Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhắc đến ăn là Bình Sinh tỉnh cả ngủ.
"Thế con có muốn sang nhà nãi nãi ở một thời gian không? Có ca ca tỷ tỷ chơi cùng con đấy."
"Tần Kinh nương, nàng có ý gì hả?"
Vu Lai Thuận dừng bước, nổi giận đùng đùng.
Tần Kinh nương không nhìn ông ta, chờ Bình Sinh trả lời.
Bình Sinh lắc đầu quầy quậy:
"Không chịu đâu, con muốn về nhà mình cơ, con muốn ở với cha."
Vu Lai Thuận lập tức chuyển giận làm vui, cơn tức bay biến đâu mất cũng chẳng thèm để ý chuyện xưng hô nữa. Ông ta hí hửng công kênh Bình Sinh lên cổ, nói:
"Đúng rồi, về nhà chúng ta thôi, nhi t.ử ta biết điều lắm không như ai kia."
Bình Sinh cười hì hì quay lại nhìn nương, Tần Kinh nương gật đầu với nó:
"Mai nương hầm thịt cho con ăn."
Lời này bà đã lén dặn dò Bình Sinh nhiều lần, một là để dỗ dành trượng phu hai là dạy con tránh để nó ra ngoài bị người ta châm ngọc, tin lời gièm pha mà sinh tính xấu rồi xa lánh kế phụ mất đi tình cảm huynh đệ với các con lớn.
Mắt thấy điều kiện bên nhà tiền trượng phu ngày càng tốt lên, Tần Kinh nương bắt đầu lo lắng cho Bình Sinh sợ sau này nó sẽ không thỏa mãn mà sinh lòng oán hận. Vì thế bà ấy dạy dỗ nó từ nhỏ, không cầu nó lớn lên làm nên trò trống gì to tát chỉ mong dưỡng thành tính tình thật thà và biết đủ là được. Kế phụ nó đối tốt với nó, điều kiện trong nhà cũng không tệ, sau này lớn lên tiếp quản gánh nặng của Vu Lai Thuận thì cuộc sống cũng sẽ thuận lợi.
Phải biết đủ.
--
Có thêm một khoản thu nhập, lúc cất bạc Hải Châu nhìn thấy viên trân châu đen trong hộp. Trước đó định khoan lỗ xâu dây vàng đeo cổ mà rồi quên bẵng đi mất. Sợ để lâu lại quên, Hải Châu gọi Đông Châu, hai tỷ muội cầm bạc đến cửa hàng trang sức.
"... Dùng dây vàng tết thành cái lưới nhỏ bọc lấy viên trân châu, dây vàng mảnh một chút, tốt nhất là tết kiểu hoa văn ấy."
Hải Châu yêu cầu thợ kim hoàn.
"Cái này đơn giản, hai cô nương ngồi uống chén trà đợi một lát là xong ngay." Thợ kim hoàn nhận lấy viên trân châu, khen ngợi, "Viên này chất lượng tốt đấy, tự mò được à?"
"Vâng."
"Đều dùng dây vàng à?"
"Muội muốn dùng dây bạc, màu tím đi với màu bạc đẹp hơn chứ nhỉ?"
Đông Châu lên tiếng.
"Bạc dính nước biển sẽ xỉn màu, dây bạc lại mảnh, dính nước biển có khi nửa năm là đứt."
Hải Châu có kinh nghiệm, trâm bạc nàng vớt được từ tàu đắm đều bị rỉ sét biến dạng, trong khi trâm vàng chỉ hơi xỉn màu.
"Đều dùng dây vàng hết."
Nàng dặn thợ kim hoàn.
Thợ thủ công cầm trân châu vào hậu viện chế tác. Hải Châu và Đông Châu ngắm nghía các món trang sức khác trong tiệm. Nghĩ đến việc Đông Châu ngày nào cũng đi học cùng các tiểu thư Thẩm gia, Hải Châu cầm một chiếc trâm nhỏ hình hoa sen bằng nhung cài thử lên b.úi tóc của muội muội.
"Cũng xinh đấy, mua hai cái nhé."
Hải Châu nói.
Đông Châu cầm chiếc gương đồng nhỏ chưởng quầy đưa, giơ cao lên soi tỏ vẻ rất thích thú.
Hải Châu lại chọn thêm hai chiếc trâm bạc hình đầu mèo. Thấy thợ thủ công đi ra, nàng bảo chưởng quầy tính tiền.
"Trâm hoa sen mười tám lượng, trâm đầu mèo bảy lượng, hai sợi dây vàng cộng thêm tiền công là ba lượng, dây đeo tặng hai vị không lấy tiền, tổng cộng hai mươi tám lượng."
Nữ chưởng quầy vừa nói vừa xỏ dây đỏ vào hai viên trân châu thoăn thoắt tết nút dây rút.
"Tỷ, tỷ không mua gì à?" Đông Châu chỉ vào chiếc trâm vàng chạm rỗng hình hoa mai, cánh hoa tráng men, nh** h** bằng vàng, ba đóa hoa mai trông sống động như thật, "Tỷ đeo cái này chắc chắn đẹp lắm."
Nụ cười trên mặt nữ chưởng quầy càng thêm rạng rỡ, lấy trâm vàng ra mời Hải Châu đeo thử. Hải Châu xua tay từ chối:
"Ta không cần đâu, ta hay xuống biển, đeo trâm vàng vướng víu lắm, rơi xuống biển thì tiếc đứt ruột, cất ở nhà để bám bụi thì phí phạm."
Đông Châu còn định khuyên thêm nhưng Hải Châu đã trả tiền rồi kéo nàng ra cửa.
Vào hè Hải Châu lại đến tiệm vải chọn mấy khúc vải may y phục. Nhớ đến lời Hàn Tễ nói muốn đưa nàng về phủ Đề đốc ra mắt, nàng chọn hai xấp lụa trơn để may váy áo và cũng định may cho Đông Châu hai bộ váy, ai ngờ con bé lại không chịu.
"Mặc váy làm việc bất tiện, đi lại cũng khó khăn, muội mặc quần thôi."
Đông Châu nói.
"Lúc đi học ở tư thục thì mặc chứ, ta thấy mấy tiểu cô nương Thẩm gia đều mặc váy lụa mà."
Đông Châu lắc đầu, nàng chỉ cần thợ may may cho hai bộ áo ngắn quần dài là được. Ra khỏi tiệm vải, nàng đứng trên đường nhìn Hải Châu nói giọng già dặn:
"Tỷ, suy nghĩ này của tỷ không tốt đâu, chúng ta việc gì phải so bì với người khác? Muội đi học là để biết chữ chứ không phải để so đo y phục. Tiền nhà mình đều là tỷ vất vả kiếm được, tỷ đừng tiêu xài hoang phí."
Hải Châu: ...
"Thực ra cũng không vất vả lắm đâu, với lại ta cũng đâu có hoang phí."
Đông Châu không nghe nàng giải thích:
"Muội chẳng quan tâm người khác nhìn muội thế nào đâu, tỷ đừng mua nữa, muội không cần đâu."
"Được được được, không cần thì thôi, đỡ tốn tiền của ta."
Hai tỷ muội vừa đi vừa đấu khẩu về đến nhà. Hải Châu phải chuẩn bị cơm trưa, chiều Đông Châu và Phong Bình còn phải đi học.
...
Sáng hôm sau Hải Châu đẩy xe chở lão rùa ra bến tàu. Lính canh trên bến tàu lớn tiếng cảnh báo ngư dân không nên ra khơi xa, hôm nay gió to đi xa dễ gặp nguy hiểm.
Đa số mọi người đều nghe lời, chèo thuyền giăng lưới gần bờ. Hải Châu cũng không cậy mạnh mạo hiểm, nàng dẫn rùa ngồi trên thuyền nhỏ chèo loanh quanh ngay trước mắt mọi người.
Thời tiết xấu, màu nước biển không trong xanh như những ngày nắng đẹp. Nàng vừa chèo vừa nghiêng đầu nhìn xuống đáy biển, chốc chốc lại lặn xuống một chuyến, ở dưới nước chừng một tuần trà rồi ngoi lên.
Lần ngoi lên này, một chiếc thuyền đi ngang qua cách nàng không xa. Người trên thuyền nhìn túi lưới trống rỗng dưới nước, hỏi:
"Dưới đáy không có gì à?"
Hải Châu bảo có.
"Thế sao không bắt?"
"Ta muốn nghỉ ngơi chút, thám thính địa bàn trước đã, xem đáy biển ven bờ thế nào."
Hải Châu nói xong leo lên thuyền, kéo buồm chèo lái đến địa điểm tiếp theo.
Đi ngang qua doanh trại quân đội trên biển, Hải Châu hỏi lính gác:
"Hàn thiếu tướng quân có ở trên đảo không?"
"Có, cô nương tìm Thiếu tướng quân có việc gì à? Để ta đi gọi ngài ấy giúp? Hay cô nương lên đảo luôn đi?"
Thái độ khác hẳn mọi ngày, lính canh tuần tra trên đảo chắc đã được Hàn Tễ dặn dò hôm qua.
"Trưa nay ta mang nguyên liệu lên đảo tìm huynh ấy ăn cơm, nếu huynh ấy ra đây thì nhắn giúp ta một tiếng nhé. À đúng rồi, hôm nay cá heo biển có đến không?"
Lính canh bảo không thấy.