Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 173: Thời gian cấm biển (2)

Trước Tiếp


“Ừ, ta phải về thủy sư.” Giọng Hàn Tễ trầm xuống, “Chuyện trên đảo sẽ do Thẩm Toại tiếp quản nhưng việc tuần tra thôn xóm vẫn là của ta, đốc thúc ngư dân luyện võ, mỗi tháng ta đều sẽ đi qua Vĩnh Ninh hai lần.”

Những suy nghĩ phức tạp lập tức tan biến, Hải Châu thở phào nhẹ nhõm nói:

“Đi qua Vĩnh Ninh nhớ ghé ăn cơm nhé, ta mời.”

Trời đã về chiều, Hải Châu vừa nảy ra ý định đưa Hàn Tễ đi quán rượu ăn cơm thì Thẩm Toại ủ rũ cụp đuôi đi tới gọi mọi người sang nhà hắn ăn.

Hải Châu dặn dò người nhà một tiếng rồi đi theo Thẩm Toại. Trên đường nàng cười tủm tỉm hỏi sao hắn lại ủ rũ thế kia. Nàng thầm nghĩ hắn mới về chưa đầy một canh giờ, người nhà hắn chắc không thể vội vàng nhắc chuyện xem mắt ngay được.

Thẩm Toại trừng mắt nhìn nàng, cong ngón tay làm bộ muốn bóp cổ nàng:

“Lục ca Lục ca gọi ngọt xớt, thế mà chẳng bằng nha đầu trong viện ta nuôi, nó còn biết báo tin cho ta còn muội chỉ biết xem trò cười của ta thôi.”

“Sao lại là trò cười được? Huynh nghĩ thế là không đúng rồi, đây là chuyện vui...”

“Còn nói nữa!”

Thẩm Toại chỉ tay vào mặt nàng.

Được rồi, Hải Châu ngậm miệng không nói nữa.

Nàng im lặng nhưng bên cạnh vẫn còn một cái miệng, Hàn Tễ vỗ vai hắn hỏi:

“Cô nương cha nương đệ ưng ý đệ không thích à?”

Thẩm Toại lắc đầu:

“Ta còn chưa gặp mặt người ta, nói gì đến thích hay không thích. Chỉ là ta còn muốn tiêu d.a.o thêm mấy năm nữa. Huynh xem huynh còn lớn hơn ta mấy tháng mà cũng chưa định bề gia thất đấy thôi. À quên chưa hỏi, nhà huynh đã định hôn sự cho huynh chưa?”

“Chưa.”

Hàn Tễ trả lời dứt khoát.

Đến trước cửa Thẩm gia, ba người ngừng câu chuyện rồi lần lượt bước vào. Vì có Hàn Tễ nên mấy nam nhân Thẩm gia đều đợi ở chính đường, thấy họ vào sân liền ra đón chào hỏi. Hải Châu cũng được thơm lây, được nữ quyến Thẩm gia mời vào sảnh thứ uống trà.

Lúc ăn cơm nam nữ ngồi riêng. Thẩm nhị tẩu hỏi Hải Châu ba tháng cấm biển này nàng định làm gì.

“Không ra khơi được thì đi bắt hải sản ven bờ, trời đẹp cũng có thể chèo thuyền nhỏ quanh quẩn gần bờ lại mở quán bán đồ ăn nữa.”

“Cuộc sống của muội cũng phong phú thật đấy.”

Thẩm nhị tẩu có chút ghen tị. Nàng ấy ghen tị với sự tự do tự tại của Hải Châu, ghen tị vì nàng không sợ khổ không sợ mệt không sợ nắng, tay chân mặt mũi phơi đen nhẻm như nam nhân mà chẳng thấy nàng để ý, đi đường vẫn ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c. Đổi lại là nàng ấy thì chắc chắn không làm được.

Suốt bữa cơm, Hải Châu ngồi nghe các tẩu tẩu bàn chuyện son phấn, vải vóc, trang sức. Nghe được một lúc thì ngáp ngắn ngáp dài, uống ngụm trà rồi lại dỏng tai lên nghe tiếp. Son phấn nàng không dùng đến nhưng vải vóc trang sức thì nàng thích.

Bên bàn nam nhân đã tàn tiệc. Thẩm Toại và bốn huynh trưởng của hắn đều say khướt, Hàn Tễ người đầy mùi rượu nhưng đi đứng vẫn vững vàng không xiêu vẹo.

“Muội chưa về à? Trời không còn sớm nữa, ta đưa muội về.”

Hàn Tễ vẫy tay gọi Hải Châu.

“Để ta bảo nha hoàn đưa Hải Châu về.”

 

Thẩm mẫu lên tiếng.

Hàn Tễ không để ý, chắp tay sau lưng đi ra ngoài.

“Có vài bước chân thôi, con tự về được mà.” Hải Châu nhận lấy đèn l.ồ.ng từ tay nha hoàn, “Huynh không say đấy chứ? Đừng lát nữa lại bắt ta đưa huynh về đấy nhé.”

“Rượu phương Nam các muội chỉ như nước lã thôi, không chuốc say được ta đâu, ta uống rượu mạnh Tây Bắc mà lớn lên đấy.”

Hải Châu bĩu môi khinh thường, khoác lác cho cố vào. Người phương Nam thường uống rượu vàng ngấm từ từ, lúc uống thấy ngọt nhưng uống nhiều là bốc lên đầu, nhất là khi ra gió hơi men gặp gió càng dễ say.

Quả nhiên vừa rẽ vào ngõ Thanh Thạch hắn đã đi không vững. Hàn Tễ vẫn còn chút lý trí, không muốn mất mặt trước nàng bèn vẫy tay bảo gã sai vặt đi theo đưa nàng đến tận cửa.

“Ta đứng đây nhìn muội vào nhà.”

Hải Châu nén cười, không vạch trần hắn, bước chân nhẹ nhàng đi vào ngõ, gõ cửa rồi đưa đèn l.ồ.ng cho gã sai vặt:

“Mau dìu hắn về đi, lát nữa là nằm vật ra đất đấy.”

Hàn Tễ ở lại thêm hai ngày, ăn món đuôi yến Thẩm Toại nấu rồi mới lên thuyền rời đi. Hắn còn phải đi về phía Tây tuần tra các thôn, ba tháng cấm biển ngư dân đều ở nhà rất thích hợp để luyện võ, hắn muốn đi đốc thúc một phen.

Sau trận mưa nhiệt độ giảm xuống một chút, bờ biển mát mẻ dễ chịu. Hải Châu xách giỏ, mang thùng, gọi Đông Châu và Phong Bình vừa tan học về cùng đi bắt hải sản.

“Ta cũng đi.” Tề lão tam quanh quẩn trong nhà đã lâu, chỉ thiếu một cái cớ để ra ngoài. Ra khỏi ngõ hắn nói với Hải Châu: “Ta không đi bắt hải sản cùng các con đâu, ta đổi chỗ khác, các con đến bờ biển nhớ cẩn thận đấy.”

Hải Châu đảo mắt, chờ tam thúc đi xa nàng dẫn Đông Châu và Phong Bình lén lút bám theo. Mấy hôm nay hắn lạ lắm, có lúc ngồi một mình dưới mái hiên cười ngây ngô, có lúc lại ủ rũ mặt mày.

Chắc chắn là có bí mật.

Tề lão tam có lẽ không ngờ bị các chất t.ử chất nữ theo dõi, hắn đi một mạch rất nhanh, bùn đất b.ắ.n lên ống quần cũng chẳng hay biết.

Đi qua các ngõ phố, đi tiếp xuống dưới là khu xóm ngoại ô trấn, nhà đá nằm rải rác lộn xộn, nhiều nhà còn chẳng có tường rào.

Hải Châu chờ Tề lão tam xách thùng đi đến trước cửa một ngôi nhà đá, nàng bảo Đông Châu và Phong Bình đợi ở ngoài thôn còn mình tay không đi vào thám thính. Nhìn thấy tam thúc đang đứng trên thang gỗ sửa mái nhà cho nhà người ta, người giữ thang là một cô nương gầy yếu, nhìn thấy cảnh đó nàng liền lặng lẽ rút lui.

“Thế nào rồi? Thế nào rồi?” Đông Châu phấn khích hỏi, “Muội sắp có tam thẩm rồi phải không?”

Hải Châu xoa cằm cười, nói:

“Ta đoán là thế.”

“Tam thẩm trông thế nào hả tỷ?”

Phong Bình hỏi.

“Ta không nhìn rõ mặt.” Hải Châu lắc đầu, dặn dò hai đứa nhỏ về nhà đừng nói lung tung, “Tối về ta hỏi tam thúc trước xem ý thúc ấy thế nào đã. Đến tận nhà cô nương người ta làm việc rồi mà ở nhà vẫn kín như bưng.”

Ba tỷ đệ tìm một bãi cát gần đó đào hải sản. Gió biển thổi mạnh, vạt áo bay phất phới, áo sau lưng phồng lên một cục to, tóc xõa tung bay phần phật vào mặt vào cổ.

Bến tàu bên kia hàu thường xuyên có người cạy nên không còn con to, bên này chắc ít người lui tới nên hàu bám trên đá ngầm to bằng bàn tay. Hải Châu dùng xẻng sắt cạy dọc theo mép vỏ hàu, tạo được khe hở thì cắm mũi xẻng vào dùng đá đập mạnh, nếu may mắn thì cạy được cả con hàu nguyên vẹn.

Đông Châu men theo những ụ cát nhỏ trên bãi đào ốc và sò biển. Cát ướt bị đào lên, ốc biển thấy gió liền rụt phần thịt lộ ra ngoài vào trong vỏ, nàng nhanh tay ấn xuống, nước trong mình ốc b.ắ.n ra tung tóe.

--

Trước Tiếp