Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Hải Châu, con rùa kia lại đến rồi."
Đỗ Tiểu Ngũ gọi.
Hải Châu ném cái gậy chạy huỳnh huỵch lên boong thuyền. Lão rùa nổi lềnh bềnh trên mặt biển bơi về phía này, cái mai rùa có hoa văn lộ một nửa trên mặt nước, cổ ngóc lên cao. Khi nhìn thấy người trên thuyền, tốc độ bơi của nó chợt tăng lên.
Đáy thuyền vang lên tiếng va đập "cạch cạch". Hải Châu xuống khoang đáy lấy lưới đ.á.n.h cá lên, quăng lưới vớt nó lên thuyền.
"Mười ngày không gặp, ngươi cũng nhớ ta sao?" Hải Châu hả hê hỏi nó, "Biết ta tốt rồi chứ gì? Muốn theo ta về à?"
"Có phải rùa muội nuôi không?" Đỗ Tiểu Ngũ hỏi. Hắn biết chút nội tình nên nói lấp lửng: "Ba ngày sau khi các muội đi nó đã tìm đến đây, không vào gần bờ mà chỉ lặn dưới nước chờ. Đợi khoảng một nén nhang thì lặn xuống biển bơi đi. Tam thúc và đệ muội của muội đến nó cũng chẳng phản ứng gì."
Hải Châu sờ sờ mai rùa, nói:
"Là rùa muội nuôi, trước đây nó ở trên đảo."
Nàng còn phải ra phố bán bánh nên nhờ Đỗ Tiểu Ngũ trông chừng giúp:
"Nếu nó bỏ đi thì kệ nó, muội bán bánh xong sẽ ra đảo đón nó."
Nàng vừa đi khỏi, lão rùa liền bò ra mũi thuyền lao xuống biển. Nhưng nó không bơi ra đảo mà lảng vảng trong vịnh, lặn xuống đáy tìm thức ăn quanh các tảng đá.
Khi giọng nói của Hải Châu vang lên lần nữa, lão rùa nhanh ch.óng trồi lên mặt nước. Nó không lên thuyền mà bơi phía trước dẫn đường thẳng tiến ra xa.
Hôm nay dù trời nắng đẹp, biển êm sóng lặng nhưng đa số mọi người cũng không dám ra khơi xa. Họ hạ buồm giăng lưới gần bờ, cách bờ không xa, dù biển có nổi bão thì cũng kịp quay về bến tàu.
Hải Châu từng trải qua nỗi khiếp sợ ở biển sâu nên trong lòng vẫn còn dư âm. Biển ở đây tuy không nguy hiểm bằng kiếp trước nàng từng xông pha nhưng sức mạnh của thiên nhiên là thứ con người không thể chống lại. Dù kiếp này hay kiếp trước, nàng vào đại dương mênh m.ô.n.g cũng chỉ như một con kiến biết dùng công cụ. Nhận ra sự thật này cũng chưa muộn, nàng tích cực điều chỉnh tâm thái, lần này không đi xa mà chọn một vùng biển vắng thuyền đ.á.n.h cá để hạ buồm, không còn cậy vào kinh nghiệm kiếp trước mà mạo hiểm nữa.
Lão rùa thấy thuyền dừng lại, nó bơi vòng lại lượn quanh thuyền, dùng mai rùa húc cạch cạch vào đáy thuyền.
Hải Châu không để ý đến nó, buộc c.h.ặ.t túi lưới rồi mang theo mũi tên nhọn nhảy xuống biển. Trong tay nàng chỉ còn lại cây trâm sắt hai đầu và chiếc xẻng tinh cương này, chiếc rìu nhọn kia đã rơi mất ở biển sâu.
Lão rùa bám theo Hải Châu như hình với bóng, nó vui vẻ bơi lội, thỉnh thoảng vượt lên trước Hải Châu, ngóc cổ nhìn ngó xung quanh.
"Ngươi đang tìm cái gì thế?"
Hải Châu lẩm bẩm. Nàng bơi ra ngay phía sau lão rùa quan sát, đuôi có vết khuyết, yếm bụng hơi lõm vào, nó là một con rùa đực.
Dưới đáy biển vừa khéo cũng có một con rùa đang kiếm ăn, nó lượn lờ trong đám đá ngầm, thấy lão rùa lao xuống liền há mồm nhe hàm răng ra dọa.
Hải Châu nhìn tư thế này biết ngay nó cũng là rùa đực. Thấy lão rùa hung hăng đuổi theo tình địch, nàng lặn xuống đáy biển tóm hai con bạch tuộc béo mầm ném vào túi lưới. Đầu bạch tuộc căng phồng túi trứng đều là con cái.
Vùng đáy biển này là cát mịn màu đỏ sẫm, bạch tuộc và mực ẩn nấp trong đó cũng biến thành màu đỏ sẫm, nếu không có những đụn cát hơi nhô lên thì đi ngang qua rất khó phát hiện ra chúng.
Bạch tuộc mang trứng vỗ béo đám tôm cua, chúng ngang nhiên săn bắt những con bạch tuộc to bằng bàn tay, càng cứng kẹp đứt xúc tu và chỉ ăn phần đầu bạch tuộc căng tròn. Trứng màu trắng nhạt trôi nổi trong nước biển, cá và ốc biển cũng nhân cơ hội đớp lấy, hải quỳ ẩn dưới cát thò ra, những xúc tu dày đặc dính lấy trứng bạch tuộc trong nước.
Hải Châu cắm cúi bắt cua, đào ốc, moi bạch tuộc dưới đáy biển, cảm giác sướng tay như nhặt đá trên bãi cát. Túi lưới ngày càng căng phồng, nàng ước lượng thời gian rồi vội vã xách túi lưới bơi lên mặt nước. Khi ngoi lên, nàng nhìn thấy hai con rùa biển đang chồng lên nhau ở tầng nước giữa. Nhìn quen mắt quá, đang nghi ngờ không biết có phải lão rùa không thì thấy nó vất vả đẩy rùa cái bơi tới.
Từ xa lại có hai con rùa biển bơi tới, trong đó một con còn to hơn cả lão rùa. Hải Châu đã quá quen với cảnh tượng này, nàng nhanh ch.óng ngoi lên mặt nước, quăng túi lưới lên thuyền, lấy hơi hai ngụm rồi lại lặn xuống.
Chỉ trong chốc lát lão rùa đã bị húc văng ra. Hải Châu ngượng ngùng ho khan hai tiếng, bơi tới giúp lão rùa đuổi tình địch đi.
...
Hai con rùa theo nàng xuống đáy biển. Hải Châu thong thả cạy bào ngư, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn. Càng nghĩ nàng càng thấy buồn cười, nàng đang làm cái trò gì thế này? Thái giám canh cửa cho hoàng đế thị tẩm à?
Hai con rùa tách ra, rùa cái bơi đi, lão rùa nằm trong bụi hải tảo ngấu nghiến ăn cỏ. Lúc Hải Châu đi, nó đi theo không chút lưu luyến, đúng là một con rùa bạc tình thuần chủng.
Thuyền đ.á.n.h cá quay về điểm xuất phát. Đến bến tàu, Hải Châu đang định về lấy xe gỗ thì thấy lão rùa lao xuống biển bơi đi không chút do dự.
"Lão rùa về rồi à? Hôm nay đi chơi hơi lâu đấy."
Lính canh trên đảo tự lẩm bẩm, hắn băm nhỏ mấy con cá nuôi trong chậu ném vào hố cát.
Lính canh trên đảo không được tùy tiện rời vị trí nên tự nhiên cũng không biết hành tung của lão rùa.
Khi Hải Châu chèo thuyền tìm đến, hỏi lính canh lão rùa có từng đến đây không.
"Có đến, một ngày nó ở trên đảo quá nửa thời gian."
Hải Châu không biết nên nói gì, nàng không lên đảo mà quay đầu thuyền rời đi ngay.
Một con rùa biển mà cũng lắm tâm tư thế cơ đấy.
Lâu thuyền len lỏi qua những chiếc thuyền đ.á.n.h cá đang dập dềnh trên biển. Người trên thuyền thấy Hải Châu ngồi trên boong phân loại cá tôm bắt được không khỏi ghen tị. Bạch tuộc cái ôm trứng đều lặn sâu dưới đáy biển hiếm khi ngoi lên, ngay cả khi thủy triều xuống đi bắt hải sản cũng rất ít gặp bóng dáng chúng.
"Cô nương, nước sâu bao nhiêu thế?"
Nam nhân trên thuyền đ.á.n.h cá hỏi.
Hải Châu ngẩng đầu hỏi lại:
"Huynh cũng định xuống biển à?"
"Dạo này bạch tuộc và mực được giá lắm."
"Đáy biển nông sâu khác nhau, ta cũng không chắc lắm. Nếu các huynh muốn thử thì có thể buộc dây thừng vào eo, một người xuống biển một người trên thuyền canh chừng, nếu có chuyện gì thì người trên thuyền kéo lên." Hải Châu nói, "Đương nhiên làm thế nguy hiểm hơn nhiều so với đi thuyền đ.á.n.h cá, các huynh tự cân nhắc xem."