Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 164: Gặp lại lão rùa (1)

Trước Tiếp


Thẩm Toại cũng âm thầm gật đầu, Hải Châu đành nhận lấy cầm trong tay.

Đã đến bến tàu, vừa lúc có một chiếc thương thuyền cập bến. Hải Châu xuống thuyền rồi lại lên thương thuyền, đứng trên boong thuyền vui vẻ vẫy tay với người trên bờ:

"Về đến Vĩnh Ninh nhớ tìm ta, ta mời mọi người ăn cơm."

Buổi trưa thuyền khởi hành đến khi trời tối đen thương thuyền mới tới bến tàu Vĩnh Ninh. Người khác phải xếp hàng tra xét hộ tịch, Hải Châu đi qua chỉ cần lộ mặt, lính canh liếc nhìn nàng một cái rồi phất tay cho qua.

"Hải Châu, từ từ đã." Tiểu nhị họ Mao gọi giật lại, "Sáng mai muội qua đây sớm một chút nhé. Mấy hôm nay muội không ở đây, có con rùa biển ngày nào cũng lảng vảng quanh lâu thuyền của muội, không biết có phải con rùa muội nuôi không."

Ban đêm phố xá vẫn còn náo nhiệt. Tiệm vải, tiệm gạo đã sớm đóng cửa nhưng quán rượu, quán ăn vẫn treo đèn l.ồ.ng sáng trưng. Những gã nam nhân đẩy xe gỗ nương theo ánh sáng ngồi canh bên đường, miệng nhai hạt đậu rau ráu, mắt luôn để ý những vị khách say khướt chân nam đá chân chiêu bước ra từ quán rượu.

Hải Châu đi ngang qua, một lão hán phe phẩy quạt hương bồ đuổi muỗi bắt chuyện hỏi nàng có đi xe không:

"Cô nương ở ngõ nào? Mười văn tiền ta đưa đến tận cửa."

"Ta đến ăn cơm thôi." Hải Châu rẽ vào quán ăn Cửu Bối. Vào cửa thấy Trương chưởng quầy đang ngồi sau quầy, nàng đến chào hỏi: "Việc buôn bán cũng khá quá nhỉ."

"Ôi chao! Mấy hôm nay không thấy cô nương, sao giờ này mới ra?"

"Ta có việc đi xa mới về. Có cháo không? Bảo người múc cho ta bát cháo lại xào thêm đĩa cải ngồng nữa."

Trương chưởng quầy vẫy tay gọi tiểu nhị, chẳng mấy chốc đã bưng bát cháo ra. Cháo tối nay là cháo gà rau xanh, thịt gà đã hầm nhừ, vào miệng chẳng cần nhai cứ thế trôi tuột xuống cổ họng.

Hải Châu ăn hết bát cháo kèm đĩa rau xào thanh đạm, tính tiền rồi mượn một ngọn đèn, xách chiếc hộp gỗ nặng trịch rời đi.

Nhà trong ngõ đều đã đóng cửa, thi thoảng có tiếng nói chuyện lọt ra qua khe cửa sổ. Con mèo già đi hoang ban đêm lặng lẽ trèo qua tường rào, đứng trên đầu tường nhìn xuống người qua lại.

Hải Châu gõ "Cốc cốc" hai tiếng rồi ghé vào khe cửa gọi vào trong:

"Tam thúc, ra mở cửa cho con, con về rồi đây."

Trong sân vang lên tiếng mở cửa liên tiếp. Đông Châu chân trần chạy ào ra, nương theo ánh sáng nhìn rõ người đến, hét to một tiếng rồi lao vào ôm chầm lấy.

"Nãi nãi, người chưa ngủ sao?" Hải Châu xoa đầu Đông Châu, giữ Phong Bình đang nhảy cẫng lên lôi kéo nàng nói: "Được rồi được rồi, hai đứa định kéo ta ngã ra đây à."

"Sao về muộn thế con? Ăn cơm chưa? Trong nồi còn nước nóng, con đi tắm trước đi, ta nhóm lửa nấu cho bát mì nhé."

Tề nãi nãi xỏ đôi giày vải định đi vào bếp.

"Không cần đâu, con ăn ở quán rồi mới về." Hải Châu ngáp một cái, nói: "Ngủ trước đi đã, có chuyện gì mai nói sau, con đi tắm đây."

"Đại tỷ!" Triều Bình gọi vọng ra từ trên giường, "Tỷ vào đây, mau vào đây đi."

"Vào làm gì?"

Hải Châu xách đèn l.ồ.ng vào phòng thấy nó tr*n tr**ng đứng trên giường, nàng hạ đèn l.ồ.ng xuống cười nó không biết xấu hổ.

Triều Bình kéo chăn mỏng quấn quanh người, cười hì hì nói:

"Được rồi, đệ che rồi mà."

Hải Châu ngẩn người hỏi:

"Nhớ ta à?"

"Nhớ lắm, nhị tỷ và đại ca... cũng nhớ tỷ."

Hải Châu khẽ "ừ" một tiếng:

 

"Tỷ về rồi đây, đệ ngủ đi, sáng mai nhớ gọi tỷ dậy nhé."

Triều Bình ngoan ngoãn nằm xuống. Chờ nàng ra khỏi cửa nó vui sướng lăn lộn trên giường.

Lúc Hải Châu tắm, Đông Châu và Phong Bình ngồi trên ghế đẩu nhỏ đợi ngoài cửa. Hai tỷ đệ người một câu ta một câu hỏi han, tíu tít kể lể những chuyện xảy ra trong mấy ngày nàng vắng nhà.

"Muội đi bày sạp bán bánh đấy, mỗi lần chỉ nhào một chậu bột, bán hết là về."

Đông Châu khoe.

"Kiếm được bao nhiêu tiền?"

Hải Châu hỏi.

Nhắc đến tiền Đông Châu cười tít mắt, hớn hở nói:

"Gần nửa lượng bạc đấy, muội với Phong Bình chia đôi."

Hải Châu mở cửa bước ra, người còn vương hơi nước rồi gọi hai đứa nhỏ xách giày vào rửa chân.

Tề lão tam mở cửa đi ra, chờ Đông Châu và Phong Bình rửa chân xong thì hắn vào đổ nước tắm,

"Hải Châu, rùa nhà mình ở đâu thế? Mấy hôm trước ta thấy một con rùa cứ lảng vảng quanh thuyền của con. Sáng thủy triều xuống thì nó đến, chờ thuyền đ.á.n.h cá ra khơi hết thì nó lại đi, ta cũng không biết có phải rùa nhà mình không."

"Mai con đi xem sao. Tam thúc chưa tắm sao?"

"Ừ, mấy đứa về phòng ngủ đi."

"Đại tỷ, đệ muốn ngủ cùng mọi người." Phong Bình lí nhí nói.

Hải Châu liếc hắn một cái, đưa hắn về phòng ngủ của hắn:

"Mai ta có đi đâu nữa đâu, tự ngủ đi, sáng mai dậy chúng ta cùng đi bán bánh."

Phong Bình kéo dài giọng "vâng" một tiếng rồi chậm chạp bò lên giường.

Hải Châu đóng cửa cho hắn sau đó cùng Đông Châu về phòng ngủ của hai tỷ muội. Hai người vào phòng liền đóng cửa lại để Tề lão tam tiện rửa mặt vệ sinh cá nhân.

 

Sau mười ngày vắng bóng, sạp hàng lại mở cửa. Khách quen và những người cùng bày sạp bán hàng xung quanh nhiệt tình hỏi han nàng đi đâu mấy ngày nay.

Tin tức diệt phỉ chưa truyền về, ngay cả Tề nãi nãi và Đông Châu cũng không biết Hải Châu đi đâu làm gì mấy ngày qua.

Hải Châu vừa nhào bột vừa cười nói:

"Ta đi thuyền lên phủ thành chơi mấy hôm ấy mà."

"Cho ta mười cái bánh nướng." Nam nhân mang theo vị mặn của nước biển ném ra hai mươi đồng tiền, nói với người đi cùng: "Hôm nay thời tiết tốt, chúng ta ra khơi xa một chút đi."

Hải Châu ngẩng đầu nhìn trời, ước chừng sắp thủy triều xuống. Nàng gói mười cái bánh bỏ vào nồi, nói với Đông Châu:

"Ta ra bến tàu xem một chút, muội trông sạp nhé."

"Vâng, tỷ đi nhanh đi."

Thương thuyền neo đậu đêm qua đã rời đi. Trên bến tàu tụ tập những ngư dân vác lưới, họ vừa gặm bánh vừa nhìn ra biển, những người đến sau thì đi hỏi lính canh về thời tiết hôm nay.

Đỗ Tiểu Ngũ đang bận kiểm tra hộ tịch phát thẻ nhận thuyền cho ngư dân, Hải Châu không làm phiền hắn, nàng đứng một bên nhìn về hướng hải đảo.

Thủy triều rút, từng đợt sóng lùi xa bờ, bãi đá ngầm bên bến tàu lộ ra trước tiếp đó là bãi cát trơ trọi. Tôm cá cua phơi mình dưới nắng, chúng hoảng loạn chạy trốn như kiến vỡ tổ. Đám tiểu hài t.ử và phu khuân vác, kiệu phu rảnh rỗi chờ sẵn vội vàng xách thùng chạy tới tranh cướp.

Thuyền đ.á.n.h cá tranh nhau rời khỏi vịnh. Hải Châu giẫm lên lớp cát bùn ướt mềm nhảy lên mũi thuyền. Chăn đệm trong khoang ẩm mốc bốc mùi, nàng ôm chăn và chiếu trúc ra phơi trên lan can lầu hai. Con bạch tuộc nuôi trong khoang đáy vùi mình trong cát bùn, nàng lấy gậy khều nó ra thấy vẫn còn sống. Trong bùn cát lẫn vỏ sò và vỏ hàu, trước khi đi nàng đã dặn tam thúc cho nó ăn.

Trước Tiếp