Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Con cá voi bị thương đã rời đi. Chúng từ phương nam xa xôi bơi tới, năm ngày trước mới đến vùng biển gần, phát hiện nơi này đông người nên nán lại mấy ngày xem náo nhiệt. Đàn cá voi quen đường cũ bơi về phía đông. Chạng vạng tối đến bến tàu Vĩnh Ninh vì còn mấy ngày nữa là cấm biển, không ai ra khơi đ.á.n.h cá nữa nên lúc này trên mặt biển vắng tanh.
Con cá voi to gan lại không nhớ đòn đau bơi đến gần bến tàu, nhảy lên khỏi mặt nước phát ra tiếng sáo vang dội chào hỏi lính canh trên bờ.
"Sao lại đến nữa?"
Mao Tiểu Nhị tưởng là con cá voi buổi sáng, nó hay đến bến tàu buổi sáng đón Hải Châu ra khơi nhưng hiếm khi đến vào chạng vạng.
"Hải Châu về rồi."
Đỗ Tiểu Ngũ gọi.
"Ngươi ngốc à? Nó có phải con chim kia đâu mà nghe hiểu tiếng người." Tiếng sáo vui tai lại biến thành tiếng nôn khan buồn nôn, Mao Tiểu Nhị chịu không nổi nói: "Ta đi tìm Hải Châu."
Hải Châu đang ở nhà khoe chim, nghe tin liền mang theo con chim ra bến tàu. Lúc này trời đã nhá nhem tối, đứng trên bến tàu nhìn không rõ, nàng đành lên thuyền giong buồm ra khơi.
"Á…" Con vẹt run rẩy cánh bay v.út lên cao, nhìn quái ngư nhảy lên khỏi mặt nước hét lớn: "Quái vật quái vật, sợ c.h.ế.t chim rồi."
"Đừng ồn ào." Hải Châu thắp đèn l.ồ.ng đi ra đuôi thuyền, hỏi: "Có chuyện gì thế?" Khác thường thế này trực giác mách bảo nàng là cá voi sát thủ đến cầu cứu.
Đàn cá voi dưới đáy biển vây quanh thuyền trồi lên. Con vẹt bay trên không trung thấy cảnh tượng này sợ đến mức nấc cụt liên hồi không nói nên lời.
"Là các ngươi à."
Hải Châu nhận ra chúng. Nàng xách đèn l.ồ.ng đi một vòng, những con cá voi khác tản ra chỉ còn lại một con ở đuôi thuyền. Nàng nhìn thấy một mũi tên cắm trên lưng nó, m.á.u đỏ chảy dài trên làn da đen bóng.
Hải Châu đặt đèn l.ồ.ng xuống vươn tay ra nhưng không chạm tới được mũi tên. Nàng đành nhảy xuống thuyền, con cá voi cũng lặn xuống theo. Nàng nắm c.h.ặ.t cán mũi tên dứt khoát rút ra.
Cá voi sát thủ rống dài một tiếng, âm cuối chưa dứt thấy Hải Châu trèo lên thuyền nó dịu dàng dùng lưng đỡ nàng lên, làm bệ phóng cho nàng, đồng thời phát ra một tiếng nôn khan.
Hải Châu: "..."
Con vẹt đậu trên nóc khoang thuyền chứng kiến cảnh này thì sững sờ, ngơ ngác nhìn chằm chằm Hải Châu, chuyện này, chuyện này...
"Về biển đi, đừng lại gần con người nữa."
Hải Châu xách đèn l.ồ.ng soi xuống biển một chút. Lũ cá voi đều nhô đầu lên khỏi mặt nước, những cái đầu to dựng đứng trông rất dọa người. Nàng rùng mình điều chỉnh buồm quay về bờ.
"Hải Châu, tình hình thế nào?"
Người trên bến tàu vẫn đang đợi.
Hải Châu đưa mũi tên ra, nói:
"Tìm đại phu đến rút tên đi, đây là đàn cá voi sát thủ mùa thu năm ngoái từng đến đấy, giờ chúng lại quay về rồi."
"Tên khốn nào b.ắ.n tên thế? Hôm nào bị cá mập ăn thịt thì sướng."
Người bến tàu Vĩnh Ninh rất thích cá voi sát thủ, chúng ăn sạch cá mập giúp ngư dân an toàn hơn nhiều. Hơn nữa chúng còn biết phát ra đủ loại âm thanh, người hiếu kỳ kéo đến xem đông, trấn Vĩnh Ninh không lo thiếu việc làm ăn.
"Ta phải nhắn cho nhị cô ta một câu, năm ngoái bà ấy đến muộn không xem được cá voi sát thủ."
Có người nói.
"Mai có thuyền buôn đi qua, nhờ người ta nhắn tin ra ngoài là được."
Hải Châu không nán lại bến tàu lâu, nàng cầm mũi tên đi về nói với con chim đang bay trên đầu:
"Đậu xuống vai ta nào."
Con chim cẩn thận hạ cánh, nghiêng đầu nhìn chằm chằm nàng.
"Sao thế?"
Hải Châu hỏi.
"Tỷ tỷ, tỷ lợi hại thật đấy."
Con chim lớn tiếng nịnh nọt.
"Cảm ơn đã khen." Hải Châu cười ha ha, hỏi: "Có phải cảm thấy quen biết ta là vinh hạnh của ngươi không?"
Con chim không hiểu câu này nhưng vẫn ngu ngơ hùa theo nói là phải.
Khi ánh bình minh rải xuống mặt biển, màu xanh đen của nước biển dần tan đi. Vạn vật dưới đáy biển thức giấc trong ánh sáng mờ ảo. Con cá voi sát thủ sừng sững như bức phù điêu trong hang động biển sâu từ biệt tộc đàn, một mình lên đường đi về phía bắc, nó muốn đến vùng biển gần trước khi triều rút.
Một nhóm cá voi sát thủ khác hoạt động ở đảo Yến trời chưa sáng đã săn mồi xong, ăn no bụng lại gói ghém con mồi rồi hân hoan đi về phía bắc.
Lính gác đêm trên bến tàu trừng đôi mắt vô hồn bàn giao ca trực, ngáp ngắn ngáp dài đi ra phố ăn sáng. Họ ngồi bên bàn ăn cạnh cửa sổ hoặc cửa ra vào, vừa ăn vừa ngáp lại thi thoảng lại liếc nhìn ra ngoài.
"Hải Châu, còn mấy ngày nữa là cấm biển, cháu vẫn ra khơi à?"
Ông bán thịt quan tâm hỏi.
"Cháu ra bến tàu xem chút thôi, không xuống biển đâu."
Hải Châu bước chân không ngừng.
Đợi nàng đi qua, lính canh đang ăn trong quán cũng lần lượt thanh toán rời đi, bước chân nặng nề nhưng vẻ mặt hưng phấn đi theo sau Hải Châu ra bến tàu.
"Ta ra bến tàu xem chút, phần cơm cho ta nhé. Nàng và con cứ ăn trước đi không cần đợi ta đâu." Ngư dân sống ven phố chạy nhanh ra cửa. Thê t.ử hắn đuổi theo nói: "Không được ra khơi đ.á.n.h cá đâu đấy, mạng sống quý hơn bạc."
"Ta không ra khơi, ta đi xem cá voi sát thủ. Tối qua nghe nói đàn cá voi năm ngoái lại về rồi, không biết sáng nay có đến không." Vừa dứt lời, một chiếc giày vải bay vèo tới. Phụ nhân vừa nãy còn nhỏ nhẹ bỗng chốc mắng té tát hắn là đồ ích kỷ: "Bắt lão nương ở nhà trông con nấu cơm còn ngươi chạy đi xem cá voi. Ta không hỏi thì ngươi không nói đúng không?"
"Đi đi đi, cùng đi, không nấu cơm nữa, lát nữa ra phố ăn sáng."
Nam nhân nọ nhặt giày đi tới, cởi tạp dề cho thê t.ử rồi hai phu thê cùng nhau ra cửa.
Lúc này trên bến tàu đã đứng không ít người, đều là những kẻ rảnh rỗi đến xem náo nhiệt. Cách đó không xa dưới đáy biển, con cá voi độc hành và đàn cá voi sát thủ gặp nhau. Hai bên giao lưu một hồi sau đó nhập thành một đội tiếp tục đi về phía bắc. Khi tiếng nói chuyện trên bờ vọng tới, đàn cá voi kêu to phun nước, mặt biển dâng lên từng cột nước cao v.út.
"Đến rồi đến rồi, mau nhìn kìa, đàn cá voi sát thủ đến rồi."
Cô nương cầm sáo phấn khích nhìn mặt biển. Khi cá voi sát thủ nhô đầu lên, nàng ấy đưa sáo lên thổi khúc nhạc năm ngoái. Cá voi trong biển lần lượt ngoi đầu phun nước nhìn chằm chằm người trên bờ. Khi giai điệu quen thuộc vang lên, chúng cũng hòa giọng theo.
Hải Châu ngồi ở đuôi thuyền chống cằm. Người xem cá voi náo nhiệt, cá voi xem người náo nhiệt. Buổi sáng sớm cả hai bên đều vui vẻ. Nàng đang gõ nhịp trên đầu gối, cúi đầu xuống thì thấy một bóng đen bơi đến dưới mặt nước. Nàng đứng dậy lùi lại phía sau. Ngay sau đó con cá voi sát thủ ngậm con cá đuối lao v.út lên khỏi mặt nước. Nó kêu trầm một tiếng, há miệng ra, con cá đuối với hàng dấu răng hằn rõ bị phun lên boong thuyền.
--