Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hắn vén rèm cửa bước vào, đập vào mắt đầu tiên chính là a Nguyên ngồi trên đầu gối Quý Tiêu, lúc này đang thút thít ch** n**c mắt. Tiểu bá vương này đã khá lâu không khóc, bây giờ sao lại khóc? Bên cạnh Bát Giác cũng đang lau nước mắt, thế này càng không bình thường.
"A Tiêu." Thẩm Hoài sải bước đi tới, vớt a Nguyên sang đầu gối mình, dùng tay lau lau gò má a Nguyên, nghiêng đầu nhìn đôi má đỏ hồng của Quý Tiêu.
Mỗi lần a Tiêu nói những lời lừa gạt dễ bị vạch trần, trên mặt đều là thần sắc thế này.
"A Nguyên vừa rồi ngã một cái, ta đang an ủi nó." Quý Tiêu một tay đặt trên tấm thảm nhung trên nhuyễn tháp, có chút căng thẳng mở miệng nói dối vì a Nguyên, tránh để Thẩm Hoài sau khi biết chuyện, a Nguyên còn phải chịu một trận thu thập nặng nề.
A Nguyên sụt sịt hai tiếng, mím chặt đôi môi nhỏ cúi đầu không nói gì.
Thẩm Hoài thuận theo lời của Quý Tiêu gật đầu, ngoài mặt giả vờ tin: "Thì ra là vậy." Hắn nói rồi đưa a Nguyên sang một bên, Bát Giác vội vàng tiến lên ôm lấy, cả hai đều mắt đỏ hoe, đứng cùng nhau trông thật đáng thương.
"Ẵm ra ngoài." Thẩm Hoài không thích nhìn người khác khóc, mặt đầy vẻ không kiên nhẫn.
A Nguyên nằm sấp trên vai Bát Giác lén lút nhìn Quý Tiêu, trong lòng không biết buồn đến cỡ nào. Quý Tiêu hiếm khi nghiêm mặt mắng nó, vì thế mới càng đáng sợ.
Thẩm Hoài mở miệng kể cho Quý Tiêu hai chuyện thú vị nghe được hôm nay, vài ba câu đã làm cho vẻ che giấu trên mặt Quý Tiêu biến thành nụ cười thật lòng. Quý Tiêu cũng thuận lý thành chương cho rằng chuyện hôm nay đã được mình giấu giếm trót lọt, không ngờ ngày hôm sau a Nguyên đã thảm thiết ôm mông từ võ trường trở về.
Hôm nay a Nguyên không chỉ bị phạt đứng tấn thêm một khắc, mà còn bị Thẩm Hoài tụt quần đánh một trận vào mông. Nhưng thằng bé cũng không khóc, chỉ tự mình cà nhắc cà nhắc từ võ trường trở về, khuôn mặt nhỏ căng chặt, cực kỳ không chịu thua.
Quý Tiêu thoạt đầu vẫn chưa phát hiện có gì không ổn, đợi đến lúc ăn cơm a Nguyên làm thế nào cũng không chịu ngồi xuống, lúc này mới cảm thấy nghi hoặc.
Dưới sự truy vấn của Quý Tiêu, a Nguyên mất tự nhiên ghé sát tai cậu nói, "Phụ thân đánh mông."
Nói xong câu này, chớp mắt nó đã được Quý Tiêu đưa vào phòng đặt nằm sấp trên đầu gối mình, rồi đưa tay tụt quần a Nguyên xuống, nhìn thấy trên mông một mảng đỏ au, đau lòng đến mức không biết nói gì.
"Kim Xuân, lấy thuốc mỡ tan máu bầm lại đây."
A Nguyên nằm sấp trên người Quý Tiêu, chẳng nhúc nhích chút nào giống như một con rùa nhỏ, thấy vẻ mặt Quý Tiêu lo lắng, còn mở miệng an ủi cậu: "Cha đừng sợ, a Nguyên sai rồi!"
A Nguyên nói thế nào cũng là miếng thịt quý giá trên đầu quả tim Quý Tiêu, làm gì cũng chưa từng dạy dỗ như vậy. Lần này Thẩm Hoài ra tay cũng không kềm chế như trước, Quý Tiêu hiểu đạo lý trong đó, nhưng không khỏi đau lòng.
Lại thấy a Nguyên hiểu chuyện thế này, trong lòng càng chua xót mềm nhũn, vừa nhận thuốc mỡ Kim Xuân đưa qua vừa dùng ngón tay ấm áp nhẹ nhàng chạm lên gò má núng nính của a Nguyên: "Cha bôi thuốc cho con, hơi đau một chút, a Nguyên phải nhịn nhé."
A Nguyên ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, hết sức tự tin kiên cường: "Không sợ!"
Quý Tiêu liền yên tâm múc ra một xíu thuốc mỡ, vừa để lên mông a Nguyên, thì thấy mông nó nảy lên một cái, miệng nhỏ liên tục kêu: "Ui da, ui da".
"Đau cũng phải nhịn, thuốc mỡ không xoa đều thì khó lành."
Quý Tiêu nén lòng xoa thuốc mỡ hơi mạnh tay một chút lên mông a Nguyên, a Nguyên cắn răng, cùng lắm khi không nhịn nổi thì nhổm nhổm mông lên, chứ khóc thì không khóc.
Đợi xoa xong một lớp thuốc mỡ, trên trán Quý Tiêu cũng lấm tấm mồ hôi. Cậu mặc lại quần cho a Nguyên, rồi ôm nó vào lòng hôn tới hôn lui. Cho dù lúc này giữa hai cha con cách một cái bụng, a Nguyên cũng chẳng thấy khó chịu gì, chỉ quyến luyến ôm lấy cổ Quý Tiêu, hết sức thân thiết chu miệng hôn lên mặt cậu.
Hôn xong lại cúi đầu nhìn bụng Quý Tiêu, nghĩ nghĩ rồi duỗi bàn tay nhỏ ra sờ sờ. Trong phòng Quý Tiêu mặc mỏng manh, lòng bàn tay nhỏ của a Nguyên dán lên liền cảm nhận được cái bụng tròn vo ấy. Đúng lúc đó, trên bụng đột nhiên xoẹt một đường gồ lên, lướt qua lòng bàn tay a Nguyên, dọa khuôn mặt nhỏ của nó cứng đờ: "Có, có thứ gì đó!"
Nó trừng to mắt, nhìn Quý Tiêu giống như cầu cứu.
"Là tiểu bảo bảo mà," Quý Tiêu thầm biết a Nguyên không thích đề tài này, thấy sắc mặt a Nguyên xụ xuống, đang định bỏ qua, lại nghe a Nguyên nói: "Tiểu bảo bảo, để làm muội muội cho a Nguyên."
A Nguyên bị Thẩm Hoài thu thập một trận, trị không chỉ chuyện hôm qua suýt đẩy Quý Tiêu ngã, mà mấy chuyện linh tinh đều tính hết một lượt.
Quý Tiêu ngẩn ra, truy hỏi: "A Nguyên thích muội muội không?"
"Thích." A Nguyên quay đầu đi, mặt đầy sầu khổ gật đầu. Nó không muốn bị đè trên nền tuyết ở võ trường bị phụ thân đánh mông một trận nữa đâu.
Quý Tiêu trong lòng tràn đầy vui mừng, chỉ cảm thấy a Nguyên hiểu chuyện rồi, ôm nó lên lại hôn liên tục, "A Nguyên là một đứa trẻ ngoan."
A Nguyên ôm lấy cổ Quý Tiêu, trong lòng chỉ còn một chút vướng mắc chưa tan, cái mông này đợi đến ba mươi Tết chắc là sẽ khỏi đúng không?
Mấy năm đó, a Nguyên bị nỗi sợ đánh mông chi phối.