Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hải Châu bắt tôm hùm ném vào túi lưới rồi từ những đụn cát nổi lên dưới đáy biển đào ra ốc biển. Một con bạch tuộc đầu to bị lật lên, nàng run nhẹ tay, con bạch tuộc này nửa c.h.ế.t nửa sống treo trên tay nàng. Nàng thử buông tay, con bạch tuộc cái rơi xuống đáy cát cố gắng rúc vào lớp bùn cát mà không hề có ý định chạy trốn.
Hải Châu không bắt nó, con bạch tuộc này nhìn qua là biết sắp đẻ trứng. Con bạch tuộc nàng nuôi trong khoang đáy thuyền lần trước đến khi đầu nó to ra nàng mới phát hiện là bạch tuộc cái. Nàng không có ý định nuôi cả ổ bạch tuộc con nên đã sớm thả nó về biển.
Hơn một tháng qua con người rời khỏi biển cả, sinh vật dưới đáy biển sinh sôi nảy nở cực nhanh, ngay cả rong biển cũng mọc cao và dày đặc hơn.
Hải Châu cầm cái xẻng mũi nhọn cắt đứt đám rong biển trôi nổi dưới đáy, nàng thuận tay cắt một bó mang về để Tam thẩm mình làm món kho đỡ tốn tiền mua.
Một con cá nheo biển lặng lẽ trốn thoát khỏi đám rong biển, Hải Châu trở tay cầm xẻng mũi nhọn đ.á.n.h tới. Mũi xẻng sượt qua đuôi cá, cái đuôi cá lập tức mất đi một nửa. Cá nheo biển đứt đuôi mất thăng bằng rồi xiêu vẹo rơi xuống đáy cát. Hải Châu bơi tới nhặt con cá nheo biển to bằng cánh tay nàng bỏ vào túi lưới làm lòng bàn tay dính đầy nhớt cá, nàng phải chà cát rửa mới sạch.
Tính toán thời gian xuống biển cũng không ngắn, nàng quay người dùng sợi rong biển đã cắt buộc bó rong biển trước n.g.ự.c rồi kéo túi lưới bơi về phía mặt nước.
Sắp đến giờ thủy triều rút, dòng nước ngầm dưới đáy biển cuộn trào mãnh liệt. Khi Hải Châu đang ngoi lên thì gặp một đợt sóng đẩy nàng lùi lại cả trượng. Nàng cảm nhận rõ ràng con người ở trong biển cũng chỉ như chiếc lá rụng, giống như loài cá biển chỉ có thể nương theo dòng nước mà trôi. Nàng dùng sức đạp nước, đầu nhô lên khỏi mặt biển, một vốc bọt sóng vỗ vào mặt đau rát khiến nàng lại lặn xuống đáy. Đợi nước yên tĩnh trở lại, nàng đạp chân bơi vào bờ. Khi cúi đầu xuống liền phát hiện phía dưới có mười mấy con cá ngừ vằn đang bơi lờ đờ. Nàng nhanh ch.óng nhìn quanh một vòng, nắm c.h.ặ.t xẻng mũi nhọn lặn xuống đuổi theo phía sau đàn cá ngừ vằn, dùng sống xẻng đập vào đầu từng con.
Mười mấy con cá ngừ vằn nhét đầy túi lưới, miệng túi không buộc lại được nữa. Hải Châu kéo cái túi lưới nặng trĩu chậm rãi bơi vào bờ. Khi khoảng cách giữa mặt nước và đáy cát ngày càng hẹp, nàng giẫm chân xuống đáy cát đứng lên, nước biển chỉ ngập đến cằm.
Những ngư dân ra thu lưới sớm nhìn thấy nàng đã quen mắt nhưng vẫn bị giật mình trong khoảnh khắc nàng ngoi đầu lên.
“Thu hoạch thế nào?”
Người trên bãi đá ngầm hỏi.
“Cũng tàm tạm, bắt được hơn chục con cá.” Hải Châu từng bước đi lên, nước từ tóc và vạt áo chảy thành dòng rơi xuống mặt biển. Nàng kéo túi lưới lên bờ, nói với người trên bờ: “Mọi người xuống biển đừng bơi ra xa, loài cá này thường đi cùng cá mập, hôm nay chắc là bị dòng hải lưu tách ra dạt vào vùng nước cạn. Nhưng điều đó chứng tỏ cá mập cũng có thể đang ở gần đây.”
Ngư dân nhận ra những con cá ngừ vằn ánh lên màu kim loại, sự ngưỡng mộ trong mắt lập tức giảm đi quá nửa. Có người nói:
“Loại cá này thịt cứng khó ăn lắm, phơi khô có khi gãy cả răng.”
“Chờ hết lệnh cấm biển, nếu mọi người bắt được loại cá này thì bán cho ta, bao nhiêu ta cũng mua, ta thích ăn.”
Hải Châu nói.
Những người khác nghi hoặc nhìn nàng rồi lại nhìn túi cá lưới, thầm nghĩ chắc đây là thứ tốt, nếu chỉ đơn giản là nàng thích ăn thì không thể nào bao nhiêu cũng mua hết được.
“Nhà ta còn hai con, cô nương trả giá bao nhiêu?”
“Ta chỉ lấy cá tươi thôi, không lấy cá ướp muối đâu.” Hải Châu cười cười, “Ta về đây, mọi người xuống biển cẩn thận chút coi chừng cá mập bơi vào.”
Túi lưới kéo dưới biển thì không nặng nhưng lên bờ rồi nàng không vác nổi nữa. Hải Châu đành để đồ xuống đất, sau đó chạy ra bến tàu bỏ bảy văn tiền thuê một phu khuân vác khiêng về giúp.
Sắp đến đầu ngõ, nàng nghe thấy tiếng rao của Đông Châu, tiếng rao ngày càng gần. Đông Châu và Bối Nương mỗi người bưng một cái chậu đi ra từ con ngõ bên cạnh.
“Sắp bán hết rồi à?”
Hải Châu hỏi.
“Chưa, mới vừa ra bán thôi.” Đông Châu nhìn thấy đầu cá lòi ra khỏi túi lưới thì mắt sáng lên, nói: “Tỷ về trước đi, muội với tam thẩm bán hết đồ kho sẽ về giúp tỷ.”
Đông Châu không thích ăn cá lắm nhưng lại thích bắt cá, bảo nàng đ.á.n.h vảy ướp cá nàng cũng không thấy phiền.
Hải Châu thì ngược lại hoàn toàn, nàng không thích đ.á.n.h vảy mổ cá vì thấy phiền phức.
--
“Hải Châu, Đông Châu, Phong Bình, ba đứa cũng lại đây gấp mấy nén vàng mã đi.” Tề A Nãi chia mấy tờ giấy vàng đặt bên cạnh bàn rồi nói: “Cũng không biết cha các con có tìm được đường về không nữa.”
Hải Châu và Đông Châu buông việc đang làm dở, rửa sạch mùi tanh cá trên tay, lau khô tay rồi mỗi người cầm lấy một tờ giấy vàng thô ráp nhưng chắc chắn, học theo động tác của Tề A Nãi gấp thành hình nén bạc.
“Chờ hết lệnh cấm biển, chúng ta về làm tiệc cưới bù cho tam thúc rồi sẽ đi thăm ông ấy.” Hải Châu ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, nói: “Biết đâu cha đang sốt ruột đã về tới nơi rồi, có khi đang ngồi ngay cạnh bàn nhìn chúng ta gấp vàng mã cho ông ấy đấy.”
Nghe nàng nói vậy, những người khác cũng ngẩng đầu nhìn quanh. Cái ghế trống dường như có người đang ngồi, cửa ra vào dường như có người đang đứng, góc tường, dưới mái hiên, mọi ngóc ngách trong sân đều có khả năng. Có thể “ông ấy” đang nhìn Tề A Nãi và Tề lão nhị tỉ mỉ kiên nhẫn gấp vàng mã, có thể đang ngồi xổm đối diện Đông Châu xem nàng hì hục làm cá ngừ vằn, có thể đang đứng cạnh Phong Bình xoa đầu hắn.
Phong Bình đột nhiên nấc lên một tiếng, cậu bé mếu máo nhìn khắp nơi nghẹn ngào nói:
“Cha, con cao lên rồi, cũng béo lên nữa, con biết nhóm lửa, biết gảy bàn tính, biết đếm số, còn biết đọc chữ học thuộc bài nữa.”
Mắt Tề A Nãi cay xè, c.ắ.n c.h.ặ.t răng mới gượng cười nổi, hùa theo:
“Cha con đều biết cả rồi, đừng khóc, cái tên ích kỷ đó chắc ngày nào cũng lởn vởn quanh nhà mình. Con khóc hắn lại càng đắc ý, ra ngoài khoe với mấy con ma khác là hài t.ử của hắn nhớ hắn đến mức phát khóc đấy.”
Phong Bình tưởng tượng một chút thì nín khóc mỉm cười. Cậu bé lau sạch nước mắt tiếp tục gấp vàng mã.
Mọi người trong sân đều im lặng, từng nén vàng mã được xếp chồng lên nhau dần dần đầy cả một sọt.
Bóng đêm tràn vào sân nhỏ, Tề lão tam thắp đèn l.ồ.ng lên. Gió từ đầu ngõ thổi vào mang theo mùi khói đặc trưng của giấy vàng. Hắn xách cái sọt tre lớn dẫn bốn đứa chất nhi chất nữ ra khỏi cửa.
Hải Châu dắt tay Triều Bình, đoàn người năm người đạp bóng đêm đi ra bờ biển. Một tờ giấy tro đen lốm đốm bay tới trước mặt, bờ biển sáng lên từng đốm lửa, chập chờn lúc tỏ lúc mờ tựa như những vong hồn lấp lánh trên biển.