Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoài nhà tiếng mưa tiếng gió lớn dần, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng ngói trên mái nhà va vào nhau lạch cạch. Nhưng mái nhà đã phủ hai lớp lưới đ.á.n.h cá, nghe tiếng ngói kêu cũng không lo ngói bị gió thổi bay mất.
"Tỷ..."
Đông Châu gọi.
"Hửm? Mệt à?"
"Không ạ, muội muốn hỏi tỷ... tỷ có thấy mệt không?"
Đông Châu khẽ hỏi.
"Sao lại hỏi thế?" Hải Châu ngẩng đầu, nói: "Muội muốn hỏi cái gì?"
"Nếu không có muội và Phong Bình, muội nghĩ tỷ không cần vất vả thế này." Đông Châu nhìn ra ngoài cửa thấy cửa đóng kín, tường che chắn lại thêm tiếng gió tiếng mưa, biết rõ người khác không nghe thấy nhưng nàng vẫn chột dạ hạ thấp giọng tiếp tục nói: "Nếu không phải vì muội và Phong Bình, vì để lúc tỷ vắng nhà muội và đệ ấy có người chăm sóc thì tỷ cũng không cần nuôi nãi nãi và nhị thúc, tỷ sẽ không cần vất vả như vậy. Đôi khi muội nghĩ lần đầu tiên muội và Phong Bình cùng tỷ đến Vĩnh Ninh tìm nương, nếu lúc Vu thúc hỏi muội có muốn về quê cùng ông ấy không mà muội gật đầu thì tỷ không có gánh nặng, chắc chắn sẽ sống tốt hơn."
"Muội ở bên cạnh ta có vui không? Có sướng không? Cảm thấy hạnh phúc không?" Hải Châu lơ đễnh hỏi, "Câu trả lời của ta cũng giống muội thôi. Có muội và Phong Bình, có nãi nãi, có Triều Bình, có nhị thúc, còn có tam thúc tam thẩm và Tinh Châu, ta sống thoải và vui vẻ lắm."
"Nhưng muội thấy tỷ vất vả lắm, thực sự rất vất vả." Giọng Đông Châu nghẹn ngào, nàng ôm mặt khóc nức nở, "Quá vất vả, tỷ phải ra biển, phải rời thuyền nhảy xuống biển, tỷ sẽ gặp cá mập còn có rắn biển và sứa, muội còn sợ tỷ c.h.ế.t đuối nữa hu hu... Sức khỏe tỷ ngâm nước nhiều hỏng hết rồi phải uống t.h.u.ố.c thay cơm. Những ngư dân đi biển còn đang nghỉ ngơi trong kỳ cấm biển còn tỷ lại nấu cơm kiếm tiền. Ban ngày làm việc, ban đêm cũng làm việc đều là để nuôi bọn muội."
Hải Châu im lặng một lát. Nàng vốn định nói nàng làm những việc này đổi lại được sự quan tâm của người thân và sự kính yêu của các đệ muội, chỉ là nói vậy e rằng áp lực trong lòng Đông Châu sẽ càng lớn hơn. Nàng đổi cách nói khác:
"Cho dù không có các muội thì ta vẫn sẽ sống như vậy thôi. Ta thích du ngoạn dưới đáy biển, muội đừng nghĩ ta nói dối lừa người. Đáy biển đẹp lắm, đẹp không sao tả xiết. Đó là một thế giới khác mà muội không thể tưởng tượng nổi và ta có thể dạo chơi trong đó, làm bạn với lão rùa. Chúng ta có thể liên thủ săn cá mập còn có thể làm bạn với cá heo, chúng nó nhớ ta, mỗi năm đều đến thăm ta, còn có thể gặp cá voi sát thủ, chúng nó đến nhờ ta giúp đỡ. Ta còn có thể ra đảo Yến hái tổ yến kiếm món tiền lớn. Muội nghĩ xem, nếu là muội thì muội có chán không? Rất tuyệt vời đấy, dù sao ta không thấy vất vả chút nào."
Đông Châu nghe đến ngẩn ngơ rồi ngừng khóc ngơ ngác nhìn tỷ tỷ mình.
"Còn chuyện nấu ăn, muội không thấy ta thích nấu ăn sao? Ta thích ăn cũng thích nhìn người khác ăn món ta nấu. Nếu họ đều khen trù nghệ của ta giỏi thì ta có thể vui cả ngày." Hải Châu cười khẽ, tiếp tục nói: "Mỗi người có lựa chọn riêng, muội thích bày sạp bán bánh đó là lựa chọn của muội. Ta lớn hơn muội chẳng lẽ ta không biết mình thích sống cuộc sống thế nào sao? Hay trong lòng muội nghĩ ta bị cái gia đình này ép buộc? Thế thì muội coi thường ta quá rồi."
Đông Châu mấp máy môi, nàng ấy thừa nhận cảm thấy tỷ tỷ chính là bị cái gia đình này ép buộc.
"Muội cảm thấy không có cái gia đình này thì tỷ sẽ sống tốt hơn."
Hải Châu lắc đầu. Ngược lại, nàng là một linh hồn cô độc từ thế giới khác đến triều đại này, nếu không có tình cảm ký thác thì sẽ như cây hẹ không thể cắm rễ vào đất, chẳng mấy chốc sẽ khô lá thối rễ. Thử tưởng tượng nếu lúc nàng xuyên đến đây trong nhà chỉ có một mình nàng, buổi sáng nàng lẳng lặng chèo thuyền ra khơi tối lại một mình trở về, ngày qua ngày lênh đênh trên biển bơi lặn dưới đáy, ngôi nhà trong thôn đối với nàng chỉ là nơi trú ẩn không vướng bận không lo toan, có thể một ngày nào đó nàng gặp một hòn đảo hoang sẽ không trở về nữa. Tách biệt khỏi đám đông một mình sống trên đảo, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy xuống biển, có chim có rùa có cá, quả thực rất nhàn hạ không cần vất vả làm lụng, cứ thế từ thiếu nữ biến thành một bà lão. Như vậy cố nhiên thanh nhàn nhưng càng có khả năng giống như hiện tại. Nàng ngày đêm điên đảo, ăn uống thất thường, có thể một khoảnh khắc nào đó cảm thấy cuộc sống vô vị liền buông xuôi chìm vào lòng biển.
"Đợi trời tạnh ta cho muội một mình đi kinh đô bán bánh, muội đi thuyền một mình đi đừng quay lại nữa, cũng vĩnh viễn đừng liên lạc với chúng ta."
Hải Châu nói.
Đông Châu hoảng sợ trừng lớn mắt:
"Muội..."
"Thấy chưa, muội sợ hãi, muội luyến tiếc, muội hoảng loạn, có phải lại muốn khóc rồi không?" Hải Châu cười, "Không có cuộc sống nào tốt hơn đâu. Ta là một con cá biển thích hợp sống ở biển nhưng muội lại thấy nước biển tanh mặn và cảm thấy nó giam cầm ta, cảm thấy ta sống ở sông nước ngọt sẽ vui vẻ hơn, bơi nhanh hơn cũng đi được nhiều nơi hơn."
Đông Châu trầm tư gật đầu.
"Muội cảm thấy cái gia đình này là gánh nặng của ta thực ra nó đang nuôi dưỡng tâm hồn ta." Hải Châu tiếp tục cạo thịt cá, nói tiếp: "Nếu đổi là người khác, giả sử ta là một người có tính cách thích thiên địa rộng lớn hơn, muốn ngắm nhìn non sông gấm vóc, muốn làm thương nhân giàu nhất thiên hạ thì cái gia đình này đối với nàng ấy đúng là gánh nặng. Nhưng ta không phải thế, tỷ tỷ của muội không có lý tưởng hào hùng gì mà chỉ muốn ở bờ biển sống những ngày tháng tiêu d.a.o tự tại. Có những người thân như các muội ta thấy may mắn lắm, rất vui vì những người ta đã gặp. Cuộc sống của ta trôi qua thi vị lắm đấy chứ."
"Thôi được rồi." Đông Châu xoa tay, "Là muội nghĩ nhiều quá."
"Muội muội của ta biết thương ta đấy, muội nhìn mặt ta xem, thần thái rạng rỡ phải không? Trong lòng ta đang sướng rơn đây này." Hải Châu ghé mặt sát lại thở dài: "Có muội muội như muội thật tốt. Ta thích muội c.h.ế.t đi được."
Nàng bày tỏ quá thẳng thắn, Đông Châu đỏ bừng mặt ấp úng nói:
"Tỷ nói gì thế?"
"Muội thương ta, ta thích muội, ta mong muội đời này lúc nào cũng vui vẻ, ta mong ta có thể che chở muội mãi mãi và ta mong người ta thích sống ngày càng tốt hơn." Hải Châu dùng chân chạm nhẹ vào chân nàng ấy nói tiếp: "Nãi nãi cũng thích muội, nương và Bình Sinh cũng thích muội, nhị thúc và Triều Bình cũng thích muội, tam thúc tam thẩm cũng thích muội, đương nhiên cũng đều thích ta nữa. Chúng ta là người một nhà, họ mong chúng ta ngày càng tốt đẹp. Muội còn nhỏ có thể do đã trải qua chuyện cha mất nương tái giá nên trong lòng hay suy nghĩ so đo. Đông Châu, rộng lượng lên chút, bớt nghĩ ngợi đi. Đừng so xem ai nấu cơm nhiều ai kiếm tiền nhiều nữa. Mỗi người có tác dụng riêng, nhị thúc sẽ mãi mãi ở nhà chờ chúng ta trở về, tam thúc có thể cõng bất cứ ai trong nhà, chúng ta trong lòng nãi nãi còn quan trọng hơn cả bản thân bà đấy."
--