Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 203: Hàn Tễ đi Tây Bắc (2)

Trước Tiếp


Nửa đêm cửa phủ tướng quân bị đập vang, người gác cổng bò dậy từ trên giường, không kiên nhẫn hỏi:

“Ai đấy? Chủ nhân không có nhà, có việc thì sáng mai quay lại.”

“Mở cửa ra, chủ t.ử về rồi.”

Gã sai vặt của Hàn Tễ lên tiếng.

Người gác cổng sợ run b.ắ.n người vội vàng chạy ra mở cửa, khom lưng cúi đầu đứng sang một bên nhìn đoàn người chân dài sải bước nhanh qua mặt hắn.

Đèn trong phủ lần lượt sáng lên, lão quản gia nghe tiếng động vội vàng ra đón:

“Có chuyện gì xảy ra vậy? Sao lại gấp rút trở về ngay trong đêm thế này?”

“Đi theo ta vào thư phòng, bảo nhà bếp nhóm lửa nấu hai bát mì đưa lên đây.” Hàn Tễ thuận miệng phân phó, đi thêm hai bước đến khúc ngoặt liếc nhìn người đang đóng cửa phủ nói: “Đổi người gác cổng khác đi.”

“Bịch” một tiếng, then cửa rơi xuống đất, người gác cổng bị đập vào chân toát mồ hôi lạnh quỳ rạp xuống đất, cổ họng cũng không dám ho he một tiếng. Mãi đến khi tiếng bước chân khuất hẳn mới hối hận ngã ngồi xuống đất.

Hàn Tễ dẫn Thẩm Toại đi thẳng vào thư phòng ở hậu viện, lão quản gia cũng đi theo vào hỏi lại lần nữa:

“Sao lại quay về ngay trong đêm thế này? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Toại cũng tò mò nhìn sang, suốt dọc đường hắn luôn trầm tư, hỏi cũng không nói, sắc mặt trầm trọng lại vội vàng không biết đã xảy ra chuyện gì.

“Thẩm huynh đệ, ta muốn đi Tây Bắc một chuyến, ta cần đệ thay ta che giấu hành tung. Mấy ngày ta đi vắng đệ thay ta đi tuần tra thuyền.” Hàn Tễ nói thẳng, “Đừng để ai biết ta rời khỏi Quảng Nam, cứ nói ta bị bệnh cấp tính đang dưỡng bệnh trong phủ. Đệ thay ta trấn giữ phủ tướng quân.”

Thẩm Toại ngơ ngác không hiểu gì, trực giác mách bảo đây là một bài toán khó,

“Ta không làm được đâu?”

“Đây là quân lệnh.”

Thẩm Toại lập tức nghiêm chỉnh thái độ, chắp tay căng da đầu đồng ý.

“Ta sẽ để lão quản gia ở lại, có việc gì đệ cứ thương lượng với ông ấy. Ta cố gắng trong vòng ba tháng sẽ quay lại.”

Hàn Tễ nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, hắn nhìn ra.

Lão quản gia ra mở cửa, nhận lấy cơm canh bưng vào rồi đuổi hạ nhân lui ra.

Đã là nửa đêm về sáng, bếp đã tắt lửa từ lâu, đầu bếp bị đ.á.n.h thức chỉ kịp làm hai bát mì hành, bên trên đặt quả trứng chiên. Hàn Tễ nhận lấy bát bưng lên ăn ngấu nghiến, vừa ăn trong đầu vừa tính toán sự việc.

“Ta muốn đi ngay trong đêm, Lực thúc đi chuẩn bị cho ta hai con thuyền.”

Hắn nói.

Lão quản gia muốn nói lại thôi, liếc nhìn Thẩm Toại rốt cuộc không nói gì.

“Đã xảy ra chuyện gì? Sao huynh cũng phải đi Tây Bắc?”

Thẩm Toại ướm hỏi.

“Có việc gấp cần đi một chuyến.” Hàn Tễ nói mơ hồ, hắn húp nốt ngụm nước dùng cuối cùng rồi đặt bát xuống đi đến bên cạnh Thẩm Toại, nói: “Huynh đệ, ta tin tưởng bản lĩnh lừa người của đệ.”

Thẩm Toại:

 


“…… Huynh tin ta chẳng bằng tin Hải Châu, có thể cho nàng biết không?”

“Nếu nàng tìm đến, đệ cứ nói cho nàng biết. Nếu gặp rắc rối cũng có thể tìm nàng giúp đỡ.”

“Được rồi.”

Thẩm Toại thở phào nhẹ nhõm.

Hàn Tễ vỗ vai hắn hai cái, nói:

“Nếu ta vượt qua được cửa ải khó khăn này, sau này nhà đệ gặp chuyện gì cứ tới tìm ta.”

Dứt lời hắn ra cửa thu dọn hành lý, chọn một đội gia tướng, cải trang một phen rồi nhân lúc trời tối rời khỏi phủ thành.

Lão quản gia tiễn hắn tránh bến tàu đi thẳng đường sông, trên sông đậu hai chiếc thuyền đ.á.n.h cá cũ nát. Trước khi lên thuyền ông ấy hỏi:

“Thiếu gia nói thật cho lão nô biết, ngài đi Tây Bắc rốt cuộc là có tính toán gì?”

“Khuyên phụ thân ta biết khó mà lui, cái gì nên buông thì buông. Công danh lợi lộc, vinh quang gia tộc, những thứ đó đều là vật ngoài thân.”

Hàn Tễ nhìn theo dòng sông hướng ra biển lớn. Chờ trời sáng rồi lại tối chính là rằm tháng bảy, vầng trăng trên trời sáng đến dọa người, ánh trăng chiếu xuống mặt biển đen kịt tựa như rải vàng vụn lót đường.

“Quảng Nam là nơi tốt, từ kinh đô chuyển về Quảng Nam tránh xa thị phi chốn kinh thành, bảo vệ một phương bá tánh, đây cũng là công tích thực sự.” Hàn Tễ nhìn lão quản gia, “Lực thúc, thúc thấy thế nào?”

Lão quản gia không lên tiếng.

Hàn Tễ cũng không cố chấp đòi câu trả lời, hắn lên thuyền rời đi.

Tiếng nước sông cuồn cuộn, hai con thuyền buồm chở ánh trăng đi càng lúc càng xa. Lão quản gia đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu. Vinh quang của An Xa Hầu phủ là do mấy thế hệ nhà họ Hàn đ.á.n.h đổi mà có, quan hệ thông gia chằng chịt, lui hay không lui liên lụy không chỉ riêng người trong nhà.

Trăng sáng dần xế bóng, mây mù theo gió che khuất ánh trăng, thôn xóm lân cận vang lên tiếng gà gáy. Lão quản gia tranh thủ trước khi trời sáng quay lại phủ thành rồi đợi lúc trời còn mờ tối đưa Thẩm Toại ra bến tàu đi thuyền về hướng Tây.

Lính canh bến tàu đổi ca, bọn họ chỉ biết thuyền quan nửa đêm về sáng lại đi không ai nghĩ rằng trên thuyền không có Thiếu tướng quân. Cho dù có người nghi hoặc thì hắn ta cũng không dám chắc Thiếu tướng quân có lên thuyền hay không.

Thẩm Toại thay mặt Hàn Tễ đi thuyền tuần tra biển và các thôn làng. Quân lính đóng giữ trong thôn có ấn tượng với hắn, lại có gã sai vặt thân cận của Thiếu tướng quân bên cạnh. Hắn nói Thiếu tướng quân sai hắn đi tuần tra thuyền nên cũng chẳng ai nghi ngờ.

Đi qua Vĩnh Ninh, Thẩm Toại xuống thuyền tức tốc đi tìm Hải Châu, vừa gặp mặt liền kể lể chuyện bị Hàn Tễ gài bẫy:

“Hắn không có chiếu chỉ mà dám rời khỏi Quảng Nam còn chạy tới chiến trường Tây Bắc, chuyện này nếu bị ai phát hiện thì ta cũng xong đời.”

“Thì đừng để người ta phát hiện là được chứ gì.” Hải Châu bình tĩnh cực kỳ, “Biển rộng lớn thế kia, huynh cứ ngồi thuyền lênh đênh trên biển ai mà tìm được huynh? Ai phát hiện được? Trên biển đảo nhỏ nhiều vô kể, cho dù bị chặn lại thì cứ nói Hàn Tễ đang ở đảo nào đó. Hơn nữa trên biển chỉ cần không có biến động lớn chắc cũng chẳng ai tìm hắn đâu. Hàn đề đốc ở Quảng Nam cũng được hai năm rồi mà có mấy ai từng gặp mặt ông ấy đâu.”

“Ta chỉ sợ ngộ nhỡ……”

“Làm gì có nhiều ngộ nhỡ thế, huynh cứ yên tâm lênh đênh trên biển hai ba tháng đi. Cho dù xui xẻo gặp ngộ nhỡ cũng bất quá là gặp cướp biển. Nếu có cướp biển lên bờ quậy phá, huynh cứ tới tìm ta, hai ta đi tìm sào huyệt hạ độc chúng ngay trong đêm.”

Hải Châu cho hắn uống viên t.h.u.ố.c an thần.

Thẩm Toại nghe nàng nói vậy thì không còn hoảng hốt, cũng không suy nghĩ lung tung nữa. Hắn khen ngợi nàng một hồi, bước chân nhẹ nhàng lên thuyền rời đi.

Hải Châu đứng tại chỗ suy tư một lát, xách túi lưới đi đến chỗ bờ biển vắng người lặn xuống bắt cua và tôm cá. Chạng vạng ráng chiều rực rỡ đầy trời, nước biển nhuộm một màu đỏ quạch. Người ở dưới biển nhìn lên, ráng chiều lộng lẫy dập dềnh trong sóng nước tựa như một vại t.h.u.ố.c nhuộm vừa đổ ra.

Dưới đáy biển cá bơi nhàn nhã theo dòng nước, rắn biển mình dẹt luồn lách trong đám đá ngầm, cua con to bằng ngón tay cái ẩn mình dưới cát. Tôm hùm giương càng thừa dịp cua mẹ đi kiếm ăn, chúng nhân cơ hội phá nơi ẩn náu của cua con, rất nhanh sau đó lại có con rùa biển to bằng bàn tay tới ăn sạch sành sanh.

--

Trước Tiếp