Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trên người nàng cũng không mang bạc.
“Lát nữa ta mang đến cho huynh. Huynh có muốn đi thuyền của ta về bến tàu không?”
Thẩm Toại lắc đầu quầy quậy. Hắn sợ lên bờ sẽ bị cha hắn trói gô bắt về. Ở đây là quân doanh, không có lệnh của hắn cha hắn không thể lên đảo, vừa vặn để hắn trốn một thời gian.
Hải Châu bĩu môi:
“Cha nương huynh cũng độc đoán thật đấy.”
“Chứ còn gì nữa, ta là người chứ có phải heo đực trong chuồng đâu mà muốn gả bán thế nào cũng được.”
Hiếm khi có người hiểu mình, Thẩm Toại tuôn một tràng oán khí cuối cùng dặn dò Hải Châu có đồ ăn ngon nhớ mang cho hắn một phần.
Thẩm Toại tiễn Hải Châu ra khỏi đảo, chỉ vào lão rùa đang phơi nắng trên bãi cát nói:
“Ta trông chừng nó giúp muội, nhớ thường xuyên đến thăm ta, mang nhiều đồ ăn thức uống cho ta nhé.”
Lão rùa tưởng Hải Châu đến đón nó ra biển, nhanh nhẹn lao xuống nước bơi vòng quanh đáy thuyền.
Thẩm Toại: ...
Hải Châu hiểu ý lão rùa. Nàng nghĩ ngợi một chút, định bụng lát nữa mang quần áo cho Thẩm Toại sẽ dẫn nó xuống đáy biển dạo một vòng.
Nàng kéo buồm quay đầu thuyền rời đi. Lão rùa bơi theo sau thuyền, đi được nửa đường nhận ra sai hướng, nó do dự một lát rồi vẫn quyết định bám theo thuyền.
“Ta biết ngay là ngươi nhớ ta mà.”
Hải Châu đứng ở đuôi thuyền đắc ý nhìn ra mặt biển xa xăm, chợt nhớ ra quên hỏi thăm tin tức về đàn cá heo, không biết chúng đã chuyển đi đâu chưa.
Thuyền đ.á.n.h cá chưa kịp cập bến, nàng thấy bên cửa biển rất náo nhiệt, người trên bờ vác bao tải chạy rần rần về hướng đó.
Hải Châu chỉnh buồm, mang theo lão rùa đi xem náo nhiệt.
“Đại nương, mọi người đang bắt cái gì thế?”
Nàng hỏi vọng vào bờ.
“Sông có đàn tép riu (tép moi/ruốc biển) tràn về, chẳng biết từ đâu tới.”
Đại nương vội vàng đáp một câu, buộc c.h.ặ.t tóc, nắm c.h.ặ.t bao tải nhảy ùm xuống sông.
Người vùng biển ai cũng biết bơi, không giỏi nín thở thì cũng biết bơi nổi đầu trên mặt nước. Hải Châu nhìn những cái đầu đen nhấp nhô trên mặt nước, nàng quan sát trên thuyền một lượt, xách cái giỏ tre rách mép nhảy xuống thuyền.
Lão rùa lập tức lặn theo.
Dòng nước ở cửa biển không yên ả, càng gần lòng sông bùn càng nhiều, nước mặn ngọt giao hòa khiến nước biển vẩn đục. Hải Châu lặn xuống đáy, giẫm một cái là bùn sục lên, bùn nhiều cát ít, chân bước xuống dễ bị lún sâu.
Một đàn tôm nhỏ màu trắng nhạt bơi qua tầm mắt, Hải Châu lập tức dùng giỏ tre xúc ngược dòng nước, vừa bơi vừa xúc. Nàng còn phải thường xuyên ngước lên nhìn đề phòng có người lặn xuống va phải.
Phía trên đầu, chân người đạp loạn xạ như những con rắn biển khổng lồ. Hải Châu liếc qua rồi vội dời mắt đi. Thấy tôm trong giỏ tre rơi ra một ít, nàng đổi hướng bơi về phía thuyền đ.á.n.h cá.
Lão rùa liếc nhìn nàng một cái, không bám theo nữa mà đuổi theo đàn tôm. Một cú đớp là được hai ba con tôm, vỏ mỏng thịt mềm, nhai hai cái là nuốt chửng.
Tép riu dưới đáy biển nhìn có màu trắng nhạt, lên khỏi mặt nước dưới ánh nắng ch.ói chang lại hiện ra màu xanh đen. Vỏ tôm mỏng đến mức có thể nhìn thấy thịt tôm và chút gạch tôm bên trong. Hải Châu nhặt một con lên so sánh, dài bằng hai đốt ngón tay nàng cũng không tính là nhỏ.
Nàng đổ tôm trong giỏ ra boong thuyền, vuốt lại tóc rồi lại xách giỏ lặn xuống.
Có người lén lút đến gần thuyền của nàng định trộm tôm, người bên cạnh ho một tiếng cảnh cáo:
“Không muốn ăn trượng hình thì quy củ chút đi, cô nương ấy là nghĩa nữ của Hàn đề đốc đấy.”
Phụ nhân có ý đồ xấu khựng lại, rụt tay về:
“Ta chỉ muốn xem thử thôi, tôm nàng ấy vớt được hình như to hơn tôm của ta.”
Chẳng ai thèm để ý đến bà ta. Đúng là mù quáng, lúc này mà dám chèo thuyền ra khơi thì đâu phải người thường còn dám động thổ trên đầu Thái Tuế, chán sống rồi à.
Ngày càng nhiều người xuống vớt tôm, dưới mặt nước chân người dày đặc làm đàn tôm hoảng sợ lặn sâu xuống đáy hoặc bơi ngược dòng lên thượng nguồn. Hải Châu khó nhìn rõ tung tích chúng, dứt khoát làm kẻ “ăn hôi” bám theo lão rùa. Hễ nó đớp tôm là nàng lại dùng giỏ tre xúc một mẻ.
Xung quanh hết tôm lão rùa đổi chỗ tìm mồi.
Hải Châu tiếp tục mặt dày bám theo. Nàng cởi áo ngắn phủ lên miệng giỏ, thế này thì tôm không chạy thoát được nữa. Chờ lão rùa tìm được mục tiêu, nàng vén áo lên xúc lấy xúc để.
Lặp lại năm sáu lần như thế, khi nàng lại đuổi theo, lão rùa quay đầu húc nàng một cái.
“Ái chà, chẳng phải ta từng cạy nhím biển cho ngươi ăn sao?” Hải Châu xoa chân, bị húc cũng đau phết. Nàng mắng nó vong ân phụ nghĩa: “Ta giúp ngươi đuổi cá mập cứu mạng ngươi lại giúp ngươi đuổi tình địch, hôm nay mới tranh chút tôm tép của ngươi mà ngươi đã húc ta?”
Nàng chẳng thèm chiều nó cũng chẳng phải do nàng nuôi từ bé. Nàng ngoi lên đổ mớ tôm đang nhảy tanh tách trong giỏ ra thuyền rồi lại lặn xuống bám đuôi lão rùa bắt tôm tiếp.
Lão rùa ban đầu còn bực bội tìm cách cắt đuôi nàng, cuối cùng bị nàng hành cho mệt lử đành ngoan ngoãn làm người dẫn đường, thậm chí ăn được hai miếng xong còn biết điều tránh ra cho nàng xúc tôm.
Hải Châu hài lòng, lẩm bẩm khen ngợi lão rùa một hồi. Nàng tìm thấy niềm vui trong việc này, bám đuôi lão rùa bắt tôm thật sướng tay, mãi đến khi nó ăn no nê không chịu nhúc nhích nữa nàng mới dừng tay.
Người bắt tôm đã thay một đợt khác. Khi Hải Châu chèo thuyền rời đi, họ nhìn nàng đầy ngưỡng mộ. Hôm nay người bắt được nhiều tôm nhất chính là nàng, tôm rải đầy đáy thuyền che kín cả boong.
Lão rùa nhàn nhã bơi theo thuyền. Hải Châu ngồi xổm ở đuôi thuyền vắt nước trên tóc, nhìn nó hỏi:
“Ngươi không về đảo à? Muốn về với ta sao? Thế thì ta còn phải về lấy xe gỗ ra kéo ngươi nữa.”
Về đến bến tàu nàng neo thuyền vào vịnh. Neo vừa thả xuống, đáy thuyền đã bị lão rùa húc cạch cạch.
“Hải Châu, muội bắt được nhiều tôm thế.” Đỗ Tiểu Ngũ đứng trên mũi thuyền nhìn xuống, “Chỗ này ăn đến bao giờ mới hết? Chia cho ta một ít đi.”
“Đợi phơi khô ta lấy cho huynh một gói về nấu canh.” Hải Châu nhảy xuống nước, nâng lão rùa đẩy lên thuyền, “Tiểu Ngũ ca đỡ hộ ta một tay với, lão rùa nặng lắm.”
Hai người một nâng một kéo đưa lão rùa lên mũi thuyền. Hải Châu chưa kịp thở hổn hển thì khóe mắt đã thấy lão rùa lao đầu vào khoang chứa tôm. Tiếng vỏ tôm bị nghiền nát giòn tan nghe mà ghê răng, nó há cái miệng rộng như máy xúc đất, ngấu nghiến nuốt chửng đám tôm nhỏ.