"Thù lao rút mũi tên tối qua à?"
Hải Châu liếc nhìn con cá đuối đã c.h.ế.t thẳng cẳng, thân mình bị hàm răng sắc nhọn của cá voi sát thủ xuyên thủng. Nàng cầm xẻng nhọn c.h.ặ.t bỏ gai xương rồi băm nhỏ thịt cá.
Cá voi sát thủ ngoan ngoãn nửa nổi nửa chìm trên mặt nước quan sát nàng làm việc.
Trên thuyền lại có người đi tới. Hải Châu quay đầu nhìn, là Đông Châu, Phong Bình và Trường Mệnh. Bọn trẻ vừa phấn khích vừa rón rén tiến lại gần đuôi thuyền.
"Hì hì, nó trông to khỏe thật đấy."
Đông Châu xoa xoa tay.
Cá voi sát thủ ở đuôi thuyền nghiêng đầu rống dài một tiếng, lặn xuống ngậm nước rồi khi bọn trẻ thò đầu nhìn xuống thuyền thì nó bất ngờ trồi lên phun nước vào người chúng. Đông Châu, Phong Bình và Trường Mệnh sợ hãi hét toáng lên giậm chân bình bịch. Con cá voi như trò đùa dai thành công, há miệng thở phì phò bắt chước tiếng người cười ha ha.
"Nó đang cười kìa, đáng yêu quá đi mất."
Đông Châu lau nước trên mặt, hào hứng nói.
"Đại tỷ, có thể sờ nó được không?"
Phong Bình nóng lòng muốn thử.
Hải Châu tránh ra một chút chỉ vào đống thịt cá trên boong nói:
"Ném xuống biển cho nó ăn đi, đừng có sờ vào nó cũng đừng lại gần quá. Sức nó lớn lắm, quẫy nhẹ một cái là các đệ rơi xuống biển ngay."
Lúc này một con cá voi sát thủ con trồi lên mặt nước. Đông Châu chỉ vào nó không nói nên lời, hóa ra con cá voi lớn lúc nãy là đang gọi con.
"Nào, mau ăn đi."
Trường Mệnh chọn đống thịt cá nhỏ ném cho cá voi con.
"Nó chắc vẫn còn đang b.ú sữa, có thể chưa ăn được thịt cá đâu."
Hải Châu nói.
"Bú sữa? Cá mà cũng b.ú sữa á?"
Trường Mệnh sững sờ.
"Chúng không phải cá biển bình thường, cá voi sát thủ và cá heo đều nuôi con bằng sữa mẹ."
Hải Châu nhặt hết thịt cá trên boong ném xuống biển. Con cá voi lớn lặn xuống đớp từng miếng một, nó bơi qua bơi lại làm nước biển dập dềnh khiến con thuyền lớn cũng chao đảo theo.
Người trên bến tàu kéo đến ngày càng đông. Thủy triều rút, cá voi sát thủ bơi theo con nước lùi ra xa, chúng cưỡi sóng nhảy múa khiến người trên bờ hò reo phấn khích.
"Hôm nay không bán bánh à?"
Hải Châu nghiêng đầu hỏi.
Đông Châu lắc đầu:
"Mai hẵng bày sạp, hôm nay xem cá voi sát thủ đã."
Các sạp hàng trên phố dọn ra bến tàu, đồ ăn thức uống đủ cả thậm chí có người còn mang ghế gỗ ra bán, buôn bán đắt như tôm tươi. Mọi người mua ghế nhỏ ngồi ở bến tàu, mua thêm cân hạt dưa ấm trà, vừa ăn uống vừa xem cá voi sát thủ nhảy múa ca hát dưới biển.
Hải Châu định về, vừa bước xuống thuyền đã bị người ta kéo lại:
"Hải Châu đừng đi, cô nương đi là đàn cá voi sát thủ cũng đi mất đấy."
"Đúng rồi, cô nương muốn làm gì cứ nói, ta bảo nhi t.ử nhà ta chạy việc cho."
Hải Châu bất lực đành phải tiếp tục ngồi lại trên thuyền.
Mặt trời lên cao dần, thuyền đ.á.n.h cá từ hai hướng đông tây đổ về, tiểu hài t.ử làng chài đi thuyền vào trấn học nhưng trong biển có con cá voi to gấp hai ba lần thuyền đ.á.n.h cá chặn đường, thuyền không dám lại gần.
"Các đệ xuống thuyền đi, ta lái thuyền dẫn cá voi đi chỗ khác."
Hải Châu nói với mấy đứa nhỏ trên thuyền, lát nữa còn có thuyền buôn cập bến, cá voi sát thủ không thể ở lại bến tàu lâu được.
"Tiểu cô cô, bọn ta đi cùng đi."
Trường Mệnh nói.
"Đúng đấy tỷ, hôm nay bọn muội không có việc gì nên đi cùng tỷ ra biển."
Đông Châu cũng hùa theo.
"Được rồi." Hải Châu gọi xuống dưới thuyền: "Thúc thúc, nhổ neo giúp cháu với. Cháu đưa cá voi về biển sâu, lát nữa thuyền buôn đến rồi không thể để chúng cản trở công việc được."
"Cũng phải."
Nam nhân đi tới nhổ neo ném lên thuyền đồng thời buồm được kéo lên, con thuyền lớn đón gió trôi ra khơi.
Đông Châu, Trường Mệnh và Phong Bình nhoài người ra mạn thuyền nhìn con thuyền đi vào giữa đàn cá voi. Chúng lặn xuống nước, những bóng đen khổng lồ lướt qua đáy thuyền, dưới nước vang lên tiếng kêu u minh lanh lảnh, những con cá voi đang nhảy múa khác cũng lần lượt lặn xuống bơi theo thuyền rời đi.
"Tiểu cô cô, mỗi ngày người sống trên biển thế nào vậy? Thú vị quá."
Trường Mệnh cảm thán.
Hải Châu cười, nói:
"Đúng là thú vị thật, còn nhiều điều mấy đứa không tưởng tượng nổi đâu."
"Cô cô viết sách đi? Viết những trải nghiệm trên biển của mình ra để chúng ta cũng được mở mang tầm mắt?" Trường Mệnh nảy ra ý tưởng, càng nghĩ càng thấy hay bèn nài nỉ: "Tiểu cô cô viết đi mà, nếu người không nói thì ta cũng không biết cá dưới biển lớn lên nhờ uống sữa đâu, có thật thế không?"
Hải Châu thoáng động lòng nhưng lại thấy không cần thiết.
"Tỷ, tỷ viết đi, tỷ thấy nhiều thứ dưới biển, cái gì có độc cái gì không, tốt nhất là vẽ thêm hình minh họa nữa. Đến lúc đó khắc bản in mang đến trường tư thục, hiệu quả còn tốt hơn nhiều so với người già truyền miệng đấy."
Đông Châu đã học được hơn hai năm, tiếp xúc với ba vị phu t.ử cũng từng dự thính ở trường tư thục nên nàng ấy biết rõ sức ảnh hưởng của sách vở. Một người đóng góp được bao nhiêu chứ, truyền miệng sẽ bị tam sao thất bản sẽ bị lãng quên theo thời gian và bị thay thế, nhưng viết ra giấy trắng mực đen thì sẽ còn mãi.
"Được rồi, về ta sẽ cân nhắc, muốn viết sách ta còn phải học thêm đã."
Hải Châu nói.
"Sắp cấm biển rồi, sau này tỷ đi cùng bọn muội đến nghe phu t.ử giảng bài. Chỗ nào không hiểu thì hỏi nhiều vào, hơn nữa nhà Trường Mệnh cũng có rất nhiều sách mà."
Phong Bình nhiệt tình truyền thụ kinh nghiệm.
Mọi người trên thuyền đang nói chuyện rôm rả, bất ngờ đuôi thuyền bị húc mạnh. Bốn người trên thuyền không đứng vững bị ngã dúi dụi xuống boong. Chưa kịp đứng dậy, hai con cá voi sát thủ đã hợp sức đẩy con thuyền đổi hướng. Buồm lúc này trở nên vô dụng, cá voi đẩy thuyền dễ như người đẩy cửa xoay chuyển nhẹ nhàng.
"Chúng muốn làm gì thế?"
Trường Mệnh lúc này mới thấy sợ hãi.
Hải Châu bám vào mạn thuyền đứng dậy nhìn xuống thấy mặt biển phía trước theo hướng định đi xuất hiện lốc xoáy. Chắc là cá voi phát hiện ra điều bất thường, chúng lười giao tiếp nhắc nhở nên trực tiếp hành động đẩy thuyền đi. Nàng đi đến mũi thuyền điều chỉnh buồm, buồm đổi hướng, hướng thuyền trôi cũng thay đổi nhưng cá voi vẫn đang dùng sức đẩy dưới nước, tốc độ thuyền chạy nhanh như ch.ó đuổi.
"Được rồi được rồi." Hải Châu hét lớn, vỗ vào mạn thuyền nhắc nhở: "Đừng đẩy nữa, ta phải về đây."
Một con cá voi sát thủ lớn tách hai con đang đẩy thuyền ra, nó trực tiếp chặn đứng con thuyền, há to miệng cho Hải Châu xem. Hải Châu đi đến mũi thuyền hạ buồm rồi đi ra đuôi thuyền ghé sát lại xem miệng cá voi. Hàm răng này nàng thấy quen quen, năm ngoái mới chỉ mòn vẹt còn năm nay đã mòn vẹt hẳn đi rồi. Một hàm răng đen vàng lởm chởm, kẽ răng nhét đầy thịt cá.
"Ọe…"
Hải Châu bị mùi hôi xộc lên mũi phải quay đi nôn khan.
"Ọe…"
Dưới biển vang lên một tràng tiếng nôn khan dài ngắn đủ cả.
Hải Châu: ...