Ngoại Thất - Khúc Chử Miên

Chương 62

Trước Tiếp

 

Lục Trạch đứng trước lan can đá, thấy Tần Thư mãi lâu sau mới tới, bèn nói bằng giọng chua loét: “Nàng với lão già đó xem ra cũng có nhiều chuyện để nói nhỉ?”

Lúc này mặt trời đã lên cao, chỉ là lớp sương mỏng trên núi vẫn chưa tan hết, chiếc áo choàng của Lục Trạch vẫn đang được Tần Thư ôm gọn trong lòng.

Thấy hắn lại bắt đầu nói lời mỉa mai, Tần Thư vội vàng bước tới vài bước, khoác chiếc áo choàng trong tay lên người hắn, lại còn kiễng chân lên thắt lại dây buộc cho thật ngay ngắn, rồi cười nói: “Được rồi, chúng ta về thôi, trên núi lạnh lắm.”

Nàng nắm lấy tay Lục Trạch, quả nhiên đã lạnh ngắt như băng. Tần Thư nãy giờ ở trong đình nên không thấy lạnh, đôi bàn tay vẫn cực kỳ ấm áp: “Sao ngài không tìm chỗ nào khuất gió mà đứng, cứ nhất thiết phải đứng đây hứng gió làm gì?”

Chẳng ngờ, Lục Trạch xoay tay bóp chặt lấy cổ tay Tần Thư, rồi gặng hỏi: “Vừa rồi nàng đã nói gì với lão già đó?”

Tần Thư khẽ mỉm cười, nàng thản nhiên đáp: “Cũng chẳng nói gì nhiều đâu, chỉ là biểu đạt một chút lòng ngưỡng mộ và kính trọng của ta dành cho Ôn Lăng tiên sinh mà thôi.”

Lục Trạch siết mạnh tay hơn, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Nàng… rốt cuộc nàng có biết thế nào gọi là tiết hạnh của nữ nhi không hả?”

Tần Thư mím chặt khóe môi, lập tức phản bác: “Ta chưa gả nhưng đã thất tiết, đó chẳng phải cũng là công lao của ngài sao? Loại người như ta, chẳng qua cũng chỉ là một món đồ chơi hầu hạ đàn ông mà thôi, người ngoài làm sao coi ta là người tử tế cho được. Dù sao thì bây giờ ta cũng ‘cái bình đã nứt thì đập cho vỡ luôn’, chẳng còn gì để mất nữa rồi…”

Lục Trạch bị nghẹn họng, nhất thời không biết phản bác ra sao, hắn cố nén giận nói: “Với thân phận của nàng, được đưa vào phủ làm quý thiếp, nàng còn gì mà không hài lòng nữa? Chẳng lẽ nàng còn muốn làm đích thê, làm chính thất phu nhân hay sao?”

Tần Thư cười lạnh, nàng bẻ từng ngón tay của Lục Trạch ra khỏi người mình: “Ta đã nói rồi, ta không làm thiếp. Ngài ruồng rẫy ta, tự khắc sẽ có người không ruồng rẫy ta. Nói lùi một vạn bước, cho dù ngài không chê ta, thì ta đây còn chê ngài đấy.”

Nói xong, nàng cũng chẳng thèm quan tâm sắc mặt của Lục Trạch ra sao, cứ thế xách váy rảo bước xuống những bậc thang đá trên núi.

Tiểu Hồi Hương đứng chờ cùng xe ngựa ở cổng núi, thấy chỉ có mình Tần Thư đi xuống thì liền hỏi: “Cô nương, sao chỉ có mình người vậy, đại nhân đâu rồi ạ?”

Tần Thư giẫm lên ghế bước lên xe ngựa, bên trong vô cùng ấm áp, trên tủ còn có cả trà nóng mới pha. Nàng nhấp một ngụm trà rồi vén rèm xe lên, nhìn thấy từ xa Lục Trạch vẫn còn đứng sừng sững ở chỗ cũ, bèn cười nhạt một tiếng: “Đại nhân nhà em lên cơn thần kinh rồi, không sao đâu, ngài ấy đã thích hóng gió thì cứ để ngài ấy đứng đó mà hóng thêm lúc nữa đi.”

Tần Thư cứ thế ngồi trong xe ngựa nhâm nhi trà nóng, ăn điểm tâm, cũng chẳng rõ là đã chờ bao lâu, mới nghe thấy tiếng của Tiểu Hồi Hương vọng vào từ bên ngoài: “Đại nhân, chúng ta khởi hành về tiểu trạch chứ ạ?”

Dứt lời, đã thấy Lục Trạch vén rèm xe, sầm mặt mày bước lên ngựa xe rồi phân phó: “Vào thành.”

Tần Thư thấy bộ dạng kia của hắn thì chỉ coi như không thấy, nàng bưng chén trà lại gần: “Gia, đứng hóng gió lâu như vậy rồi, ngài uống hớp trà nóng đi, kẻo sẽ bị nhiễm phong hàn đấy. Thân thể của ngài thể tráng, tự mình nhiễm bệnh thì cũng chẳng sao, chỉ sợ lây bệnh sang cho ta, thế thì không tốt chút nào đâu.”

Chén trà kia rót hơi đầy, xe ngựa lại rung lắc nên Tần Thư bưng không vững, nàng hơi run tay một chút, khiến mấy lá trà sóng ra, vương trên vạt áo của Lục Trạch.

Lục Trạch thấy Tần Thư hôm nay gặp lão già Ôn Lăng kia xong thì niềm vui sướng hiện rõ mồn một trên mặt, khác hẳn với bộ dạng gượng cười, gắng gượng đối phó với hắn như mấy ngày trước. Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, dù thấy Tần Thư cầm khăn tay định lau nước trà trên vạt áo cho mình, nhưng hắn cũng chẳng buồn nói lấy một câu.

Tần Thư ngồi bên cạnh chống cằm quan sát hắn một lúc lâu, rồi khẽ cười bảo: “Ngài việc gì phải tính toán với một tiểu nữ tử như ta chứ, cứ như thể ta mà vui thì ngài sẽ không vui vậy. Vả lại, chính ngài là người chủ động đồng ý dẫn ta theo mà, đã đến rồi sao lại phải rước bực vào thân? Dù ta có nói với Ôn Lăng tiên sinh vài câu, thì đó cũng là vì ta kính trọng ông ấy, chẳng liên quan gì đến chuyện phong nguyệt…”

Nàng còn đang nói đến đoạn phấn khích thì đã thấy Lục Trạch cúi người hôn xuống, môi lưỡi triền miên.

Đến khi hai người tách nhau ra, tuy chưa thực sự làm gì quá giới hạn, nhưng tóc mai của Tần Thư đều đã rối tung cả lên. Nàng cười gượng gạo bảo: “Ta không nói nữa là được chứ gì?” Đồng thời, trong lòng nàng lại thầm mỉa mai một câu: kỹ thuật cực kỳ kém.

Đợi đến khi nàng chỉnh đốn xong tóc tai và vén rèm xe lên, thì thấy đã vào đến khu phố chợ. Nàng không rõ đây là nơi nào của Hàng Châu, chỉ thấy xung quanh toàn là những căn nhà dân cũ nát, lụp xụp; trên phố xá đi lại vật vờ cũng toàn là người già, trẻ nhỏ và phụ nữ, thi thoảng mới thấy bóng dáng vài thiếu niên mới lớn.

Tần Thư quay đầu lại hỏi Lục Trạch: “Đây là nơi nào vậy? Những người già yếu và phụ nữ này là ai thế?”

Lục Trạch nhắm mắt lại, ròi thốt ra ba chữ: “Dân tị nạn!”

Tần Thư từ khi xuyên không đến cổ đại, từ nhỏ đã dựa vào phủ Quốc công mà sống, sau này vào viện tử, nàng nào đã thấy qua những người ăn không đủ no, mặc không đủ ấm bao giờ. Thi thoảng trong phủ có mua tì nữ từ bên ngoài vào, những người được chọn cũng không đến nỗi quá tệ, lúc được dẫn vào thì trên người đã được thay đồ mới tươm tất cả rồi.

Đây là lần đầu tiên, Tần Thư được tận mắt chứng kiến cảnh, những người dân dưới đáy xã hội ở thời cổ đại đông đúc đến thế, ai nấy đều áo chẳng đủ che thân, ăn chẳng đủ no bụng.

Trên phố, một người mẹ đang vặn tai một cô bé mà mắng nhiếc: “Con ranh chết tiệt này, vốn chỉ còn lại đúng một cái màn thầu, thế cha với ca ca mày về thì lấy cái gì mà ăn?” Cô bé kia dù bị mắng chửi một trận tơi bời, nhưng đôi bàn tay vẫn nắm chặt lấy nửa mẩu màn thầu nhỏ xíu, nhất quyết không buông.

Tần Thư nhìn một lúc, trong lòng cảm thấy khá khó chịu, bèn quay đầu hỏi Lục Trạch: “Nha môn không có lương thực cứu trợ thiên tai sao?”

Lục Trạch vẫn nhắm mắt dưỡng thần như cũ: “Đây là dân tị nạn từ phương Bắc tới, lương thực cứu trợ trong phủ nha là thuế khóa mà phủ này nộp lên, nếu dùng quá nhiều, chẳng riêng gì quan địa phương, ngay cả những tiểu dân nghèo khổ bên dưới cũng sẽ có lời oán thán. Chỉ có thể dùng hình thức lấy công làm cứu trợ, miễn cưỡng cầm cự qua mùa đông này, đợi đến lúc vào vụ xuân, phát cho họ hạt giống lương thực rồi bảo họ trở về quê quán.”

Tần Thư nói: “Sẽ có người chết đói, phải không?”

Lục Trạch mở mắt ra: “Bình dân bách tính vốn dĩ là khổ như vậy, sinh ra đã là để chịu khổ rồi. Nếu Giang Nam không có chiến sự, thì vẫn còn dư năng lực để cứu trợ họ đôi chút. Thế nhưng các tỉnh ven biển hiện nay đều đang khốn đốn vì nạn giặc Oa, tự lo cho mình còn chẳng xong thì nói gì đến cứu trợ.”

Từ khi Tần Thư đến đây, nơi ở lâu nhất chính là phủ Quốc công, kế đến là Dương Châu, vốn dĩ là kiểu phụ nữ “cửa đóng then cài”, chỉ nghe nói về nạn giặc Oa quấy nhiễu chứ chưa từng được tận mắt chứng kiến.

Nàng vén rèm xe nhìn hồi lâu, cuối cùng lặng lẽ hỏi: “Ta nghe nói giặc Oa ở Giang Nam đã hoành hành suốt mười năm rồi, liệu trận chiến này có đánh thắng được không?”

Lục Trạch nghe vậy thì kéo Tần Thư ôm vào lòng. Mùi hương lan thoang thoảng vờn quanh chóp mũi, đôi hoa tai trên thùy tai nàng khẽ đung đưa như chơi đánh đu, hắn đưa tay ra vuốt lại cho thẳng, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Nàng thấy thế nào? Nàng có hy vọng ta đánh thắng không?”

Tần Thư tựa cằm lên vai hắn, cảm thấy Lục Trạch cũng chỉ vào những lúc thế này mới có vẻ bớt đáng ghét đi một chút. Nàng “vâng” khẽ hai tiếng, đầy vẻ chân thành nói: “Ta hy vọng ngài có thể đánh thắng. Đánh xong trận rồi, bá tánh mới có thể nghỉ ngơi dưỡng sức, ai nấy đều có cơm ăn áo mặc.”

Vừa nói xong, chính Tần Thư cũng thấy thật phi lý. Trung Quốc năm 2020 vẫn còn đang trong công cuộc xóa đói giảm nghèo, thì cái xã hội phong kiến với kinh tế tiểu nông này, làm sao có chuyện ai nấy đều được ăn no mặc ấm cho được?

Có lẽ cảm thấy lời này thật nực cười, Lục Trạch khẽ cười rồi lại thở dài một tiếng: “Thực ra, hôm nay câu nói kia của lão già Ôn Lăng vẫn có phần đúng đắn. Quan hệ phu thê, ân tình là trọng nhất, nếu chỉ mang Tam cương Ngũ thường ra mà luận bàn, thì thật là bi thương.”

Tần Thư thấy hắn vậy mà lại nói ra được những lời này, quả thực còn khiến người ta kinh ngạc hơn cả “cây sắt nở hoa”. Nàng lập tức tán dương: “Gia có thể hiểu thấu đạo lý này, sau này định sẵn sẽ cùng Vương tiểu thư phu thê hoà thuận, cuộc sống hạnh phúc.” Trong lòng nàng thầm nhủ: Chỉ cầu mong phu thê các người hòa thuận, rồi mau mau thả con tôm nhỏ là ta đây đi cho rồi.

Lục Trạch nghe vậy thì khựng lại một chút, hắn quan sát sắc mặt của Tần Thư, thấy nàng nửa phần kinh ngạc xen lẫn nửa phần vui mừng, khi nhắc đến Vương tiểu thư cũng chẳng hề có lấy một chút khúc mắc hay khó chịu nào. Hắn chậm rãi nói tiếp: “Vương tiểu thư xuất thân danh môn, tổ phụ là Thủ phụ đã về hưu, ngoại tổ phụ cũng là danh thần triều tiên đế, gia giáo từ nhỏ đã nghiêm ngặt, nổi tiếng là người hiếu thảo và hiểu lễ nghĩa. Năm nàng ấy tròn mười sáu, người tới cầu thân tấp nập không ngớt. Nếu không phải vì bậc trưởng bối trong nhà không nỡ xa con cháu, thì cũng chẳng kéo dài đến năm mười tám tuổi mà vẫn chưa xuất giá.”

Vương tiểu thư như thế nào thì liên quan gì đến nàng cơ chứ? Tần Thư chỉ coi như chuyện phiếm lúc rảnh rỗi mà thôi, liền gật đầu phụ họa: “Cũng đúng, thời này mà mười tám tuổi vẫn chưa gả đi thì quả thực có hơi muộn rồi. Nếu không phải vì lão thái thái muốn giữ ta ở lại thêm hai năm, thì ta cũng đã sớm gả cho người khác rồi.”

Lục Trạch nghe xong, liền thốt ra một câu: “Nữ tử gả chồng sớm như vậy làm gì?”

Tần Thư lập tức gật đầu, liên thanh tán đồng: “Cũng đúng, Vương tiểu thư nếu mà gả đi sớm, thì đâu có cơ hội gặp được người phu quân tốt như Đại thiếu gia đây.”

Lục Trạch bị nàng chọc cho tức nghẹn, hắn vươn tay nhéo vào vùng thịt mềm bên eo nàng, nghe thấy nàng hít hà một hơi vì đau thì mới chịu buông ra, rồi hừ lạnh hai tiếng: “Đổng Bình Nhi, nàng cứ tiếp tục giả ngu đi!”

Tần Thư chỉ mỉm cười: “Nô tì có câu nào nói không phải sự thật đâu ạ? Đại thiếu gia là Tổng đốc Mân Chiết, nắm quyền sinh sát ở Giang Nam, chẳng lẽ bây giờ nghe lời nói thật cũng thấy chướng tai sao?”

Lục Trạch nhìn Tần Thư rồi cười lạnh một tiếng, hắn cũng chẳng buồn để ý đến nàng nữa. Hắn cho dừng xe ngựa, đoạt lấy một con ngựa từ tay hộ vệ rồi vung roi thúc ngựa rời đi.

Tần Thư bám vào cửa sổ xe, nhìn theo bóng dáng hiên ngang, tà áo xanh tung bay phóng khoáng của hắn trên lưng ngựa, liền lạnh lùng cười nhạo: “Cứ nhìn mà xem, lớp vỏ bọc có tốt đến mấy cũng vô dụng, nhân cách vốn có cao thấp, nhân phẩm ắt có kẻ hèn người sang.”

Tiểu Hồi Hương thấy Lục Trạch đã đi khuất, thì mới dám rón rén trèo lên xe ngựa. Cô ấy bất thình lình thò đầu vào hỏi: “Cô nương, người lại cố ý chọc giận đại nhân đấy à?”

Tần Thư đánh mắt nhìn Tiểu Hồi Hương, cảm thấy vô cùng kỳ quặc. Sao cái con bé này lại cứ mang tâm thế của một “bà mẹ chồng” thế nhỉ, cứ như thể Lục Trạch làm gì cũng đúng, làm gì cũng là tốt cho nàng không bằng. Nàng bĩu môi, lộ rõ vẻ giận dỗi: “Tiểu Hồi Hương, rốt cuộc em là nha hoàn của ai hả? Sao lần nào em cũng hướng về phía đại nhân nhà em thế? Chẳng phải lúc nãy em đứng ngay cạnh xe ngựa sao, câu nào ta cũng thuận theo ý hắn, chẳng lẽ vẫn là ta sai à?”

Tiểu Hồi Hương khẽ hừ một tiếng. Cô ấy đã quá quen thân với Tần Thư, lại biết nàng từ trước đến nay, đối với đám nha hoàn bọn họ, chẳng mấy khi để tâm đến chuyện phân biệt trên dưới sang hèn, nên có gì là nói nấy: “Cô nương, người rõ ràng biết đại nhân muốn nghe người nói gì, và không muốn nghe người nói gì mà. Vậy mà người cứ nhất quyết phải nói những lời chướng tai, để làm tổn thương lòng đại nhân thì mới chịu.”

Tần Thư cạn lời nhìn cô ấy một hồi, thấy cô ấy đang ngồi xổm trong góc, tay cầm một miếng bánh quế hoa, liền đưa ngón tay cái ra tán thưởng, rồi cười một cách bất lực: “Cô nương Tiểu Hồi Hương à, bà cụ non như em đúng là cao thủ đấy.”

Tiểu Hồi Hương vừa vặn ăn xong miếng bánh quế hoa, đang nhặt những mẩu vụn rơi vãi, nghe vậy liền ngơ ngác hỏi: “Cô nương, em là cao thủ gì cơ ạ?”

Tần Thư bị cô ấy chọc cho bật cười, liền túm một tấm da báo trùm lên đầu cô ấy: “Là cao thủ chọc giận người khác đấy.”

Nghỉ ngơi thêm chừng một tuần trà, xe ngựa đã đến căn nhà nhỏ phía sau phủ Tổng đốc. Cửa vừa mở ra, từ xa đã thấy những chậu thù du đỏ rực rỡ, Tần Thư thấy vậy liền cười hỏi: “Ai mang những thứ này tới vậy? Là từ trang viên suối nước nóng gửi đến sao?”

Đợi đến khi nàng lại gần, mới phát hiện ra những chùm đỏ rực rỡ kia không phải là từng hạt từng hạt một như thù du. Tần Thư sững sờ ngay tại chỗ, nàng kinh ngạc thốt lên: “Ớt? Là ớt sao? Ai đã gửi đến đây vậy?”

Bà tử đang chăm sóc cây cối tiến lên phía trước, khom lưng thưa chuyện: “Bẩm cô nương, thứ này gọi là phiên tiêu, là người bên ngoài gửi tới, chỉ nói là để hiếu kính cô nương ạ.”

Tần Thư ngồi xổm xuống, đưa tay hái một quả rồi bẻ ra, quả nhiên ngửi thấy một mùi cay nồng vô cùng chính tông.

Triều đại này không biết có phải do lệnh cấm biển hay không mà vẫn chưa thấy ớt từ bên kia đại dương truyền tới. Thứ này e là rất quý hiếm, lại còn được nuôi trồng thành công ngay giữa tiết trời giữa đông thế này. Nàng phủi phủi tay, đứng dậy hỏi: “Là người phương nào ở bên ngoài hiếu kính vậy?”

Nào ngờ bà tử kia lại đáp: “Người đó nói, chỉ cần cô nương thích là được rồi, nhất quyết không cho nói ra danh tính, tránh để mang tiếng là có ý đồ bám víu.”

Bà tử vừa nói thế, Tần Thư liền nảy sinh hứng thú: “Không hỏi cho rõ ràng, sao ta dám nhận đồ của người ta chứ?”

Bà tử bèn quỳ xuống: “Cô nương, không phải lão nô tùy tiện dẫn người tới đâu, thực sự là thấy vị cô nương kia đáng thương quá, nên mới thay cô ấy chuyển lời tới trước mặt người.”

Tần Thư vừa bước vào trong phòng, vừa mỉm cười nói: “Đã là một vị cô nương, vậy thì mời vào đây gặp mặt đi.”

Tiểu Hồi Hương bưng nước đến giúp Tần Thư rửa mặt chải đầu, vừa làm vừa tò mò hỏi: “Tiểu thư, cái ‘phiên tiêu’ đó là thứ gì vậy ạ? Trông đỏ rực rỡ, chắc là trồng để làm cảnh như hoa nhỉ? Nhìn bộ dạng của người, hình như nó là thứ hiếm lạ lắm.”

Tần Thư lấy một ít cao xoa tay để rửa sạch, nàng đáp: “Hiếm thì đúng là hiếm thật, nhưng tâm ý này mới là thứ đáng quý nhất. Cũng chẳng biết người ta nghe ngóng từ đâu, lại còn tốn công sức tìm bằng được về đây.”

Tần Thư bảo Tiểu Hồi Hương thay cho mình bộ y phục mặc ở nhà, vừa ngồi xuống nhấp một ngụm trà thì đã thấy có người ở ngoài thềm nhà dập đầu hành lễ. Đó là một giọng nữ trong trẻo: “Lư gia Tam Nương xin thỉnh an phu nhân.”

Trước Tiếp