Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
07.
Lão chưởng quầy đã bị sa thải. Ngày tháng sau đó có vẻ như đã bình lặng trở lại. Mẹ được Liễu cô nương coi trọng, phá lệ đề bạt lên làm quản sự của công xưởng. Công xưởng nằm ở vùng ngoại thành. Mỗi ngày mẹ đều phải ra ngoài từ sáng sớm, cho đến khi sao đã treo cao trên bầu trời mới có thể về nhà. Bùi Túc ôm đồm toàn bộ những việc lớn nhỏ trong nhà. Ngày thường sau khi đón ta tan học, hắn còn phải nhóm lửa nấu cơm. Ngày tháng trôi qua đổ lại cũng rất đỗi bình yên.
Mùa xuân năm sau, mưa phùn ngày một nhiều hơn. Mẹ hiếm lắm mới có một ngày nghỉ ngơi. Bà xin nghỉ học cho ta và Bùi Túc. Nghe tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài, cả nhà trốn trong phòng cùng nhau ăn bánh ngọt. Mẹ nương theo ánh đèn dầu mù mờ để khâu vá quần áo. Những năm tháng tảo tần lao lực này đã khiến đôi mắt bà bị mờ đi, nhìn không rõ lỗ kim nữa rồi. Bùi Túc tự nhiên đỡ lấy kim chỉ trong tay mẹ, xỏ qua lỗ rồi đưa ngược trở lại. Hắn vừa ăn bánh, vừa nói năng không rõ ràng về chuyện bài vở ở trường.
“Năm ngoái ta đã đọc xong cuốn 《Trung Dung》 và 《Mạnh Tử》 rồi, tiếp theo đây phải học cách làm thơ thi cử.”
“Phu tử nói chỉ cần qua hai năm nữa là ta có thể bước vào trường thi khoa cử rồi.”
Mẹ nghe vậy lập tức dừng động tác trong tay lại, hỏi: “Con muốn tham gia kỳ thi khoa cử của triều đình sao?”
Những năm này triều đình hủ bại khôn cùng, Hoàng đế bị gạt bỏ đại quyền. Trong dân gian các cuộc khởi nghĩa nổ ra liên miên. Trong số đó, nghĩa quân phương Nam là phát triển thành thế lực lớn mạnh nhất. Thủ lĩnh của họ là Lý Thành, tự xưng là Bình Vương. Ông ta cùng triều đình mở ra hai khoa thi Nam – Bắc đối lập, mở rộng cửa đón nhận nhân tài. Điều này đã thu hút biết bao văn nhân tìm đến nương tựa, trong đó không thiếu những nữ tử có kiến thức rộng mở chẳng thua kém gì nam nhi.
Nhưng ta lại biết rõ, không phải mẹ chỉ thuận miệng hỏi một câu như vậy. Sau này cha ta đã tử trận trong cuộc chiến chinh phạt Bình Vương. Rơi xuống dòng sông Độ Thủy, thi thẻ chẳng thể nguyên vẹn. Chuyện này vốn luôn là một nút thắt bế tắc mà mẹ không thể buông bỏ trong lòng. Cho nên lần này, bà muốn ngăn cản Bùi Túc, nhưng lại không biết phải làm thế nào mới phải. Dù sao thì triều đình và Bình Vương sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến sinh tử. Lựa chọn bên nào, dường như cũng không thể tránh khỏi kết cục ấy.
Bùi Túc lại cười nói: “Mẹ yên tâm, con chỉ thử một chút thôi, cũng chưa chắc đã đậu cao đâu.”
Thiếu niên mười ba tuổi nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng tràn đầy chí hướng cao xa. Nhưng hắn không biết rằng. Giang sơn lung lay, sơn hà tan vỡ. Người dân muốn thông qua con đường khoa cử để bứt phá vươn lên, trong thời buổi loạn lạc này, từ lâu đã không còn là con đường sống tốt nhất nữa rồi.
08.
Nghỉ ngơi được một ngày, mẹ lại phải đi làm công. Gần đây Liễu cô nương mới nhập về một kỹ thuật mới, dựa vào máy móc có thể nâng cao tốc độ cắt may lên rất nhiều. Mẹ là quản sự, tất nhiên phải học cách sử dụng nó. Mỗi lần đi như vậy, bà thường bận rộn đến mức ngủ lại luôn ở bên đó. Cũng may Liễu cô nương tâm lý, bảo Bùi Túc đón ta đến nhà bếp phía sau của Cẩm Tú Các, cùng ăn chung với nhóm tiểu nhị.
Lúc ấy ta có chút lời ra tiếng vào với mẹ. Ta cho rằng bà chỉ mải mê với những việc vặt vãnh ở công xưởng mà ngay cả con cái cũng không màng ngó ngàng tới nữa. Thế nhưng mẹ lại nói:
“Liễu cô nương đang làm việc lớn, ta đã lựa chọn đồng hành cùng nàng ấy thì phải dốc hết toàn lực.”
Lời này ta nghe không hiểu, nhưng dường như Bùi Túc lại hiểu được. Huynh ấy đột nhiên đi theo đám gia đinh hộ vệ của Cẩm Tú Các để học côn pháp. Theo như lời huynh ấy nói, nếu sau này gặp phải nguy hiểm, ta cứ chạy trước, hắn sẽ chặn phía sau. Ta cười híp mắt lên tiếng đồng ý rồi quay người vẽ ngay một con rùa lên bài tập huynh ấy vừa mới viết xong. Kết quả tất nhiên là huynh ấy bị phu tử mắng cho một trận vuốt mặt không kịp. Bùi Túc tức điên lên, đuổi theo ta chạy khắp sân, thề là phải cho ta ăn một gậy. Kết quả là chạy nhanh quá không kìm lại được, huynh ấy lảo đảo rồi cắm đầu thẳng vào trong chum nước.
Mùa hè oi ả, nước trong chum bị phơi nắng suốt cả một ngày trời nên không hề lạnh chút nào. Huynh ấy dứt khoát dùng luôn thứ nước lã ấy để rửa mặt. Ta đứng ở đầu sân bên kia, cảnh giác nhìn huynh ấy chằm chằm, nhưng khóe miệng thì lại nở nụ cười toe toét. Liễu cô nương xông vào nhà vào đúng lúc này. Sắc mặt nàng trắng bệch, hoàn toàn không còn vẻ trầm ổn, ung dung như ngày thường. Một tay nàng nắm chặt tay ta, một tay nắm lấy tay Bùi Túc, kéo thẳng ra ngoài thành.
Cho đến thời khắc này ta mới biết được. Đêm ngày hôm qua, có một toán sơn tặc thừa lúc đêm tối mò xuống núi, cướp bóc công xưởng của Cẩm Tú Các ở ngoại ô. Những người ở trong công xưởng Cẩm Tú Các cũng bị toán sơn tặc bắt sạch lên trên núi. Trong số đó, có cả mẹ ta.
09.
Ta bị Bùi Túc một mạch xách đến vùng ngoại ô. Công xưởng Cẩm Tú Các lửa cháy ngút trời, chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Nữ tỳ thân cận bên cạnh Liễu cô nương lảo đảo bước đến trước mặt ta. Sắc mặt nàng ấy đau đớn bi thương, đôi môi mấp máy mấy bận mà không thốt ra nổi một chữ nào. Xung quanh đứng đầy thân nhân của các thợ thủ công nghe tin dữ mà chạy đến. Có người khóc rống lên thành tiếng, có người đòi Liễu cô nương phải cho một lời giải thích, lại có người cầm đao muốn đi liều mạng với toán sơn tặc…
Vành mắt ta đỏ hoe nhìn về phía Bùi Túc. Huynh ấy không nói một lời nào, đem bàn tay ta nhét vào trong lòng bàn tay Liễu cô nương, gằn từng chữ một:
“Hôm nay ta phó thác muội muội lại cho ngài. Nếu ta có thể sống sót trở về, đại ân đại đức này Bùi Túc ta nhất định sẽ báo đáp gấp trăm lần trong kiếp này.”
Huynh ấy nhìn ta một cái sau cùng: “Đợi ca ca trở về.”
Nói xong lập tức quay người, lao thẳng vào trong màn đêm tối tăm. Liễu cô nương đuổi theo phía sau, giọng nói khản đặc gào lên liên tiếp ba lần:
“Bùi Túc, ngươi mau quay lại!”
Thế nhưng đáp lại nàng chỉ có màn đêm thê lương được ánh lửa chiếu rọi lập lòe.
Ta ở trong phủ của Liễu cô nương đợi suốt ba ngày trời. Ba ngày này, ta ăn không ngon, ngủ không yên. Chỉ cần nhắm mắt lại là ta sẽ nghĩ đến đôi mắt đẫm nước mắt tuyệt vọng của mẹ sau khi cha tử trận. Ta gầy sọp đi với một tốc độ cực kỳ nhanh chóng. Liễu cô nương không đành lòng, phái thêm nhiều nhân thủ ra ngoài, mưu toan dùng tiền bạc để chuộc các thợ thủ công về. Thế nhưng trại của lũ sơn tặc đó lại nằm ở bờ bên kia của dòng Độ Thủy, tất nhiên tạo thành một vùng hiểm trở.
Ngày thường chúng chỉ dựa vào dây thừng để ra vào, chiếm trọn mọi lợi thế về địa hình lẫn thời cuộc. Chúng bám rễ ở nơi đó suốt mấy mươi năm qua, triều đình hoàn toàn bất lực. Lần cướp bóc này, chúng làm một thì cũng làm hai, dứt khoát chặt đứt luôn sợi dây thừng căng ngang qua Độ Thủy, chặt đứt hoàn toàn lối đi lại. Muốn qua sông, trừ phi là mọc thêm đôi cánh mà bay qua.
Bùi Túc mãi không thấy về, mẹ thì bặt vô âm tín. Trong cơn tuyệt vọng, ta bắt đầu cố gắng hồi tưởng lại từng chút, từng chút một những ngày tháng chung sống cùng cô cô, mưu toan tìm kiếm ra một chút dấu vết liên quan đến đoạn quá khứ này từ trong những manh mối tơ tóc.
“Không có, không có một cái gì cả.”
Ta rã rời quỳ sụp trên giường, nhìn ánh trăng lạnh chiếu qua khung cửa sổ ra bên ngoài. Lúc đó ta còn quá nhỏ, cho dù cô cô thực sự có từng nói đến thì phần lớn ta cũng không thể nhớ được nữa. Khuôn mặt của mẹ, của Bùi Túc, rồi đến khuôn mặt của cô cô lần lượt lướt qua trước mắt ta. Ánh mắt ta khẽ chuyển động rồi dừng lại trên chiếc gương đồng. Năm nay ta mười tuổi, vóc dáng đã cao lên, đường nét trên gương mặt dần lộ rõ, không còn vẻ phúng phính trẻ con nữa. Để lộ ra đường quai hàm vô cùng rõ ràng. Đôi mắt cong cong, tuy rằng vẫn còn non nớt nhưng những điều đó đều không quan trọng. Điều quan trọng là, gương mặt này, quả thực chính là phiên bản thu nhỏ của cô cô ta.
Tim ta đập liên hồi như đánh trống. Một ý nghĩ táo bạo và đáng sợ chợt lóe lên trong lòng. Tâm trí khẽ động, ta móc từ trong ngực áo ra bọc vải bọc bằng lớp dầu bao năm nào.
10.
Tiếng bước chân bihcj bịch bịch dồn dập từ xa đến gần. Liễu cô nương đẩy cửa bước vào, sắc mặt hoảng loạn kinh hãi thốt lên:
“Mau lên, ca ca con về rồi.”
Ta ngẩn người ra, bỗng nhiên đứng bật dậy, đến cả giày cũng chẳng kịp xỏ đã cắm đầu chạy ra ngoài. Nhà họ Liễu rất lớn. Ta chạy một lúc lâu rốt cuộc mới đến được trước viện. Trong sân đốt đuốc sáng rực, soi rõ khuôn mặt của Bùi Túc. Khắp người huynh ấy đều là vết thương, được người ta dìu lấy, miễn cưỡng lắm mới có thể đứng vững. Nghe thấy động tĩnh, huynh ấy yếu ớt ngẩng đầu lên. Thấy người đến là ta, đôi môi huynh ấy mấp máy, một lát sau, vành mắt đỏ hoe quay mặt đi chỗ khác. Nhìn thấy phản ứng này của huynh ấy, ta biết rõ, mẹ lành ít dữ nhiều rồi.
Liễu cô nương đỡ lấy bờ vai đang lung lay sắp sụp đổ của ta.
“Chuyện vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn, ta đã cầu trợ châu phủ đại nhân. Chỉ cần có thể nói chuyện được với đám sơn tặc kia, mọi chuyện vẫn còn có đường xoay chuyển.”
Lời thì nói như vậy, nhưng toán sơn tặc kia đã chiếm cứ một bên bờ Độ Thủy suốt bao nhiêu năm qua. Nếu chúng là hạng người dễ nói chuyện thì Châu phủ đại nhân cũng chẳng đến mức hoàn toàn bó tay bất lực với chúng như thế. Chỉ là trước mắt không còn cách nào khác. Ta và Bùi Túc đành phải tạm thời dàn xếp ở lại Liễu phủ. Sau khi hỏi ra mới biết. Vết thương khắp người huynh ấy hóa ra là do mưu toan bơi ngang qua dòng Độ Thủy mà thành.
“Luồng nước ngầm dưới lòng sông còn chưa thèm nói tới, chỉ riêng đá ngầm lởm chởm thôi cũng đủ lấy mạng huynh rồi, huynh muốn dọa chết ta mới chịu đúng không?”
Ta vừa đút thuốc vừa khóc. Bùi Túc một hớp uống cạn chén thuốc đắng, lật tay kéo tấm chăn trùm kín mít lên mặt, giọng nghẹn ngào từ trong chăn truyền ra.
“Xuân Hoa, xin lỗi muội, ta vô dụng không cứu được mẹ về.”
Nhắc đến mẹ. Nước mắt ta lại càng rơi xuống dữ dội hơn.
“Năm đó chính mẹ đã cứu ta ra khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng vào thời khắc nguy nan nhất, vậy mà lúc bà cần đến chúng ta, ta lại chẳng thể làm được gì.”
“Ta thật là vô dụng.”
Giọng nói khàn đặc đầy tự trách, tội lỗi xuyên qua lớp chăn dày, giống như một bàn tay bóp nghẹt lấy trái tim ta. Ta cắn chặt môi, hung hăng quệt sạch nước mắt, giơ tay vỗ mạnh lên người huynh ấy.
“Mẹ còn đang đợi chúng ta đến cứu kìa, bây giờ huynh đã nói lời từ bỏ thì quá sớm rồi đấy.”
Thân thể dưới lớp chăn khẽ run lên. Bùi Túc lật chăn ngồi bật dậy.
“Phải rồi, mẹ còn đang đợi ta, ta không được từ bỏ.”
Từ ngày hôm đó trở đi. Huynh ấy bắt đầu tích cực trị thương, ngoan ngoãn uống thuốc. Sau khi có thể xuống giường đi lại được. Huynh ấy không thể chờ đợi thêm mà bắt đầu rèn luyện bản lĩnh lặn nước. Phía Liễu cô nương cũng tích cực tìm cách giải cứu, không tiếc bỏ ra khoản tiền chuộc lên đến năm ngàn lượng bạc trắng, hy vọng toán sơn tặc có thể thả người về. Nhưng không hiểu vì sao… Tin tức đưa vào trong đó giống như đá chìm xuống đáy bể, hoàn toàn không có một lời hồi âm. Đến cả nha môn châu phủ cũng từ bỏ việc giải cứu. Họ nói thời buổi loạn lạc mạng người như cỏ rác, năm tháng mà đến cơm cũng ăn không đủ no thế này, quan binh lấy đâu ra tâm trí và sức lực để đi dẹp loạn tiễu phỉ.
Chuyện này cứ như vậy mà gác lại. Liễu cô nương bỏ ra không ít tiền bạc, cuối cùng đến cả người còn sống hay đã chết cũng không biết được, tức đến mức mấy ngày liền ăn không ngon ngủ không yên. Nhưng dù sao công xưởng vẫn phải tiếp tục vận hành. Nàng phát cho thân nhân của những người gặp nạn một khoản tiền trợ cấp rất khá. Còn đối với những nhà chỉ còn lại những đứa trẻ côi cút như ta và Bùi Túc, nàng dứt khoát lấy danh nghĩa của Cẩm Tú Các để lập ra một nghĩa đường, đặt tên là Quan Âm Đường, dùng để thu nhận những đứa trẻ không nhà để về.
Sự rời đi của mẹ đã trở thành nỗi đau chôn giấu trong lòng ta và Bùi Túc. Từ ngày hôm đó. Dường như hai chúng ta đã đạt thành một mối ngầm hiểu đầy mặc định. Cứ hễ có thời gian rảnh rỗi, huynh ấy sẽ vác dây thừng thô ra bờ sông Độ Thủy để luyện tập lặn nước. Còn ta thì bắt đầu học cách nhận biết công dụng của các loại thảo dược, chuẩn bị sẵn sàng thuốc trị thương cho Bùi Túc. Mối ngầm hiểu này cứ thế kéo dài cho đến tận năm năm sau.
11.
Sau tết Trung thu, ta tròn mười sáu tuổi. Năm nay Bùi Túc mười chín tuổi, chính là cái tuổi đẹp nhất để bàn tính chuyện cưới xin. Thế nhưng những năm này vì muốn tìm kiếm mẹ mà huynh ấy đã từ bỏ cả tiền đồ khoa cử. Cộng thêm việc quanh năm suốt tháng ngâm mình dưới nước, cả người huynh ấy vừa đen lại vừa thô tráng, vóc dáng vạm vỡ y như một con gấu đen. Chính vì vậy, huynh ấy không hề được lòng các cô nương chút nào. Còn ta hiện tại đang làm nữ y ở Cẩm Tú Các của Liễu cô nương, chuyên môn xem bệnh bốc thuốc cho các tú nương trong công xưởng của nhà mình. Tuy rằng ngày tháng kham khổ, nhưng đổi lại được sự an ổn. Chỉ là chuyện của mẹ vẫn luôn là một cái gai găm sâu trong tim ta.
Hai năm trước, có người từng bị lạc đường mà vô tình đi lạc vào trại của toán sơn tặc năm xưa. Nghe nói nơi đó giờ đây đã hoang phế, đến cả một sinh vật sống cũng không có, giống như thể đã bốc hơi biến mất khỏi cõi đời này vậy. Ban đầu ta vốn không tin, nhưng những năm qua Bùi Túc đã tập hợp được mấy tay có biệt tài lặn nước. Vài người bọn họ tiếp sức lẫn nhau, vậy mà thực sự đã dựng lại được một sợi dây cáp băng ngang qua dòng nước sông hiểm trở. Ngày sợi dây cáp được dựng thành công, Bùi Túc phấn khích reo hò y như một đứa trẻ. Huynh ấy kéo ta chạy đến một vùng đất cao, chỉ tay vào dòng nước xiết cuồn cuộn bên dưới mà hét lớn.
“Muội mau nhìn xem.”
Nương theo hướng ngón tay huynh ấy chỉ. Ta phóng tầm mắt nhìn ra xa. Một sợi dây cáp mảnh được kết nối xuyên qua những bãi đá ngầm dưới lòng sông, vắt ngang qua mặt sông rộng lớn. Trên mỗi một tảng đá ngầm đều được đóng sâu vào bảy phần những chiếc đinh cốt bằng sắt. Thân đinh luồn qua những vòng tròn, từng vòng từng vòng móc chặt vào nhau. Bên bờ bên kia có người đang vẫy tay ra hiệu với chúng ta. Bùi Túc hét lên một tiếng báo hiệu. Người kia lập tức bám vào sợi xích sắt lao xuống nước, mượn thế nước khéo léo mà nhanh chóng bơi sang bờ bên kia. Ta không kìm được mà thốt lên kinh hãi:
“Vậy mà huynh thực sự đã nghĩ ra được phương pháp vượt qua sông!”
Bùi Túc kiêu ngạo đỏ cả mặt.
Dưới sự sắp xếp của huynh ấy, chúng ta cùng nhau đi sang bờ bên kia. Trại của toán sơn tặc quả thực đã người đi nhà trống. Thậm chí trên bàn còn sót lại những mâm cơm canh chưa ăn hết, xem ra lúc rời đi vô cùng vội vã. Sau một hồi dò la hỏi han khắp nơi… Chẳng có một ai biết bọn chúng đã đi đâu, thậm chí cũng chẳng ai nhìn thấy bọn chúng từng xuống núi. Mấy mươi con người bằng xương bằng thịt cứ như vậy mà biến mất một cách ly kỳ giữa hư không.
Kết quả này đã giáng một đòn rất nặng nề vào tâm lý của Bùi Túc. Suốt nửa năm trời huynh ấy không hề bén mảng đến bờ sông Độ Thủy thêm một lần nào nữa. Suốt ngày ru rú ở trong phòng đọc sách viết chữ, cả người buồn bực, đối với bất cứ chuyện gì cũng không hề hứng thú. Cho nên huynh ấy hoàn toàn không phát hiện ra. Ánh mắt ta nhìn huynh ấy ngày một trở nên phức tạp hơn. Bởi vì tuy rằng khuôn mặt này của Bùi Túc có chút mờ nhạt, nhưng lại không thể tránh khỏi việc trùng khớp hoàn toàn với khuôn mặt của cha trong ký ức của ta. Điểm khác biệt duy nhất chính là lần này huynh ấy không đi tham gia kỳ thi khoa cử của triều đình nữa. Mà là bước chân vào Cẩm Tú Các, làm một tinh sinh trông coi sổ sách ở phòng kế thu chi.
12.
Lúc xuyên không đến đây ta mới chỉ năm tuổi. Thoắt một cái mười hai năm đã trôi qua. Ta đã quên mất bản thân mình rốt cuộc là ai, cũng sắp quên mất vì sao mình lại đến nơi này. Thậm chí đến cả khuôn mặt của mẹ cũng bắt đầu trở nên mờ nhạt. Cho đến khi Liễu Hòa xuất hiện. Nàng là cháu gái của Liễu cô nương, cha mẹ đều đã mất sớm, tìm đến nương tựa vào người cô duy nhất của mình. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy nàng ấy. Nước mắt ta suýt chút nữa đã trào ra khỏi bờ mi. Nàng ấy và mẹ của ta, dáng vẻ quả thực đúc ra từ cùng một khuôn, có chăng chỉ là nàng ấy trông trẻ trung hơn mà thôi.
Liễu cô nương có ý muốn mai mối, tác hợp cho nàng ấy và Bùi Túc. Trong lòng ta dâng lên một nỗi hoảng loạn tột cùng. Bởi vì ta vẫn còn nhớ mang máng chuyện trước khi xuyên không, Bùi Túc là cha ta. Mà mẹ ta vốn dĩ không mang họ Liễu. Bà ấy tên là Mạnh Nam. Thế nhưng ta tuyệt đối không ngờ tới, vậy mà Bùi Túc lại đồng ý ngay mối hôn sự này. Đây vốn dĩ là chuyện riêng của huynh ấy, không đến lượt ta phải xen vào. Nhưng nếu như ta không quản, vậy thì mẹ ta phải làm sao bây giờ? Ta càng nghĩ càng cảm thấy đây là một món nợ vô cùng hồ đồ.
Thế là thừa lúc Bùi Túc đang nghỉ ngơi, ta lén lút lẻn vào phòng thu chi, muốn hỏi cho ra nhẽ rốt cuộc trong lòng huynh ấy đang nghĩ cái gì. Thế nhưng, ta lại nghe thấy Liễu Hòa ở bên trong nói rằng bản thân mình đã mang thai.
“Huynh và ta đã muốn bàn tính chuyện cưới xin, ta không thể giấu giếm huynh chuyện này. Đứa trẻ đã được hai tháng rồi. Ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu huynh không thể chấp nhận được, vậy thì hôn sự này cứ coi như hủy bỏ, dù sao ta cũng sẽ không vì bất cứ kẻ nào mà phá bỏ đứa con này.”
Giọng điệu của nàng ấy vô cùng kiên quyết, nhưng nếu nghe kỹ thì vẫn có thể nhận ra một chút run rẩy kìm nén.
Ta dựng đứng vành tai lên nghe, nhưng trong lòng lại đang nghĩ đến một chuyện khác. Dường như cô cô đã từng nói rằng mẹ ta chưa cưới đã có thai, là cha ta không hề chê bai từ bỏ, cố chấp dùng kiệu rước bà vào cửa. Lúc đó ta còn nhỏ không hiểu thế nào là chưa cưới đã có thai. Chỉ biết cha đối xử với ta cực kỳ tốt. Cho dù hàng xóm láng giềng có mắng ta là đứa con hoang ở sau lưng. Ông biết chuyện thì chẳng nói chẳng rằng, lập tức xông sang đạp nát cánh cổng viện nhà người ta. Cô cô lại càng vớ lấy cây chổi xông lên, chuyên lựa mặt người ta mà quất tới tấp. Dường như ký ức thuở nhỏ đã trôi qua từ rất lâu rồi.
Giọng nói chứa đầy vẻ chắc chắn của Bùi Túc cách một lớp cửa tủ truyền vào tai ta:
“Ta không bận tâm.”
“Con của nàng chính là con của ta. Ta thề, nếu có thể cưới nàng làm vợ, ta sẽ dùng cả cuộc đời này để bảo vệ đứa trẻ ấy.”
“Được, ta gả!”
Liễu Hòa gật đầu thật mạnh. Sau đó nàng ấy mỉm cười, hướng về phía Bùi Túc đưa ra bàn tay đang dựng đứng năm ngón lên. Nương theo chất giọng mà ta vô cùng, vô cùng quen thuộc mà nói ra một câu:
“Sau này chúng ta chính là đồng chí, ngày thường huynh cũng có thể gọi ta là Mạnh Nam.”
Câu nói này giống như một đạo mê chướng giáng thẳng một cú chí mạng từ trên đỉnh đầu xuống, khiến ta chết lặng, đứng ngây dại tại chỗ.