"Phải về rồi." Hải Châu nhặt hai con cá bơn định mang về cho rùa ăn rồi nhìn ra xa một cái, nói: "Đại ca, huynh để ý bà lão kia giúp muội nhé, bà ấy sáng sớm chưa ăn gì đã ra đây rồi."
Nam nhân nhìn theo, bà lão này hắn cũng quen mặt liền nhận lời:
"Yên tâm đi, bà ấy không tìm cái c.h.ế.t đâu, giờ bà ấy chỉ một lòng muốn tìm di cốt di vật của nhi t.ử thôi, chắc không có tâm tư tìm cái c.h.ế.t đâu."
"Nhà bà ấy còn ai khác không?"
Đông Châu hỏi.
"Hình như c.h.ế.t cả rồi. Bà ấy có hai người nhi t.ử, người lớn c.h.ế.t mấy năm trước để lại đứa con bị nhi tức mang đi mất. Người nhi t.ử này còn chưa thành thân, giờ chỉ còn trơ trọi mình bà ấy. Cũng may còn đứa chất nhi vẫn lo cho bà ấy ngày ba bữa cơm."
Thủy triều rút xuống, lưới đ.á.n.h cá lộ ra, Nam nhân không còn tâm trạng tán gẫu nữa mà xách thùng lội xuống nước gỡ lưới.
"Mèo... về thôi." Phong Bình gọi giật mấy con mèo đang tranh cá với người ta lại, "Đi thôi, về ăn cơm."
Ba con mèo ướt sũng lông kéo lê cái đuôi nặng trịch, dựng móng vuốt giẫm lên cát ướt đuổi theo, đuổi kịp lại ngồi xuống l.i.ế.m lông, l.i.ế.m vài cái lại chạy theo.
"Hải Châu, triều rút chưa?"
Người đến bắt hải sản hỏi.
"Rút rồi, có người xuống rồi đấy."
"Chúng ta cũng đi mau thôi."
Nam nhân nọ nhét vội miếng bánh gạo vào miệng rồi kéo đứa trẻ chạy đi.
Những người khác thấy vậy cũng chạy theo, may mà đất cát còn ướt, nếu không bụi đã bay mù mịt rồi.
Ra đến phố, Đông Châu và Phong Bình mang mèo về trước. Hải Châu đi mua bánh gạo và giá đỗ, ở nhà đã nấu cháo, về xào thêm hai đĩa giá đỗ, húp chút nước ăn chút cái là xong bữa.
Mặt trời nhô lên khỏi mặt biển, những mái nhà còn đọng nước mưa được phủ một lớp ánh sáng ấm áp. Người b*n n**c bán củi đi dưới nắng, nghe tiếng cửa gỗ kẽo kẹt mở ra liền cất tiếng rao to hỏi có mua củi mua nước không. Một bóng vàng vụt qua, người trong ngõ nhìn theo thấy là một con ch.ó vàng lớn, to xác lại béo tốt. Người b*n n**c gọi với theo:
"Chó nhà ai chạy ra thế kia? Màu vàng, to con phết."
Người nghe tiếng đi ra chỉ kịp nhìn thấy cái đuôi ch.ó, con ch.ó vàng đã rẽ ngoặt ra khỏi ngõ trong nháy mắt.
"Hình như là con ch.ó Hải Châu nuôi đấy, trước ta thấy nương nàng ấy dắt sang đây rồi."
Người b*n n**c chẳng quan tâm ch.ó nhà ai, nhân cơ hội hỏi:
"Đại ca, có mua nước không? Hai văn tiền một gánh."
Tiểu Hoàng đã chạy vào ngõ Đá Xanh. Con đường này nó đã đi qua rất nhiều lần, tuy mưa to đã rửa trôi mùi nó đ.á.n.h dấu nhưng đường đi nước bước nó vẫn nhớ rõ.
"Ơ, Tiểu Hoàng đến à?" Cha Hồng San ra đổ nước gạo, nhìn ra đầu ngõ không thấy người liền gọi một tiếng: "Hải Châu, Tiểu Hoàng đến này."
Hải Châu buông đũa chạy ra xem, chưa kịp ra khỏi cửa thì con ch.ó vàng lớn đã vẫy đuôi chạy vào, vừa nhìn thấy người liền cụp tai xuống tỏ vẻ thân thiện.
Hải Châu ra cửa nhìn ngó trong ngõ, quay vào nói:
"Ngươi đến một mình à?"
Con ch.ó vàng hít hà khắp sân, nghe tiếng quay đầu lại nhìn, vẫy đuôi rồi tiếp tục ngửi. Nó tìm thấy khúc xương gà Triều Bình ném ở góc tường tối qua, ngậm lấy khúc xương cúi đầu nhai rau ráu.
"Con này trốn nhà đi xin xương đấy."
Tề A Nãi nói.
Phong Bình bẻ miếng bánh gạo ném cho nó. Tiểu Hoàng ngửi ngửi, ăn vào miệng nhai mãi mới nuốt, cái đuôi cũng rủ xuống trông ỉu xìu.
"Đêm qua mới tạnh mưa, tối qua không hầm xương."
Hải Châu ngồi xuống ăn cơm, vừa húp cháo vừa liếc nhìn nó. Thấy nó lắc lắc cái mặt ch.ó vẻ thất vọng, nàng vừa buồn cười vừa bực mình. Lại có phải mời nó đến đâu, không có xương lớn đãi khách mà nó còn không vui.
"Nó trốn nhà đi à?"
Đông Châu nói.
"Chắc thế, ăn xong ta đưa nó về."
Hải Châu nói.
Nhưng con ch.ó vàng đã nóng lòng muốn về, không xin được xương là nó đòi đi ngay. Hải Châu đành cầm cái bánh gạo vừa đi vừa ăn, đi theo sau nó ra khỏi trấn.
Một người một ch.ó đi trên đường khá hòa bình, thỉnh thoảng Hải Châu nói chuyện với ch.ó nó cũng nhiệt tình vẫy đuôi đáp lại. Nhưng vừa vào đến thôn Hồng Thạch nó liền trở mặt, như phát điên cảnh giác nhìn chằm chằm nàng.
"Gâu…"
Con ch.ó vàng lớn lấy tư thế chặn đường sủa vào mặt Hải Châu.
Hải Châu đứng chôn chân tại chỗ chẳng hiểu mô tê gì. Nàng nhìn chằm chằm con ch.ó, tự hỏi có phải trong người nó có hai linh hồn không, lúc trước thì đến nhà nàng xin ăn, lúc sau đã trở mặt coi nàng như kẻ thù.
Con ch.ó vàng thấy nàng không đi nữa, nó nhanh nhẹn chạy về nhà.
Hải Châu đuổi theo bị nó phát hiện lại quay lại sủa ầm ĩ.
"Đây không phải Hải Châu sao? Tiểu Hoàng ngươi chán sống rồi à mà c.ắ.n nàng ấy?"
Nam nhân sống bên đường bưng bát đi ra.
Tiểu Hoàng vẫy đuôi với nam nhân kia, quay đầu lại nhìn chằm chằm Hải Châu một cái rồi phi nhanh về hướng nhà mình.
Hải Châu đứng lại nói chuyện phiếm vài câu, thấy con ch.ó vàng rẽ vào ngõ nàng lại đi theo. Gần đến cửa nhà thì nghe thấy tiếng ch.ó kêu ăng ẳng, con ch.ó trốn nhà đi chơi bị đ.á.n.h rồi.
"Nương."
Nàng gọi một tiếng.
"Đại tỷ đến rồi." Bình Sinh vui vẻ chạy ra. Tần Kinh Nương bỏ cây gậy xuống cũng đi ra, hỏi: "Sao đến sớm thế con? Mau vào nhà ngồi, ăn cơm chưa?"
Hải Châu vào sân liếc nhìn con ch.ó vàng. Nó kẹp c.h.ặ.t đuôi đứng dựa tường, đôi mắt nhỏ đảo lia lịa theo dõi động tĩnh bên này.
"Tiểu Hoàng sáng sớm chạy sang chỗ con, nhà không hầm xương là nó lại đòi về, con đành đưa nó về đây." Hải Châu liếc con ch.ó, nói: "Con còn tưởng mọi người biết nó sang, hóa ra không biết à?"
"Sáng sớm mở cửa cho nó ra ngoài đi vệ sinh, nương cũng không để ý mà vào nấu cơm luôn. Mãi đến lúc Bình Sinh dậy tìm ch.ó không thấy nương mới phát hiện nó không ở nhà, cứ tưởng nó chơi loanh quanh trong thôn." Tần Kinh Nương dở khóc dở cười, chỉ vào con ch.ó mắng: "Ở nhà có bỏ đói mày đâu, cái mồm ch.ó sao mà tham ăn thế hả? Không sợ người ta bắt làm thịt ch.ó à?"
Con ch.ó vàng nằm rạp xuống đất im thin thít, tai cụp xuống vẻ tội nghiệp.
"Lát nữa nương xích nó lại, con ch.ó này tâm cơ lắm."
Tần Kinh Nương rửa tay vào nhà bưng cơm, bảo Hải Châu ngồi xuống ăn thêm chút.
Hải Châu không có việc gì làm thuận thế ở lại cùng Bình Sinh chia nhau nửa bát canh trứng. Ăn xong giúp nương phơi chăn, dọn rương y phục rồi cùng Bình Sinh dắt ch.ó đi cùng bà ấy ra bờ sông ngoài thôn giặt đồ.
"Nương đi cắt ít thịt, trưa nay con ở lại ăn cơm nhé?"
Tần Kinh Nương hỏi.
"Vâng, nương nấu nhiều cơm một chút, con đoán đến trưa là Đông Châu và Phong Bình cũng mò sang đây đấy." Hải Châu cố ý nhìn con ch.ó vàng, nói: "Đừng mua xương, con không thích ăn xương đâu, cũng đừng mua gà."