Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Tiểu hài t.ử cứ cầm ăn tự nhiên.”
Chủ sạp nhặt mấy quả vải bị dập nát đưa cho Triều Bình và Bình Sinh. Mấy thứ này qua biển rồi thì chẳng đáng giá bao nhiêu vì nhà nào cũng trồng, quả chín đỏ rụng đầy đất, ruồi bọ bu đầy lại không để được lâu, đến heo cũng chê. Vì thế hắn rất hào phóng, ai muốn nếm thử một hai quả hắn cũng chẳng ngăn cản.
Hải Châu chọn năm cân, trả một xâu tiền đồng rồi xách sọt gọi hai đứa nhỏ sang sạp khác. Chuối và xoài vàng vẫn còn xanh, nàng cầm một quả lên hỏi chủ sạp có chua không.
“Muốn ăn ngay thì chọn quả vàng còn những quả xanh này mua về để được bốn năm ngày đấy.”
Chủ sạp bẻ một quả chuối cho nàng nếm thử.
Hải Châu c.ắ.n một miếng phần còn lại chia cho Triều Bình và Bình Sinh. Nàng bận rộn chọn trái cây cân lên rồi trả tiền.
“Khô hay ướt đều có thể pha trà, chua chua rất khai vị, hợp nhất với người vùng biển các ngươi làm món ngâm.”
Chủ sạp bán phật thủ vừa cân hàng vừa đon đả mời chào. Phía sau hắn chất đống bảy bao tải phật thủ khô vì muốn bán nhanh hết hàng nên hắn ra sức rao bán.
Hải Châu nghe nói thích hợp làm món ngâm thì lập tức hứng thú. Số tiền còn lại nàng mua hết phật thủ, cả khô lẫn tươi còn mua thêm một hũ phật thủ ngâm mật ong.
“Khi nào các vị lại tới?”
Nàng hỏi.
“Chắc đầu tháng sau cũng không chắc lắm, thời tiết xấu thì phải lùi lại.”
Hải Châu vác sọt trái cây đầy ắp mà vẫn luyến tiếc chưa muốn về. Nàng dẫn Triều Bình và Bình Sinh đi dạo quanh thuyền, hễ chủ sạp nào cho nếm thử là nàng lại sán đến ăn một miếng.
Người trên thuyền ngày càng đông, mấy lần nàng bị giẫm tụt cả giày đành phải gọi hai đứa nhỏ xuống thuyền:
“Về thôi.”
Về đến ngõ mọi người thấy sọt đồ của nàng vội vàng đứng dậy vào nhà lấy tiền lấy sọt:
“Trên thuyền còn nhiều trái cây không? Thuyền chưa đi chứ?”
“Chưa đi đâu, còn nhiều lắm.”
Hải Châu về nhà chia trái cây làm ba phần. Một phần để tối Bình Sinh mang về, một phần để nhà ăn, phần còn lại nàng xách sang Thẩm gia. Nàng về rồi mà chưa sang đó ngồi chơi chút nào.
Thẩm gia đang có khách, nàng thầm nghĩ vừa hay tránh được màn chào hỏi xã giao rồi đưa trái cây cho nha hoàn, tấm lòng đến nơi là được.
“Có bà mối đến làm mai cho Lục thiếu gia đấy.”
Nha hoàn nhìn Hải Châu với ánh mắt đồng cảm.
Hải Châu hiểu ngay ý tứ trong ánh mắt đó, cười nói:
“Đây là chuyện vui mà, nhà các ngươi sắp có thêm thiếu nãi nãi rồi.”
Nàng ra về, thầm nghĩ chắc không chỉ mình nha hoàn này hiểu lầm. Nàng cân nhắc trước khi hôn sự của Thẩm Toại được định đoạt thì nên hạn chế qua lại với hắn.
Đêm trời mưa, sáng sớm hôm sau trời lại hửng nắng. Mặt biển lấp lánh ánh nước trông rất đẹp mắt, ngư dân tấp nập đưa thuyền ra khơi. Đến gần trưa trời lại đổi gió, mọi người lại ướt như chuột lột hối hả chạy về bến tàu.
Thời tiết thất thường lặp lại năm sáu ngày cuối cùng cũng đón một trận mưa to. Quan thủy văn sau khi xem thiên tượng tuyên bố mùa bão sắp đến, yêu cầu ngư dân khiêng thuyền đ.á.n.h cá vào vịnh. Nếu muốn hoạt động gần bờ vào những ngày trời đẹp thì tự mình khiêng thuyền xuống biển, về bờ lại khiêng lên tuyệt đối không được để ở bến tàu.
Lâu thuyền của Hải Châu sao mà khiêng nổi, nàng đành phải đưa cả thuyền lẫn rùa ra đảo hoang. Còn chiếc thuyền đ.á.n.h cá nhỏ gãy cột buồm, rách buồm lại mất cả neo nàng đang định nhờ người khiêng đến thợ đóng thuyền sửa chữa thì có một nam nhân trung niên tìm đến nhà hỏi mua.
“Ta xem qua rồi, chiếc thuyền này cô nương cũng ít dùng, chi bằng bán đi lấy tiền mặt đỡ phải để ngoài biển dầm mưa dãi nắng mục nát hết gỗ.”
Người mua thuyền nói.
Hải Châu cân nhắc một chút, hỏi:
“Ông trả được bao nhiêu?”
“Thuyền này trọng tải nhỏ, chỉ còn mỗi cái thân thuyền là tốt, ta mua về sửa chữa cũng tốn một khoản...”
“Đừng bới lông tìm vết nữa, ông cứ nói thẳng trả được bao nhiêu, ta thấy được giá thì bán.”
Hải Châu ngắt lời hắn.
“Ba mươi lượng thế nào?”
Hải Châu xua tay:
“Năm mươi lượng, chiếc thuyền này ta mua về chưa được một năm đâu.”
Nam nhân cau mày suy nghĩ:
“Bốn mươi lượng, cột buồm và buồm cộng thêm neo, không có ba mươi lượng thì không mua nổi đâu.”
Hải Châu thở dài:
“Mỗi người nhường một bước, bốn mươi lăm lượng đi.”
Một năm khấu hao gần ba mươi lượng rồi.
Nam nhân đồng ý. Hắn gọi nàng đến nha môn làm thủ tục sang tên làm xong thì trả bạc ngay tại chỗ.
Trị an trên trấn tốt, ban ngày ban mặt không có cướp bóc, Hải Châu cứ thế xách bọc bạc đi trên đường. Lúc gặp Thẩm Toại và Hàn Tễ, nàng đang đá một viên đá đỏ cứ đi một bước lại đá một cái.
“A? Các huynh đến rồi à?” Hải Châu ngạc nhiên, “Hôm qua mưa mới tạnh, gió biển còn lớn thế mà các huynh dám đi thuyền sang đây sao.”
“Thuyền quan nặng lại không chở hàng, chỉ cần không gặp lốc xoáy và bão thì gió lớn đi càng nhanh.”
Hàn Tễ nói.
“Về nhà ta nhé?”
Hải Châu thấy gã sai vặt của Hàn Tễ gánh hai chiếc rương gỗ đứng bên cạnh, nàng dẫn đường đi về tiện miệng hỏi hắn hàng năm có bán thuyền quan cũ ra ngoài không.
“Muội lại muốn mua thuyền quan à?” Thẩm Toại bước nhanh hai bước, dò hỏi: “Chẳng lẽ muội định một mình đi biển sâu?”
“Không bán đâu.”
Hàn Tễ dứt khoát từ chối.
Hải Châu quay đầu chỉ tay vào hắn:
“Huynh đừng nghe huynh ấy nói bậy, ta chỉ thuận miệng hỏi thôi. Trước đó nhìn thấy thương thuyền ta nảy ra ý định, tính tích cóp tiền mua một chiếc lâu thuyền rồi cho thuê cũng kiếm được chút tiền. Còn hơn để đống bạc này nằm im một chỗ không sinh lời.”
“Vậy thì muội phải tích cóp nhiều đấy, thương thuyền nhỏ nhất cũng hơn ngàn lượng, lớn hơn chút thì cả vạn lượng, hai ba vạn lượng cũng có. Còn thuyền quan thì muội bỏ ý định đó sớm đi, cả đội thủy sư chỉ còn lại mười chín chiếc thuyền quan chúng ta mang về thôi.” Hàn Tễ chắp tay sau lưng nói, “Không bán ra ngoài đâu.”
Hải Châu hít một hơi lạnh:
“Đắt thế sao? Thế chiếc tiểu lâu thuyền huynh tặng ta giá bao nhiêu?”
Hàn Tễ cười cười không nói.
Lần này đến hắn lại tặng một rương d.ư.ợ.c liệu, rương còn lại là đồ Hải Châu mua ở phủ thành.
Thẩm gia biết tin Thẩm Toại về liền phái hạ nhân đến gọi hắn về nhà.
Hải Châu cười đầy ẩn ý với hắn:
“Mau về đi thôi.”
Hàn Tễ đoán một lát rồi nói:
“Người nhà hắn gọi về xem mắt à?”
“Lợi hại thật đấy! Thế mà cũng đoán trúng, hay là huynh có kinh nghiệm rồi?”
Hải Châu chống cằm hỏi.
Hàn Tễ nhìn nàng thật sâu, giữa hai lông mày thoáng chút u sầu:
“Ta không vội, hành tung bất định, haizz... Không biết nữa...”
Hải Châu bị ánh mắt của hắn làm cho giật mình thon thót, không dám hỏi sâu thêm bèn đổi chủ đề:
“Lần này sang đây huynh còn ở lại trên đảo không? Không cần luyện binh cũng không cần thường trú trên đảo nữa chứ?”