghiên cứu lớp kim loại đã bị mài mòn và những mảng gỉ sét bong tróc đang bám rịt trên các bản lề. Sau một vài giây săm soi, cậu ta từ từ đứng thẳng người dậy, ánh mắt ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi. “Chỉ là tôi có một cái cảm giác kỳ lạ là nó được mở ra có vẻ hơi dễ dàng hơn một chút so với bình thường. Với một cái kết cấu đã cũ kỹ, tàn tạ và bị gỉ sét ăn mòn nghiêm trọng đến mức này, tôi cứ đinh ninh rằng nó sẽ tạo ra một lực kháng cự cứng đầu, mạnh mẽ hơn thế này rất nhiều cơ.”
Câu nói phân tích sắc bén của cậu ta lập tức khiến tôi phải khựng lại.
‘Đúng là như vậy thật, giờ có thời gian bình tâm nghĩ lại thì những nhận định của cậu ta hoàn toàn không hề sai. Mặc dù cái việc mở nó ra không hẳn là quá dễ dàng, nhưng nó cũng thực sự không khó nhằn đến mức độ như tôi tưởng tượng.’
“Thế ý cậu là…”
“Thành thật mà nói thì tôi cũng không dám chắc nữa.”
Niel trả lời sau khi từ từ dời mắt khỏi cánh cửa sập. Phủi sạch hai bàn tay dính đầy bụi bẩn, cậu ta dán mắt nhìn xuống cái hố sâu tăm tối.
“Khi phải đối mặt với những cái thứ dị thường kiểu này thì chúng ta sẽ không bao giờ có thể biết trước được điều gì đâu. Sự hiện diện của Làn sương mù quỷ dị này có thể chính là nguyên nhân giải thích cho một hiện tượng phi lý như thế này. Tôi hoàn toàn không chắc chắn về điều gì cả. Đội trưởng nghĩ bước tiếp theo chúng ta nên hành động như thế nào đây?”
“…..”
Tiếp tục nhìn chằm chằm xuống cái hố đen ngòm, cuối cùng tôi quyết định cúi thấp người xuống và cẩn thận bước hẳn vào trong.
‘Theo như những báo cáo mà Realmwalker truyền về thì hoàn toàn không có bất kỳ một sự hiện diện nào bất thường ở bên dưới cả. Tôi nghĩ cái việc chúng ta di chuyển xuống dưới đó sẽ ổn thỏa thôi.’
Vươn hai tay nắm chặt lấy các thanh kim loại, tôi bắt đầu từ từ di chuyển thân mình leo xuống.
“Xuống thôi nào.”
Tôi chậm rãi trèo xuống từng bậc một, hai bàn tay siết chặt lấy lớp kim loại lạnh buốt và từ từ hạ trọng tâm cơ thể mình qua từng thanh chắn. Mỗi một bước chân hạ xuống lại tạo ra một tiếng thịch kim loại trầm đục vang vọng, dội lại qua cái trục thang chật hẹp, tạo ra những rung động nhẹ lan truyền lên hai cánh tay trước khi cái âm thanh đó bị lớp không khí nặng nề, ngột ngạt bên dưới nuốt chửng hoàn toàn.
Một giây đồng hồ sau đó, lại có thêm vài tiếng thịch thịch trầm đục vang lên nối gót ngay phía trên đỉnh đầu tôi.
Bóng tối bủa vây dường như đang ép sát, chèn ép tôi từ mọi phía khi tôi tiếp tục hành trình leo xuống, cái vòng ánh sáng hình tròn mờ nhạt ở phía trên đỉnh đầu cứ thế nhỏ dần, thu hẹp lại theo từng nấc thang mà tôi đi qua. Lớp không khí càng đi sâu xuống dưới lại càng trở nên lạnh lẽo, buốt giá hơn, và ở một cái mức độ nào đó nó mang lại cảm giác dày đặc, ngột ngạt hơn, cái tình trạng đó cứ tiếp diễn liên tục cho đến khi hai chân tôi cuối cùng cũng an toàn chạm được xuống bề mặt đáy.
Cẩn trọng bước ra khỏi cái thang leo, bóng tối tăm tối ở nơi này dường như còn trở nên dày đặc, đặc quánh hơn rất nhiều so với lúc trước.
Tôi vội vàng rút cây đuốc ra và chiếu thẳng chùm sáng về phía trước mặt, luồng ánh sáng mạnh mẽ cắt xuyên qua màn đêm tăm tối, phơi bày ra hình ảnh một đoạn hành lang dài ngoẵng, chật hẹp đang kéo dài hun hút, sâu thẳm đến cái mức độ mà tầm mắt của tôi có thể theo kịp.
Chùm ánh sáng khẽ rung lên nhè nhẹ trong tay tôi, lướt qua cái lối đi chật hẹp và phần trần nhà thấp tè ngay phía trên đỉnh đầu. Bầu không khí ở đây vô cùng ẩm ướt và mang lại một cảm giác nặng nề, đè nén trong buồng phổi, và các bức tường bê tông hai bên hành lang thì lại đang bóng loáng, nhầy nhụa vì độ ẩm ướt cao, chúng lấp lánh phản chiếu lại ánh sáng dưới chùm đuốc cứ như thể chúng vừa được ai đó trát lên một lớp dầu mỡ bóng loáng vậy.
Tôi cất bước tiến lên, và một tiếng nước bắn lép nhép, lạnh lẽo vang lên dội lại từ phần trần nhà thấp.
‘Cái quái gì mà cái nơi này lại ngập ngụa nước nôi ướt át thế này?’
Một lớp nước mỏng đang bao phủ, đọng lại trên mặt sàn, che khuất đi hoàn toàn những viên gạch men nứt nẻ, tàn tạ ở bên dưới. Với mỗi một nhịp bước chân đặt xuống, lớp nước lại bị khuấy động, gợn sóng lăn tăn lan rộng ra tạo thành những vòng tròn xám xịt.
Cuối cùng tôi cũng chịu dừng bước, ngoái đầu nhìn ra phía sau khi nghe thấy tiếng vài bóng người đang nhảy bịch xuống.
“Cái chốn quái quỷ này…”
“Ukh. Bọn họ từng phải làm việc trong cái điều kiện tồi tệ, tởm lợm kiểu gì thế này cơ chứ?”
Nora và Mia dáo dác nhìn quanh, đôi mắt của họ liên tục đảo quanh, lang thang khắp mọi ngóc ngách.
“…Tại sao ở dưới này lại ngập ngụa nước thế này? Nước tích tụ do mưa thấm xuống sao? Hay là do một đường ống dẫn nước nào đó đã bị vỡ tung?”
Niel lầm lũi đi theo ngay sau lưng họ, cậu ta liên tục chớp mắt vài lần trước khi buông một tiếng thở dài khe khẽ, bất lực. Cậu ta lại phải tháo kính ra và dùng phần mép áo để lau chùi mặt kính, đôi mắt hơi nheo lại một chút khi cậu cố gắng căng mắt ra để nhìn cho rõ cái không gian mờ ảo, tăm tối xung quanh mà không có sự trợ giúp của cặp kính.
Tôi kiên nhẫn đứng đợi cho đến khi cậu ta đeo cặp kính trở lại lên mắt trước khi dứt khoát chuyển sự chú ý hướng về phía đoạn hành lang tối tăm và tiếp tục dẫn đầu tiến lên.
Tuyệt nhiên không có một ai buồn phát ra bất kỳ một tiếng động dư thừa nào, mọi người đều lầm lũi, lặng lẽ nối gót theo sau lưng tôi khi những tiếng bước chân nhẹ nhàng đạp lên vũng nước bắn tung tóe dưới chân cứ liên tục dội lại từ các bức tường chật hẹp của đoạn hành lang phía trước.
‘Thực ra thì mình không nên tỏ ra quá bất ngờ hay ngạc nhiên trước cái tình trạng tồi tàn của cái nơi này,’ tôi tự nhủ thầm trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo không ngừng lướt qua rà soát các bức tường đã bị ăn mòn nghiêm trọng và những đường dây điện chằng chịt, đứt gãy đang bị phơi bày lộ thiên ở hai bên vách khi chúng tôi càng lúc càng dấn thân đi sâu hơn vào trong.
‘Dù sao thì đây cũng là tàn tích của một cơ sở nghiên cứu cũ kỹ đã bị bỏ hoang, cái việc nó trông thảm hại như thế này là một điều hết sức hiển nhiên và bình thường thôi.’
Nhưng cái thứ thực sự khiến cho tôi cảm thấy bất an, bồn chồn hơn cả chính là cái ý nghĩ lóe lên trong đầu rằng cái tầng mà chúng tôi đang đứng đây mới chỉ là tầng hầm thứ nhất. Hẳn là vẫn còn vài tầng ngầm nữa đang nằm chôn vùi ở bên dưới chân chúng tôi, đâm sâu hơn nữa xuống dưới lòng đất. Theo như những thông tin tình báo ít ỏi mà tôi được biết, cái cơ sở ngầm này được xây dựng lên với mục đích để nghiên cứu về một cái dự án năng lượng điện chết tiệt nào đó.
‘Nếu chỉ đơn thuần là vậy thì tại sao mình lại có cái cảm giác rợn người rằng cái nơi này còn ẩn chứa những bí mật tồi tệ hơn thế rất nhiều?’
Bố cục thiết kế, cấu trúc cánh cửa sập bằng kim loại kiên cố ở phía trên, hệ thống khóa an toàn nặng nề… Tất cả những thứ đó mang lại một cái cảm giác về sự phức tạp, bảo mật kiên cố hơn mức cần thiết đối với một cơ sở nghiên cứu thông thường một chút. Nhưng suy cho cùng, có lẽ là do tôi đang bị căng thẳng và phản ứng thái quá lên thôi. Rất có thể chính cái bóng tối đặc quánh và sự tĩnh lặng chết chóc này đang âm thầm tác động lên tâm lý tôi, biến những thứ vốn dĩ rất đỗi bình thường, tiêu chuẩn thành một thứ gì đó đáng sợ, tồi tệ hơn thực tế rất nhiều.
‘Realmwalker tự dưng lại khựng lại dừng bước sao? Có vẻ như hắn ta vừa mới tìm thấy một cánh cửa nào đó thì phải?’
Nhịp bước chân của tôi bất giác chậm lại nửa nhịp. Nhưng rồi tôi lại quyết định tiếp tục tiến lên khi tôi âm thầm ra lệnh điều khiển gã Realmwalker mở cánh cửa đó ra và đi vào bên trong thăm dò trước.
Để có thể đảm bảo chắc chắn rằng mọi việc sẽ diễn ra một cách suôn sẻ và giảm thiểu mọi rủi ro có thể xảy ra xuống mức thấp nhất, tôi luôn ưu tiên sử dụng Realmwalker làm con tốt thí để đi do thám phía trước và làm một biện pháp bảo đảm an toàn phòng ngừa trong trường hợp tồi tệ nhất có chuyện không may xảy ra.
‘…Mọi thứ bên trong có vẻ đều ổn thỏa cả.’
Hiệu suất làm việc của Realmwalker quả thực rất xuất sắc. Chỉ trong vòng vài nhịp hít thở ngắn ngủi, hắn ta đã răm rắp hoàn thành những yêu cầu mà tôi giao phó, mở tung cánh cửa, sải bước đi vào bên trong và xác nhận tình hình là hoàn toàn không có vấn đề gì đáng ngại.
Chúng tôi tiếp tục di chuyển dọc theo đoạn hành lang u ám đó cho đến khi cuối cùng cũng đến được vị trí cánh cửa nằm ở tận cùng lối đi. Tôi giơ cao chiếc đèn pin lên và để cho chùm ánh sáng mạnh mẽ lướt chậm rãi trên bề mặt của nó, săm soi quan sát từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Cùng chung một số phận hẩm hiu với cái nắp cửa sập ở phía trên, bề mặt của nó đã bị gỉ sét tàn phá vô cùng nặng nề, phần kim loại bị ăn mòn loang lổ thành từng mảng lớn, và các bản lề được gắn bên hông cũng đã bị mài mòn, mỏng dính vì sự khắc nghiệt của thời gian. Cái tay nắm cửa trông giòn rụm, như thể nó sẽ gãy vụn ra ngay lập tức nếu như tôi lỡ tay dùng quá nhiều lực tác động lên nó.
Tôi bắt đầu vươn tay hướng về phía cái bản lề, định bụng sẽ dùng một lực dứt khoát để mở tung nó ra thật nhanh, nhưng một bàn tay đã vội vã vươn ra và Niel đã kịp thời ngăn tôi lại ngay trước khi những ngón tay tôi chạm vào bề mặt kim loại.
“Khoan đã, dừng lại một chút.”
“Hửm?”
Tôi khựng lại và quay đầu nhìn về phía cậu ta, một câu hỏi thắc mắc đã được định hình sẵn trên đầu môi.
Thay vì mở miệng trả lời giải thích, Niel chen lên bước qua người tôi và hơi nghiêng chiếc đèn pin của mình rọi xuống dưới mặt sàn. Chùm ánh sáng dời khỏi bề mặt cánh cửa và dừng lại ngay trên mặt sàn ở vị trí ngay sát trước cửa, chiếu sáng rõ rành rành một đống mảnh vụn gỉ sét.
…Ồ.
“Cánh cửa này rõ ràng là đã được ai đó mở ra vào thời điểm cách đây không lâu.”
Lời khẳng định chắc nịch của cậu ta vang vọng dội lại xung quanh, khiến cho biểu cảm trên khuôn mặt của Nora và Mia thoáng trở nên căng thẳng, cảnh giác nhẹ khi hai người họ vội vã tiến lên, dán mắt quan sát những mảnh vụn gỉ sét đó với một vẻ mặt nghiêm túc tuyệt đối.
“Cậu nói chuẩn đấy.”
“Nnn?!”
Tôi cũng cố gắng diễn sâu, làm ra vẻ trầm ngâm phân tích y hệt như bọn họ, nhưng trong thâm tâm thì lại đang tự nguyền rủa, trách móc sự bất cẩn của chính mình.
‘Thôi rồi, ừ thì, cái lỗi lầm ngớ ngẩn này là do mình gây ra.’
Chắc chắn 100% cái đống gỉ sét bong tróc đó là do hành động mở cửa của gã Realmwalker gây ra.
Tôi không muốn để cho ba người bọn họ tiếp tục dán mắt săm soi thêm nữa, bèn vươn tay nắm chặt lấy cái tay nắm cửa và dứt khoát mở toang nó ra.
“Đội trưởng, khoan đã!”
“Mọi người không cần phải lo lắng thái quá đâu, bên trong hoàn toàn trống rỗng không có gì nguy hiểm cả.”
“Làm sao mà cậu có thể dám chắc chắn được điều đó? Nếu cậu nhìn kỹ vào những—”
“Tôi chỉ đơn giản là biết vậy thôi.”
Tôi trả lời bằng một giọng thì thầm lạnh nhạt, dứt khoát bước chân vào trong phòng khi lớp không khí dịch chuyển, bao bọc quanh tôi, mang lại một cảm giác nặng nề hơn, ẩm ướt và ngột ngạt hơn rất nhiều. Cánh cửa bằng kim loại khẽ r*n r* một âm thanh ma sát khó chịu khi tôi buông tay ra. Tôi giơ cao chiếc đèn pin lên và liên tục quét chùm ánh sáng rà soát khắp không gian phòng, tỉ mỉ quan sát từng ngóc ngách, từng phần một.
Diện tích của căn phòng này khá là rộng lớn.
Một chiếc bàn làm việc có kích thước dài thượt chiếm trọn gần như toàn bộ phần không gian bên phải của căn phòng, bề mặt của nó vô cùng lộn xộn, ngổn ngang với hàng tá những giấy tờ tài liệu và những dụng cụ thí nghiệm đã bị ăn mòn, gỉ sét. Những chiếc kệ đựng đồ bằng kim loại cỡ lớn được bố trí xếp sát dọc theo các bức tường, chất đầy ắp vô số sách vở và những tập hồ sơ tài liệu dày cộp, vài cái kệ đã đổ nghiêng ngả, vài cái khác thì bị cong võng xuống một cách thảm hại vì tình trạng xuống cấp trầm trọng.
Những hệ thống máy tính có thiết kế cồng kềnh, cổ lỗ sĩ nằm chỏng chơ trên mặt bàn và rải rác quanh đó, màn hình của chúng đều dày đặc và bị bao phủ bởi những lớp bụi bẩn, những đường dây cáp thì nằm vương vãi, ngoằn ngoèo trên mặt sàn nhà. Vài chiếc ghế xoay văn phòng nằm lật ngửa, lật nghiêng, trông cái cảnh tượng hỗn độn đó cứ như thể căn phòng này đã bị mọi người vứt bỏ, tháo chạy trong một sự hoảng loạn, vội vã cùng cực vậy.
“Không còn nghi ngờ gì nữa. Chắc chắn đã có người nào đó đặt chân đến đây. Và thời điểm bọn họ có mặt ở đây cũng không quá lâu trước chúng ta đâu.”
Niel trầm ngâm bình luận, biểu cảm trên mặt vô cùng căng thẳng, đăm chiêu khi quan sát tình trạng hoang tàn của căn phòng.
Tôi đưa mắt nhìn quanh đánh giá tình trạng căn phòng và khẽ mím môi suy nghĩ.
“Cũng có một khả năng đó, hoặc là cái hiện trạng của căn phòng này vốn dĩ đã là một mớ hỗn độn như thế này từ trước, và những người ở đây đã phải bỏ chạy thục mạng vì sự tấn công của lớp sương mù.”
Niel quay sang nhìn tôi, cậu ta hơi hé miệng định nói thêm một điều gì đó để phản bác, nhưng cuối cùng lại quyết định dừng lại, nuốt những lời đó vào trong. Cậu ta vẫn kiên định giữ nguyên những nhận định, ý kiến của riêng mình.
Nhưng ngẫm lại thì cậu ta nói cũng không phải là sai hoàn toàn. Cái giả thuyết về việc đã có một nhóm người khác nhanh chân đặt chân đến nơi này trước chúng tôi là một điều hoàn toàn có thể xảy ra và rất khả thi. Có lẽ đó chính là tàn dư của một trong những đội thám hiểm mà chúng tôi được lệnh cử đến để ứng cứu, hoặc cũng có thể là những thành viên đến từ cái Công Hội Evening Sun kia.
Tôi không mở miệng để bác bỏ lại ý kiến của cậu ta khi tôi bắt đầu lững thững tiến về phía chiếc bàn làm việc, đế bốt khẽ cọ xát tạo ra những âm thanh rít rít trên mặt sàn ẩm ướt. Những tờ tài liệu nằm rải rác trên bàn giòn rụm, vỡ vụn ra dưới những đầu ngón tay khi tôi cố gắng gom chúng lại thành một xấp gọn gàng hơn để dễ bề quan sát. Tôi lôi chiếc điện thoại của mình ra và bắt đầu sử dụng chức năng quét hình ảnh cho từng trang giấy một, hơi nghiêng góc độ của màn hình để cố gắng bắt lấy và khôi phục lại bất kỳ một dòng chữ mờ nhạt nào còn may mắn sống sót trên những trang giấy tàn tạ đó.
“Sẽ phải tốn một khoảng thời gian khá lâu để cái ứng dụng này có thể quét hết đống tài liệu này và nhận diện, phân tích toàn bộ thông tin, nhưng việc tiến hành quét lại hết mọi thứ ở đây cũng không phải là một ý kiến tồi. Tất cả mọi người cũng nên bắt tay vào làm cái việc đó đi.”
Tôi khẽ liếc mắt nhìn ra phía sau lưng nơi những người đồng đội khác đang đứng, vừa định hé miệng nói thêm điều gì đó, thì toàn thân đột nhiên đông cứng lại.
Một cách thật chậm rãi, tôi từ từ giơ cao cây đuốc lên và quét chùm ánh sáng ngược trở lại quét khắp căn phòng một lần nữa, luồng ánh sáng mạnh mẽ cắt xuyên qua lớp không khí dày đặc, bụi bặm và dừng lại, rọi thẳng vào hai bóng người.
Có hai người sao?
“Khoan đã, Mia đâu rồi? Mia đang ở đâ—”
Lời nói chưa kịp thốt ra trọn vẹn đã bị b*p ch*t dần ngay trong cổ họng tôi khi một tiếng r*n r* ma sát kim loại trầm thấp, vọng lại từ một khoảng cách xa xôi nào đó đang lăn dài qua khu vực hành lang bên ngoài, âm thanh đó nghe rợn người hệt như tiếng một khối kim loại khổng lồ đang bị ép uốn cong lại dưới một áp lực cực lớn vậy. Nó không ngừng dội lại, đập vào các bức tường và lan truyền những chấn động xuống mặt sàn ngay dưới chân chúng tôi.
“Chết tiệt thật!”
Tôi vội vã trao đổi một ánh mắt ngập tràn sự kinh hoàng chớp nhoáng với Nora và Niel, và không cần phải lãng phí nói thêm một lời thừa thãi nào nữa, cả ba chúng tôi lập tức lao như bay ra khỏi căn phòng, hướng thẳng về phía nơi phát ra nguồn âm thanh quái quỷ đó. Những bước chân dồn dập của chúng tôi đạp lên vũng nước bắn tung tóe điên cuồng trên mặt sàn ẩm ướt khi những tiếng vọng chết chóc đó dường như đang đuổi sát theo sau lưng chúng tôi dọc theo đoạn hành lang tăm tối.
Chúng tôi bẻ lái rẽ gắt qua một góc ngoặt và cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của Mia. Cô nàng đang đứng sững sờ trước một cánh cửa khác nằm ở tít phía xa hơn trong đoạn hành lang, hai tay cô đang nắm chặt lấy phần tay nắm cửa. Khối kim loại rỉ sét của cánh cửa rên lên từng hồi phản đối kịch liệt khi cô nàng đang dùng hết sức bình sinh vật lộn với nó, và đã ép nó phải hé mở ra được một nửa chừng.
“Cô đang làm cái trò điên rồ gì vậy hả?” Tôi tức tốc lao đến áp sát lại gần Mia, vươn tay nắm chặt lấy vai cô nàng và dùng sức kéo giật cô lại khiến cho bờ vai cô nàng giật nảy lên, ánh mắt hoang mang của cô lập tức rơi vào tôi. “Tại sao tự dưng cậu lại tự ý tách đoàn đi lung tung một mình thế này? Và cái lý do quái quỷ gì khiến cô lại cố sức mở cái cánh cửa này ra làm gì?”