Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mùa đông phương nam chẳng ấm áp hơn phương bắc bao nhiêu, ngược lại vì độ ẩm trong không khí nặng nề, càng tăng thêm một kiểu lạnh thấu xương không thể chịu nổi.
Thời tiết trong nhà và ngoài nhà giống như đầu hè và giữa đông, bụng Quý Tiêu tuy đã nhô ra khá cao, nhưng dưới lớp áo bông che phủ trông cũng không đến mức to đùng doạ người.
Đinh Hương và Nhi Trà một trái một phải đứng bên cạnh Quý Tiêu, cẩn thận đề phòng cậu té hoặc trượt ngã.
A Nguyên được Bát Giác bế lên từ trên cao nhìn xuống chảo dầu đen xì xì, bên trong là những miếng đậu phụ trắng lăn lộn, chẳng mấy chốc, bên ngoài đã hình thành một lớp vỏ giòn tan, màu sắc dần chuyển sang vàng nhạt, miếng đậu phụ vốn bằng nửa quân cờ mạt chược, giờ cũng dần dần phồng lên to bằng cả quân cờ mạt chược, tròn căng, trông cực kỳ thú vị.
Bát Giác nhân lúc a Nguyên mải mê nhìn không chú ý, đưa tay cầm lại cái thìa trong bát sữa đậu mặn đặt xuốngtrước đó, đút sữa đậu màu đen ấy cho nó uống. A Nguyên cũng chẳng quan tâm thứ đưa đến bên miệng mình là cái gì, chỉ tự động tự phát há cái miệng nhỏ ra bập một miếng, đến khi vào miệng mới phát hiện mùi vị hình như không đúng, quay ngoắt đầu sang mở to mắt nhìn Bát Giác.
Bát Giác chớp chớp mắt mang theo chút nghi hoặc nhìn a Nguyên, a Nguyên ngẩn ra, hơi quên mất trước đó mình còn tức giận vì bát sữa đậu mặn này, lúc này liền ra vẻ sai khiến nói với Bát Giác, "Thêm một miếng nữa."
Quý Tiêu nghe tiếng quay đầu sang thấy ngay a Nguyên đang phồng má ăn vô cùng hăng say.
Tiểu nha hoàn ở một bên dùng vợt vớt đậu phụ trong chảo lên, rồi đặt vào đĩa sứ trắng bên cạnh, xếp ngay ngắn từng miếng một, kèm theo một đĩa tương nhỏ đưa đến trước mặt Quý Tiêu.
"Đậu phụ vừa chiên này mùi vị cực kỳ ngon, gia ngài nếm thử nhé?"
Đinh Hương và Nhi Trà nhận lấy vào tay mình, sau đó dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Quý Tiêu.
Quý Tiêu cầm đôi đũa bên cạnh lên gắp một miếng đậu phụ chiên, chấm chút tương, rồi đưa vào miệng, đậu phụ chiên vẫn còn hơi nóng, nhưng lại không thể không ăn ngay, cậu cắn xuống một miếng liền cảm thấy khắp khoang miệng đều là hương đậu vô cùng thanh khiết.
Mọi người thấy trên mặt cậu lộ ý cười, trong lòng liền thấy tự tin. Tất cả đều thầm thở phào một hơi dài, xem như không xảy ra sai sót gì.
Khi Quý Tiêu từ nhà bếp bước ra, trận tuyết rơi suốt cả buổi sáng, lại bắt đầu chậm rãi rơi xuống. Cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong không khí liền hiện ra một làn khói trắng mờ mịt.
Sắp Tết rồi, lúc này đứng trong sân nhìn không gian rộng lớn của phủ Bình Vương, trong lòng có một góc vẫn cảm thấy mình như đang mơ, bằng không cuộc sống này làm sao có thể trôi qua thoải mái dễ chịu như thế chứ? Cậu có a Nguyên có Thẩm Hoài, bây giờ cái gì cũng không thiếu, càng không có lo lắng gì.
Cùng thời gian này năm ngoái cậu còn đang suy tính, có nên mua thêm một cân thịt không, hay là tích góp số tiền trong tay, sau này nếu a Nguyên bị bệnh cần dùng, nếu đọc sách cũng cần dùng, đủ thứ chuyện lặt vặt gom lại thành một đống lớn, Quý Tiêu rầu rĩ không biết làm sao cho phải. Mà điều Quý Tiêu sợ nhất vẫn là bị người Quý gia tìm về. Bây giờ chỉ qua một năm, những lo lắng từng có này của cậu nhìn lại đều không đáng kể gì cả.
A Nguyên thấy Quý Tiêu đi, cũng chạy ra khỏi nhà bếp, từ phía sau đột ngột ôm chặt chân cậu, suýt nữa đẩy Quý Tiêu lảo đảo một cái.
Đinh Hương và Nhi Trà đều bị a Nguyên dọa gần như hồn lìa khỏi xác, cả hai người một trái một phải đỡ Quý Tiêu thật chặt, may mắn không để cậu ngã.
Quý Tiêu cũng bị sự l* m*ng của a Nguyên dọa cho hết cả hồn, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch như bức tường. Bát Giác thấy vậy cũng hồn vía lên mây, nàng tiến lên ẵm a Nguyên lên ngay, cũng không quan tâm a Nguyên có muốn hay không, rồi liên tục tạ tội: "Là nô tỳ không giữ chặt tiểu thế tử, xin gia trách phạt."
Nhi Trà trong bụng nghẹn một hơi giận, lại không thể trút lên đứa trẻ vô tri a Nguyên này, chỉ có thể hung hăng liếc Bát Giác một cái sắc lẹm: "Ngươi cũng thật sự quá bất cẩn rồi!"
Bát Giác mặt không còn chút máu, nước mắt lã chã rơi xuống.
A Nguyên lúc này mới ngừng giãy giụa, nhận ra bầu không khí không đúng.
"Bát Giác?" Nó nhìn Bát Giác, rồi quay đầu nhìn Quý Tiêu: "Cha?"
Trên mặt Quý Tiêu vừa là vẻ bất đắc dĩ vừa là cảm xúc nghĩ lại mà sợ, nhưng đôi mắt tròn xoe của a Nguyên nhìn mình, khiến cậu làm thế nào cũng không nổi giận nổi. Nhưng lần này là may mắn, lần sau chưa chắc đã thế, để không có lần sau, a Nguyên cần phải dạy dỗ.
"Đưa a Nguyên vào trong phòng."
Bát Giác vội vàng gật đầu, trong tiếng vâng dạ mang cả tiếng khóc.
"May cho ngươi, Vương gia lúc này không ở đây." Đinh Hương lùi lại hai bước, nói bên tai Bát Giác, giọng điệu này mang theo nửa phần cảnh cáo, khiến Bát Giác cả người run lên, đầu càng cúi thấp hơn, chân mềm nhũn đi vào phòng.
A Nguyên vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ liên tục gọi cha, Quý Tiêu đáp một tiếng rồi không trả lời nó nữa, khiến tâm tình a Nguyên cũng theo đó bất an.
Sợ cái gì đến cái nấy, hôm nay bởi vì bữa trưa không về ăn cùng Quý Tiêu, nên Thẩm Hoài trở về sớm hơn giờ bình thường một chút. Hắn vừa vào cổng không thấy a Nguyên trong sân, liền cảm thấy hơi kỳ quái, đợi đến cửa mới nghe trong phòng mơ hồ truyền ra tiếng nói.
"Sau này không được như vậy nữa..."
Tiểu nha hoàn thông truyền ở cửa vừa nhìn thấy Thẩm Hoài cũng lộ ra bộ dạng hoảng hốt, vội vàng uốn gối nói: "Vương gia vạn phúc!"
Tiếng nói trong phòng bởi vì một câu này mà đột ngột dừng lại, Thẩm Hoài nghiêng tai, cảm thấy có chút kỳ lạ.