Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đông Châu lạch bạch chạy tới lấy bát, Phong Bình và Triều Bình cũng định vào thì Tề lão tam lập tức gọi giật lại:
"Đừng vào vướng chân tay, ngồi hết trong phòng đi. Cả Đông Châu nữa, nhìn tóc con ướt hết rồi kìa, đừng có chạy nhảy trong mưa nữa."
"Trời mưa ai chẳng ướt đầu, ướt thì ướt, ăn cơm xong là khô ngay ấy mà."
Bát đũa đều được mang đi, Hải Châu đi sau cùng đóng cửa bếp. Nàng khom lưng chạy nhanh qua màn mưa đến dưới mái hiên, giậm chân cho rơi bớt cát ở đế giày rồi vào phòng ăn cơm.
Ngày mưa ẩm ướt, sương mù dày đặc khiến mỗi lần hít thở đều cảm giác như hít phải một khoang đầy nước. Ăn xong được tắm rửa, đóng cửa lại nằm trên giường là thoải mái nhất. Người dân trên trấn sớm đã đóng cửa đi ngủ, tiếng mưa rơi át đi tiếng thì thầm trong phòng, tiếng mưa tí tách lại càng khiến người ta dễ ngủ ngon.
Ngư dân bận rộn vất vả nửa năm trời nhân dịp mùa mưa được nghỉ ngơi, ngủ sớm dậy muộn ăn no nê, ai nấy đều lười biếng, có thể không ra khỏi cửa là không ra.
"Lão tam, lại bán đồ kho à? Không nghỉ ngơi chút sao?"
Nam nhân đi mua thức ăn về hỏi.
"Ta nghỉ thì các người lại thiếu đĩa mồi nhắm rượu. Hôm nay có thêm lạc rang ngũ vị, mua một gói nếm thử không?"
Tề lão tam hỏi.
"Được, cho ta một gói, bao nhiêu tiền?"
"Ba mươi lăm văn một gói, gói nửa cân."
Nam nhân đếm một nắm tiền đồng ném vào sọt, hắn nhìn vào trong chậu, nói:
"Hôm nay rong biển dày đấy. Cho ta chọn hai cây, ta thích ăn lá dày, nhai sần sật ngon lắm, tốn rượu."
Tề lão tam nhanh nhẹn cắt hai cây rong biển gói vào giấy dầu đưa cho khách, thu thêm mười văn tiền rồi đi sang nhà tiếp theo.
Đầu ngõ xuất hiện ba cậu huynh choai choai đội nón lá, thấy gánh hàng của Tề lão tam liền lao tới như nghé con:
"Tam thúc của Hải Châu, sao thúc không đi qua ngõ nhà bọn cháu trước? Đợi mãi. May mà bọn cháu chạy qua đây xem không thì chưa kịp qua đã bán hết rồi."
"Ở nhà vẫn còn, các cháu về trước đợi đi, ta đi hết ngõ này sẽ qua đó."
Tề lão tam nói.
Ngày mưa buôn bán đắt hàng, nhờ phúc của Hải Châu người ở bảy tám con ngõ lân cận đều biết hắn là tam thúc của Hải Châu, mỗi lần đi qua đều có người mua ủng hộ.
...
Bối Nương đang làm đồ kho ở nhà, nghe tiếng con khóc liền dùng kẹp than gạt tro lấp bớt lửa sau đó múc nước rửa tay đi ra ngoài, vừa lúc gặp Hải Châu bế đứa bé vào cửa.
"Nó đói rồi, tam thẩm mau cho nó b.ú đi, giọng to khiếp, sắp tốc cả mái nhà rồi, uy lực ngang ngửa cơn bão luôn."
Hải Châu vội vàng trao cục than nóng trong tay ra.
Bối Nương cười, chỉ vào bếp rồi bế Tinh Châu vào nhà cho b.ú.
Hải Châu vào bếp thấy gà kho để trong chậu, nàng rửa tay bẻ một cái chân gà gặm rồi cầm ô đi ra góc tường xem rùa. Ngày mưa không thiếu nước, vũng nước đầy ắp, con rùa lớn nằm im dưới nước ngủ, nghe thấy động tĩnh liền vươn cổ lên.
"Ăn thịt gà không?"
Hải Châu xé một sợi thịt gà ném xuống nước, thấy nó đớp gọn nàng lại xé thêm một sợi ném vào.
"Cốc cốc."
Cửa bị gõ vang, Hải Châu gập ô nhìn ra tưởng là khách mua đồ kho, không ngờ liếc mắt nhìn thấy lại là Hàn Tễ.
"Huynh về rồi à? Đến lúc nào thế?"
Nàng vui mừng đứng dậy.
"Vừa mới đến thôi, ra đây đi, sang nhà ta."
Hàn Tễ nhìn nàng.
"Huynh đợi chút."
Hải Châu chạy vào nhà báo với tam thẩm mình một tiếng, vứt cái chân gà đi rồi múc nước rửa tay, lúc này mới bước chân nhẹ nhàng cầm ô đi ra ngoài.
Hai người một trước một sau vào cửa Hàn gia. Hải Châu thấy nha hoàn bà t.ử ra ra vào vào thu dọn đồ đạc, nàng đi vào hỏi:
"Mọi người định về phủ thành sao?"
"Ừ, qua một thời gian nữa lại sang." Hàn Tễ trực tiếp nắm cổ tay nàng kéo về viện của mình, trên đường đi nói: "Bố chính sử c.h.ế.t đuối rồi, chúng ta phải về lo liệu tang sự cho ông ta."
"C.h.ế.t đuối? Sao lại thế? Đang yên đang lành mà."
"Ngày mưa đi thuyền ra biển, thuyền lật người mất tích. Tối đến người vẫn chưa về thì quản gia nhà ông ta mới đi tìm, lính canh bến tàu vớt hai ngày một đêm mới tìm thấy thuyền."
"Nói vậy là vẫn chưa tìm thấy người?"
Hải Châu hỏi.
"Chưa, không biết bị dòng nước cuốn đi đâu rồi, nghe nói trên biển vẫn có thuyền đang tìm kiếm."
Đi đến dưới mái hiên, Hàn Tễ thu ô kéo Hải Châu vào nhà.
"Nhà huynh có bị ảnh hưởng gì không?"
Hải Châu lo lắng chuyện này.
"Không đâu, ông ta ngày mưa tự mình dẫn người đi thuyền đ.á.n.h cá ra biển, ấp ủ âm mưu gì chỉ có quản gia nhà ông ta biết."
Hàn Tễ không muốn nói nhiều về chuyện không liên quan này. Hắn buông cổ tay Hải Châu ra, thuận thế ôm lấy eo thon của nàng, mắt quan sát thần sắc nàng. Thấy nàng thay đổi vẻ lo lắng, ánh mắt hung dữ trừng hắn thì khẽ cười một tiếng mặt dày không buông tay.
"Huynh gọi ta sang đây chỉ để giở trò lưu manh à?"
Nơi eo bị bàn tay nóng rực của hắn ôm lấy, Hải Châu khó chịu vỗ hắn một cái.
"Cái này không gọi là giở trò lưu manh."
"Thế này mà không gọi là giở trò lưu manh à?"
Hàn Tễ rũ mắt nhìn nàng, thăm dò dùng sức ở tay trực tiếp đẩy nàng vào lòng. Không đợi nàng phản ứng, tay kia giữ c.h.ặ.t tấm lưng mỏng manh ôm trọn nàng vào lòng.
Hơi nóng ập vào mặt khiến Hải Châu choáng váng. Hắn vừa từ biển về, trên quần áo vẫn còn vương mùi nước biển. Gò má nàng áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, tiếng tim đập mạnh mẽ và dồn dập như tiếng trống xuyên vào tai nàng.
Lòng bàn tay Hàn Tễ đổ mồ hôi, cảm nhận được thân thể trong lòng cứng đờ, hắn cũng cứng đờ không dám cử động. Hai người không nói một lời ôm nhau, nghe hai nhịp tim đ.á.n.h trống reo hò dần dần hòa cùng một nhịp.
Không biết qua bao lâu, Hải Châu cảm giác mình sắp ngủ gật, thân thể dựa hẳn vào hắn, ngửa đầu hỏi:
"Ôm đủ chưa? Ta đứng mỏi chân rồi."
"Muội thật biết cách làm mất hứng."
Hàn Tễ oán hận vỗ nàng một cái lại ôm thêm một chút rồi mới kéo nàng ngồi xuống. Hắn xách ấm nước trên bàn rót hai ly, uống cạn một ly chưa đã khát lại uống thêm một chén nữa.
Hải Châu để ý thấy cổ hắn đỏ bừng lan đến tận sau tai, nàng đẩy ly nước ra ghé lên bàn nhìn hắn cười.
"Cười ngốc cái gì?"
Hàn Tễ cũng không nhịn được cười theo.
"Huynh xấu hổ rồi." Hải Châu vạch trần lớp ngụy trang của hắn. Nàng nhìn ra ngoài cửa một cái, nhỏ giọng hỏi: "Lúc ôm ta huynh nghĩ gì thế?"
Hàn Tễ ngụm nước chưa nuốt trôi suýt chút nữa sặc c.h.ế.t. Hắn ôm lấy mặt nàng x** n*n một hồi, bất đắc dĩ nói:
"Có đôi khi ta cảm thấy nàng mới giống nam nhân, không biết là do quá ngây thơ hay là biết quá nhiều nữa, da mặt này dày thật đấy."
--