Ngươi Còn Muốn Con Trai Không?

Chương 113: Đậu phụ

Trước Tiếp

"A Nguyên," Quý Tiêu ngồi bên cửa sổ nhìn từng mảng bông tuyết lớn như lông ngỗng rơi lên đầu a Nguyên, lại vì hơi ấm trên người nó mà tan ra thành giọt nước thấm vào mái tóc nó, liền có chút lo lắng, cậu gọi một tiếng, kéo sự chú ý của a Nguyên lại, tiếp đó giơ tay lên làm ra động tác che đầu mình, nói với a Nguyên: "Che đầu con lại, đừng để tuyết rơi lên đầu lên mặt, lát nữa tóc ướt sẽ lạnh đấy."

A Nguyên nghe vậy ngoan ngoãn buông tay Bát Giác ra, rồi che cái đầu nhỏ của mình.

"A Nguyên thích đậu phụ." Giọng điệu a Nguyên trở nên vui vẻ hẳn, nó lon ton chạy theo sau tiểu tư kia, vừa đi còn vừa đẩy, nó ghét bỏ tên đó đi chậm: "Nhanh lên!"

Tên tiểu tư kia bị đôi bàn tay nhỏ mềm mại đẩy, kỳ thực chẳng có bao nhiêu sức lực, chỉ là hắn cũng không dám chậm trễ, vội vàng bước nhanh vào trong nhà bếp, kẻo vị thế tử gia này ở ngoài sân dính thêm tuyết, lỡ bị cảm phong hàn, sợ rằng hắn chẳng thể nào gánh nổi.

Trong nhà bếp đã đốt lửa sẵn từ sớm, củi lúc này đang cháy hừng hực, chiếu sáng đỏ rực cả nửa gian phòng còn chưa thắp nến, a Nguyên quen cửa quen nẻo mò đến miệng lò, đẩy tiểu nha hoàn vốn đang ngồi ở miệng lò sang một bên, mình thì sán tới dựa vào người ta để nhìn lửa trong lò. Ngoài miệng lẩm bà lẩm bẩm như thể rất hiểu biết: "Lửa rất to, cực tốt cực tốt."

Trong bếp tuy đều bận rộn, nhưng cũng không dám đuổi nhóc con gây họa a Nguyên này ra ngoài, Bát Giác đứng bên cạnh a Nguyên cẩn thận bảo vệ nó, đề phòng có sự cố gì xảy ra.

Nước đậu màu trắng đổ vào theo mép nồi, lấp đầy ngập cái nồi đen sâu lòng kia.

A Nguyên hết sức kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, mắt không chớp sợ bỏ lỡ một chi tiết nhỏ nào, vị trí nó đứng dù sao cũng thấp, một lát đã cảm thấy hơi sốt ruột, đưa tay kéo vạt áo Bát Giác, bảo nàng bế mình lên, đứng cao một chút cũng có thể nhìn thấy nhiều hơn.

Lửa bên dưới đang cháy rất đượm, chẳng bao lâu trong chiếc nồi kia đã bốc lên một ít hơi nóng và hơi nước. A Nguyên chăm chú nhìn cho đến khi trong nồi sôi sùng sục nổi lên từng bong bóng lớn.

Một nồi nước đậu màu trắng đã sôi.

Phía trên nồi có một cái giá hình chữ thập do các tiểu nha hoàn dựng lên, mỗi góc giá móc một góc của tấm khăn vải trắng. Lấy cái muôi lớn từ trong thùng gỗ múc nước đậu màu trắng nóng hổi lọc qua tấm khăn vải, bã đậu liền bị giữ lại bên trong khăn, từ bên dưới thấm ra đều là sữa đậu màu trắng không có bã.

"Oa oa!" A Nguyên há to miệng, trong mắt trên mặt đều là vẻ kinh ngạc, nó chỉ vào sữa đậu màu trắng trong chiếc thùng gỗ lớn bên dưới kia, đang định nói thì tiểu nha hoàn bên cạnh đã vô cùng hiểu ý nó, vội vàng cầm một cái bát nhỏ, đáy bát bỏ chút nước tương và hành lá thái nhỏ, lại nhặt hai con tôm khô nhỏ bỏ vào, sau đó múc một muôi sữa đậu màu trắng vào, thế là có một bát sữa đậu mặn màu nước tương, vững vàng ngay ngắn đưa đến trước mặt a Nguyên chặn đứng cơn thèm ăn của nó.

A Nguyên lần đầu thấy sữa đậu màu này, nhất thời có chút kinh ngạc, đôi lông mày nhỏ xíu nhíu lại, chỉ vào sữa đậu nói: "Sữa đậu màu đen." Thật kỳ quái.

"Sữa đậu này uống rất ngon, tiểu thế tử nên thử một chút." Tiểu nha hoàn kia mặt bị hơi nóng trong bếp thổi đến đỏ hồng, đôi mắt cũng sáng lấp lánh, nhìn a Nguyên hết sức nghiêm túc nói.

Sữa đậu mặn sữa đậu ngọt quả thật phong tục mỗi nơi mỗi khác, nhóc mê ăn a Nguyên này cũng không hề e ngại thử món mới, thế là để Bát Giác cầm thìa thổi hai hơi, đút một thìa vào miệng nó.

Đôi môi nhỏ đỏ tươi như cánh hoa của nó mím một cái, bị một chén canh sữa đậu chinh phục đến không biết biểu đạt thế nào, cuối cùng hấp tấp liều lĩnh giơ cả hai tay ra định ôm lấy cái chén nhỏ ấy.

Bát Giác chăm sóc a Nguyên bấy lâu, động tác đã hết sức linh hoạt và sớm có phòng bị, lúc này tránh chén canh sang một bên thoát được hành động của nó, rồi vội vàng nói với a Nguyên: "Tiểu thiếu gia không thể như vậy, lát nữa để gia biết được, sẽ xử lý ngài đấy."

Nhắc đến Quý Tiêu, A Nguyên nhất định là sợ, lúc này vội rụt rụt cái đầu, sau đó đầy bụng tủi thân trừng Bát Giác một cái, giận đùng đùng quay đầu đi, hết sức có cốt khí định không uống nữa.

Trong tấm khăn vải trắng bên cạnh đã lăn ra một cục bã đậu thật lớn, bị người ta nắm bốn góc của cái giá kia lắc qua lắc lại dồn thành cục tròn.

Nó rốt cuộc vẫn là cảm xúc tò mò nhiều hơn, lúc này nhìn đến mức tròng mắt sắp rơi ra, chi tiết nào cũng không muốn bỏ lỡ.

Mà số sữa đậu đặc sệt tích dần trong thùng gỗ lớn bên dưới kia cũng là số lượng sữa đậu nhiều nhất mà cả đời này a Nguyên từng thấy, trực tiếp khiến nó muốn nhảy vào thùng gỗ tắm một trận mới đã.

Không biết nhảy vào tắm sẽ thoải mái đến mức nào nhỉ.

Đợi một thùng sữa đậu lớn đã lọc xong, tiếp theo là cho nước chua vào. Đậu phụ làm ngon hay không, hoàn toàn nhờ vào việc cho nước chua thế nào.

Nước chua vừa cho vào thùng gỗ vốn đang chứa sữa đậu sánh đặc kia, lập tức biến thành nước trong suốt kèm theo vật thể màu trắng kết tủa, thêm một lúc thì đông lại, chất kết tủa càng lúc càng nhiều, đã đến lúc có thể lên khuôn làm đậu phụ rồi.

Việc còn lại sau đó hoàn toàn là chờ đợi, đậu phụ trắng bị nén trong khuôn phải thoát hết nước mới thành hình được.

A Nguyên được Bát Giác bế về phòng ngủ trưa một giấc cùng với Quý Tiêu, đợi đến chiều tuyết trên trời dần dần ngưng, chỉ rơi lất phất, lúc này mới lại được dẫn đến nhà bếp xem mớ đậu phụ kia đã làm xong.

Ngày Tết phải làm đậu phụ là tập quán ở thành Bình Dương này, nhưng trước đây bên Quý Tiêu cũng chưa từng trải qua. Sau giấc ngủ trưa tinh thần tỉnh táo, cậu cũng để Nhi Trà đỡ, cùng a Nguyên đến nhà bếp xem từng hàng từng hàng đậu phụ được xếp ngay ngắn.

Đậu phụ chia ra non và già, còn phân chia theo các cách làm khác nhau, đậu phụ ép ra từ khuôn chỉ là bước đầu tiên, nếu muốn biến tấu từ hình dạng này thì phía sau còn bận rộn nữa.

Trong chảo đã đổ dầu nóng, đun qua lửa lớn, lúc này đã bốc ra những luồng khí nóng cuồn cuộn. Trên chiếc thớt bên cạnh xếp ngay ngắn chỉnh tề từng miếng đậu phụ cắt vuông vức cỡ nửa quân bài mạt chược, chỉ chờ lát nữa lăn vào chảo dầu nóng một lượt.

Thứ làm ra lúc này là đậu phụ chiên, ăn nóng chấm tương thì không biết thơm ngon cỡ nào. 

Trước Tiếp