Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Đợi mưa tạnh chúng ta có đi bờ biển bắt cá không?” Đông Châu hỏi, “Cũng không biết lần này có con cá lớn nào bị thủy triều đẩy lên bãi cát không nữa.”
Phong Bình từ trong phòng Tề A Nãi đi ra, cậu bé đội cái mũ rơm đi chân trần chạy ra sân. Triều Bình theo sát phía sau, hai huynh đệ để chân trần giẫm lên cát ướt.
Mưa liên tục ba ngày, cát sỏi trong sân được gột rửa sạch sẽ, mùi tanh của cá biến mất hoàn toàn. Mùi bạc hà cùng hành tỏi ở góc tường sau cơn mưa tỏa hương nồng đậm lạ thường.
“Ấy kìa?” Hải Châu hô lên một tiếng, “Nãi nãi, Triều Bình c** q**n định nhảy xuống vũng nước của lão rùa nghịch kìa.”
Tề A Nãi vừa nghe lập tức cầm cái roi tre đi ra. Triều Bình thấy thế xách quần chạy biến, m.ô.n.g trần đội cái mũ rơm lớn chạy vòng quanh sân.
“Lại nghịch ngợm gây sự ta gọi Tam thúc con về đ.á.n.h đòn bây giờ.” Tề A Nãi cất roi tre đi đến dưới hiên, lầm bầm: “Càng lớn càng nghịch, chẳng hiểu chuyện bằng lúc còn bé.”
Triều Bình lé mắt thè lưỡi, đứng giữa sân nhìn Hải Châu,
“Đồ mách lẻo.”
“Đánh nó.”
Hải Châu sai bảo Phong Bình.
Phong Bình lập tức chạy tới, ôm lấy Triều Bình vỗ "bốp" một cái rõ kêu vào m.ô.n.g nó. Triều Bình quay lại ôm lấy huynh trưởng gào lên oai oái.
“Không được hỗn với đại tỷ.”
Phong Bình lại vỗ nhẹ nó thêm một cái.
Hải Châu cười híp mắt,
“Còn dám bảo ta là đồ mách lẻo nữa không?”
Triều Bình biết điều lắc đầu.
Tề A Nãi cười,
“Cái nhà này con là nhỏ nhất mà chẳng chịu học ngoan, cái miệng tía lia thế thì phải bị đ.á.n.h đòn thôi.”
“Đánh ai đấy?” Tề lão tam gõ cửa bên ngoài, “Ra mở cửa cho ta với.”
Hắn vào cửa thấy Triều Bình đang ở tr*n tr**ng thì trừng mắt bảo nó mặc quần vào,
“Con không biết xấu hổ à? Ai đời lớn thế này rồi còn tồng ngồng chạy loạn thế kia?”
Dứt lời hắn vào bếp múc nước mang vào phòng nhị ca, một lúc sau đẩy người sạch sẽ gọn gàng ra ngoài,
“Sau cơn mưa trời mát mẻ, huynh ngồi dưới hiên hóng gió chút đi.”
Đã là chạng vạng nhưng sắc trời còn sáng hơn lúc mưa to buổi sáng. Xuyên qua màn mưa bụi lất phất nhìn lên bầu trời, trời xanh trong trẻo có vài đám mây trắng xốp như bông lững lờ trôi theo gió.
“Ra bờ biển xem sao đi? Chúng ta đưa cả tam thẩm con đi nữa.”
Tề lão tam nói.
Hải Châu đồng ý bảo hắn đẩy xe gỗ ra cửa. Nàng cùng Đông Châu b.úi tóc gọn gàng rồi dùng khăn trùm kín đầu, đội thêm mũ rơm rồi đi.
Phong Bình cũng muốn đi, mắt cậu bé trông mong đi theo ra cửa rồi nhảy nhót đi theo đến đầu ngõ.
Hải Châu chịu không nổi bộ dạng này của cậu bé đành phất tay bảo đi theo,
“Đến bờ biển đệ đừng chạy lung tung, cứ ngồi trên xe gỗ trông xe thôi nhé.”
“Vâng.”
Phong Bình mừng rỡ.
Chờ Triều Bình mặc xong quần và giày chạy ra cửa thì đã chẳng thấy bóng người đâu, nó vội vàng chạy ra đầu ngõ gào to gọi với theo những người đã đi xa.
Tề lão tam quay đầu lại nhìn, thấy nương mình cũng ở đó nên mặc kệ quay đầu bước đi tiếp.
“Gào cái gì mà gào? Ai bảo chân con ngắn.” Tề A Nãi kéo tiểu tôn t.ử quay về, “Họ có phải đi luôn không về đâu, con gào lên cứ như thể huynh tỷ con bán con cho ta vậy.”
Triều Bình quệt nước mắt, nó cũng muốn lớn nhanh lên.
“Bờ biển có cá lớn à?” Người trong ngõ mở cửa ra hỏi, “Sao ta không nghe thấy lính gác thông báo nhỉ?”
“Không có thông báo đâu, lão tam nhà ta dẫn mấy đứa nhỏ ra xem thử thôi.”
Tề A Nãi nói.
“Thuận Tử, con cũng ra bờ biển xem sao đi.” Bà lão gọi nhi t.ử, “Ban ngày ban mặt ngủ không đủ, tối đến thì không ngủ được, sáng ra thì không chịu dậy, con sống cứ như chuột hang vậy.”
Triều Bình bật cười, gã nam nhân vừa ngáp vừa gánh sọt đi ra. Thằng bé cười hì hì gọi người ta là chuột thúc.
Tề A Nãi vỗ cho nó một cái, thằng nhãi này giờ thiếu đòn quá, một ngày đ.á.n.h tám bận vẫn còn ít.
……
Khi Hải Châu và mọi người đến bờ biển thì thấy đã có người ra từ sớm đang vác cái sọt tre lớn đựng vài ba con cá c.h.ế.t.
“Không có cá lớn à?”
Nàng bắt chuyện hỏi.
“Trên biển gió đông thổi mạnh, thủy triều dâng về hướng đông nên không dạt vào bờ.”
Không triều lên cũng chẳng triều xuống, tự nhiên không có cá lớn mắc cạn.
Từ xa có mấy nam nhân chạy tới, họ đã đến từ trước rồi lại quay về lấy lưới, đến bờ biển thì quấn dây thừng quanh thắt lưng. Hai người cõng lưới xuống nước, ba người còn lại giữ dây thừng.
Người trên bờ xúm lại xem, lưới được tung ra, dây thừng căng thẳng về phía trời tây. Đám đông xem náo nhiệt lập tức giải tán, ai nấy chạy về nhà lấy lưới.
“Hải Châu, ta về lấy lưới đây, con ở đây trông chừng đừng xuống nước nhé.”
Tề lão tam cũng vội vàng chạy về.
“Kéo lưới…”
Người dưới nước hô to.
Dây thừng buộc vào tảng đá ngầm do một người trông giữ, thêm hai nam nhân nữa nhảy xuống biển, bốn người hợp sức kéo một mẻ lưới nặng trĩu lên bờ. Đi được ba bước lại bị lũ cá giãy giụa kéo lùi hai bước. Một con sóng đ.á.n.h tới khiến bốn người loạng choạng suýt bị kéo ngược ra biển.
Trên bờ còn vài người đứng xem vội chạy tới nắm lấy dây thừng giúp kéo người vào. Mẻ cá cuối cùng cũng được kéo lên, trong lưới chỉ có hai con cá to bằng bắp đùi và ba con cá trích còn lại cua và cá nhỏ đều lọt qua mắt lưới trốn thoát.
Hai nam nhân buộc dây thừng quanh eo vén áo lên, một người kéo trước một người đẩy sau dốc hết sức lực khiến trên eo hằn lên những vệt đỏ đáng sợ.
Bối Nương vẫy tay với Hải Châu, nàng ấy cảm thấy quá nguy hiểm, tốt nhất là đừng xuống nước.
Hải Châu hiểu ý, gật đầu nói:
“Được rồi, muốn ăn cá thì chúng ta mua hai con mang về.”
Người mang lưới lục tục kéo đến, mười mấy người này đều cùng một tộc, người xuống biển giăng lưới, người trên bờ kéo dây. Tề lão tam vác lưới đi tới nhìn đám đông rải rác trên bờ biển, không cần Bối Nương nói nhiều thì chính hắn cũng không cố chấp đòi xuống biển nữa. Hắn cùng nương t.ử và đám tiểu bối trong nhà chỉ giăng lưới ở chỗ nước cạn, vận may bắt được một con cá ô xương. Con cá này thoát được lưới trước, xui xẻo lại chui vào lưới này, vây cá mắc vào dây lưới nên bị kéo lên bờ.
“Có đồ ăn tối rồi.”
Hải Châu gỡ cá ném vào thùng nước.
“Tỷ nhìn mây đen trên biển kìa, ngoài khơi đang mưa to đấy.”
Đông Châu chỉ tay.
Trên bầu trời biển sâu xa xa mây đen giăng kín, tầng mây ép xuống cực thấp. Đứng ở bờ biển nhìn ra xa, cảm giác như tầng mây và mặt biển chỉ cách nhau chừng một trượng.
“Về thôi, chắc ngày mai còn mưa nữa.” Tề lão tam thu dọn lưới cá bỏ lên xe gỗ, nói: “Đêm nay nếu gió bắc thổi, mây đen bay qua đây thì còn mưa mấy ngày nữa. Mong gió thổi về hướng nam cho mau hửng nắng chứ chăn chiếu trên giường đều mốc meo cả rồi.”