Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
13.
Tiệc cưới diễn ra rất đơn giản. Chỉ bày vẻn vẹn có hai bàn tiệc. Mời đến vài người thân thiết nhất của nhà trai và nhà gái, vậy là xem như kết thúc buổi lễ. Cho đến tận khi hai người bọn họ được đưa vào động phòng, đầu óc ta vẫn còn ở trong trạng thái hoàn toàn mông lung.
Liễu cô nương uống nhiều hơn một chén rượu, cả người đã ngà ngà say. Nàng sán lại gần, nhét vào tay ta một cuốn hộ thiếp:
“Xuân Hoa, năm đó mẹ con gửi nhờ tịch thiếp của con và ca ca con ở chỗ ta. Hiện giờ ca ca con đã lập gia đình rồi, thứ này cứ để tự các con bảo quản đi.”
Ta đón lấy một cách vô thức. Lúc này mới sực nhớ ra… Khoảng thời gian mới xuyên không đến đây, chúng ta làm gì có hộ thiếp. Chính mẹ đã phải bỏ ra không ít bạc mới làm được hộ thiếp cho ba người chúng ta. Nói lời cảm ơn xong, ta quay trở về phòng mình. Sẵn lúc không có việc gì làm, ta tùy ý lật mở cuốn hộ thiếp ra xem.
Tờ thứ nhất là của mẹ.
Họ: Liễu.
Tên: Hòa.
Tờ thứ hai là của Bùi Túc.
Họ: Bùi.
Tên: Túc.
Tờ thứ ba là của ta.
Họ: Bùi.
Tên: Tú Tú.
Chân mày ta lập tức nhíu chặt lại, cứ ngỡ là mình nhìn nhầm, ta dụi dụi mắt rồi cúi đầu nhìn kỹ lại một lần nữa. Trên đó quả thực là ba chữ “Bùi Tú Tú”. Vậy ra… ta chính là cô cô? Trên bầu trời bỗng nhiên nổ vang một tiếng sấm sét. Ánh mắt ta khẽ chuyển động, lặng lẽ dừng lại trên chiếc tráp gỗ nhỏ đặt trên bàn trang điểm. Mở tráp ra, để lộ ra bọc vải dầu được bao bọc vô cùng hoàn hảo. Ta chỉ do dự trong một nhịp thở rồi cẩn thận từng li từng tí mở nó ra.
Đập vào mắt ta là một mảnh vải có chất liệu khá cứng. Bên trên dùng những đường kim mũi chỉ vô cùng tỉ mỉ để thêu lên một hình thù trông giống như biểu tượng liềm và búa. Trên mặt vải vẫn còn vương lại những vệt máu đã khô khốc và đổi màu từ lâu. Các góc cạnh của miếng vải đã sờn lòng và xù cả lông lên rồi. Xem ra là do có người thường xuyên lấy ra lật giở nên mới thành ra như vậy. Nhưng ta dám chắc chắn một điều, thứ này ta chưa từng nhìn thấy bao giờ. Bí mật trên người mẹ thực sự là quá nhiều, mà bà lại biến mất một cách quá đỗi đột ngột. Còn ta thì không biết bất cứ điều gì.
Cũng may Liễu Hòa cô nương là một người rất dễ chung sống. Nàng ấy dạy ta nuôi tằm kéo tơ, dạy ta dệt vải cắt may. Nàng ấy còn bảo ta rằng nữ tử cũng có thể gánh vác nửa mảnh trời. Những lời này quả thực giống hệt như những điều mà mẹ từng dạy ta trước đây. Có đôi khi ta cứ nhìn nàng ấy đến ngây người, thậm chí còn không cẩn thận mà lỡ miệng gọi nàng ấy là mẹ. Liễu Hòa lại cứ ngỡ là ta vì quá nhớ thương người mẹ đã khuất nên mới thế. Bởi vậy, nàng ấy lại càng thêm phần quan tâm, săn sóc ta hơn. Mỗi lần như vậy. Ta sẽ cố tình lấy bọc vải dầu mà mẹ để lại cho ta ra, huơ huơ trước mặt nàng ấy. Thế nhưng nàng ấy cứ như thể không nhìn thấy gì, chỉ lo làm việc của mình.
Ta không cam tâm. Lại chạy đi chất vấn Bùi Túc. Huynh ấy lại dùng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc để nhìn ta. Căn bản là huynh ấy không hề tin vào lời ta nói rằng Liễu Hòa chính là mẹ.
Để chứng minh cho lời nói của bản thân, ta đem cuốn hộ thiếp ra, chỉ tay vào cái tên của mẹ trên đó, sụp đổ gào lên:
“Huynh nhìn đi! Đây chẳng phải là tên của mẹ hay sao?”
Thế nhưng Bùi Túc chỉ bày ra khuôn mặt tràn đầy vẻ bi thương, im lặng không nói một lời. Ta không còn cách nào khác. Chỉ đành đi tìm Liễu cô nương. Nhưng nàng cũng vậy, nét mặt lộ rõ vẻ bi thương, im lặng không nói một lời. Ta cuống lên rồi. Ta đi tìm tất cả những người từng nhìn thấy mẹ trước đây. Bọn họ người nào người nấy đều trưng ra bộ mặt ngơ ngác, không hiểu ta đang nói cái gì. Những đòn đả kích liên tiếp ập đến khiến ta rơi vào trong một mớ cảm xúc vô cùng phức tạp, hỗn độn. Dường như ta đã không còn phân biệt nổi đâu là quá khứ, đâu là hiện thực nữa rồi. Và chính vào khoảng thời gian này… Liễu Hòa chuyển dạ sinh con.
14.
Nàng ấy sinh được một bé gái. Đứa trẻ đỏ hỏn, nhăn nheo thành một cục, vừa mới chào đời đã mở to hai mắt nhìn ngó nghiêng khắp nơi. Mọi người đều nói cháu gái thì giống cô. Duy chỉ có trong lòng ta là ngổn ngang trăm mối tơ vò, phức tạp khôn cùng. Bùi Túc đặt tên cho con bé là Hoa Hoa.
Cùng lúc đó. Trong đầu ta cũng đột nhiên xuất hiện thêm một đoạn ký ức. Trước năm hai tuổi, cha và mẹ gọi ta là Hoa Hoa, nói rằng đặt một cái tên dân dã, quê mùa một chút thì đứa trẻ mới dễ nuôi, dễ lớn. Lúc Hoa Hoa được hơn một tuổi vừa mới bập bẹ học nói. Từ mà con bé thích gọi nhất chính là “cô cô”. Mỗi ngày sau khi tan làm trở về nhà, đứa bé luôn bước những bước đi xiêu vẹo, lảo đảo lao thẳng vào lòng ta, cười ha ha vô cùng vui vẻ. Ta cũng dần dần đem lòng yêu thích cuộc sống hiện tại. Bình yên và ấm áp. Ta cũng đã dần dần thích ứng được với thân phận cô cô này, và đổi sang dùng cái tên “Bùi Tú Tú” để tiếp tục sống.
Ngày tháng cứ như vậy mà êm đềm trôi qua từng ngày một. Cho đến năm Hoa Hoa tròn năm tuổi. Triều đình hạ bảng cáo thị, đột nhiên muốn đi về phía nam chinh phạt Bình Vương. Toàn bộ triều đình chấn động. Bách tính lại càng thêm phần hoang mang, lo sợ bất an. Và ta, cuối cùng cũng đã nghĩ ra được một chuyện. Đó chính là vào năm ta năm tuổi, cha ta đã bỏ mạng trên sa trường. Vì muốn thay đổi kết cục phải chết của cha mà mẹ đã tự mình nói ra thân phận người xuyên không, dùng số tích điểm ít ỏi còn lại để đổi lấy một cơ hội xuyên qua không gian và thời gian. Sau đó, ta đã theo bà đến nơi này.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tựa như bóng câu qua khe cửa. Thoắt một cái đã mười bảy năm trôi qua. Năm nay ta hai mươi hai tuổi. Bùi Túc hai mươi lăm tuổi. Đúng mốc thời gian mà cha ta đã bỏ mạng nơi sa trường.
15.
Nhưng ta thì cái gì cũng không biết. Thậm chí đến cả việc rốt cuộc cha đã tử trận ở nơi nào ta cũng không hay. Ta như phát điên, muốn nói cho bọn họ biết tất cả mọi chuyện để tránh khỏi cục diện tử thần này. Thế nhưng, chung quy vẫn là phí công vô ích.
Ngày đại quân chinh phạt phía Nam đi qua huyện Ngụy, Bùi Túc vẫn đi làm công ở Cẩm Tú Các như thường lệ. Tẩu tẩu Liễu Hòa sửa sang lại xiêm y cho huynh ấy, mỉm cười vẫy tay từ biệt. Ta ôm lấy Hoa Hoa, nhìn theo bóng lưng huynh ấy khuất dần nơi góc ngõ. Trong đầu ta điên cuồng suy nghĩ. Nơi đóng quân của hai bên cách chỗ chúng ta cả một dãy núi. Theo lý mà nói, cuộc chiến sẽ không ảnh hưởng đến nơi này. Hơn nữa Bùi Túc vẫn chưa tòng quân, cho dù huynh ấy có muốn ra trận giết địch thì cũng chẳng có cách nào. Nghĩ đến đây, trong lòng ta mới hơi buông lỏng xuống một chút. Chợt nghĩ lại, ta vẫn định ra ngoài một chuyến, đến Cẩm Tú Các xem thử xem sao.
Những năm này, việc làm ăn của Cẩm Tú Các ngày một sa sút. Quy mô thu hẹp, công xưởng cũng gần như đóng cửa hoàn toàn. Liễu cô nương có ý định dời toàn bộ gia tộc lên phía Bắc, thế nên đã sớm có kế hoạch bán bớt sản nghiệp. Chính nhờ Bùi Túc năm lần bảy lượt tranh thủ cố gắng mới giữ lại được cửa tiệm chính của Cẩm Tú Phường. Nhưng mặt tiền cửa hàng cũng từ năm gian như trước đây thu hẹp lại chỉ còn đúng một gian.
Lúc ta đến nơi. Gã tiểu nhị của tiệm đang ngồi ngủ gật trước sảnh. Nhìn thấy ta, gã lập tức tỉnh ngủ rồi nở nụ cười, chủ động nghênh đón:
“Tú Tú tỷ, tỷ đến tìm Bùi đại ca sao? Huynh ấy ra ngoài rồi, không có ở cửa tiệm.”
Ta thuận tiện hỏi một câu: “Có biết huynh ấy đi đâu không?”
Tiểu nhị lắc đầu: “Cái này thì ta không biết rồi.”
Hắn nhìn ngó dáo dác xung quanh, rồi ghé tai nói một cách đầy thần bí:
“Nhưng mà tỷ còn nhớ Tôn Đạc không?”
“Tôn Đạc?” Trong một thoáng chốc ta chưa nhớ ra đó là ai.
“Thì chính là gã cháu trai của lão chưởng quầy trước đây của Cẩm Tú Các chúng ta đấy. Nghe nói năm đó sau khi bọn họ bị đuổi đi thì đã gia nhập vào toán sơn tặc bên kia sông Độ Thủy, sau đó lại đi đầu quân cho Bình Vương.”
“Bấy giờ đang làm việc dưới trướng của Bình Vương cơ đấy?”
“Ơ, Tú Tú tỷ, tỷ đi đâu đấy?”
Những lời sau đó của tiểu nhị ta đã không còn nghe lọt tai nữa. Ta chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết ra khỏi thành. Nếu như Tôn Đạc thực sự từng gia nhập toán sơn tặc, vậy thì gã nhất định sẽ biết mẹ ta đã đi đâu. Ngay khoảnh khắc ý nghĩ này nhảy vọt ra trong đầu, khắp người ta nổi đầy gai ốc, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Bùi Túc nhất định cũng đã biết chuyện này rồi. Cho nên, đây mới chính là cục diện tử thần của huynh ấy.
Ta hoảng loạn chạy đại vào trong chợ ngựa để tìm ngựa. Thế nhưng lại nghe thấy tất cả mọi người xung quanh đều đang bàn tán xôn xao đại quân của Bình Vương đã đại bại. Bấy giờ đang rút chạy về phía sông Độ Thủy. Châu phủ đại nhân lo sợ tàn quân phản loạn sẽ tràn vào trong thành, cho nên vào nửa nén nhang trước đã hạ lệnh cho quân giữ thành chốt chặt khóa xích, đóng các cửa thành lại. Bên trong không thể ra mà bên ngoài cũng không thể vào, bất cứ ai cũng không được ra vào cửa thành nửa bước. Mà Bùi Túc vừa vặn lại chính là người đã ra khỏi thành vào một nén nhang trước.
16.
Ba ngày sau. Hung tin về cái chết của Bùi Túc được truyền trở về. Bình Vương vượt sông Độ Thủy thất bại, toàn quân bị tiêu diệt sạch sẽ. Huynh ấy chết trên đường đi truyền tin cho triều đình. Liễu Hòa đã khóc suốt một ngày một đêm. Sáng sớm ngày hôm sau. Nàng bán tất cả những đồ vật có giá trị trong nhà, đem số vàng thỏi đổi được chia làm hai phần, bản thân nàng giữ lại một phần, phần còn lại đưa cho ta. Nàng nhìn ta, vành mắt đỏ hoe.
“Ngôi nhà này ta đã chuyển sang tên muội, đây là khế ước nhà đất. Sau này nếu gặp được người đàn ông nào có phẩm hạnh tốt như Đại ca muội, thì hãy tìm một chỗ dựa mà gả đi.”
Ta nhìn gương mặt của nàng. Những lời phản đối cuối cùng đã không thể thốt ra được thành lời. Ta kìm nén tiếng nghẹn ngào, cười nói: “Ta ở đây đợi mọi người trở về.”
Liễu Hòa triệu hồi ra hệ thống, dẫn theo Hoa Hoa bước chân vào trong một làn sương mù trắng xóa. Bánh xe của số phận lại một lần nữa chuyển động theo đúng quỹ đạo đã được định sẵn của nó. Mà ta, lại hoàn toàn bất lực, chẳng thể làm được gì.
17.
Trăng lặn, mặt trời mọc. Ta bắt đầu bấm ngón tay tính toán ngày tháng. Chờ đợi có người trở về.
Ngày đầu tiên, ta thức dậy đánh răng rửa mặt như bình thường. Lúc đang quét dọn sân nhà, trong đầu bỗng nhiên lại có thêm một đoạn ký ức. Dường như lần này mẹ và bọn họ đã xuyên không đến muộn mất một năm. Bùi Túc đã bị những năm tháng lao dịch, đày đọa hành hạ đến mức không còn ra hình người. Lần này vì muốn tẩm bổ nên mẹ chăm sóc lại thân thể cho huynh ấy… đã phải chịu không biết bao nhiêu là cực khổ.
Ngày thứ ba. Ta đang chuẩn bị nhóm bếp nấu cơm, theo thói quen đổ thêm một bát nước vào trong chảo mỡ lợn. Trong đầu lại hiện lên một mảnh ký ức mới. Ký ức nói mẹ vừa đổ nước vào chảo vừa giải thích với ta:
“Cho thêm nước vào, đến lúc rán xong mỡ lợn trông sẽ trong trẻo, thanh khiết hơn.”
……
Ngày thứ năm, ngày thứ bảy, ngày thứ mười……
Mỗi một ngày trôi qua, đều có những đoạn ký ức khác nhau hiện ra trong đầu ta. Có đôi khi là liên quan đến Bùi Túc. Có đôi khi là liên quan đến mẹ. Có đôi khi lại liên quan đến Liễu cô nương. Ta cũng mò mẫm ra được một quy luật từ trong những ký ức này. Đó chính là mỗi một lần xuyên không, mọi chuyện không phải đều bất biến như cũ. Điều duy nhất không thay đổi, chính là việc mẹ bị mất tích, và cục diện tử thần của Bùi Túc vẫn luôn hoàn toàn không thể xoay chuyển.
Ta cứ như vậy mà không ngừng chìm đắm, nghiêng ngả trong những chuỗi ngày đầy rẫy sự mong đợi, thất vọng rồi lại hồi tưởng.
Cho đến mười năm sau. Ta ba mươi hai tuổi. Cẩm Tú Các đã hoàn toàn sụp đổ, lụi tàn. Liễu cô nương bôn ba chuyển đến Thượng Hải. Nàng làm ăn kinh doanh với người nước ngoài, mở rộng nhà máy công xưởng, lập ra học đường dành cho nữ tử. Nàng lại càng lấy mục tiêu “Chuyện nam tử có thể làm, tại sao nữ tử lại không thể làm?” để phấn đấu, cái tên của nàng vang danh như sấm bên tai trong khắp các ngành nghề. Không chỉ có vậy. Nàng lại càng quán triệt đến cùng tư tưởng “thực nghiệp hưng quốc” từ trong miệng của mẹ năm xưa. Chỉ cần đất nước bấy giờ cần đến. Dẫu cho có phải dốc sạch toàn bộ gia sản, nàng cũng chẳng tiếc nuối mảy may.
Những năm này. Chúng ta vẫn luôn thư từ qua lại với nhau. Phần lớn các bức thư đều là bàn luận về một vài tình hình thời cuộc. Không lâu sau khi Bình Vương bại trận. Tiên đế mất vì bệnh, Tân Đế đăng cơ kế vị. Mẹ của hắn ta là người có thủ đoạn cường thế, lên làm Thái hậu thì bắt đầu nắm giữ, thao túng toàn bộ triều chính. Ngày tháng của bách tính càng thêm phần gian nan, khốn khổ. Ta dựa vào một chút y thuật học được, miễn cưỡng kiếm miếng cơm nuôi thân. Ngày tháng cứ thế lững lờ trôi qua. Ta không đợi được một phép màu nào xảy ra, nhưng lại đợi được ngày Hoàng triều sụp đổ hoàn toàn. Đợi được một thời đại vừa tràn ngập bóng tối, lại vừa tràn đầy thứ ánh sáng của hy vọng.
Và năm nay. Ta đã chín mươi hai tuổi. Gần đất xa trời. Thân xác đã như ngọn đèn trước gió. Ta đi đến bên bờ sông Độ Thủy lần cuối cùng. Những năm này, hai bên bờ sông đã bắc lên những cây cầu, người xe qua lại vô cùng tấp nập. Nơi đây đã không còn là vùng hiểm trở như năm xưa. Sợi dây cáp mà Bùi Túc làm năm nào đã hoang phế dưới dòng nước sông từ lâu. Sóng vỗ cuồn cuộn. Mười phần chẳng còn nổi một phần. Tan biến vào trong cát bụi của thế gian.
Cho đến khi ta nhìn thấy một đoàn quân ở bên bờ sông. Có lẽ là do điều kiện ăn uống của bọn họ không được tốt, người nào người nấy gầy rộc đi nhưng đôi mắt thì lại sáng ngời quắc thước, có thần vô cùng. Bọn họ hoàn toàn khác biệt với tất cả những quân binh mà ta từng nhìn thấy trước đây. Bọn họ vác súng trên vai. Nhìn thấy ta, thậm chí còn chủ động móc từ trong người ra phần lương thực thô được cất giữ bên người để tặng cho ta.
Một nhóm người lương thiện như vậy, bấy giờ lại đang gặp phải một chuyện vô cùng sầu não. Ta nghe thấy bọn họ bàn tán với nhau, nói phía sau có truy binh đuổi giết. Phía trước thì cây cầu bắc qua sông đã bị đánh sập rồi. Nếu như lúc này còn không nhanh chóng vượt sông, e là toàn quân sẽ bị tiêu diệt tại nơi này. Giống hệt như kết cục của Bình Vương năm xưa vậy.
Ta không muốn nhìn thấy nhóm người lương thiện này phải chuốc lấy kết cục bi thảm giống như Bình Vương năm đó. Cho nên ta đã chỉ cho bọn họ một con đường. Đó chính là con đường vượt sông mà Bùi Túc đã để lại năm nào. Điều càng khiến ta phải chấn động hơn cả, chính là bọn họ đã nhanh chóng tổ chức những người biết bơi để bơi qua căng lại sợi dây cáp treo, rồi bọn họ lát lên một lối ván gỗ dài ngay trên bề mặt sợi cáp vô cùng nhỏ hẹp ấy. Bên dưới những tấm ván gỗ ấy, các tướng sĩ dùng đôi vai trần của mình để gánh vác, chống đỡ. Thân thể bọn họ bị dòng nước sông vỗ vào gầm rú, gột rửa. Thế nhưng mỗi một người trong số họ đều cắn chặt răng, không một ai lùi bước, không một ai nhường đường. Họ cam lòng để cho hàng ngàn con người bước đạp lên bờ vai của mình mà đi qua. Cho đến tận khi tất cả mọi người đều đã qua sông một cách an toàn.
Ta nghe thấy bọn họ đang cùng nhau hát vang: “Nước sông chảy, nước sông trôi, tiếng vang leng keng, chúng ta cùng nhau vượt sông nào…”
Điệu nhạc chẳng có nhạc luật cao sang. Thế nhưng lòng người thì đồng lòng như một. Và ở trong chính tiếng ca vang lên trầm bổng, nối đuôi nhau không dứt ấy. Ta nghe thấy một tiếng nghẹn ngào vô cùng nhỏ, nhưng lại quen thuộc đến thấu tận tâm can.
“Hệ thống, rốt cuộc ta cũng đã thành công rồi. Trải qua hàng trăm lần xuyên không, cuối cùng cũng đã phá giải được cục diện tử thần của dòng Độ Thủy này.”
“Bà lão kia, có phải chính là vị Thiên mệnh nhân mà ngươi đã nói đến hay không?”
“Đường nét khuôn mặt của bà ấy, ta nhìn thấy sao mà quen thuộc đến thế, chỉ là mãi mà không thể nghĩ ra nổi đã từng nhìn thấy ở nơi nào.”
Thân thể ta bỗng chốc cứng đờ. Ta nương theo tiếng nói mà ngoảnh đầu nhìn lại. Bốn mắt nhìn nhau với một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Nàng ấy không còn trẻ trung nữa, trên gương mặt hằn rõ đầy những dấu vết gió sương của cuộc đời. Thế nhưng phần bụng của nàng ấy bấy giờ đang hơi nhô lên, một tay chống nhẹ ở sau hông. Trong ánh mắt tràn ngập vẻ tò mò, khám phá. Ta nở một nụ cười nhẹ nhàng với nàng ấy. Ngay khoảnh khắc quay người đi, vành mắt ta đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi.
“Mẹ, hóa ra người không hề biến mất, mà là đã quay trở về nơi mà người vốn dĩ thuộc về rồi.”
18.
Ngày ta nhắm mắt xuôi tay đúng vào đêm trừ tịch. Nhà nhà thắp đèn sáng trưng. Tiếng cười nói vui vẻ rộn rã khắp nơi. Ta nhắm mắt lại giữa tiếng pháo hoa nổ vang trời. Bên ngoài phòng có tiếng trẻ con đang nô đùa ríu rít. Ý thức của ta cứ thế chìm nổi trong một mảnh hỗn độn mông lung.
Ngay vào thời khắc cảm giác đè nén, ép buộc ngày một đè nặng lên… Ta chợt cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, thả lỏng hoàn toàn. Ánh sáng chói lọi, nhức mắt rọi thẳng vào trong con ngươi. Ta được người ta bao bọc trong một chiếc chăn nhỏ vô cùng mềm mại, nhét vào trong một v*m ng*c ấm áp.
Người nọ nói: “Mạnh Nam, chúc mừng cô nhé, sinh được cô con gái vô cùng đáng yêu.”
Ta mở mắt ra. Nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập vẻ dịu dàng của mẹ.
19.
Năm ta mười lăm tuổi. Ta theo mẹ đi lên phía Bắc để tham gia một buổi yến tiệc long trọng của đất nước. Trên đoàn tàu xe lửa đang ngân vang giai điệu của bài 《Quốc tế ca》.
【Vùng lên hỡi các nô lệ thế gian, vùng lên hỡi các sinh linh cùng khổ! Nhiệt huyết trong tim ta đã sục sôi rồi…】
Nhìn ra ngoài cửa sổ toa tàu, những đồng ruộng, núi đồi vút qua một cách chóng mặt ở nơi tận cùng của tầm mắt. Một màu xanh thẳm ngút ngàn, tràn ngập hơi thở của hy vọng. Mẹ nói quả không sai chút nào. Đây sẽ là một thời đại hoàn toàn mới.
(Hết)