Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hải Châu nghe ra ý giục giã, nàng nhìn nồi mỡ hành đang dần đặc lại, nói:
“Nhiều nhất là một khắc nữa là xong rồi. Sáng mai phải vội mở quán, tối nay chỉ có thể đẩy nhanh tốc độ thắng mỡ.”
Nàng lại bảo Đông Châu đi tắm rửa,
“Tam thúc, thúc cùng tam thẩm đi ngủ đi, chỗ này con không làm lâu nữa đâu.”
Cửa gỗ mở rồi lại đóng, Tề A Nãi ra khóa cổng lớn. Bà ngồi một bên cùng Hải Châu chờ nàng tắt bếp lò mới vào nhà đi ngủ.
……
Trời vừa hửng sáng, Tề A Nãi tỉnh dậy trước mở cửa. Lúc này con ngõ tĩnh lặng và bình yên, nhà nhà đều đóng cửa, trên đường không một bóng người.
Hải Châu nghe tiếng bước chân liền tỉnh dậy, nàng vừa động đậy thì Đông Châu cũng tỉnh. Hai tỷ muội mở cửa bước ra. Tề lão tam và Bối Nương cũng vừa tới, nước trên mặt còn chưa khô hẳn.
Lo làm ồn hàng xóm trong ngõ, mấy người không nói chuyện lớn tiếng. Tề lão tam kéo xe gỗ ra cửa, Hải Châu đi ra phố còn Bối Nương cùng Đông Châu ra bờ biển bến tàu cạy hàu sống.
Gió biển buổi sáng thổi mạnh, Hàn Tễ đứng đón gió ở mũi thuyền, vạt áo bị gió thổi bay phần phật. Hắn nhận ra Đông Châu liền bước xuống thuyền hỏi:
“Dậy sớm thế?”
“Đúng vậy, làm hàng ăn sáng thì không ngủ nướng được đâu.” Đông Châu cạy vỏ hàu lại lén lút đ.á.n.h giá hắn vài lần. Thấy hắn dường như có tâm sự, nàng mở lời: “Sáng nay huynh có muốn tới nhà ta ăn cơm không? Tỷ tỷ ta làm hoành thánh ngon lắm.”
“Được.”
Hàn Tễ đồng ý. Hắn nhận lấy cái cào sắt trong tay Đông Châu giúp nàng cạy vỏ hàu. Hắn sức lực lớn lại chính xác, một cào là xong không cần đến cái thứ hai vỏ hàu đã bung ra.
Khi Hàn Tễ cùng Đông Châu về đến nhà thì Hải Châu đang thái thịt. Nàng nhìn thấy hắn liền cười nói:
“Mau lại đây giúp ta với, băm mỏi cả tay rồi.”
Hàn Tễ lại nhận lấy con d.a.o phay còn ấm hơi tay, dưới sự chỉ dẫn của Hải Châu động tác ngày càng thuần thục, thậm chí còn bảo nàng lấy thêm một con d.a.o nữa, hai tay hai d.a.o cùng băm.
“Ngày nào đó huynh chán cuộc sống phú quý thì hãy tới làm phụ bếp cho ta. Ta trả tiền công cho huynh, một tháng hai lượng bạc, đủ huynh ăn uống.”
Hải Châu nói đùa.
“Ta võ công cao cường còn có thể làm hộ vệ cho muội, thêm hai lượng bạc nữa, vấn đề chỗ ở cũng giải quyết luôn.”
“Được thôi.” Hải Châu cười, “Huynh cứ băm trước đi, ta ra chợ cá dạo một lát.”
“Ta đi cùng muội.”
Hàn Tễ thu d.a.o lại.
Hai người sóng vai ra cửa, hàng xóm trong ngõ nhìn thấy liền ngẩn người. Chờ họ đi qua, các bà t.ử mới thì thầm to nhỏ:
“Đêm qua Thiếu tướng quân ngủ lại nhà Hải Châu à?”
“Chắc là sáng nay mới qua thôi.”
Một người khác nói.
Hải Châu và Hàn Tễ đã rẽ ra phố, chợ cá người không đông lắm. Ngư dân tới bán cua đều là người thả lờ đêm qua, cua lớn nhỏ không đều, cá thì đã c.h.ế.t. Hải Châu chọn tôm to cua béo mua, thấy có hai con lươn biển đầu nhọn nàng cũng mua luôn.
“Hôm nay nếu huynh không đi, trưa cứ ở lại nhà ta ăn cơm, ta hầm lươn biển cho huynh ăn.”
Hải Châu nói.
Hàn Tễ suy tư một lát rồi quyết định tùy tâm mình, ở lại thêm vài ngày.
Đi đến chỗ vắng người, Hải Châu hỏi:
“Có còn muốn tìm ốc xà cừ nữa không?”
Hàn Tễ không chắc chắn. Phụ thân hắn muốn tìm ốc xà cừ để dâng lên Hoàng thượng vào dịp Trung thu năm sau, vừa là đúng sở thích của vua vừa là để tỏ thái độ yếu thế nhằm xin điều chuyển khỏi Quảng Nam. Nhưng hiện tại phụ thân hắn đã đi Tây Bắc……
“Cứ tìm đi.”
Hắn nói.
“Mùa bão đến, hải lưu dưới biển thay đổi, có lẽ ốc xà cừ sẽ theo dòng hải lưu trôi vào vùng biển gần bờ. Chờ hết lệnh cấm biển ta sẽ tìm lại lần nữa.”
Vào đến ngõ hai người ngừng nói chuyện.
……
Nhân thịt đã trộn xong, cả nhà quây quần bên bàn gói hoành thánh. Hàn Tễ đứng nhìn một lúc rồi cũng rửa tay tham gia.
“Thiếu tướng quân đích thân gói hoành thánh, hôm nay ta phải bán giá cao mới được.” Hải Châu trêu chọc. Thấy hắn gói xấu quá, nàng lại sửa lời: “Huynh gói cái nào tự ăn cái nấy nhé, đừng làm hỏng thương hiệu của ta.”
Hàn Tễ mặc kệ nàng nói gì, chờ nàng bưng khay sang nhà bên nhóm lửa hắn vẫn ngồi im tiếp tục gói.
Tề lão nhị ngồi đối diện hắn, thật sự không nhìn nổi hắn lãng phí đồ bèn lên tiếng chỉ điểm:
“Nhân nhiều quá thì bóp không c.h.ặ.t đâu, cứ như thế này là được, một muỗng thịt nông vừa vặn thôi.”
Hàn Tễ kiên nhẫn học theo. Hắn ngồi dưới ánh nắng ban mai, nhìn động tác của Tề lão nhị, tâm tình cũng theo đó mà tĩnh lại. Hắn quan sát nam nhân chỉ cử động được mỗi cổ và cánh tay này, nhìn lâu thấy vừa đáng sợ lại vừa đáng kính. Sống sót dường như rất khó khăn lại dường như rất dễ dàng.
Tề lão nhị nhận ra ánh mắt đ.á.n.h giá của hắn, nhịn rất lâu mới hỏi:
“Nhìn ra cái gì không?”
Hàn Tễ hoàn hồn, lắc đầu.
Qua một lúc lâu, khi trong sân chỉ còn hai người bọn họ hắn hỏi:
“Sống có mệt không?”
“Mệt, mà cũng không mệt.”
“Nếu ta trở thành bộ dạng như thúc……” Hàn Tễ thay phụ thân mình vào hoàn cảnh đó, “Có cảm thấy đau khổ không? Có muốn sống nữa không?”
“Chắc là không, ta từng nghĩ đến cái c.h.ế.t.” Tề lão nhị thản nhiên nói về quá khứ, “Vô cùng muốn c.h.ế.t, từ năm ngoái đến năm nay ý nghĩ đó luôn tồn tại. Mãi cho đến mấy hôm trước mới thấy sợ c.h.ế.t.”
Hàn Tễ thử đặt mình vào vị trí đó cảm thấy sống như vậy thật vô nghĩa.
Hắn nghĩ vậy và cũng nói ra như vậy.
Tề lão nhị tán đồng:
“Trước kia ta cũng nghĩ thế. Ta hoài niệm lúc mình còn lành lặn có thể kiếm tiền nuôi gia đình, có thể phụng dưỡng lão nương và nuôi nấng nhi t.ử. Nhìn thấy người ta đi lại chạy nhảy được là ta thấy hụt hẫng.”
“Vậy sao thúc lại nghĩ thông suốt được?”
“Không nghĩ nữa, quá khứ không liên quan gì đến ta. Hiện tại ta cũng giống như nhi t.ử ta, từ không đến có học lại từng chút một, đổi cách sống khác một lần nữa. Không so được với người đi lại chạy nhảy được thì so với người c.h.ế.t, ta còn ăn được uống được mở mắt được thế là ghê gớm lắm rồi.” Tề lão nhị tự giễu mình, “Ta nghe Hải Châu nói phụ thân ngài đi Tây Bắc đ.á.n.h giặc?”
“Ừ.”
Hàn Tễ trầm ngâm, chờ mong nhìn hắn, mong hắn nói thêm điều gì đó.
“Hy vọng tướng quân có thể bình an trở về.”
Hàn Tễ có chút thất vọng.
Tề lão nhị không nói gì nữa, hắn cũng chẳng biết phải nói gì.
“Lại đây ăn cơm thôi.”
Hải Châu cởi tạp dề ra gọi.
Hàn Tễ đờ đẫn nghe tiếng nhìn sang, mặt trời đã lên cao rồi.
“Huynh ngẩn người ra đó làm gì?” Hải Châu đẩy nhị thúc nàng sang sân bên cạnh, “Huynh không đói à?”
“Đói.”
Hàn Tễ đứng dậy, khi bước ra cửa trong đầu chợt lóe lên tia sáng, buông bỏ quá khứ… buông bỏ quá khứ……
Hắn hiểu rồi. Hắn ăn vội vàng cho no bụng rồi gấp gáp đi tìm Thẩm Toại.
Một lát sau thuyền quan ở bến tàu quay đầu trở về phủ thành.