Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lục Trạch tiến lại gần hai bước, đứng trước lớp màn xanh, thấy người thiếu nữ đang nằm nghiêng mình bất động, chẳng khác gì vẻ hôn mê những ngày trước đó cả.
Trong lòng hắn còn đang do dự, thì thấy Tần Thư khẽ r*n r* một tiếng, rồi nhẹ nhàng nhấc cánh tay lên gãi gãi khóe miệng. Nơi đó có một nốt đỏ nhỏ, chắc hẳn là do muỗi đốt, nhìn qua lại hệt như một nốt ruồi mỹ nhân vậy.
Lục Trạch ngồi xuống trước giường, nắm lấy bàn tay của Tần Thư nhưng vẫn không thấy nàng tỉnh lại. Thấy khuôn miệng nhỏ nhắn cùng làn môi đỏ mọng như vừa thoa son, vừa hồng nhuận lại vừa quyến rũ, hắn cúi đầu, ban đầu vốn chỉ định hôn phớt qua một cái, nào ngờ lại như nếm được vị ngọt ngào mà lún sâu vào, bắt đầu triền miên không dứt.
Tần Thư bị làm cho ngộp thở đến mức tỉnh giấc. Khi nàng mơ màng mở mắt ra, thì đã thấy Lục Trạch đang cúi người đè nhẹ lên người mình. Nàng vừa định cất tiếng nói thì đã bị hắn cạy mở hàm răng, môi lưỡi giao hòa cùng nhau.
Tần Thư đẩy đẩy bờ vai hắn, dù đã có chút sức lực hơn sơ với lúc mới tỉnh dậy, nhưng làm sao có thể đẩy lay được hắn? Một bàn tay nàng trượt xuống thắt lưng Lục Trạch, bấu lấy một lớp vải lẫn da thịt mà vặn mạnh, bấy giờ mới khiến hắn đau đến mức phải dừng lại.
Lục Trạch ngẩng đầu lên, thấy Tần Thư đang đăm đăm nhìn mình như thể bị dọa cho khiếp sợ, đôi lông mày của nàng hơi nhíu lại, sắc mặt hơi khó coi mang theo một chút giận dữ. Thế nhưng, dù nàng có đang tức giận thì trông vẫn đầy sức sống, khiến hắn nhất thời vạn lời định nói đều không thốt nên câu, chỉ biết lúng túng hỏi: “Trong người nàng có chỗ nào không thoải mái không?”
Tần Thư nào có thốt nên lời, nàng th* d*c hổn hển. Lục Trạch biết thắt lưng nàng còn yếu, thấy nàng muốn ngồi dậy bèn vội vàng đưa tay ra đỡ, nào ngờ ngay sau đó, trên mặt liền ăn một cú tát: “Lục Trạch, chàng điên rồi sao?”
Tay nàng vốn chẳng có chút sức lực nào, dẫu cho đang lúc giận dữ thì một cái tát này giáng xuống, trên mặt Lục Trạch đến một vết đỏ cũng không có, trái lại còn làm lòng bàn tay nàng đau rát.
Lục Trạch chẳng những không giận mà còn bật cười, hắn ôm chặt Tần Thư vào lòng, giọng nói khàn khàn lạnh lẽo, kề sát bên tai nàng mà rằng: “Nàng nói đúng đấy, nếu nàng còn không tỉnh lại, có lẽ ta cũng sắp phát điên thật rồi.”
Tần Thư bị hắn ôm siết lấy, chỉ cảm thấy da đầu tê dại. Trông bộ dạng có chút ngốc nghếch này của hắn, nhớ lại vẻ cố chấp thường ngày, cũng chẳng biết giờ đây đã trở nên thế nào rồi, nàng cũng không dám kích động hắn thêm nữa.
Lại nghe thấy hắn lầm bầm: “Có đôi khi ta nghĩ, nếu nàng thực sự không tỉnh lại nữa, thì ta biết phải làm sao đây? Chỉ là mỗi khi ta vừa nghĩ đến chuyện đó là đầu lại đau như búa bổ, cả đêm không thể chợp mắt. Sau này ta tự nhủ, ông trời không cho phép ta nảy sinh ý nghĩ ấy, chính là ám chỉ rằng nhất định nàng sẽ tỉnh lại.”
Tần Thư bị hắn siết chặt trong vòng tay, cảm thấy có chút khó chịu: “Lục Trạch, ta đau…”
Lục Trạch nghe thấy câu này, quả nhiên thoát khỏi trạng thái bất thường mà tỉnh táo lại. Hắn buông Tần Thư ra, rồi hỏi dồn: “Đau ở đâu? Để ta đi mời đại phu?”
Hắn vừa mới từ trong cung trở về, trên người vẫn đang mặc bộ quan phục đỏ thêu chim hạc, lúc này đã nhăn nhúm cả rồi. Chiếc mũ ô sa bị vứt tùy tiện dưới chân giường, chỉ có gương mặt vẫn tuấn tú như xưa, có điều lại thêm ba phần lạnh lùng và nghiêm nghị.
Tần Thư quan sát hắn một hồi rồi nhàn nhạt lên tiếng: “Bị chàng siết đến phát đau rồi!” Nàng khẽ chạm vào khóe miệng, nơi đó đã bị va chạm đến mức trầy xước, rồi lẩm bẩm: “Chẳng biết sáng sớm ra chàng lại phát điên cái gì nữa?”
Lục Trạch đối với người ngoài đương nhiên là chẳng hề để tâm, nhưng đối với Tần Thư thì hiện giờ hắn đã rất có bản lĩnh kiềm chế tính khí để “diễn” một chút. Hắn cười gượng gạo, lấy từ trong ngực áo ra một tờ hoa tiên: “Đây là hoa mai nàng dùng phấn trang điểm vẽ lên sao?”
Tần Thư bấy giờ mới sực nhớ ra chuyện này. Hôm qua khi biết được tình cảnh của Hành ca nhi và Tuần thư nhi, nàng sốt ruột muốn gọi Lục Trạch về nên mới bảo Tiểu Mai vẽ nhành mai đỏ ấy: “Ta có chuyện muốn hỏi chàng, tại sao lại đưa Hành nhi đi học ở nơi xa xôi như vậy?”
Lục Trạch nhặt chiếc quạt tròn bị rơi dưới đất lên, chậm rãi lay động quạt mát cho Tần Thư, giọng nói có phần thiếu tự tin: “Thằng bé ôm hận với ta, xem ta như kẻ thù truyền kiếp, việc gì cũng đối nghịch với ta, ta làm sao mà dạy bảo nổi nó? Chi bằng cứ để nó ra ngoài kia thì hơn, cũng tránh việc làm lỡ dở chuyện đèn sách chữ nghĩa.”
Tần Thư càng thêm hoài nghi: “Thế nào là không dạy bảo nổi? Chẳng phải chàng đã dạy dỗ thằng bé suốt gần một năm nay rồi sao?”
Lục Trạch im lặng không đáp, khiến Tần Thư càng thêm tức giận: “Thuở ấy chính chàng nhất quyết bắt ta phải sinh nó ra, vậy mà giờ đây lại chẳng chịu đối xử tốt với nó? Chẳng lẽ bất cứ thứ gì, bất cứ người nào, sau khi đã toại nguyện theo ý chàng rồi thì chàng đều coi như rẻ rúng, không biết trân trọng như thế sao?”
Lục Trạch vốn đã quen thói độc tôn, từ khi Tần Thư lâm bệnh, hắn lại càng thuận theo tâm tính của mình mà làm càn. Giờ đây thấy Tần Thư giận đến đỏ cả vành mắt, hắn đành phải nhận lỗi: “Nàng xót con thì cứ gọi nó về nhà, ta sẽ đích thân dạy nó đọc sách lại là được chứ gì. Nàng đừng giận nữa, bệnh tình của nàng không thể chịu được kích động đâu.”
Tần Thư gạt phắt tay hắn ra, định bước xuống giường. Nào ngờ nàng chẳng nhớ ra cơ thể mình hiện giờ chưa thể đi lại được, thế là cả người ngã nhào về phía bục kê chân, may sao có Lục Trạch kịp thời đỡ lấy.
Lục Trạch bế nàng lên giường, hỏi xem nàng có bị va quệt vào đâu không. Thấy Tần Thư chẳng buồn để mắt đến mình, hắn bèn thành thật giãi bày tâm tư: “Lúc nàng lâm bồn, đại phu chẩn đoán nhầm là băng huyết, nếu không nhờ có Lý thái y thì suýt chút nữa đã chẳng thể cứu vãn. Dẫu có gắng gượng giữ được mạng sống, thì nàng cũng thường xuyên hôn mê bất tỉnh. Nàng biết đấy, ta vốn dĩ là kẻ chẳng hề có kiên nhẫn. Huống hồ Lễ Ký có nói: ‘Người quân tử bế cháu không bế con, dạy con phải nghiêm, kẻ được nuông chiều quá mức thường bất hiếu. Nếu ngày thường cứ nương tay phóng túng, để nó tự cao tự đại, thì chẳng còn ra thể thống gì đối với quy củ của gia đình như chúng ta nữa.”
“Năm ta bảy tuổi đã bái dưới trướng danh sư, cho dù là ngày tuyết rơi đại hàn, thì cũng phải cung kính đứng hầu đọc sách bên cạnh, tay chân thường xuyên đông cứng đến mức chẳng còn cảm giác. So với thuở nhỏ của ta, nó ngày nay áo gấm cơm bưng, kẻ hầu người hạ rình rang, thì chút gian khổ này đã thấm tháp vào đâu?”
Tần Thư nghe xong thì nhíu mày, nhưng nàng cũng hiểu rõ, ngày trước khi hắn dạy dỗ Hành ca nhi, cũng luôn lấy một chữ “Nghiêm” làm đầu, chẳng qua có nàng ở bên cạnh khuyên giải đôi câu mà thôi. Thuở Tần Thư còn ở quốc công phủ tại Nam Kinh, nàng đã quá tường tận vị Đại lão gia kia hoang đàng đến nhường nào, ắt hẳn Lục Trạch khi còn nhỏ cũng chẳng hề nhận được sự dạy bảo của người cha.
Bên ngoài, Tiểu Mai lên tiếng bẩm báo: “Thưa đại nhân, phu nhân, thái y và đại phu đã tới rồi ạ.”
Tần Thư không hiểu chuyện gì: “Hôm qua chẳng phải đã gọi đại phu xem qua rồi sao? Ta cũng đâu có thấy chỗ nào không thoải mái.”
Lục Trạch buông rèm xuống, rồi nói: “Cứ gọi thêm vài vị đại phu nữa đến xem cho kỹ, có thế ta mới yên tâm được.”
Trong phòng lục tục tiến vào bảy tám vị đại phu, trong đó có cả các thái y, chắc hẳn họ vừa mới tan ca từ trong cung về, nên trên người vẫn còn mặc quan phục. Họ thay phiên nhau bắt mạch cho Tần Thư, hỏi han đủ điều, lại còn mang các ghi chép bệnh án cũ ra nghiên cứu vô cùng tỉ mỉ. Sau một canh giờ bàn bạc xôn xao, cuối cùng họ mới thống nhất kê ra một phương thuốc.
Vị đại phu đi đầu tóc đã bạc trắng cả, chắp tay thưa: “Thưa Quốc công gia, mạch tượng không có gì bất ổn, chắc hẳn là đã bình phục hẳn rồi.”
Lục Trạch nghe vậy thì mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại mời vị đại phu ra gian ngoài, hỏi han kỹ lưỡng thêm một hồi nữa.
Tiểu Mai bưng nước nóng vào hầu hạ Tần Thư rửa mặt, sau khi châm cứu thêm một lần và bôi xong thuốc mỡ, thì thấy Lục Trạch bế Tuần tỷ nhi đi vào.
Con bé trông trắng trẻo mập mạp, giữa trán có một nốt ruồi son nhỏ như hạt gạo. Lục Trạch bế con đến bên giường, chỉ tay về phía Tần Thư rồi dạy con nói: “Tuần nhi, đây là mẹ, gọi mẹ đi con!”
Tuần nhi chẳng hề sợ người lạ, đôi mắt to tròn đen láy như hai hạt nho khẽ đảo quanh. Thấy người trước mặt không quen, con bé bèn nghiêng người về phía Lục Trạch, níu lấy tay áo hắn rồi cứ thế đòi: “Đi… đi…”
Nói liên tục mấy tiếng mà chẳng thấy ai bế mình đi, con bé bắt đầu sốt ruột, dứt khoát tự mình bò ra phía cạnh giường, định bụng men theo thành giường mà tụt xuống dưới.
Lục Trạch khẽ cười, sải tay dài ra vớt lấy, thế là lại xách ngược con bé lên. Tuần nhi không khóc cũng chẳng quấy, con bé giáng một cái tát thật mạnh lên mặt Lục Trạch, rồi cứ thế lẳng lặng nhìn hắn chằm chằm đầy thách thức.
Con bé vốn dĩ trộm vía bụ bẫm khỏe mạnh, sức ở tay còn lớn hơn nhiều so với một người vừa mới tỉnh lại sau cơn hôn mê như Tần Thư, cái tát ấy khiến trên mặt Lục Trạch hằn rõ một dấu đỏ.
Tần Thư sợ con bé sẽ khóc òa lên, bèn nói với Lục Trạch: “Thôi bỏ đi, nó còn chưa biết nói mà? Làm gì có chuyện vừa mới gặp mặt đã biết gọi người ngay được, sau này cứ từ từ dạy là được mà.”
Lục Trạch không đáp lời Tần Thư, hắn để Tuần nhi ngồi trên giường, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Cha biết, con nghe hiểu những gì chúng ta nói, và con cũng biết nói rồi, chỉ là con không muốn nói mà thôi, có phải không?”
Tuần nhi nhìn Lục Trạch mà không nói lời nào, đôi lông mày nhỏ khẽ nhíu lại, trông bộ dạng đúng là nghe hiểu những gì hắn nói. Lục Trạch bế con đến trước mặt Tần Thư, rồi ôn tồn bảo: “Trước đây con không muốn nói, chê phiền phức, cha cũng không ép uổng con. Thế nhưng đây là mẹ ruột của con, vì sinh con mà người suýt chút nữa đã mất mạng, hôn mê suốt hai năm trời cũng là vì con, tiếng ‘mẫu thân’ này con bắt buộc phải gọi.”
Lục Trạch càng nói như vậy, Tuần nhi lại càng nổi tính bướng bỉnh, nhất quyết không chịu mở miệng, cái miệng nhỏ chu lên, trông bộ dạng vừa giận dữ vừa ấm ức.
Tần Thư khẽ cười, cảm thấy dáng vẻ này của con bé thật sinh động và thú vị. Nàng vừa nói vừa đưa tay lên định véo cái má đang phồng lên vì giận của Tuần nhi: “Được rồi, con không muốn gọi thì thôi vậy. Ta đói rồi, dọn cơm thôi…”
Bàn tay nàng vừa chạm vào gò má của Tuần nhi, thì thấy bàn tay nhỏ nhắn của con bé quơ tới. Sau một tiếng “chát” giòn tan, trên mu bàn tay của Tần Thư đã đỏ rực lên một mảng.
Tần Thư còn chưa kịp phản ứng gì, thì đã thấy Lục Trạch sầm mặt lại, hắn trầm giọng gọi một tiếng: “Lục Tuần!”
Nha đầu nhỏ kia vậy mà chẳng hề sợ hãi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào cha mình. Hai cha con đối mắt với nhau một hồi lâu, cuối cùng mới thấy con bé cúi đầu xuống, lý nhí thốt ra một câu: “Con xin lỗi!”
Lục Trạch gằn giọng: “Nói to lên!”
Tần Thư bấy giờ mới vỡ lẽ, hóa ra không phải con bé không biết nói, mà chẳng qua là không muốn nói thôi. Nàng định xoa đầu con nhưng lại sợ đứa nhỏ nảy sinh cảm giác bài xích, nên chỉ khẽ v**t v* vạt áo của con bé: “Được rồi, ta nghe thấy rồi.”
Tuần nhi cúi đầu mím chặt môi, chẳng muốn nói lại lần thứ hai chút nào. Ngoại trừ Tần Thư ra, Lục Trạch nào đã từng nhẫn nhịn kẻ nào dám ngang ngạnh với mình? Hắn quay sang dặn dò vú nuôi: “Bế cô nương đến từ đường, để nó một mình tự suy ngẫm trước bài vị của tổ tiên.”
Nghe thấy câu này, vú nuôi khó xử tiến lên phía trước, bấy giờ mới thấy Tuần nhi bắt đầu nén tiếng khóc mà nấc nghẹn lên. Tần Thư vội xua tay, nàng ngẩng đầu nhíu mày nói với Lục Trạch: “Chàng đi ra ngoài ngay! Chàng muốn đi từ đường thì tự mà đi!”
Tuần nhi dẫu có khóc cũng vẫn cố sức nhịn, nhịn đến mức đỏ bừng cả mặt. Tần Thư vỗ nhẹ lên vai con, rồi dịu dàng an ủi: “Mẹ nghe thấy rồi, nghe thấy con nói lời xin lỗi rồi, vừa rồi con cũng đâu có cố ý. Tuần nhi của chúng ta là một đứa trẻ ngoan, là một đứa bé ngoan ngoãn lại thông minh…”
Nàng không nói thì còn đỡ, vừa cất lời, Tuần nhi liền khóc nấc lên không sao ngừng được nữa. Tần Thư đã khôi phục lại chút sức lực, nàng ôm con vào lòng, thấy con bé không hề vùng vẫy thì khẽ vỗ về lên lưng con: “Mẹ ngủ quên mất, đã không ở bên cạnh Tuần nhi, cũng không dạy Tuần nhi tập nói, là lỗi của mẹ, sau này mẹ sẽ không như vậy nữa.”
Tuần nhi khóc đến mức cả người run lên bần bật, nghe thấy câu ấy, con bé cố sức kìm lại rồi lí nhí nói: “Người gạt con, người gạt con…”
Tần Thư thấy cảnh này mà lòng chua xót vô cùng: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, mẹ nhất định sẽ không gạt con đâu.”
Tuần nhi vẫn còn nấc cụt vì khóc, con bé vừa sụt sịt vừa nói: “Ca ca bảo là… tám con ngựa, không phải bốn con đâu…”
Tần Thư không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ vỗ về lưng để dỗ dành con. Tuần nhi suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ, chẳng mấy chốc đã khóc mệt rồi thiếp đi.
Lục Trạch ngồi xuống cạnh giường, đưa tay định đón lấy: “Đưa con cho ta, để nhũ mẫu bế nó về hậu trần phòng ngủ.”
Bàn tay Tần Thư vẫn theo bản năng khẽ vỗ về con, nàng ngẩng đầu nhìn Lục Trạch: “Chàng không nên nói chuyện với con bé như vậy. Nó không nợ nần gì chúng ta cả, sao có thể nói ta hôn mê là vì nó được? Ta cũng chưa từng cảm thấy một đứa trẻ như nó có điểm nào có lỗi với ta, nếu thực sự phải bàn về chuyện này, thì chỉ có ta là người có lỗi với nó mà thôi.”
Lục Trạch biết suy nghĩ của nàng vốn dĩ luôn khác biệt với người thường, hắn nói: “Cha mẹ sinh thành dưỡng dục vốn đã là ân đức, chẳng mong chúng phải báo đáp, nhưng sao đến một tiếng ‘mẹ’ mà cũng không chịu gọi?”
Nếu là trước kia, Tần Thư đâu có đủ kiên nhẫn để giải thích cặn kẽ với hắn, nhưng giờ đây tâm thế đã khác, nàng nhìn Lục Trạch bằng vẻ mặt nghiêm túc: “Ta chưa bao giờ nghĩ như vậy. Dù là đối với Hành nhi hay Tuần nhi, ta sinh ra và nuôi nấng chúng, không phải vì thấy mình có ân đức gì với chúng, càng không cần chúng phải làm những đứa con hiếu thảo hay cháu hiền của ai cả. Nếu sau này chúng có lòng oán hận, không hòa thuận với chúng ta, thì đó cũng là do bậc làm cha mẹ chưa giáo dục tốt mà thôi.”
Lục Trạch cứng họng không nói được gì. Hắn lại nghĩ, chỉ cần nàng chịu tỉnh lại, thì những chuyện này cũng chỉ là chuyện nhỏ, chẳng đáng để tranh cãi làm gì.